(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 708: Đụng độ Thủy quái
Trời nổi sấm chớp rền vang, kèm theo đó là sóng to và cuồng phong dữ dội. Con thuyền bị đánh nghiêng hẳn sang một bên, khiến nó chênh vênh như dựng đứng, các thành viên trên thuyền phải rất khó khăn mới giữ được mình không bị hất văng.
May mắn là con thuyền được lựa chọn kỹ càng, có sức chống chịu rất lớn, nếu không thì đã sớm tan tành thành từng mảnh rồi.
Kull la hét thảm thiết trong lòng. Dù tưởng tượng đến đâu, cậu cũng không thể ngờ mình vẫn còn đánh giá thấp sự đáng sợ của chuyến vượt biển này.
Lúc đầu, mọi chuyện diễn ra tương đối suôn sẻ với vài đợt quái vật tấn công liên tiếp. Dù mức độ nguy hiểm khá cao, đội ngũ trên thuyền hiện tại vẫn thừa sức đối phó.
Dần dà, Kull đã tin rằng tình hình sẽ cứ thế tiếp diễn cho đến khi cả đội đặt chân đến lục địa phía Tây. Suy cho cùng, tỷ lệ các đội thuyền sống sót sau chuyến vượt biển vốn không thấp, và mức độ khó khăn họ đang gặp phải rất phù hợp với tỷ lệ đó.
Thế nhưng mọi thứ đột ngột thay đổi khi một cơn sóng cao hàng chục mét chợt dâng lên. Phải mất một lúc, Kull mới nhận ra đó không chỉ đơn thuần là sóng.
Một con cá khổng lồ, to chẳng kém gì một ngọn núi, và đó chỉ là một phần phía trên mà thôi. Con cá lao tới, há rộng cái miệng lớn và sâu hoắm, hòng nuốt chửng mọi thứ trước mặt. Tất cả đều là bữa ăn của nó.
Thuyền viên có kinh nghiệm trên thuyền lập tức phản ứng, kích hoạt thiết bị tăng tốc tối đa, khiến con thuyền lao đi như một quả đạn pháo. Tốc độ của nó lúc ấy chỉ nhỉnh hơn con cá một chút, nhưng may thay con cá không đuổi theo, có vẻ đã vừa ý với phần ăn của mình.
Kull sợ mất mật. Cậu thậm chí suýt chút nữa đã chạy đi dùng thuyền cứu hộ một mình, và nếu điều đó xảy ra thật thì thật quá xấu hổ.
Chuyện không dừng lại ở đấy, bởi một cơn bão bất ngờ ập tới không biết từ đâu. Trời tối sầm, giông tố nổi lên dữ dội. Cũng chính vào lúc này, một chiếc cột to tướng đâm thẳng lên mạn thuyền, và dưới ánh sáng lóe lên nhờ sấm chớp, Kull loáng thoáng thấy đó là một chiếc xúc tu.
Thủy quái không chỉ đơn thuần là quái vật dưới nước, mà thường được nhắc đến như những loài thú biển khổng lồ, vượt xa cả những con thuyền chiến lớn nhất. Con cá gặp trước đó cũng là một loài thủy quái, nhưng so về độ đáng sợ và nguy hiểm, chiếc xúc tu trước mặt đây mới thực sự ghê gớm hơn.
– Nó muốn con thuyền!
Cô gái với mái tóc màu xanh lục nhạt cột đuôi ngựa – Athenia lên tiếng nói lớn. Cô nàng một tay c��m kiếm, một tay bám chặt vào mạn thuyền, gương mặt hiện rõ vẻ quyết tâm. Cô hẳn đã đưa ra lựa chọn, chỉ chờ phản ứng từ hai người có quyền khác lúc này là Darmil và chính Kull.
– Cho nó!
Darmil chẳng chút do dự đáp. Cậu ta đang đứng trên mặt bên con thuyền bị dốc nghiêng, trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu với thứ có kích thước gấp triệu lần mình, trông rất điên cuồng. Dáng vẻ là thế, nhưng lời nói lại cho thấy lý trí của anh chàng đấu sĩ vẫn còn đó.
– Cho! Cho!
Kull cũng hùa theo hô lớn. Cậu biết Darmil đang phải rất gắng gượng kìm nén ham muốn chiến đấu của bản thân, lý do đơn giản là vì trận đấu này không phải của riêng mình. Một quyết định ích kỷ sẽ dẫn đến hậu quả thảm khốc cho người khác, cậu ta khó lòng làm được điều đó. Ít nhất là trong khoảnh khắc ngắn ngủi này.
Các thành viên trên thuyền nhanh chóng di chuyển. Vì đã luyện tập từ trước, họ chỉ trong chốc lát đã nhảy hết lên thuyền cứu hộ và chạy đi theo các hướng cùng từng nhóm riêng biệt đã định sẵn. Tất nhiên, họ vẫn không tránh khỏi việc ph��i xử lý và chia nhóm tùy theo tình huống do những bất cập phát sinh.
Darmil đi với Athenia, còn Kull thì đi với Shelah. Đây thật sự là một sự kết hợp đầy trớ trêu. Rõ ràng, vẻ mặt của cô nàng vũ công nhăn nhó khó chịu. Đi với Darmil hay Athenia đều tốt cả, chẳng hiểu sao cô lại phải cặp cùng với cái tên da ngăm đen xúi quẩy này.
Còn Kull thì muốn đi cùng với Darmil, chỉ để có cảm giác an toàn. Hơn nữa, giám sát và hỗ trợ cậu ta cũng là bổn phận của cậu. Đội nhóm này có ra sao cũng được, nhưng nếu Darmil xảy ra chuyện, cậu chắc chắn không thể tránh khỏi bị trừng phạt. Điều này không chỉ nói đến phương diện đội trưởng.
Con thuyền nhỏ lênh đênh trôi trên biển, đã sớm cách xa con Thủy quái và chiếc thuyền lớn xấu số. Kull liên tục lau những lớp mồ hôi lạnh toát trên trán, rồi lau khắp người mình. Cậu không hề thấy mệt, nhưng mồ hôi lạnh băng vẫn cứ tuôn ra đều đều.
Thấy bộ dạng đáng thương của Kull, Shelah không khỏi xì một tiếng chê bai, nói:
– Sợ như thế còn đi vượt biển?
Kull nghe vậy nhíu mày, nhìn đối phương chằm chằm với vẻ khó tin.
Rõ ràng cách đây không lâu, cô nàng còn co rúm lại, mấy lần nép sát vào người cậu khi bị dọa bởi sấm chớp và vài tiếng nổ lớn. Có lẽ giờ cô ta đang cố lấy lại thể diện cho mình.
– Tôi sợ. – Kull thản nhiên đáp – Nói không chừng con Thủy quái còn đang theo ngay bên dưới chúng ta đây.
Vừa dứt lời, Shelah lập tức co chân lại, bò sát vào giữa thuyền, sợ rằng chỉ cần hơi nghiêng người ra liền sẽ bị tóm lấy mà lôi xuống. Và chẳng mất quá lâu để cô ta nhận ra Kull đang trêu mình, mặt mũi nhăn nhó, gắt gỏng:
– Cậu hết chuyện làm rồi à?!
Kull khanh khách cười, nói:
– Tôi đúng là đang đùa, nhưng cẩn thận vẫn hơn mà. Không phải sao?
– Tôi mặc kệ cậu.
Shelah mắng một tiếng rồi thôi. Cô ta chẳng thèm đùa với Kull, ngược lại còn thấy chán ghét. Tâm trạng cô nàng hoàn toàn chất chứa bực bội, bởi cho tới giờ chẳng có gì diễn ra như ý muốn cả.
Có thể thấy Shelah vẫn luôn đảo mắt xung quanh tìm kiếm thứ gì đó. Hẳn là cô đang chờ đợi kỳ tích xuất hiện, như bỗng dưng gặp lại Darmil và Athenia chẳng h��n.
Thế nhưng đó rõ ràng là chuyện không thể nào xảy ra. Chưa kể trong hoàn cảnh hỗn loạn, mọi người vốn đã thống nhất sẽ chia nhau ra mà chạy, tránh bị Thủy quái đuổi giết chết hết cả bọn. Mặc dù chia ra sẽ tăng độ khó nếu đụng phải các nhóm quái trên biển, nhưng nếu tập trung chạy đi thì khả năng sống sót vẫn rất cao.
Cho đến hiện tại, có lẽ là nhờ may mắn, Kull và Shelah còn chưa đụng phải bất kỳ con quái nào. Cậu đoán chừng có lẽ là do sự tồn tại của con Thủy quái đã khiến những con quái khác trong vùng lẩn đi, hoặc đều đã thành thức ăn cho nó cả rồi.
Trải nghiệm chuyến đi biển này thật sự là ấn tượng khó phai. Kull chỉ thấy hơi tiếc rằng cậu đã không bình tĩnh hơn để quan sát kỹ càng con Thủy quái. Đâu phải mấy ai cũng có cơ hội này, mà còn sống sót trở về nữa chứ.
Nghĩ ngợi một hồi, Kull bất giác nhếch mép cười đắc ý. Phải, cậu đã sống sót, một thành tích đáng để khoe khoang với đội trưởng đấy.
Shelah nhướn mày nhìn biểu cảm liên tục thay đổi như một kẻ thần kinh của Kull, chịu không nổi phải cố tránh xa thêm một chút. Những du hành giả điên điên khùng khùng cô nàng gặp chẳng phải là ít, nhưng loại khiến người khác nổi hết cả da gà thế này thì thật là hiếm có.
Nhiều tiếng đồng hồ cứ thế lẳng lặng trôi qua. Bầu trời chuyển thành đêm đen, nhìn về phía xa, gần chân trời có thể thấy vài đốm sáng nổi lung linh. Giữa biển khơi thế này, dễ đoán được rằng chúng là dấu hiệu của những đám quái vật, mà còn là loại tương đối nguy hiểm.
Kull lái thuyền, dĩ nhiên sẽ không hướng về những chỗ đó. Huống hồ, theo lộ trình, cứ thẳng tiến về phía tây là được.
Trớ trêu thay, một vài đốm sáng có thể thấy rõ đang dần lớn lên. Chúng đang chủ động tiếp cận hai người.
Kull phát hoảng, bỏ mặc động cơ thuyền, cật lực chèo hòng tăng tốc. Liếc mắt thấy Shelah vẫn thờ ơ không phản ứng, cậu quát lớn:
– Cô còn ngồi im đó!? Mau chèo!
Đột nhiên bị mắng, Shelah giật nảy mình, trong lòng phát bực nhưng cơ thể vẫn mau lẹ làm theo ý đối phương. Cô cũng muốn sống.
Thế nhưng cố gắng của hai người hoàn toàn là vô ích. Những đốm sáng di chuyển rất nhanh, chẳng mấy chốc đã rút ngắn khoảng cách chỉ còn vài trăm mét. Lúc này, Shelah bỗng dưng ngừng chèo, hơi do dự thốt lên:
– Đó hình như là…
Thấy phản ứng của Shelah, Kull cũng dần bình tĩnh lại. Cậu vận dụng kỹ năng chủ đạo của mình, vẻ mặt theo đó trở nên mừng rỡ.
Là thuyền. Một con thuyền lớn, còn lớn hơn cả con thuyền mà nhóm đã dùng trước đó. Không biết là thuyền của ai, tốt hay xấu, nhưng chắc hẳn không thể tệ hơn một con quái vật trên vùng biển này được.
– Ngừng chèo! Ngừng chèo!
Kull luôn miệng nói lớn, mặc kệ Shelah đã sớm vứt mái chèo sang bên.
– Chúng tôi ở đây! Có người!
Kull hô lớn, đồng thời lấy ra đèn pha làm tín hiệu. Phía chiếc thuyền kia phản ứng rất nhanh, chẳng mấy chốc đã phái một hai chiếc thuyền cứu hộ ra đón.
Đối phương có Thần cấp không thấp, nhưng cũng chẳng phải quá cao. Ít nhất những người này có Thần cấp thấp hơn Kull. Đoán chừng họ chỉ là thuyền viên làm nhiệm vụ vận hành thuyền.
Do vậy, Kull và Shelah chẳng chút kiêng kỵ mà theo họ lên thuyền. Dù sao cũng không có lựa chọn nào khác. Nếu dùng con thuyền bé tí này tiến về lục địa phía Tây, e rằng sẽ mất đến cả tháng, còn chưa kể đến các loại nguy hiểm khác.
Tóm lại, anh chàng thám đạo vui mừng không xiết. Và cô nàng vũ công, lần đầu tiên sau hai ngày lênh đênh, đã không còn xụ mặt mà nở nụ cười rạng rỡ.
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn được sẻ chia.