(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 682: Phóng giáo
Con đò tiếp tục di chuyển sang sông, nhưng giờ đây với tốc độ nhanh hơn trước rất nhiều. Người chủ đò không tiếc tiêu hao thêm nhiên liệu cũng như chấp nhận động cơ bị hao mòn để tăng tốc. Lợi nhuận chuyến đò này tất nhiên sẽ sụt giảm, thậm chí có thể lỗ, nhưng thoát khỏi nguy hiểm mới là điều quan trọng nhất.
Kull liếc mắt nhìn quanh một lượt, rồi bước lại ngồi cạnh Darmil đang nằm dài ra ngủ. Mới lên đò, cậu ta còn hào hứng chạy tới chạy lui, nhưng chóng chán. Kể cả khi đám quái xuất hiện cũng không thể khơi gợi hứng thú cho cậu ta, bởi chúng quá yếu ớt.
Kỳ thực, nếu là chiến đấu dưới nước, độ khó sẽ tăng lên vài phần. Đối với người không có kinh nghiệm hoặc thiếu sự chuẩn bị cần thiết, đó thậm chí còn trở thành nghịch cảnh. Thế nhưng Darmil chẳng hề e ngại môi trường nước chút nào.
– Lát nữa nếu có chuyện, chúng ta trực tiếp rời khỏi đò, hướng thẳng lên bờ.
Kull cất tiếng. Giọng nói của cậu không lớn, chỉ vừa đủ cho đối phương nghe thấy. Có điều, cậu cũng chẳng lo có người khác nghe trộm. Việc hành khách tự ý rời khỏi đò trong hành trình là điều thường thấy, và lúc đó, chủ đò sẽ không còn phải chịu trách nhiệm với họ nữa.
– Không đánh nhau sao?
Darmil thắc mắc, đã tỉnh dậy.
– Rất phiền phức, mà còn không có lợi.
Với năng lực của Kull và Darmil, chỉ cần một con đò nhỏ có động cơ đủ mạnh là họ đã có thể sang đến bờ bên kia từ chỗ này. Ở lại đánh nhau, lợi ích lớn nhất chỉ là số Thần tinh có được từ đám quái mà thôi.
Trừ phi xuất hiện quái tinh anh, Kull mới đổi ý. Dù sao thì Darmil nhất định sẽ không bỏ qua con quái ngon lành như vậy.
Kull thích chơi, thích làm loạn, nhưng không thích dính vào rắc rối của người khác. Người thích lo chuyện bao đồng chính là Darmil. Tuy nhiên, nếu không đủ gây hứng thú cho cậu ta, hoặc nếu đối phương là du hành giả tham gia chiến đấu chứ không phải người gặp nạn, cậu ta sẽ không ứng cứu. Luôn là như thế.
Nắm được tâm lý của anh chàng đấu sĩ thật không khó, nhưng Kull vẫn chẳng dám tự quyết định điều gì. Cậu hiểu rõ vị trí của mình trong lòng đối phương: cậu chỉ là một người đồng đội cùng chiến đấu. Có lẽ đáng kính, nhưng chắc chắn không phải kiểu nói gì cũng nghe.
Huống hồ, Kull rất dè chừng nhà Altoris. Cậu chẳng biết họ định làm gì, hay có nhận định gì về Darmil. Nếu gây ấn tượng xấu, thì đội trưởng sẽ chẳng ra mặt giúp cậu. Điều đó hoàn toàn không đáng.
Con đò di chuyển thêm chưa được bao lâu thì các đợt sóng lại bắt đầu trở nên dữ dội, đến mức hướng di chuyển của con đò bị thay đổi, khó lòng kiểm soát. Các thủy thủ theo hiệu lệnh của chủ đò lập tức vào tư thế sẵn sàng chiến đấu.
Không chỉ riêng họ, những người khách trên đò cũng lấy ra vũ khí. Họ muốn góp sức, hoặc tự bảo vệ bản thân. Đây đã là vấn đề sống còn. Đối với họ, cái chết rồi tái sinh chưa bao giờ là chuyện nhỏ cả.
Kull và Darmil cũng đứng dậy, tiến ra phía hông tàu. Cả hai cùng chăm chú nhìn về một điểm mờ ảo trong lòng sông. Nơi đó có một con quái đáng sợ sắp xuất hiện.
Điều đáng nói là thứ đáng sợ không chỉ có con quái ấy, mà còn hàng đống quái vật nhỏ yếu hơn, nhưng lại tập trung thành đàn. Kull đánh giá rằng, nếu hai người muốn sang tới bờ bên kia một cách an toàn thì tốt hơn hết là nên giết chết con quái mạnh mẽ nhất này.
Trên cấp 15. Kull cắn răng nhận định. Khó mà tin được tại chỗ này có thể gặp được quái trên cấp 15. Trời còn đang giữa trưa thế này!
– Cậu thử xem.
Kull nói rồi lấy ra một cây giáo bằng thép nặng trịch đưa cho Darmil. Cây giáo này không phải của cậu, mà là trộm từ kho hàng của chủ đò, xem ra là một loại đạn đặc biệt dành cho súng phóng giáo. Có điều cho đến tận bây giờ, đám thủy thủ vẫn không hề có ý định lấy ra dùng.
Người chủ đò để ý thấy động tác của Kull, nhưng không để tâm nhiều. Vào thời khắc này, tốt hơn hết là nên tập trung vào nguy hiểm sắp tới. Một cây giáo mà thôi, trong túi trữ đồ của ông ta hẳn vẫn còn không ít.
Dù sao cây giáo đó cũng chẳng đáng giá là bao. Cấp độ khoảng chừng 10 đến 12, phẩm chất ‘Ưu’. Nếu đòi lại, để lộ là của đối phương mang theo thì mọi chuyện sẽ hỏng bét. Thôi thì cứ cho đi, biết đâu còn giúp ích được. Thay vào đó, xong chuyện ông ta sẽ kiểm tra xem vì sao bảo mật lại kém đến vậy.
Darmil nhận lấy cây giáo, nâng lên hạ xuống vài lần, cảm giác khá vừa tay. Sau đó cậu ta nghiêng người, vào tư thế chuẩn bị phóng.
Kull không vội ra hiệu lệnh. Con quái kia cẩn trọng lạ kỳ, cho đến giờ v���n luôn giữ một khoảng cách nhất định, lại còn không ngừng di chuyển.
“Chẳng lẽ chúng ta không phải mục tiêu?”
Kull tự hỏi. Quái trên sông có rất nhiều, dưới lòng sông càng nhiều. Thế nhưng để bất kỳ con quái nào chú ý và tấn công một mục tiêu thì cần có khoảng cách đủ gần, hoặc mức độ thù hận đủ lớn. Nếu không thì lượng lớn quái trên sông đồng thời nhào tới, dù du hành giả có mạnh đến mấy cũng không chịu nổi, càng đừng nói tới con đò vốn có độ bền không cao.
Nếu đám quái không nhằm vào mình, Kull tự nhiên chẳng muốn chọc chúng. Giết một con không chừng còn kéo đến vài con nữa, rất khó lường.
Cứ thế, bầu không khí căng thẳng trên đò kéo dài. Kull liên tục duy trì vùng lĩnh vực ở mức cao nên cả người càng ngày càng khó chịu. Đó không phải là mệt mỏi, mà là áp lực nặng nề. Vùng lĩnh vực không dễ dùng chút nào.
Gió mạnh lên bất thường, cùng với các đợt sóng đánh nghiêng con đò. Darmil bị mất thăng bằng, vội vàng xoay người giữ vững tư thế.
Dường như chỉ chờ khoảnh khắc ấy, con quái ẩn mình dưới lòng sông đột ngột phóng tới với tốc độ nhanh đáng sợ. Kull vừa kịp phản ứng, thốt lên:
– Ngay bây giờ!
Darmil chậm một nhịp, đạp mạnh chân, nhằm thẳng vào vị trí do Kull chỉ định, phóng mạnh cây giáo về phía trước. Một tiếng nổ siêu thanh vang lên kèm theo xung chấn đánh nát cả một phần con đò, còn cây giáo thì đã biến mất, bay đi như một viên đạn pháo được bắn ra.
Cây giáo đâm vào nước đánh bùng lên một cơn sóng khổng lồ bao trùm lấy cả vùng nước xung quanh, sau đó tiếp tục xuyên thẳng. Chuyện xảy ra chỉ trong nháy mắt, đến mức không ai kịp phản ứng.
Mọi người bần thần, ngơ ngác nhìn quanh, cuối cùng ánh mắt họ dừng lại ở chỗ của Kull và Darmil. Thế nhưng họ không thấy được hai kẻ đã gây nên chấn động kinh khủng ấy, chỉ còn lại sự hủy hoại và nước sông bị đánh văng lên, rơi xuống không ngừng như mưa.
Kull và Darmil đã vội vã rời đi trên con đò nhỏ ngay sau khi xác định được cú phóng giáo trúng đích. Đòn tấn công của Darmil có sức hủy diệt cực kỳ khủng khiếp, thế nhưng bản thân cây giáo lại không chịu đựng nổi áp lực, bị xoắn nát nửa đường, khiến sức sát thương giảm xuống.
Cũng may Kull lo xa, đã phù phép thêm hiệu ứng xấu lên đầu mũi giáo, bôi thêm ít chất độc. Không biết chúng còn sót lại bao nhiêu sau khi cây giáo bị xoắn nát, nhưng con quái đáng sợ kia đã chết dần chết mòn, máu tràn ra đỏ thẫm cả một vùng.
Vùng lĩnh vực của Kull cũng không còn bao phủ đối phương nữa. Chẳng có quái đuổi theo. Đúng như Kull dự đoán, con quái vừa bị công kích kia mới là kẻ đứng đầu đợt tấn công. Không có nó, đám còn lại sẽ chỉ tấn công loạn xạ mà thôi, và tất nhiên con đò bị bỏ lại kia đành phải chịu trận.
– Tức thật.
Darmil thốt lên, cậu ta phát bực. Cậu ta vốn không dùng hết sức vì đoán biết cây giáo trong tay sẽ chịu không nổi, thế mà khi vào trong nước, cây giáo lại càng dễ bị hủy hoại hơn. Darmil đúng là nên giảm bớt lượng nguyên khí truyền vào. Sức mạnh to lớn nhưng khống chế kém thì rất dễ làm hỏng chuyện.
Riêng phần Kull, cậu hoảng hốt. Đòn tấn công vừa rồi, sức sát thương, tốc độ lẫn độ chuẩn xác của nó, không ai có thể chống đỡ nổi hay né tránh kịp. Phải biết con quái đáng thương kia có cấp độ trên 15. Th��y quái còn chết chắc, huống chi là con người.
Thật sự mở mang tầm mắt. Khi nghe Darmil nói cậu ta muốn thử chiến bắn pháo như đội trưởng, Kull đã tưởng rằng đó chỉ là một đòn phóng giáo nhanh và mạnh thông thường.
Vậy mà đó đúng thật là bắn pháo. So sánh với chiêu thức khi ấy của đội trưởng, hẳn là không kém, ít nhất là về uy lực. Về tính chất thì hai đòn tấn công khác nhau rất nhiều.
– Điểm thuộc tính sức mạnh của cậu bây giờ đã là bao nhiêu bậc rồi?
Kull bất giác hỏi.
Darmil nghe vậy, hơi suy nghĩ rồi đáp:
– Chắc là tầm 170 bậc. Tôi không nhớ rõ. Trong bảng thuộc tính có nhiều con số lắm.
– Hả?!
Kull thốt lên, ngớ người ra. 170 bậc rõ ràng là một con số rất lớn, nhưng để xác định nó lớn đến mức nào thì cần phải suy xét hồi lâu.
Du hành giả bình thường có thuộc tính sức mạnh khởi đầu vào khoảng 16 đến 20 bậc, tăng trưởng theo Thần cấp từ 1.5 đến 2 bậc. Tính toán sơ bộ, một du hành giả ở Thần cấp 15 như Darmil sẽ có thuộc tính sức mạnh tầm 50 bậc là nhiều lắm rồi.
Du hành giả chuyên về sức mạnh, đặc biệt là đấu sĩ sẽ có mức tăng trưởng cao hơn. Giả sử cả thuộc tính khởi đầu cũng cao thì 70 bậc đã là rất ấn tượng.
Nếu du hành giả cộng toàn bộ điểm thuộc tính cộng thêm vào sức mạnh thì có thể tăng lên đáng kể, nhưng để cân bằng cần bổ sung điểm thể lực tương ứng. Theo đó, thuộc tính sức mạnh ở Thần cấp 15 có thể tăng đến 110 bậc.
Kể cả khi tiêu thụ dồn dập nhiều loại dược phẩm gia tăng sức mạnh và mang theo trang bị tương ứng, thuộc tính sức mạnh tăng đến 140 bậc đã là điều không thể tưởng tượng nổi.
Mà theo Kull biết, Darmil vẫn chưa dùng dược phẩm.
Dược phẩm có phân loại, cấp độ và phẩm chất riêng. Chúng còn có sự tương tác lẫn nhau. Nếu dùng lung tung, hiệu quả thậm chí không tăng được là bao mà còn có thể giảm sút. Nếu muốn tăng tối ưu một cách cân bằng nhiều loại thuộc tính, ở Thần cấp 15 mà được tăng thêm 20 bậc thuộc tính thì đã là rất tốt rồi. Huống hồ, chúng tốn rất nhiều tiền, và hiệu quả còn giảm dần theo sự tăng lên của Thần cấp. Vậy nên, tập trung vào việc gia tăng Thần cấp mới là con đường đúng đắn hơn cả.
Vậy thì bằng cách nào Darmil lại có thể đạt tới 170 bậc thuộc tính sức mạnh chứ? Kull thật không thể hiểu nổi. Cậu thấy đau đầu.
Thuộc tính sức mạnh cao như thế, chẳng trách cậu ta mỗi lần vỗ vai cậu đều khiến cậu có cảm giác như muốn đập chết cậu luôn vậy.
“Không thấy mệt ư?”
Kull thắc mắc, không dám hỏi, vì rõ ràng Darmil không hề có biểu hiện mệt mỏi. Như vậy, điểm thuộc tính thể lực của cậu ta cũng phải rất cao. Cậu sợ rằng nếu hỏi, bản thân sẽ càng thêm đau lòng.
Kull là sát thủ, là thám đạo. Điểm thuộc tính của cậu chuyên về nhanh nhẹn và khéo léo, thế nhưng cả hai gộp lại cũng chỉ hơn một nửa điểm thuộc tính sức mạnh của Darmil chừng chục bậc mà thôi.
Mọi quyền sở hữu trí tuệ đối với văn bản này đều thuộc về truyen.free, xin quý vị độc giả lưu ý.