Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 709: Truyền thuyết

Gặp được con tàu lớn giữa biển khơi mênh mông này thật sự là điều ngoài ý muốn, hệt như một kỳ tích. Tuy nhiên, điều khiến Kull bất ngờ hơn cả chính là sự có mặt của các thành viên trên tàu.

Darmil và Athenia, cùng một vài người nữa. Họ ra đón Kull và Shelah với vẻ mặt hớn hở vui tươi, nhưng trong mắt Kull, nụ cười ấy lại tựa như chế giễu.

"Ôi xem cái tên nào phải chịu khổ suốt mấy ngày qua kìa!" Kull thầm nhủ, lòng đầy bực dọc. Cậu đoán chắc Darmil đã chẳng gặp trở ngại gì trên đường tới lục địa phía Tây, và cái cách hắn ung dung thế này sau khi đụng độ Thủy quái thật khiến người ta phát ghen.

– Tôi còn tưởng cậu đã đi trước tới lục địa phía Tây rồi cơ!

Darmil cười ha hả nói, một tay không ngừng vỗ vai Kull khiến cậu đau điếng người, nhưng chẳng dám kêu ca gì. Cậu còn đang bận đay nghiến số phận thảm thương của mình.

Shelah ngược lại vui vẻ hẳn, hỏi thăm vài câu xong thì nhanh chóng hòa nhập với nhóm của mình. Họ dù sao cũng là cùng một đội, hẳn đã từng vào sinh ra tử.

Thế nhưng, Darmil và Kull cũng từng vào sinh ra tử cùng nhau đấy chứ. Chẳng hiểu sao, cậu lại không vui nổi.

Tên đấu sĩ may mắn chết tiệt.

Theo lời Darmil, chỉ sau khi họ chia tay nhau chưa được bao lâu thì con tàu lớn này đã xuất hiện và đón hắn ta. Cứ như đã chờ sẵn từ trước vậy.

Chủ nhân con tàu là một vị thương nhân giàu có, và chỉ riêng con tàu này đã đủ để cho thấy tài lực của đối phương. Dù mọi người hiện tại đều hướng về lục địa phía Tây với chung một mục đích, thì người đàn ông ấy lại có lý do riêng. Đáng tiếc, ông ta không tiết lộ.

Kull cảm thấy nghi hoặc. Cậu không hề nhận ra hay biết gì về đối phương. Đây là một vấn đề rất lớn đối với một người chuyên về tình báo như cậu. Một vị thương nhân đủ sức tự mình vượt biển tất nhiên không thể xem thường, và tin tức về ông ta cũng không thể bỏ qua.

Do đó, Kull có lý do để tin rằng vị thương nhân được các vị thần che chở. Cậu theo đó trở nên e dè, lảng tránh ánh mắt mọi người, đồng thời bắt đầu tra xét tình hình.

Sinh hoạt trên tàu diễn ra tương đối bình thường. Thỉnh thoảng có các đợt quái xuất hiện, nhưng chúng đều dễ dàng bị tiêu diệt bởi các loại vũ khí được lắp đặt sẵn. Thậm chí, đôi lúc, con tàu sẽ phớt lờ những đợt tấn công của mấy con quái bởi sức chống chịu của nó là cực kỳ cao, cho đến khi chúng chán nản mà tự động bỏ đi.

Kull tò mò không biết đối phương có từng đụng độ Thủy quái hay chưa. Với kích thước con tàu như thế này, thật khó tin là nó sẽ không bị nhắm tới. Có lẽ con tàu cũng sở hữu phương thức đặc thù để thoát khỏi những tình huống ấy.

Trời tờ mờ sáng. Sương mù dâng lên dày đặc khiến cho tầm nhìn bị hạn chế nghiêm trọng. Chuyện di chuyển ngay cả trên tàu cũng đã rất khó khăn, vì chỉ có thể thấy được chưa đầy hai mét phía trước bằng mắt thường.

Trong tình hình thời tiết khắc nghiệt như vậy, con tàu buộc phải dừng lại trên biển vì việc cố gắng di chuyển mà không thể xác định vị trí hay phương hướng là vô cùng nguy hiểm. Mặt khác, đây rõ ràng là dấu hiệu cho thấy sự xuất hiện của những con quái khó nhằn, thậm chí có thể báo hiệu một sự kiện quan trọng.

Nhóm của Darmil và Kull được tập trung tại một phòng khách tương đối rộng rãi, gần như là bị giam lỏng, với lý do đảm bảo an toàn. Điều đó không hoàn toàn là giả dối, và thật lòng thì Kull không dám đi lung tung vào lúc này.

– Xin lỗi vì mạo muội đề cập, nhưng mọi người có ai quen biết hay từng nghe tới chủ nhân con tàu này không?

Athenia là người lên tiếng hỏi. Cô nàng có vẻ ��ã giữ thắc mắc này trong lòng rất lâu, và đến giờ mới dám nêu ra. Trước đó, cô ta hẳn cũng đã hỏi riêng từng người trong nhóm của mình. Kull đã tinh ý nhận ra.

Darmil nhún vai, còn làm bộ không quan tâm. Đối với người giúp đỡ mình, cậu ta vẫn luôn có thái độ như thế, đánh giá con người hơn là thân thế của họ, và ghét bỏ việc dò la tin tức.

Kull muốn nói ngay ý kiến của mình, nhưng lời đến miệng lại bị nuốt ngược vào. Cậu không thể cứ thế tỏ rõ rằng bản thân là người chuyên về tình báo được.

– Không biết. – Kull đáp gọn.

Athenia đưa mắt nhìn nghi hoặc, rồi lại quay sang nhìn mấy người khác trong nhóm. Họ đều chỉ lắc đầu, ám chỉ rằng những gì họ biết đều đã nói hết.

– Chúng ta có cần phải cân nhắc chuyện đó không vậy?

Darmil thắc mắc. Cậu ta cảm thấy không thoải mái.

– Cần thiết. – Athenia nghiêm giọng bảo – Đối phương đúng là ân nhân, nhưng chúng ta cũng đâu phải đang làm hại hay lấy oán báo ân. Tra hỏi thông tin là điều bình thường.

– Nói không sai. Hơn nữa, cậu cũng cần phải biết rõ về họ mới c�� thể báo ân được chứ!

Kull bồi thêm, hòng khiến Darmil bớt khó chịu với chuyện này.

Darmil vẫn không đồng tình lắm, nhưng nghe vậy cũng đành thôi, đành để mọi người muốn làm gì thì làm.

Bấy giờ, Athenia mới liếc mắt sang người thuật sư của nhóm, và ra hiệu. Thuật sư tên Benierth. Ông ta gật nhẹ đầu, lên tiếng:

– Tôi từng nghe qua một số tin tức có liên quan, chỉ không chắc liệu có phải đang nói về người này hay không.

Vị thuật sư bắt đầu kể. Theo lời ông ta, giữa vùng biển cách đều ba lục địa phía Bắc, phía Tây và Trung tâm có một hòn đảo lớn luôn bị sương mù bao phủ. Hòn đảo này bình thường không thể tìm thấy, tồn tại một cách mơ hồ và chưa từng được xác thực.

Dù vậy, đôi khi vẫn sẽ có một vài đội thuyền lạc vào sương mù rồi cập bến đảo. Khiến người ta không khỏi bất ngờ, hòn đảo ấy vô cùng trù phú với đủ các loại hàng hóa và tài nguyên chất lượng cao bày khắp. Gấm vóc, vàng bạc, đá quý hay cả các loại thực phẩm, vị thuốc hiếm có được rao bán với giá ngất ngưởng trên thị trường.

Toàn bộ chúng đều có thể được đổi lấy ở đây, với giá trị trao đổi chẳng khác gì cho không. Thế nên các đội thuyền mang theo bất kỳ thứ gì đều sẽ mang ra đổi hết. Họ thậm chí chẳng cần quần áo hay lương thực, dùng hẳn gấm vóc đổi được từ hòn đảo mà mặc, thực phẩm đổi được mà ăn.

Tất nhiên, mọi người muốn ở lại hòn đảo, ít nhất vài tháng mới chịu rời đi. Thế nhưng chủ nhân hòn đảo lại không cho phép điều đó. Họ chỉ có một ngày kể từ lúc cập bến, nếu không sẽ bị coi là kẻ thù.

Mới đầu, đội thuyền coi nhẹ lời cảnh báo ấy. Họ mở tiệc ăn uống linh đình, chè chén cả đêm, cho tới tận sáng hôm sau, khi một số thuyền viên tỉnh lại thì mới phát hiện mọi người đang lênh đênh trên biển. Đáng tiếc rằng không phải tất cả đều còn đó, bởi dường như mỗi người đã bị đẩy lên một tấm ván gỗ, thả trôi lênh đênh. Kẻ xấu số không cần nghĩ cũng biết đã làm mồi cho cá rồi, có khi còn thảm hơn.

– Những đội thuyền sau đó thì sao? Hẳn phải có người biết về chuyện đó chứ.

Kull đặt nghi vấn.

Benierth gật đầu, nói tiếp:

– Họ biết, nhưng lòng tham không dễ thỏa mãn như vậy. Có đội thuyền quyết định đánh cướp. Và kết cục là chỉ có duy nhất một thuyền viên nhát gan trốn thoát mà sống sót.

– Họ bị gì?

– Không ai biết chắc. Nhưng vị thuyền viên kia kể rằng, khi áy náy quay lại tìm, ông ta đã tìm thấy một số vật tùy thân của các thuyền viên khác. Quan trọng hơn cả là những đội thuyền may mắn lạc tới hòn đảo sau đó đều cho biết hòn đảo hoàn toàn không có dấu hiệu bị đánh cướp.

Câu chuyện nghe rất mơ hồ. Dù cho có không ít đội thuyền được nhắc đến, nhưng cũng có bấy nhiêu điều bí ẩn không lời giải. Họ phần lớn đều chết gần hết, số còn sống thì đều từ chối cung cấp thông tin chi tiết, và cũng chẳng đưa ra được bằng chứng cụ thể nào.

Nói đơn giản: truyền thuyết. Kể từ khi Đại Thánh Thế đến nay, cũng không rõ có ai đặt chân lên đảo nữa hay không. Sự khác biệt là rất lớn, bởi đơn giản chết đi thì sẽ tái sinh.

Tuy nhiên, dù sự thật là gì đi chăng nữa thì nghe tới đây cũng đã quá đủ để Kull hiểu ra điều Benierth muốn ám chỉ. Con tàu lớn này và vị chủ nhân rất có thể đến từ chính hòn đảo thần bí kia. Nhất là sương mù dày đặc đang bao phủ hiện tại, khiến người ta không khỏi liên tưởng đến.

Kull nuốt khan, nhấn mạnh:

– Vậy là giờ chúng ta sắp lên đảo?

– Không hẳn. – Athenia phủ định – Tôi cho rằng hòn đảo ấy rất có thể chính là bản thân con tàu đây, chỉ thay đổi hình dạng mà thôi. Nếu không thì rất khó giải thích tại sao hòn đảo lại không thể tìm thấy dù rất nhiều người đã ra khơi để tìm kiếm nó. Đặc biệt là sau Đại Thánh Thế.

Kull nhướn mày. Đối với cậu, việc một hòn đảo có thể biến hình thành con tàu còn khó tin hơn nhiều.

Lúc này, Darmil đột nhiên lên tiếng:

– Nói vậy thì… chúng ta làm sao rời khỏi đây?

“Phải rồi!” Kull thầm thốt. Các đội thuyền vừa được nêu kia đều lạc đến và có phương tiện riêng để tùy ý rời đi. Nhóm của Darmil và cậu lại là những người bị đắm thuyền và được cứu lên đây, trừ khi họ bán thuyền cho chúng ta.

Athenia tặc lưỡi, có vẻ hơi bất mãn với sự chậm hiểu của hai người, rồi nói:

– Đối phương đã bảo đang hướng về lục địa phía Tây, tất nhiên là có mục đích riêng rồi. Chúng ta cứ đi theo là được. Tình huống của chúng ta không giống nhau.

Nghe vậy, Kull hùa theo:

– Cô nói không sai.

Đồng thời, cậu liếc nhìn Darmil với ánh mắt rõ vẻ chê bai sự kém thông minh c���a hắn.

Anh chàng đấu sĩ gãi đầu ngượng nghịu. Cậu ta chưa nghĩ được xa đến thế, cũng thật xấu hổ khi vừa thốt lên một câu đã lộ rõ vẻ ngốc nghếch đến vậy.

Mọi quyền lợi về bản dịch này thuộc về truyen.free, xin vui lòng tôn trọng công sức biên tập.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free