(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 71: Thông Tin Về Tiffia
Turan đứng nép trong bóng râm của những tòa nhà, đưa mắt dõi theo cô gái vừa vội vã rời khỏi nhà hàng đối diện. Cô gái tóc tím liếc nhìn nó một cái rồi quay người đi thẳng tới.
Thấy vậy, Turan lùi sâu vào trong hẻm, ẩn mình sau một ngả rẽ. Nó không hề bỏ chạy, chỉ chờ đợi. Tốt hơn hết là Darmil không nên biết Turan đang ở đây lúc này. Dù gì cậu ta cũng tự mình tiếp cận Phalsia chứ không phải theo yêu cầu của nó, nên nếu được thì Turan sẽ không làm rối tung mọi thứ. Nó chỉ cần những thông tin mình muốn mà thôi.
– Cô tìm tôi?
Turan lên tiếng khi thấy dáng hình mình theo dõi từ nãy đến giờ hiện ra trước mặt.
– Đúng là cậu!
Phalsia thốt lên, vẻ mặt hốt hoảng không thể tin nổi, rõ ràng cô ta không ngờ Turan lại có mặt ở đây. Không phải Phalsia ngây thơ hay cả tin, mà là cô ta đã quá mải mê với buổi hẹn của mình.
– Phải, là tôi.
Turan đáp, nhếch mép cười. Nó không định chọc tức Phalsia, chỉ muốn khiêu khích sự tức giận trong lòng cô ta. Khi một người bị cuốn theo cảm xúc, đó là lúc thông tin dễ bị khai thác nhất.
– Cậu còn… Tôi sẽ không đôi co với cậu. Sao cậu lại ở đây?
Phalsia hỏi, kiềm nén cơn giận của mình. Cả cô ta và Turan đều biết rõ việc nó xuất hiện ở đây là hoàn toàn không hợp lý, nhất là còn lẳng lặng đứng ngoài theo dõi bữa ăn của đôi nam nữ kia.
Phalsia không quá thông minh nhưng cô ta đủ tinh ý để nhận ra trong tổ đội ba người này, tất cả mọi thứ đều xoay chuyển quanh Turan. Và rõ ràng một người có thể khiến Tiffia và ngay cả con trai cưng của quân đoàn trưởng quân đoàn Rumpal cũng nghe theo, thì quả là phi thường.
Turan cũng không muốn vòng vo với Phalsia. Nó còn nhiều việc khác phải làm, nhất là khi sắp có được thông tin từ cô ta.
– Ngắn gọn thôi. Hãy nói cho tôi nghe về Tiffia.
Phalsia nhăn mày nhìn Turan, không rõ là ngạc nhiên hay hoảng hốt trước yêu cầu của nó, nhưng cô ta vẫn giữ vẻ mặt đó một lúc lâu rồi mới giãn ra.
Turan rất kiên nhẫn chờ đợi, không định thúc giục hay bắt ép gì Phalsia. Nó biết chắc chắn là cô ta có câu trả lời mà mình đang trông mong, và nó không muốn khiến cô ta hoảng sợ hay dùng lý do đó để thoái thác. Dù gì thì xung quanh những thông tin khác về Phalsia, Turan cho rằng chuyện về Tiffia đối với cô ta chẳng đáng để giữ bí mật.
– Tôi và cô ta đã hứa sẽ không xâm phạm tới nhau nữa rồi.
Lời của Phalsia không làm cho quyết định của Turan thay đổi hay lay chuyển một tí nào.
– Tiết lộ một chút thông tin cá nhân không hẳn là xâm phạm. – Turan cất tiếng – Mà tôi thì là đội trưởng của cô ta, chỉ là đang gián tiếp làm điều đó mà thôi.
Phalsia chỉ đứng im đó, vẻ chờ đợi. Turan biết Phalsia sẽ không dễ dàng bị thuyết phục nên nói tiếp:
– Tôi sẽ không có ý kiến về mối quan hệ của cô với Darmil. Không ủng hộ ra mặt, nhưng cũng không ngăn cản.
Khuôn mặt Phalsia lộ rõ sự thích thú với đề nghị này của Turan, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm lấy nó đầy trông đợi.
Turan biết là Phalsia đang nhắm vào Darmil, và cả Heathier cũng vậy. Có thể Heathier là kẻ phát hiện đầu tiên về thân thế của cậu ta nhưng Phalsia lại có lợi thế lớn hơn hẳn. Turan chưa bao giờ nghĩ thân phận một cậu ấm bị đuổi khỏi nhà lại gây chú ý lớn đến thế, và rõ ràng nó đã lầm. Dù Darmil không còn nằm chăn êm nệm ấm trong ngôi nhà thân thương của mình nữa, mối quan hệ của cậu ta với nhà Altoris và quân đoàn Rumpal, cùng cả tập đoàn Rumpali vẫn khắn khít như thường.
Quân đoàn Rumpal là một tổ chức sánh ngang với quân đoàn Quả táo đỏ, có tầm ảnh hưởng tương đương một quốc gia. Nhưng cùng với tài lực từ tập đoàn Rumpali thì quân đoàn Rumpal có quyền lực lớn hơn hẳn quân đoàn tôn thờ thần Mastrua kia. Rất có thể dễ dàng thấy được ở thành Yeit, là nơi đặt trụ sở chính của quân đoàn Quả táo đỏ nhưng họ lại không thể tuyệt đối khống chế thành phố này chỉ vì sự tồn tại của nhà Altoris, trong khi trụ sở chính của quân đoàn Rumpal hay tập đoàn Rumpali lại không hề ở thành Yeit.
– Thật sự?
Phalsia hỏi một câu không có mục đích rõ ràng, và cô ta cũng chẳng chờ Turan đáp, nói tiếp:
– Nhưng tôi cũng không thể nói nhiều cho cậu biết. Nếu là đội trưởng thì cậu nên tự đi hỏi cô ấy.
Turan không phản đối, nó thậm chí đã làm vậy rồi. Nhưng tình huống thực tế trong tổ đội của nó có chút phức tạp, dù Turan tin rằng việc Tiffia tự đến giải thích cho mình chỉ là sớm hay muộn.
– Cậu gặp Tiffia lúc nào?
Turan không nghĩ mình sẽ nhận được một câu hỏi vào lúc đối phương đang định kể cho mình về Tiffia. Nó có chút bất ngờ, nhưng vẫn đáp:
– Khoảng hai năm trước.
Đó cũng là khoảng thời gian mà Turan bắt đầu ở và làm việc tại quán rượu Lylat. Khi nó đến đó thì đã thấy Tiffia làm việc ở đây, và rõ ràng là cô ta đã làm được khá lâu rồi.
– Vậy là sau chuyện đó chỉ mấy tháng.
Câu nói của Phalsia ngay lập tức khiến Turan chú ý. Cô ta chắc hẳn đang định nói về một sự kiện quan trọng nào đó, hoặc ít nhất thì đó là điều nó cần biết bây giờ.
Nhưng Turan không có ý định thúc giục Phalsia. Nếu cần thiết, cô ta sẽ tự mình kể cho nó nghe.
– Cậu có biết về lũ buôn nô lệ không?
Lại một câu hỏi từ Phalsia. Turan tất nhiên biết về sự tồn tại của những kẻ buôn nô lệ, và tất cả mọi người trên thế giới này, chỉ cần có chút kiến thức đều sẽ biết. Ý của Phalsia hẳn là cô ta sắp nói về một chuyện có liên quan đến việc buôn nô lệ.
– Một chút. – Turan đáp hời hợt.
– Tiffia, cô ta đã từng là một nô lệ.
Câu nói ngắn gọn, và Turan cũng đã dự đoán trước khi nghe đến lũ buôn nô lệ, nhưng rõ ràng sự ngạc nhiên vẫn rất khó giấu được khi nó trực tiếp nghe thấy. Turan chợt cảm thấy mình không nên nghe tiếp nữa mà nên chờ Tiffia tự đến giải thích cho mình. Dù vậy, lý trí mách bảo nó phải tiếp tục lắng nghe.
– Cậu trông không mấy bất ngờ nhỉ? – Phalsia thắc mắc.
– Cô cứ tập trung vào việc của mình đi. Đừng đặt câu hỏi cho tôi nữa.
Turan gằn giọng. Nó không muốn lãng phí thời gian để nghe Phalsia tò mò về những chuyện vụn vặt đó.
Nghe vậy, Phalsia chỉ có thể nhướn mày, nhếch mép chấp nhận, rồi nói tiếp:
– Tiffia bị bắt làm nô lệ vì tin lời một người bạn. Nhưng thứ thật sự khiến cô ta trở thành nô lệ lại là do chủng tộc của cô ta. Nếu không phải vì mang dáng hình của chủng tộc đó, cô ta cũng chẳng bị nhắm tới.
Ở thế giới này, khách quan mà nói, buôn nô lệ không phải là một nghề dễ dàng. Mọi người khi chết đi đều sẽ tái sinh, dù cho có là Nihr. Vấn đề chỉ là một người sẽ tái sinh ở đâu, và điều đó sẽ quyết định vận mệnh tiếp theo của kẻ đó.
Thông thường, khi chết đi, một người sẽ được tái sinh ở ngôi đền hoặc điện thờ Chính thần gần nhất kể từ khi Đại Thánh Thế bắt đầu. Tuy nhiên, điểm tái sinh cũng không phải là vĩnh viễn cố định. Một người có thể đến cầu khấn tại một ngôi đền hoặc điện thờ để lập điểm tái sinh mới cho mình.
Mặc dù không phải ngôi đền hay điện thờ nào cũng có thể trở thành một điểm tái sinh, nhưng không ít nơi lại vô cùng thô sơ, chẳng có lấy một chút vỏ bọc nào, thậm chí có khi chỉ là vài mảnh gỗ chấp nối lại với nhau. Để trở thành một điểm tái sinh, mấu chốt chỉ là một Chính thần chấp nhận được tôn thờ nơi đó, cùng với việc được Đại Thánh Tôn thông qua.
Và tất nhiên, không ai có thể biết được một Chính thần hay thậm chí Đại Thánh Tôn có suy nghĩ gì mà lại chọn một vài mảnh gỗ làm nơi tái sinh của một người.
Từ những điều đó, một người có thể thật sự xem là bị bắt chỉ khi người đó chọn lập điểm tái sinh của mình ở một nơi thuộc quyền kiểm soát của kẻ khác. Như vậy, kể cả khi chết đi, người đó vẫn sẽ tái sinh ở nơi đó, cũng tức là không còn lối thoát nào khác. Thế nên rất hiếm khi một người lại trở thành nô lệ để bị buôn bán như một thứ hàng hóa, hầu hết các trường hợp là họ chủ động bán thân vì mục đích nào đó.
Nhưng dù có là trường hợp nào đi chăng nữa thì buôn nô lệ cũng không được chào đón ở Enria này cũng như nhiều quốc gia khác. Tất cả các hình thức trao đổi, bắt giữ người trái phép đều bị định tội rất nặng, và hình phạt thấp nhất là tù chung thân. Chỉ có điều, luật pháp cùng hình phạt chỉ áp dụng khi nô lệ là con người mà thôi. Dù sao thì các quốc gia đều được vận hành bởi con người, và họ không có cái nhìn tốt đẹp về những chủng tộc khác.
Sau cùng, chỉ có sức mạnh mới có thể quyết định được vận mệnh của chính mình. Kẻ yếu nếu không được thương hại thì chỉ có thể bị chà đạp và chấp nhận số phận hẩm hiu.
– Chủng tộc của cô ta?
Turan cất tiếng hỏi. Nó không nghĩ mình có thể nhầm lẫn về chủng tộc của Tiffia qua dáng hình và diện mạo của cô ấy.
“Nếu cô ta không phải là người thì chẳng lẽ lại là người thú của tộc vượn?” Turan chợt nghĩ, và nó thấy điều đó thật vô lý, nực cười. Nhưng việc Tiffia không phải là con người thì chắc chắn nghiêm trọng, đặc biệt khi pháp luật của Enria chẳng thể bảo vệ cô ta khỏi gông xiềng nô lệ.
Phalsia không vội trả lời Turan mà tiến lại gần hơn, nói nhỏ:
– Là yêu tinh tộc.
Turan mở tròn mắt nhìn chằm chằm Phalsia, cố dò xét xem cô ta có đang đùa giỡn gì không, dù Turan chắc chắn không ai lại đi đùa trong tình huống này.
Yêu tinh là những kẻ có thể hình giống con người nhưng diện mạo thanh tú hơn hẳn, dáng người thì thon gọn, cao gầy nhưng khác biệt lớn nhất là ở đôi tai dài và nhọn của họ.
Tiffia không thể nào là yêu tinh được, trừ phi cô ta đã che giấu đôi tai của mình suốt mấy năm qua. Turan đã luôn thấy đôi tai hoàn toàn giống con người của cô ta, cũng tức là phủ định khả năng đó.
– Cậu không tin? – Phalsia cất tiếng hỏi.
Turan tất nhiên không tin, nhưng ngay bây giờ nó đã có ý định quay về và trực tiếp thi triển kỹ năng ‘Thông hiểu’ lên Tiffia để xem cô ta có thực sự là yêu tinh hay không. Dù sao thì lời của Phalsia đáng để nó thử điều mà bấy lâu nay nó vẫn tránh làm với Tiffia.
– Cậu có tin hay không thì cũng không phải việc của tôi. – Phalsia nói tiếp – Giờ thì nhớ giữ lấy lời của cậu.
– Được rồi. Cảm ơn cô đã hợp tác.
Turan đáp vội. Nó đang bận suy tính xem đang làm gì sau khi nghe được những thông tin của Phalsia.
Thấy Turan vội vàng, Phalsia cũng không nán lại làm gì nữa, quay người rời đi. Đi được mấy bước, cô ta bỗng nói vọng lại:
– Có là chủng tộc gì đi nữa thì cô ấy cũng là thành viên đội của cậu đấy.
Turan không hiểu ý lời Phalsia vừa nói, nhưng cũng chẳng định gọi hỏi làm gì. Tiffia chắc chắn là thành viên đội của nó, và chẳng có gì thay đổi được điều đó. Thậm chí nếu cô ta đòi rời đội, nó sẽ không nhân nhượng mà khiến cô ta phải hối hận về điều đó suốt về sau. Đó là quy tắc Turan áp dụng và thực hiện với toàn bộ thành viên trong tổ đội của mình.
Đây không chỉ là tổ đội, mà là cả sinh mạng đối với Turan, là tiền đề quyết định việc nó có thể đi đến đâu trên cuộc tranh đua Thần cấp này.
Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép trái phép.