Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 679: Cuộc gặp kì quặc

Kull nằm ngẩn người, khoan thai đón nhận tác dụng từ thuốc hồi phục rưới khắp cơ thể cùng với mấy lá bùa trị liệu tức thì. Việc dùng nhiều phương thức hồi phục tương tự trong thời gian ngắn sẽ khiến hiệu quả giảm dần ở những lần sau, nhưng dù sao có thêm chút nào vẫn hơn. Bởi lẽ, lúc này thời gian mới là thứ đáng giá nhất.

Quái vật vẫn liên tục xuất hiện trong đợt bùng nổ, thế nên Darmil vẫn miệt mài làm việc, không ngừng chạy tới chạy lui vung kiếm chém giết. Tốc độ lúc này lại chẳng phải vấn đề, bởi bọn quái xuất hiện lần lượt. Những khi quái xuất hiện cách xa nhau, cậu ta chỉ cần nhảy bổ một phát, hoặc thêm một phát nữa là đủ.

Kull không hề lo lắng. Dù giờ cậu nằm đây, nhưng chẳng có nghĩa là vô hại. Đơn giản là cậu không muốn phí sức vô ích. Sau đó còn rất nhiều việc cần cậu giải quyết. Lúc này chuyên tâm hồi phục mới là quyết định sáng suốt.

Cậu ngẩn người, phần nhiều là bởi nhất thời chưa thể chấp nhận bản thân lại yếu đến mức này; phần còn lại là vẫn chưa thoát khỏi cơn nghiện phát huy cực hạn. Lẽ nào tất cả đều chỉ là giả dối?

Một lát sau, Darmil vẫn tiếp tục công việc của mình, nhưng tần suất quái vật xuất hiện đã giảm dần.

Đúng lúc này, một người bỗng mạo hiểm tiến lại gần Kull. Không rõ đối phương có ý đồ gì, nhưng hẳn sẽ không ngu ngốc đến mức hãm hại cậu.

Bất đắc dĩ, Kull đành ngồi dậy, tỏ ý cho đối phương biết hai người có thể nói chuyện. Điều khiến cậu bực mình là, người kia chẳng chịu mở miệng, cùng lắm chỉ thở dài một hơi tỏ vẻ áy náy.

– Thật xin lỗi.

Giọng nói nhẹ nhàng ấy lại khiến Kull buồn nôn. Cậu khó mà chịu đựng được.

Nhận ra phản ứng tiêu cực từ Kull, đối phương vội vàng đổi giọng nghiêm nghị, hỏi:

– Chuyện này, cậu định thế nào?

Kull mỉm cười. Đi thẳng vào vấn đề rõ ràng thoải mái hơn nhiều.

– Tốt. Tôi theo. – Nói rồi, hơi suy nghĩ, cậu bổ sung – Đội trưởng đã giao toàn quyền cho tôi.

Đối phương im lặng một lúc, bảo:

– Nếu vậy, từ giờ cậu cứ nhập bọn cùng quân đoàn Lưỡi lê hiểm. Sẽ không ai nghi ngờ đâu.

– Không được. Có nghi ngờ mới tốt chứ.

Kull nói với vẻ đùa cợt. Lời nói ấy lại khiến người nghe suy tư, rồi gật nhẹ đầu tán đồng.

– Yên tâm. Tôi có cách của mình. Cô cứ làm tốt việc của mình đi.

Dứt lời, Kull đứng hẳn dậy, không cho đối phương kịp phản ứng đã áp sát, nhấn giọng đầy ý khiêu khích:

– Hay là để tôi tiễn cô một đoạn, tránh khỏi hiềm nghi?

Khoảng cách giữa hai người rất gần, hơi thở nhịp tim đều có thể nghe rõ mồn một. Đối phương che giấu rất kỹ, nhưng muốn qua mắt Kull là chuyện không thể nào. Nếu không, cậu đã chẳng đủ tự tin nhúng chân vào.

Đối phương vội vàng tránh thoát, lộ vẻ hốt hoảng, rồi nói:

– Không được. Tôi còn có việc cần làm.

– Tùy cô.

Kull phẩy tay vẻ buồn chán, xoay người rời đi. Thấy vậy, đối phương thốt lên:

– Cậu còn muốn đánh?

– Không.

Kull đáp gọn lỏn. Cậu khó mà hiểu vì sao người kia lại cho rằng cậu sẽ đánh nữa. Mặc dù Kull giờ đây có thể dễ dàng giải quyết một con Bọ ngựa hung mãnh đơn độc, nhưng phí sức như thế thật không đáng.

Tuy nhiên, tranh thủ ra đòn kết liễu để kiếm ít Thần tinh vẫn rất hấp dẫn. Kull tin chắc Darmil có thể phối hợp với mình thật tốt. Đơn giản như thay vì một chém bổ chết con quái, thì chỉ cần chặt đứt đôi, tránh chỗ hiểm yếu, giữ cho mục tiêu thoi thóp chừng vài giây là đủ.

Rồi sau đó, đối phương rời đi. Mặc dù người đó đã lợi dụng một vài kỹ năng di chuyển cùng ẩn thân, nhưng vẫn không thoát kh���i cảm giác của Kull trong vùng lĩnh vực. Hướng di chuyển vậy mà là về phía vương quốc Enria.

Kull thắc mắc, bởi người đó chính là Iskeiya, đột nhiên xuất hiện ở biên giới hai vương quốc khi đợt bùng nổ quái vật đang đi đến hồi kết. Cô ta đến và đi rất vội vàng, trông như chỉ tiện thể ghé qua thăm cậu một chút. Thật là một người kỳ quặc.

Chẳng bao lâu sau, đợt bùng nổ quái vật kết thúc. Thời gian tính ra là sớm hơn dự tính rất nhiều. Khả năng cao là do Darmil liên tục hạ sát quá nhiều quái vật, làm tiêu hao đợt bùng nổ rất nhanh.

Đáng tiếc là chẳng xuất hiện bất kỳ con quái vật thống lĩnh hay tinh anh nào. Darmil không hài lòng về điều đó, nhưng cũng không vì thế mà buồn bã hay tức giận. Cậu ta đã được đánh một trận rất thoải mái rồi.

Hiểu được cảm giác của người đồng đội, Kull cất tiếng nói:

– Lần tới, vẫn mong được hợp tác cùng mọi người.

Người đàn ông đứng trước mặt nhăn mày, vội đưa tay ra hiệu cho các thành viên của mình không nên làm ra hành động ngu ngốc. Dù vậy, vẫn không tránh khỏi một vài lời b���t mãn vang lên. Ông ta thật đúng là gặp hạn nên mới phải dẫn đội đến tham gia đợt bùng nổ quái vật này, vốn còn tưởng là cơ hội thăng tiến tốt.

Thấy đối phương không muốn phản ứng lời mình, Kull chỉ đành nhún vai cho qua, cất một tiếng chào hời hợt rồi rời đi. Darmil liền bước đi ngay bên cạnh, suốt từ khi sự kiện kết thúc cho tới giờ vẫn không hề lên tiếng, tạo nên áp lực nặng nề cho toàn quân của đối phương.

Đám người này phần nhiều là viện quân mới tới, chứ nếu chứng kiến cảnh cậu ta càn quét mọi thứ thì chắc đã chẳng dám hó hé tiếng nào, mà còn phải run sợ.

– Cảm giác thế nào?

Kull hỏi. Giờ đây hai người đã cách khá xa nơi xảy ra đợt bùng nổ quái vật. Cậu kỳ thực rất quan tâm cảm nhận của Darmil, bởi dù sao đi nữa, cậu vẫn phải nhờ vào cậu ta mới săn giết thêm được không ít quái vật. Tiến trình nâng cao Thần cấp nhờ đó tăng trưởng kha khá. Nếu mọi chuyện tiến triển tốt, nói không chừng cậu còn có thể kịp tăng đến Thần cấp 15 trước khi sang lục địa phía Tây hội họp cùng đội trưởng.

Nghĩ l���i thấy cũng kỳ lạ. Đội trưởng dường như đã đoán trước được tình huống này, hoặc chỉ đơn thuần là lo xa, sắp xếp một loạt những việc Kull cần phải làm thay cho mình. Mặc dù, đợt bùng nổ quái vật đây lại không được nhắc tới.

– Không tệ.

Darmil đáp gọn lỏn. Không phải cậu ta xem nhẹ câu hỏi của Kull, mà thật sự chỉ cảm thấy có vậy mà thôi.

Quả nhiên, đám quái vật ở mức độ này không thể gây khó dễ cho anh chàng đấu sĩ. Nếu cậu ta bị bắt ép phải dùng chùy hay cần đè ép kỹ năng chủ đạo thì sẽ có hơi phiền phức, ngược lại, chúng chẳng đáng là gì.

Kull rất ghen tị. Nếu Darmil chỉ giỏi giết quái vật thì cũng thôi, cậu ta giết người lại còn tốt hơn cậu. Ít nhất, cậu ta giết chóc trông thật nhẹ nhàng.

Hai người cứ thế rơi vào im lặng. Kull đành chịu. Bình thường, cậu rất hay tìm trò để chơi với Darmil, và cậu ta cũng sẵn lòng chơi cùng để làm sôi nổi cuộc sống du hành giả. Bất kể đó là loại hình giải trí bình thường như đánh bài, chơi cờ hay cả đập phá vài hội quán xấu xa nào đó, cả hai đều rất ăn ý.

Thế nhưng giờ đây hai người lại khó mà có tâm tình để chơi đùa. Đội trưởng bị bắt đi, hai người bị bỏ lại, lý do còn là vì cả hai quá yếu. Lời của cô gái kia, Kull nhớ như in.

Vẫn là cố tình không nhắc tới, nhưng trong lòng Kull và Darmil đều chẳng thể nào loại bỏ điều đó. Hai người đến tham gia đợt bùng nổ quái vật này, không thể không xem là nhằm trút giận, muốn thể hiện rằng bản thân không hề yếu.

Tuy nhiên, chối bỏ hiện thực bằng cái cách đáng thương hại ấy, thật càng khiến tình hình thêm tồi tệ. Nhất là đối với Kull. Biểu hiện của cậu hoàn toàn nằm ở mức kém cỏi.

Đúng lúc này, một cái vỗ vai mạnh và bất ngờ khiến Kull đổ nhào về trước, loạng choạng bước đi hơn mười bước mới đứng vững lại được. Darmil ra tay không hề cân nhắc một chút nào.

– Sa sút làm gì chứ. Đi thôi! Đánh tiếp. Tôi còn chưa đánh đủ. Cậu cũng còn chưa giết đủ. Chúng ta làm được!

Darmil nói lớn, sau đó cười một tràng dài. Ánh nắng trưa xen qua những kẽ lá soi rọi gương mặt sáng sủa của cậu. Nụ cười ấy không phải là giả t��o.

Tâm tình của Darmil có lẽ không thật sự tốt, nhưng cậu ta chắc chắn không để điều đó ảnh hưởng đến bản thân theo cách tiêu cực.

Đây, nghĩ lại, còn có thể là một cơ hội tốt.

Kull đã luôn mơ hồ cho rằng đội trưởng đang yêu cầu ở mình quá cao mà không có mục đích cụ thể. Trên thực tế, yêu cầu như thế chỉ nằm ở mức hợp lý. Đội trưởng tính toán quá chu toàn, còn cậu thì cần phải làm được đến mức mong đợi.

Chỉ sợ không theo kịp sự phát triển của tình thế. Cần phải xốc lại tinh thần, đi nhanh hơn.

– Được. Giết hết bọn chúng! Kull cười đáp, dứt lời liền kích hoạt kỹ năng chủ đạo và hàng loạt kỹ năng khác, thoắt nghiêng người lao đi. Một, hai, ba, bốn,… rất nhiều con quái vật lọt vào vùng lĩnh vực của cậu. Chúng không mạnh, nhưng quả thật cậu vẫn còn chưa giết đủ.

Chiều xuống, mặt trời dần buông. Kull và Darmil vừa đánh vừa tiến về phía trước, không chút nào hối hả.

Bởi vì vội vã cũng chẳng giải quyết được gì. Người tiếp đón đến từ vương quốc Enria vẫn cần thời gian mới tới, hai người m���nh mẽ xông qua vùng biên giới sẽ dẫn đến những hệ lụy không đáng. Hơn hết, hối hả lại chẳng thể khiến cả hai mạnh lên.

Người tiếp đón vốn được sắp xếp bởi Turan, chỉ cần Kull hay Darmil thể hiện bản thân một chút ở vùng biên giới là được. Đối phương nhận được tin sẽ nhanh chóng chạy tới, hoặc ít nhất cũng sẽ cử người tới. Đối với đội trưởng, cậu không hề có bất kỳ nghi ngờ gì.

Và thật như vậy, khi Kull đã bắt đầu phát chán với việc đánh giết quái vật, một vài bóng người xuất hiện. Họ di chuyển rất cẩn thận, thực lực hẳn không kém, thế nhưng khó mà qua được cảm giác của cậu trong vùng lĩnh vực.

Để tránh gây khó xử cho hai bên, Kull chủ động xuất hiện, đứng trước những người đó. Hành động ấy của cậu lại khiến đối phương e ngại, lập tức vào trạng thái chiến đấu.

May là không có cuộc giao chiến nào xảy ra. Kull là người mở miệng trước:

– Tổ đội Turan. Hai người.

Người đàn ông có vẻ là người đứng đầu cả nhóm gật đầu xác nhận, rồi nói:

– Hai người cứ đi theo chúng tôi. Sẽ không xảy ra vấn đề gì đâu.

– Tôi tin tưởng.

Kull đáp, hơi quay đầu liếc nhìn, tỏ ý cần phải chờ đồng đội của mình đánh xong. Darmil dường như cảm nhận được điều đó, đột ngột bùng phát sức mạnh nện liền mấy chùy, giải quyết nốt vài con quái vật phiền phức.

Thấy được sức mạnh của Darmil, vẻ mặt những người đối phương mới bắt đầu giãn ra. Họ thật sự đã tìm đúng người.

Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free