(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 670: Việc cần làm
Turan và Fyr tiếp tục tiến về phía trước. Dọc đường, hắn không ngừng đặt câu hỏi, một mặt để giải đáp những thắc mắc của mình, mặt khác thăm dò ý định của đối phương.
Gọi là thăm dò, nhưng thực chất Turan đang thử hỏi xem Fyr có muốn tiết lộ cho hắn biết hay không. Qua đó, hắn mới nhận ra rằng, một vị thần, dù bề ngoài có biểu hiện ra sao, thì suy nghĩ bên trong luôn ẩn chứa sự phức tạp khó lường. Gần như mọi suy tính của hắn đều đã bị đối phương nắm rõ mồn một.
Turan không khỏi ngờ rằng, thần Syrathr đã nói sẽ không còn giám sát hắn, song vẫn có cách nào đó để nắm hắn trong lòng bàn tay, mặc cho hắn có giãy giụa đến đâu. Song, không có bất cứ chứng cứ nào, hắn cũng không thể suy đoán lung tung.
Điểm tích cực duy nhất hiện tại là Turan không còn lo bị đối phương hãm hại; trái lại, hắn còn nhận được sự giúp đỡ ở nhiều khía cạnh. Mặc dù bản thân hắn vẫn còn do dự không dám đón nhận, song hắn hiểu rằng đây chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.
Rõ ràng, giao kèo được lập ra với Fyr đã cho thấy hiệu quả. Với giao kèo đó, Fyr và chị gái nàng ta chẳng còn lý do gì để lo sợ hay đặt áp lực vô cớ lên Turan. Thay vào đó, họ dành thời gian cho những vấn đề quan trọng hơn.
Muốn tiến gần hơn đến lĩnh vực của các vị thần, Turan không thể cứ mãi dè dặt né tránh. Hắn có thể chưa đủ mạnh mẽ về mặt thực lực ở hiện tại, nhưng ý chí thì tuyệt đối không được phép yếu đi. Hắn phải cho đối phương thấy được tiềm năng to lớn của bản thân, đồng thời khẳng định rằng, kể cả khi bản thân đã trở nên mạnh mẽ, cũng sẽ không gây hại cho đối phương.
Đây là một đợt thử thách. Nếu Turan có thể khiến Fyr và chị gái nàng ta hài lòng, tương lai của hắn chắc chắn sẽ rộng mở. Lấy đây làm bàn đạp, hắn sẽ có thể thoải mái tung hoành, ngay cả dưới con mắt của các vị thần.
– Ngươi nghĩ không sai. Chỉ cần lợi ích giữa hai bên không mâu thuẫn, ta không ngại giúp ngươi. Tin chắc rằng chị của ta cũng có cùng ý nghĩ.
Fyr lên tiếng xác nhận, giọng nói mơ hồ chứa đựng ý cổ vũ Turan cho những chuyện sắp tới.
Turan không đáp lời, chỉ đưa mắt nhìn về phía xa. Khoảng cách đến tòa tháp cao chọc trời kia vẫn còn rất lớn, nhưng trước mắt hắn giờ đã xuất hiện rất nhiều căn lều dựng san sát nhau, tạo thành hai khu vực đối lập giữa sa mạc nóng bức và vùng băng tuyết lạnh giá.
Đáng chú ý là có giao tranh đang diễn ra ngay giữa ranh giới. Các du hành giả đó, họ thực sự đang giao chiến, nhưng chỉ là một đối một. Dựa vào uy lực mà hắn quan sát được, Turan đoán rằng Thần cấp của họ sẽ không vượt quá 15.
Trên thực tế, sức mạnh có vẻ hơi yếu. Turan không tin Thần cấp 15 lại có thể thể hiện ra lực lượng yếu đến mức đó, nên hắn phỏng đoán họ thuộc khoảng Thần cấp 11 đến 13. Đây là tính theo tiêu chuẩn bình thường, ít nhất là theo những gì hắn biết cho đến giờ.
– Đó là hội Ngàn hoa?
Turan hỏi, nhận ra biểu tượng trên cờ và lều của khu vực bên phía sa mạc.
– Đúng vậy.
Fyr đáp ngắn gọn, rồi ngừng lại một chút trước khi nói tiếp:
– Hội Ngàn hoa và hội Nanh báo xảy ra tranh chấp. Đây vốn là chuyện thường thấy ở quanh tòa tháp.
– “Vốn là”?
Turan thắc mắc, nhận ra một điểm bất thường.
– Những tranh chấp ở phía ngoài tòa tháp, về cơ bản, sẽ không động chạm đến tính mạng, cũng có nghĩa là cả hai bên sẽ không dốc sức vào việc giết chóc.
Dù lời giải thích là vậy, Turan vẫn cảm thấy không thỏa đáng. Hắn quan sát trận chiến đang diễn ra phía trước, dám chắc rằng họ không hề sử dụng những chiêu thức quá mạnh mẽ, việc gây tr���ng thương đã khó, chứ đừng nói đến chuyện lấy mạng đối thủ.
Turan không truy hỏi thêm, hắn nói:
– Loại bỏ được đối thủ là chuyện tốt, không phải sao?
– Ngươi quên rồi sao, đối thủ đâu chỉ có một? Người của các bên có thể hung hăng càn quấy, nhưng không ai đủ ngu ngốc để cho kẻ khác được lợi mà đẩy mình vào thế khó.
Turan tỏ vẻ đồng tình. Nghĩ kỹ lại, dù có giết được đối phương, chỉ cần chờ tái sinh là xong, tác dụng không thực sự rõ rệt. Thà bảo toàn lực lượng bản thân, dồn áp lực cho kẻ khác còn hơn.
Turan tiếp tục quan sát. Trong tầm mắt hắn hiện tại chỉ có khu vực đóng quân của hội Ngàn hoa và hội Nanh báo, chưa hề thấy những nơi khác.
Theo lời Fyr, mặc dù khí hậu lục địa phía Tây không thích hợp cho con người sinh sống, nhưng vẫn có một vài tòa thành lớn nhỏ, tất cả đều lấy tòa tháp Ma pháp Tối thượng làm trung tâm, được dựng nên xung quanh đó. Các quân đoàn và hội lớn chắc hẳn đều t��p trung tại những nơi này.
– Hội Ngàn hoa chỉ có thế?
Turan cả gan thốt lên. Vốn dĩ hắn đã không đánh giá cao hội Ngàn hoa, giờ đây khi chứng kiến biểu hiện của họ trong chiến đấu, hắn càng không tin rằng đây là lực lượng chính mà thần Syrathr định dùng để tham gia vào sự kiện tại tòa tháp Ma pháp Tối thượng.
– Đừng nghĩ nhiều.
Fyr không hề giận, nàng bảo: – Như ta đã nói, những cuộc tranh đấu ở phía ngoài tòa tháp không được xem trọng, việc bọn họ không dùng hết sức là điều bình thường.
“Nhưng chẳng phải nàng đã ám chỉ rằng họ đang muốn giết nhau sao?”
Vừa định hỏi như thế, Turan lại vội vàng kìm nén suy nghĩ ấy chỉ còn nằm trong đầu. Hắn chợt hiểu ra. Họ quả thật đang định giết nhau, nhưng cho dù có chết, đối phương cũng sẽ không làm lộ sức mạnh thật sự.
Mọi người đều có thể tái sinh, nên rất khó để đấu tới cùng. Chỉ khi có lợi ích thực sự mong muốn, họ mới có thể dốc hết sức mà thôi.
Turan tặc lưỡi. Tình huống này vẫn thường xuyên xảy ra, đẩy hắn vào thế khó. Hắn vốn tham sống sợ chết, một khi bị ép vào đường cùng thì sẽ dốc toàn bộ những gì mình có, trong khi đối phương lại an nhàn hưởng thụ sự giải thoát.
– Nàng mang tôi tới đây là để tham gia vào cái trò này sao?
Turan cất tiếng, không hề giấu giếm vẻ bực tức. Đến lúc này, hắn không khó để đoán được ý định của Fyr.
– Phải. – Fyr thẳng thắn xác nhận.
– Mức độ?
– Tiêu diệt toàn bộ.
Turan nhíu mày. Hắn còn tưởng chỉ cần tham gia tranh đấu, ai đến thì đánh người đó là được. Nghĩ lại, Fyr đã rất vội vàng mang hắn tới đây, vẻ mặt nàng lúc ấy còn lộ rõ sự giận dữ, hiển nhiên sự việc không hề nhỏ.
Dù vậy, việc tiêu diệt toàn bộ phe đối địch vẫn nằm ngoài sức tưởng tượng của Turan. Chần chừ một lúc, hắn hỏi:
– Tiêu diệt toàn bộ hội Nanh báo?
Vốn dĩ Turan chỉ muốn xác nhận lại ý định của Fyr, nhưng đối phương một lần nữa khiến hắn ngạc nhiên:
– Tiêu diệt toàn bộ cả hai bên. Nói rõ hơn, tất cả thành viên của hội Ngàn hoa và hội Nanh báo, những kẻ mà ngươi đang thấy trên lục địa này, không một ai được phép s���ng sót.
Giờ đây, Turan lại thấy rõ vẻ mặt không thể kiềm chế cơn giận đang bùng lên của Fyr.
“Rốt cuộc thì chuyện gì đã xảy ra? Chẳng phải hội Ngàn hoa thuộc quyền của thần Syrathr hay sao?”
Turan thầm dấy lên thắc mắc trong lòng, song không hỏi ra. Hắn biết, cho dù bản thân hắn không tới đây, kết cục của những kẻ đang ồn ào giao chiến kia vẫn chỉ có một: cái chết cực kỳ thê thảm và tàn bạo.
Vậy Turan nên hành động thế nào đây, hắn khó lòng dám chắc. Nếu là để làm Fyr hả giận, có lẽ việc ra tay quả quyết và tàn nhẫn là điều cần thiết. Thế nhưng, hắn có thật sự nên làm vậy hay không?
– Được rồi.
Turan cất tiếng, đặt nữ người sói đến giờ vẫn chưa tỉnh lại xuống đất, rồi bước tới phía trước. Hắn có thể suy nghĩ rất nhiều, nhưng lựa chọn thì chỉ có một. Trước hết cứ thực hiện đã, rồi tính sau.
Bóng dáng của kẻ lạ mặt như Turan rất nhanh chóng thu hút sự chú ý của hai nhóm du hành giả, mặc cho cuộc tranh đấu vẫn đang diễn ra. Thực tế, chỉ chưa đến một phần ba số thành viên của cả hai nhóm đang chi���n đấu, số còn lại chỉ quan sát và đề phòng lẫn nhau.
Suy cho cùng, việc tìm kiếm cơ hội và ra tay quyết đoán mới là điều quan trọng hơn cả. Nhờ vào kỹ năng thông hiểu, Turan có thể xác định rằng trong số những kẻ đang đứng ngoài quan sát, có không ít người sở hữu kỹ năng gây sát thương cao, thừa sức hạ sát một, hoặc thậm chí một vài mục tiêu trong thời gian ngắn. Nếu có Kull ở đây, cậu ta hẳn sẽ phát huy được thực lực bản thân đến mức tối đa.
Darmil lại là một trường hợp ngoại lệ. Sự tồn tại của cậu ta đơn giản là một mối đe dọa thường trực cho kẻ địch, không cần khống chế mà cũng không thể khống chế. Mọi suy tính chiến thuật cho tổ đội của Turan đến giờ đều không thể không lấy cậu ta làm trọng tâm. Nếu phe đối địch thành công loại cậu ta khỏi trận chiến mà vẫn giữ được phần lớn sức lực, thì coi như đã giành chiến thắng.
Đối với nữ người sói, Turan tạm thời vẫn chưa thể xác định rõ. Năng lực của cô ta không kém, nhưng Thần cấp còn thấp khiến cho việc chiến đấu với những đối thủ mà tổ đội ��ang phải đối mặt trở nên khó khăn. Sự chênh lệch Thần cấp rất khó bù đắp. Ngay cả Darmil hay chính Turan bây giờ cũng cần phải trả những cái giá không hề nhỏ mới may ra giúp được phần nào.
Turan cũng đã nghĩ đến rằng, những cái giá phải trả kể trên, trong các trận chiến với du hành giả Thần cấp cao hơn, càng bộc lộ sự mất sức, dần dà chỉ có thể coi là một vài mánh khóe hay ho tạm thời. Tổ đội của hắn không thể chỉ dựa vào mấy trò đó mà trở nên lớn mạnh được. Đó chính là lý do vì sao, nếu không phải bất đắc dĩ, hắn sẽ không cho phép các thành viên trong tổ đội mình dùng đến chúng.
Turan vừa chậm rãi di chuyển, vừa không ngừng suy nghĩ. Hắn học được nhiều điều. Đây rõ ràng là một cơ hội hiếm có cho bản thân, mặc dù hắn không biết Fyr có tính toán cả điều này trong kế hoạch của nàng ta hay không.
Chắc hẳn là không. Vẻ tức giận của cô gái tóc nâu đỏ khi ấy hẳn là thật sự. Nếu không, Turan thật chẳng biết nên tin vào điều gì nữa.
Mọi bản quyền đối với tác phẩm chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free.