Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 671: Thử một chiêu kiếm

Khi Turan và hai nhóm du hành giả chỉ còn cách vài trăm mét, họ buộc phải hành động. Một người từ hội Nanh Báo nhanh chóng tiến lên chặn đầu Turan, và tương ứng, một người từ hội Ngàn Hoa cũng lao tới.

Có lẽ muốn tỏ rõ khí thế hơn đối thủ, một người nữa từ hội Nanh Báo liền xông ra, vẻ mặt lộ rõ hung tợn. Người của hội Ngàn Hoa lộ vẻ khó xử, nhưng rồi cũng không gọi thêm ai nữa.

– Cậu thuộc tổ chức nào?

Chàng trai của hội Nanh Báo lên tiếng, đi thẳng vào vấn đề cốt lõi nhất. Ở nơi đây, tổ chức hay thế lực đứng sau có thể đại diện cho rất nhiều thứ, giải quyết hầu hết mọi chuyện. Đấu ít hay đấu nhiều, chẳng bằng đối phương dùng uy thế đè bẹp mình. Hội Ngàn Hoa hay hội Nanh Báo vốn không tính là hội lớn.

Người từ hội Ngàn Hoa không hề lên tiếng, thay vào đó chỉ dè chừng quan sát hai người của hội Nanh Báo. Hắn hẳn nghĩ rằng, thà thua dưới tay kẻ lạ mặt này vẫn còn tốt hơn thất bại dưới tay đám đối địch. Tính ra thì, hắn đã chuẩn bị sẵn tinh thần liều mạng.

Câu hỏi bất ngờ ấy lại gây khó dễ cho Turan. Đến giờ, nó vẫn chưa xác định mình thuộc về tổ chức nào, cũng không hề có ý định đó. Vậy nên, câu trả lời chỉ đơn giản là:

– Tổ đội Turan.

Ba người đối phương nhìn nhau đầy khó hiểu, trao đổi ánh mắt như muốn hỏi xem đối phương có từng nghe qua cái tên này chưa. Những người trả lời tổ chức của mình là "tổ đội" thường là những du hành giả cực kỳ mạnh mẽ, không cần dựa dẫm vào tổ chức để phát triển.

– Bây giờ chưa nghe đến, nhưng sau này sẽ nghe nhiều đấy.

Turan nói thêm. Nó không cảm thấy bất ngờ. Tổ đội của nó mới chỉ thành lập được hơn ba tháng, lúc đó tất cả thành viên đều ở Thần cấp thấp. Những người này hẳn đã đến lục địa phía Tây từ sớm, chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống.

Chàng trai của hội Nanh Báo lắc đầu, ra hiệu mình không biết, cũng không bận tâm nữa. Nếu đã không thể xác định danh tính đối phương, vậy việc bây giờ cần làm chỉ có một:

– Nơi này đang có giao tranh. Người không liên quan xin hãy tránh ra, chúng tôi sẽ không gây khó dễ.

Người còn lại từ hội Nanh Báo, với vẻ mặt hung tợn hơn, lại khó nói chuyện hơn, chỉ lớn tiếng quát:

– Không tránh, chết.

Người từ hội Ngàn Hoa không hề chen lời. Những gì cần nói đều đã được hội Nanh Báo truyền đạt đầy đủ.

– Phải. Không tránh, chết.

Turan chậm rãi nhắc lại lời đối phương. Đây cơ bản cũng là điều nó định làm với họ, chỉ khác là dù đối phương có tránh hay không, kết cục vẫn chỉ có một.

Kỳ thực, Turan đã có thể lập tức giải quyết cả ba người ngay khi họ tiến vào một phạm vi nhất định. Thế nhưng nó muốn từ từ quan sát thêm trận chiến đang diễn ra ở phía xa. Mặc dù nó đã nắm rõ kỹ năng của cả hai nhóm du hành giả qua vài lần kích hoạt "Thông hiểu", nhưng vì họ không dùng hết sức, nên rất khó để xác định thực lực thật sự.

Nói cách khác, Turan có thể lợi dụng mối quan hệ đối nghịch giữa hội Nanh Báo và hội Ngàn Hoa để giảm bớt sức lực của mình.

Chỉ là, khó mà biết được có cần thiết hay không. Có nhiều cách để đạt được mục tiêu, kết quả đều là một. Nếu đã vậy, nó nên tận dụng cơ hội này thay vì phung phí thời gian.

– Đánh đi.

Turan nói gọn, rút ra thanh kiếm đã sớm không còn nguyên vẹn sau lần chiến đấu cuối cùng. Vốn dĩ nó định trên đường về vương quốc Enria sẽ mua một thanh khác, nhưng nghĩ mãi vẫn không ưng được thanh nào. Vả lại bản thân có nhiều phương thức chiến đấu, nên nó cũng tự nhiên xem nhẹ điều này.

Độ bền vật phẩm chỉ còn chưa đến 10%. Thanh kiếm này va chạm thêm ba lần nữa, hoặc chịu đựng một đòn tấn công mạnh mẽ thì sẽ hỏng mất. Hơn nữa, sức sát thương tất nhiên không thể so được với trước đây. Gọi là một thanh kiếm cùn cũng không sai.

Để bù đắp cho thiếu hụt ấy, Turan đặt một tấm bùa lên thanh kiếm, và kích hoạt nó ngay lập tức. Tấm bùa mang hiệu quả của phép "Gia cố", vốn tương đối đa dụng, lúc này chủ yếu là để khiến thanh kiếm cứng cáp hơn đôi chút. Còn về phần sát thương, khó mà cải thiện được.

– Kiếm hỏng?

Chàng trai đến từ hội Nanh Báo khó hiểu thốt lên, rồi lùi về sau. Hắn ta tỏ ý không muốn tham gia trận đánh vô vị này, hoặc là muốn thăm dò thêm đối phương. Dù sao thì bên cạnh còn có hội Ngàn Hoa, không thể vì một kẻ lạ mặt mà buông lỏng cảnh giác.

Để đạt được mục đích, kẻ có ý thoái lui càng phải là người Turan nhắm vào trước. Nó nâng kiếm lên, tụ nguyên, vận khí. Nguyên khí trong cơ thể nhanh chóng dồn về một chỗ, lan khắp các đốt ngón tay, truyền vào thanh kiếm, giành lấy quyền khống chế tuyệt đối.

Lần này, Turan muốn phát huy kiếm chiêu của mình. Nó muốn xem bản thân đã có thể làm được đến mức nào mà không cần phụ thuộc vào những yếu tố khác.

Phản ứng của đối phương không hề chậm. Thấy Turan có động tĩnh, kẻ vừa lùi lại lập tức vào tư thế chiến đấu, rút ra một thanh đao rồi vung ngay về phía trước.

Đó là đòn đánh kết hợp với kỹ năng, mà còn không chỉ một. Đối mặt một đòn tấn công đòi hỏi vận dụng lượng lớn nguyên khí, việc ra tay dứt khoát trước khi đối thủ kịp kích hoạt là điểm mấu chốt.

Đáng tiếc là Turan nhanh hơn. Năng lực vận dụng nguyên khí của nó từ xưa đến giờ luôn là một niềm tự hào nho nhỏ của nó, từ khi lột bỏ thân phận Nihr, năng lực này lại càng bộc lộ sự vượt trội. Từ tụ nguyên đến vận khí đều diễn ra gọn gàng và chuẩn xác, khiến cho việc thúc đẩy nguyên khí và tác động lên đối phương càng dễ dàng hơn.

Việc cuối cùng cần làm là kích hoạt. Turan hơi nghiêng người, nâng kiếm, hơi xoay cổ tay rồi mạnh dạn đâm một nhát về phía trước đầy quả quyết.

Nguyên khí bắt đầu bùng phát, tạo thành hình d��ng, làm thanh kiếm rung động dữ dội và bắt đầu nứt gãy, dù cho mọi giá trị mà phép "Gia cố" mang lại. Và rồi tan vỡ thành vô vàn mảnh nhỏ.

Kẻ cầm đao đang vung tới thấy thế, ánh mắt không khỏi lóe lên tia vui sướng. Nhưng tia vui sướng ấy đến nhanh, nhưng qua cũng nhanh, vì cả cơ thể hắn trong giây lát đã hóa thành những đốm sáng li ti mà bay đi hết.

Đâm kiếm, một chiêu thức thoạt nhìn đơn giản chỉ là đâm thẳng về phía trước, nhưng khi được phụ thêm nguyên khí mà tác động tới mục tiêu, với sức phá hủy điên cuồng, thì khó thể nào tưởng tượng nổi lực sát thương.

Độ khó của chiêu thức là rất cao, yêu cầu người sử dụng phải giữ cho sức phá hoại của nguyên khí khi được hình thành không làm hỏng vật dẫn (thanh kiếm), mà vẫn đảm bảo sức sát thương không bị suy giảm khi đánh trúng mục tiêu. Mặt khác, nguyên khí sau khi thành hình lại không dễ khống chế, vẫn luôn có người bị chính kiếm chiêu của mình làm bị thương, thậm chí mất mạng.

Dĩ nhiên, kiếm chiêu của Turan không mạnh đến mức tàn phá cơ thể kẻ cầm đao thành mảnh v���n. Nó chỉ là nhằm vào các vị trí trọng yếu, gây đủ lượng sát thương để đoạt mạng. Việc tan thành đốm sáng li ti là vì hắn đã chết.

Turan nhẹ nhàng cử động cơ thể, đứng thẳng dậy. Cảm giác thanh kiếm nằm trong tay vỡ nát khiến nó hụt hẫng, và một cảm giác bi thương lạ lùng xâm chiếm. Nó không nhớ mình từng có cảm xúc tương tự trước đây. Có lẽ khi đạt tới Thần cấp cao hơn, các giác quan của nó đã được tăng cường theo một phương hướng nào đó.

Lại chẳng rõ là tốt hay xấu. Suy nghĩ và cách thức của Turan khi dùng kiếm chiêu vẫn vậy, và nó tin tưởng vào điều đó.

– Hửm…?

Turan hơi ngạc nhiên nhìn hai người còn lại. Họ đang trố mắt nhìn nó, khó có thể tin vào những gì vừa xảy ra.

Turan thấy thế, à lên một tiếng. Thì ra vừa nãy, áp lực mà nó tạo ra chỉ có kẻ xấu số cầm đao kia cảm nhận được. Vì áp lực đi kèm với cảm giác nguy hiểm xuất hiện đồng thời, nên hắn ta mới vội vàng phản ứng mà không kịp suy nghĩ nhiều về hành động của mình, tự đưa bản thân vào thế yếu.

Là Thần uy. Đây chính là sự khác biệt lớn nhất khi Turan đã đạt tới Thần cấp. Nếu không phải kẻ cầm đao có Thần cấp không quá chênh lệch với nó, thì hẳn hắn đã mất đi ý chí chiến đấu, không khống chế nổi bản thân mà mềm oặt ra rồi.

Còn có tinh thần lực. Turan vốn không hề có ý định dùng đến tinh thần lực, nhưng khi kiếm chiêu được thi triển, một lượng không nhỏ tinh thần lực cứ thế phụ theo nguyên khí mà thành hình.

Kỳ thực, điều này có thể hiểu được. Dù sao thì mọi cử động hay suy nghĩ, ít nhiều đều cần có tinh thần để vận hành. Nếu nó loại bỏ tinh thần mà hành động, thì chẳng thể tưởng tượng nổi nó sẽ biến thành thứ gì.

Linh và hồn ngược lại lại không cảm nhận được gì. Vì đã có sự biểu hiện của tinh thần lực, việc không thấy linh và hồn biểu hiện làm Turan khó hiểu. Nhưng như vậy, là tinh thần, hay linh và hồn, mới là điều bất thường.

Turan tiếp tục nghĩ ngợi, không vội giải quyết nốt hai người còn lại. Mục tiêu của nó là tiêu diệt toàn bộ thành viên hai hội này trên lục địa, chỉ cần không để ai chạy thoát là được.

Nội dung này được đăng tải duy nhất tại truyen.free, vui lòng tôn trọng công sức biên soạn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free