Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 683: Thám đạo gặp thợ rèn

Con đò nhỏ lao vun vút về phía trước, đâm thẳng lên bờ sông rồi cứ thế bị bỏ lại. Hai du hành giả nhảy khỏi đò, lập tức chạy đi, thẳng tiến về một hướng đã định.

Thành Carne, cách con sông Naruv nơi con đò của Kull cập bến gần một trăm cây số về phía tây. Tòa thành là nơi tụ hội của những du hành giả mới bắt đầu cuộc tranh đua Thần cấp, trải nghiệm những khó khăn và sự hấp dẫn đầy mê hoặc từ việc săn quái và nâng cao Thần cấp.

Không nhộn nhịp, sầm uất như thành Tailor; không âm trầm, hỗn loạn như thành Nortre; càng không yên bình như thành Junil. Người dân thành Carne chìm đắm trong cuộc mưu sinh, còn du hành giả thì chiến đấu, chết đi rồi lại hồi sinh, tạo nên một thế giới đầy màu sắc nhưng cũng vô cùng nặng nề.

Công việc của Kull ở thành Carne rất nhiều, lại chẳng có việc nào có thể san sẻ cho Darmil cả. Thế nên, vừa vào thành, cậu đành bảo cậu ta muốn đi đâu thì đi, làm gì thì làm. Một du hành giả Thần cấp 15 như Darmil, chắc chắn chẳng có tên điên nào dám động vào cậu ta. Mà dẫu có đụng thật, cũng chỉ tổ tự mình rước họa vào thân, bị nghiền nát tan tành mà thôi.

Trước hết, cậu ghé tiệm rèn. Kull chưa từng gặp anh chàng thợ rèn tên Sinto mà Turan nói đến, nhưng theo lời đội trưởng, đây là một thành viên tiềm năng của tổ đội. Nói cách khác, đối phương rất có thể ở ngang hàng với cậu. Vậy thì, quả là không tầm thường.

Kull quả thực đang tự khen mình đấy, tỏ vẻ đắc ý. Dẫu cho người đồng đội đi cùng cậu khiến cậu đôi lúc cảm thấy tự ti.

Không khó để Kull tìm ra tiệm rèn mình cần đến. Dù sao thì trước khi tới đây, cậu đã tìm hiểu qua một lượt, nắm được khá nhiều thông tin về đối phương.

Một kẻ cô độc, bị bỏ rơi. Sinto là một thợ rèn tài năng, nhưng đáng tiếc thay, cậu ta lại yêu thích việc phiêu lưu hơn cả. Du hành mới là lẽ sống của anh chàng này.

Du hành ở đây không chỉ gói gọn trong việc săn quái và càn quét phó bản. Sinto đam mê vận dụng các kỹ năng mình có vào việc rèn, bao gồm cả kỹ năng chủ đạo mang tên ‘Phong ấn’ mà Turan đã tiết lộ cho Kull. Anh ta dường như muốn tạo ra một kiệt tác nghệ thuật để đời, khiến mọi người trên thế giới đều biết đến và ngưỡng mộ.

Nói giảm đi, thì Sinto là một kẻ có sở thích kỳ quặc đầy tham vọng; nói thẳng ra, rõ ràng là một tên biến thái.

Các báo cáo về những tổ đội mà Sinto từng tham gia, kết quả đều vô cùng thảm hại. Kỹ năng ‘Phong ấn’ của cậu ta được sử dụng một cách lung tung, vô tội vạ, cứ như thể coi mọi thứ, kể cả thành viên tổ đội, đều là đối tượng thí nghiệm của mình.

Phong ấn, phong ấn và phong ấn. Sự hiện diện của hiệu quả kỹ năng chủ đạo của Sinto ở khắp mọi nơi cậu ta có mặt, khiến cho mọi người dần có cảm giác rằng cậu ta đã không còn kiểm soát được kỹ năng ấy nữa.

Có lẽ thật, cũng có lẽ là giả. Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, Sinto chắc chắn sẽ không dừng lại. Do đó cậu ta mới lộ vẻ dè dặt, vì e sợ lại gây thêm lỗi lầm làm hại người khác. Niềm đam mê du hành của cậu ta giờ đây chỉ còn được thể hiện qua việc rèn giũa.

Một người như thế này khiến Kull rất thích thú. Quả nhiên, Turan chọn người đều là những người phi thường, bất kể có từng là Nihr hay không.

Tiệm rèn không có âm thanh tiếng đập đều đều vang lên như những nơi khác, mặc dù mặt trời đã lên cao. Bên trong chỉ có một người, ngồi yên trước một chiếc đe, bên cạnh ôm lấy mấy bao tải chứa đầy các loại trang bị chất ngổn ngang.

Chờ đợi. Sinto chỉ đơn thuần ngồi chờ, thả hồn mình theo gió, không vương vấn điều gì trong suy nghĩ. Kẻ đạt tới cảnh giới này, đúng thật là một kẻ biến thái.

Kull lắc đầu, cười nhạt. Nếu không phải cậu biết được tình huống, e rằng còn tưởng rằng Sinto có ý gì đặc thù với đội trưởng, đợi anh ta tới để bày tỏ tâm tư.

— Tôi tới lấy đồ.

Kull cất tiếng, giờ đang đứng trước Sinto, cách chỉ vài bước chân. Cậu cứ ngỡ rằng đối phương sẽ phản ứng ngay khi cậu đến gần, nhưng cậu ta dường như chẳng hề hay biết.

— Tới rồi!?

Sinto thốt lên, không thèm liếc nhìn Kull lấy một cái mà thay vào đó vội vàng lôi ra mấy bao tải bên cạnh, bắt đầu bày ra, giới thiệu từng cái một.

Kiếm, khiên, đoản đao, giáo, giáp, loại nặng, loại nhẹ, v.v… Rất nhiều các loại trang bị được đối phương lần lượt giới thiệu. Toàn bộ đều có cấp độ từ 13 trở lên, phẩm chất không cái nào dưới ‘Ưu’.

Ít nhất, số trang bị này cũng đạt chỉ tiêu Turan đề ra: một bộ trang bị cấp 15 phẩm chất ‘Tinh anh’. Sinto nói số trang bị còn lại là quà tặng kèm, với lý do rằng dù có để ở cửa hàng cũng chẳng ai mua.

Kull hít sâu một hơi. Cậu không tiện đánh giá về đống trang bị trước mắt này, nhưng cậu biết chắc một điều, đối phương đã đạt yêu cầu trở thành thành viên tổ đội của Turan. Chỉ có điều, đội trưởng không nói gì về việc nhận Sinto làm thợ rèn riêng cả. Anh chàng thợ rèn hẳn sẽ thất vọng lắm.

Kull cũng cảm thấy tiếc nuối. Nếu đội trưởng chịu nhận Sinto làm thợ rèn riêng cho tổ đội, đoán chừng đối phương cũng sẽ không ngại tham gia du hành cùng. Dù sao thì trong phó bản có rất nhiều thứ liên quan đến nghề nghiệp, đòi hỏi kiến thức chuyên môn ở nhiều phương diện khác nhau. Việc có được những thứ đó đương nhiên sẽ giúp ích cho tổ đội. Các hội chuyên nghiệp cũng chính nhờ vào đó mà xây dựng được các mối quan hệ đa chiều.

— Tiền đã sớm nhận được. Giờ cậu chỉ cần nhận hàng thôi.

Sau khi thấy Kull kiểm tra xong đống trang bị, Sinto lên tiếng. Kull kiểm tra khá qua loa, nhưng đối phương cũng chẳng tiện lên tiếng. Dù sao thì, cậu ta là khách.

Kull nhếch môi, lưỡng lự trong giây lát, lại chẳng nói lời nào, bắt đầu bỏ từng món trang bị vào túi trữ vật, vừa bỏ vừa khéo léo kiểm kê thành một danh sách.

— Cậu… Turan nói thế nào?

Sinto không nhịn được hỏi.

Kull chỉ chờ có thế, ngừng động tác của mình, đáp:

— Chẳng thế nào cả.

— Chẳng— Nghĩa là sao?

Sinto ngơ ngác pha lẫn hụt hẫng mà hỏi lại. Cậu ta mơ hồ đoán được ý tứ của đối phương.

— Câu hỏi của cậu là gì? – Kull gặng hỏi.

Sinto nuốt khan một tiếng, cảm giác áp lực đè nặng lên người khiến cậu ta thật khó mà thở nổi. Cơ hội duy nhất để lật ngược tình thế, hy vọng và tia sáng cuối cùng còn lại dường như vụt tắt.

— Tôi muốn trở thành thợ rèn riêng cho tổ đội của Turan. Cậu ấy trả lời thế nào?

Từng lời được nói ra một cách chậm rãi, sợ lỡ lời.

— Không nhận.

Kull quả quyết đáp, lại từ tốn chờ cho gương mặt của Sinto biến sắc hoàn toàn thì mới nói tiếp:

— Thợ rèn yêu cầu trau dồi tay nghề rất nhiều, sẽ không có thời gian du hành. Kỹ năng chủ đạo của cậu sẽ bị mai một.

Lời này không phải của Turan. Đội trưởng quả thật nói rất ít về yêu cầu trở thành thợ rèn riêng của Sinto.

— Sẽ không đâu. – Sinto thốt lên, cố gắng bấu víu vào chút hy vọng mong manh còn sót lại – Kỹ năng chủ đạo của tôi dùng rất tốt, có rất nhiều công dụng. Chỉ cần tôi rèn tốt, năng lực của bản thân cũng sẽ tăng cao.

Đúng là sẽ tăng cao, nhưng so với yêu cầu của Turan thì còn kém xa lắm. Bản thân là thành viên tổ đội, chính mình trải nghiệm những điều kiện và yêu cầu khắt khe của đội trưởng, Kull hoàn toàn có tư cách để đưa ra nhận định như thế.

Chẳng có gì đáng tự hào cả. Bởi Kull cũng còn rất kém.

— Cậu không hề biết độ cao mà mình có thể đạt tới là bao nhiêu. Cậu càng không biết ảo tưởng của bản thân đáng buồn cười đến mức nào.

Hai câu có vẻ đối nghịch nhau, nhưng vào tai của Sinto lại như từng nhát roi sắt quất thẳng vào lòng tự tôn vững chắc của cậu ta, khiến cậu ta đau nhói vô cùng.

Đúng thế. Sinto có lòng tự tôn rất lớn. Nếu không thì đã chẳng trở thành một kẻ biến thái trong mắt Kull. Cũng chính bởi lòng tự tôn ấy, cậu ta mới chịu nhận đơn hàng như một lời thách thức của Turan.

Đội trưởng không nói nhiều về nhiệm vụ nhận hàng này của Kull. Yêu cầu tương đối ngắn gọn: thay đổi lòng tự tôn của đối phương. Nói cách khác, giúp cậu ta đặt tầm nhìn cao hơn, gấp nhiều lần. Tầm nhìn quá thấp, lòng tự tôn có cao bao nhiêu cũng trở nên rẻ rúng.

— He he. – Kull cười khẩy – Làm thợ rèn tốt lắm sao?

— Rất tốt.

Sinto đáp ngay không chút do dự. Đối phương chưa từng hối hận về quyết định của bản thân, giờ vẫn vậy, và sẽ luôn như vậy.

— Có nhiều thợ rèn có thể làm ra món trang bị này không?

Kull hỏi, tùy tiện lấy ra một món trang bị cấp 15 phẩm chất ‘Tinh anh’ đưa ra. Đó là một chiếc găng tay da có đắp phiến thép ở những vị trí thuận tiện để chắn đòn khi cần thiết. Đây là món đồ rất khó dùng, đương nhiên là theo yêu cầu riêng của Turan.

— Thành Carne có ít nhất tám thợ rèn làm được.

Sinto trả lời. Cậu ta có vị thế không hề nhỏ trong giới thợ rèn. Dù sao thì bỏ qua sở thích kỳ quặc của cậu ta, Sinto đúng là có tài. Huống hồ, đám thợ rèn đa phần đều có phần lập dị.

Tám thợ rèn là con số tương đối nhi���u. Thế nhưng, có thể làm được không có nghĩa là họ dễ dàng nhận yêu cầu. Nguyên liệu để chế tạo trang bị vốn dĩ cũng không dễ kiếm.

— Nếu là cấp 20 cùng phẩm chất thì sao? – Kull lại hỏi.

— Một người.

Con số rất ít ỏi, chắc hẳn chỉ tính riêng trong thành Carne. Nhiều hơn, Sinto không dám chắc. Cậu ta có lòng t��� tôn, sẽ không nói bừa.

— Nếu cùng là cấp 15 nhưng phẩm chất nâng lên đến ‘Anh hùng’?

Sinto nhăn mày, biểu cảm đã sớm chuyển từ hồi hộp, căng thẳng sang nghiêm nghị. Cậu ta bị kích thích.

— Không có ai cả. Trang bị phẩm chất ‘Anh hùng’ cực kì khó chế tác, yêu cầu rất khắt khe về năng lực thợ rèn lẫn các loại vật liệu và dụng cụ. Thậm chí còn phải phụ thuộc vào thời vận.

Thời vận, nói thẳng ra là không có gì chắc chắn, hoàn toàn dựa vào may rủi. May mắn thì thành công, không thì thất bại, vốn cũng chẳng phải chuyện lạ.

Cấp độ trang bị mặc dù có thể áp chế phẩm chất, nhưng xét về hiệu quả lẫn tính phổ biến thì phẩm chất mới là quan trọng hơn cả. Một người Thần cấp 15 mang trang bị cấp 15 và phẩm chất ‘Anh hùng’ có thể phát huy ra năng lực tốt hơn khi mang trang bị cấp 20 nhưng phẩm chất chỉ mới ‘Tinh anh’ gấp nhiều lần.

Mặt khác, một người Thần cấp 20 mang trang bị cấp 15 và phẩm chất ‘Anh hùng’ vẫn có thể phát huy ra năng lực chẳng hề kém bao nhiêu so với trang bị cấp 20 phẩm chất ‘Tinh anh’. Thậm chí trong một vài trường hợp đặc thù, hiệu quả còn vượt trội hơn.

Chưa kể đến phẩm chất ‘Huyền thoại’. Nhưng Kull đương nhiên sẽ không lôi trang bị ở đẳng cấp ấy ra. Điều đó là vô nghĩa. Chỉ có các Chính thần mới được biết đến là có thể chế tác ra trang bị phẩm chất ‘Huyền thoại’.

— Đó là do Thần cấp thấp, năng lực tự nhiên bị áp chế.

Kull cất tiếng. Đây không phải là một lời nói vô căn cứ, mà mọi người đều công nhận, bao gồm cả các thợ rèn tài năng nhất.

Muốn rèn trang bị cấp cao, phẩm chất tốt, cần phải vận dụng được kỹ năng cấp cao, công cụ cấp cao, tiếp xúc với vật liệu cấp cao và nhiều yếu tố khác nữa. Nếu không đạt được những điều đó, sản phẩm tất nhiên sẽ bị hạn chế.

Thế nhưng muốn đạt được Thần cấp cao, buộc phải du hành nhiều, tham gia chiến đấu nhiều. Thần cấp 15 trở xuống còn có thể dựa vào đòn kết liễu để tích lũy Thần tinh, Thần cấp cao hơn thì chuyện đó đã trở nên không thực tế. Đã vậy, làm sao còn thời gian trau dồi tay nghề.

Sự thật đau lòng. Nhưng Sinto vẫn không cam tâm, đáp lời:

— Chỉ cần đạt tới Thần cấp 15, tôi hoàn toàn có thể chế tác ra trang bị cấp 20 phẩm chất ‘Anh hùng’!

Một lời khẳng định đầy tính tham vọng. Và dĩ nhiên, việc chế tác có thành công hay không vẫn còn phụ thuộc vào thời vận.

— Hãy du hành đi. Chế tác phẩm chất ‘Huyền thoại’ sẽ nằm trong tầm tay cậu.

Kull điềm tĩnh nói, như thể đang kể một điều hiển nhiên.

— ‘Huyền thoại’…? Làm sao có thể!?

Sinto cáu gắt thốt lên.

Hiệu quả mà Kull muốn đạt được chính là đây. Đối phương chẳng phải rất tham vọng, rất tự tôn ư? Vậy mà khi nghe đến phẩm chất ‘Huyền thoại’ đã tỏ vẻ e ngại rồi.

— Thế nên cậu rất kém. – Kull đổ thêm dầu vào lửa.

— Cậu…

Sinto nổi giận, dù đã nhận ra ý đồ của Kull. Tính cách là như thế, không phải lý trí có thể kiểm soát.

— Cậu nói vậy, tức là chỉ cần chăm chỉ du hành thì có thể chế tác ra trang bị phẩm chất ‘Huyền thoại’?!

— Biết đâu đấy.

Kull cười hì hì đáp. Cậu không biết. Cái phẩm chất ‘Huyền thoại’ này cậu chỉ nói đại v���y thôi. Đẳng cấp của cậu còn chưa đủ tầm để biết đến những thông tin tối mật ấy.

Sinto giận đỏ mặt, hai tay siết chặt, dường như sắp xông vào đánh người lắm rồi. Nếu không phải trong lòng vẫn còn nhớ rõ người đứng đây là thay mặt cho Turan, cậu ta ắt sẽ xông vào làm một trận, bất chấp có đánh lại được hay không.

Nhưng điều đó cũng cho thấy rằng Sinto đã thua. Bỏ qua vấn đề phẩm chất ‘Huyền thoại’, cậu ta không có cách nào phản bác lại lời Kull. Có lẽ lời cậu nói không hoàn toàn đúng, nhưng phản bác được mới là điều cốt yếu.

Đối với phản ứng của Sinto, Kull phớt lờ. Thay vào đó, cậu chậm rãi bỏ món trang bị vừa lấy ra vào lại túi trữ vật, rồi toan rời đi. Chuyện cần làm đã xong. Sau đó, chỉ mong đội trưởng đã liệu tính mọi chuyện thật chu đáo.

Truyện này được dịch và xuất bản độc quyền tại truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free