(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 662: Đóa hoa tuyết
Turan mơ hồ, mở mắt. Hay đúng hơn là cảnh vật đột nhiên xuất hiện trước mặt nó, cứ như thể thị lực vốn bị mất bỗng được hồi phục. Và nó thấy một bầu trời trong xanh, lơ lửng vài gợn mây, hệt như khi vừa mới bước vào phó bản ‘Nơi trú ẩn của hoa tuyết’.
Điều đầu tiên Turan nghĩ đến là mình vẫn chưa chết. Nó vội vàng xác nhận điều đó bằng cách mở rộng cảm giác khắp cơ thể và lan tỏa ra xung quanh. Còn sống thật tốt, và điều tốt hơn nữa là các giác quan của nó vẫn còn, dù có lẽ không còn nguyên vẹn như trước.
Turan nằm dài trên nền cỏ mát rượi. Nó gượng ngồi dậy một cách uể oải. Chuyến càn quét phó bản này thật sự đã bào mòn nó cả về thể xác lẫn tinh thần, thậm chí linh hồn cũng vô cùng mệt mỏi.
Turan thậm chí đã suýt mất mạng. Thế nhưng, nếu được lựa chọn lại, nó vẫn sẽ quyết định tham gia càn quét phó bản này. Chỉ có điều, lần này nó nhất định sẽ chuẩn bị kỹ càng hơn, với một tổ đội hoàn chỉnh, trang bị đầy đủ và tất nhiên không thể thiếu hàng đống vật phẩm chuyên dụng.
Cái lạnh là thứ có thể đoán trước, nhưng Turan chưa từng nghĩ nó lại đáng sợ đến vậy. Nếu không có sự chuẩn bị tốt, chỉ cái lạnh thôi cũng đã đủ đánh bại toàn bộ du hành giả tham gia càn quét phó bản rồi.
Hoặc thực tế, chính Turan đã gây ra cái lạnh ghê gớm ấy, bởi nó đã lạm dụng sức mạnh bản thân để đánh bại kẻ địch trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc. Một kẻ có thể nhanh chóng diệt gọn một nhóm du hành giả cấp độ không thấp hơn 15 thì dĩ nhiên không thể dùng độ khó của cấp 15 để đánh giá tương đương được.
Turan không rõ cụ thể, vì nó không có cơ hội xác định. Nó đã vội vàng bỏ chạy ngay sau khi làm điều mà chính bản thân nó cũng coi là phi thường ấy.
Kỹ năng ‘Thông hiểu’ quả thật có tiềm năng vô cùng mạnh mẽ, dù Turan mới chỉ khai thác được chút ít. Nó vui vì điều đó, nhưng không lấy làm mừng rỡ. Kỹ năng này yêu cầu đầu tư quá nhiều công sức và tài nguyên, nhất là kiến thức, thứ mà trên thực tế rất khó có được.
Nếu không tận mắt chứng kiến hai người đồng đội thể hiện kỹ năng chủ đạo một cách kỹ càng từ nhiều góc độ, Turan đã chẳng thể nào mô phỏng lại được dù chỉ một phần nhỏ nhất. Chúng cực kỳ phức tạp, và cũng cần bản thân phải đạt được điều kiện nhất định mới có thể thực hiện. Thậm chí ngay cả bây giờ, nó vẫn chỉ có thể dùng một ít với rất nhiều hạn chế.
Hơn hết là, Turan phải thừa nhận rằng những gì nó đã làm với nhóm quái du hành giả kia sẽ không đạt được hiệu quả bao nhiêu khi đối đầu với Darmil hay Kull. Darmil với kỹ năng ‘Cuồng nộ’ dù chưa kích hoạt vẫn có thể phá tan cố gắng của Turan; còn anh chàng thám đạo sẽ dễ dàng dùng lĩnh vực của chính mình để áp đảo lĩnh vực của nó, qua đó hoàn toàn nắm chắc lợi thế mà tiến thẳng đến thắng lợi.
Cũng may, đối phương là quái vật. Chúng có thể hiểu biết về hành động theo nhóm, sử dụng kỹ năng của mình một cách hiệu quả, nhưng khi thiếu kiến thức về kẻ địch và việc hành động không có chiến lược cụ thể sẽ rất dễ bị phá giải, và kế đến là phản công. Turan không xem nhẹ chúng, nhưng thật khó để so sánh.
Suy cho cùng, thật tốt là Turan vẫn còn sống. Việc càn quét phó bản có lẽ đành phải tạm gác lại, chờ cho đến khi nó sẵn sàng. Mục đích quan trọng nhất của chuyến đi vẫn là tìm được nữ người sói. Nó nên hài lòng với kết quả này.
Nhắc đến nữ người sói, Turan không khỏi quay đầu nhìn sang bên cạnh, nơi cô bé cách nó chỉ chừng nửa mét. Cô gái với mái tóc trắng bạc và đôi tai sói đang cuộn mình nằm ngủ, dáng vẻ hệt như một con sói nhỏ đơn độc cố giữ ấm bản thân trong những ngày giá rét. Có lẽ đó là một thói quen.
Vô thức, Turan đưa tay đến, muốn thử sờ đôi tai mềm mại kia, nhưng rồi nó chợt ngừng lại. Một sự tồn tại đang quan sát nơi đây, và rõ ràng là cố tình phát ra tín hiệu để nó nhận biết được.
Turan ngẩng đầu, mắt nhìn quanh, lòng dâng cao cảnh giác. Thế nhưng nó lại chẳng tìm thấy điều gì.
Turan biết rằng bản thân vẫn còn đang ở trong phó bản, có rất nhiều cách để xác định điều đó. Dù vậy, nó không cách nào hình dung được mình và nữ người sói đã vượt qua hiểm nguy để tới đây bằng cách nào. Đây hẳn là cơ chế của phó bản, một điều Turan vẫn chưa hiểu rõ cách vận hành.
Hồi lâu, Turan mở miệng định nói vài lời, rồi lại thôi. Nó do dự, và dù thế nào đi nữa thì tự ý làm bất cứ điều gì vào lúc này đều là ngu ngốc. Hãy chờ xem tình thế ra sao đã.
Đáng tiếc là một hồi lâu trôi qua mà chẳng có gì xảy ra. Turan chờ đợi, dần mất kiên nhẫn. Sự căng thẳng khiến nó khó mà ngồi yên. Dù sao thì hiện giờ chẳng có gì đảm bảo nó sẽ an toàn, trong khi bản thân nó đã quá mệt mỏi sau mọi chuyện. Nó muốn nghỉ ngơi, một cách an lành.
Tiếng ngái ngủ bất chợt vang lên làm Turan giật mình, rồi nhận ra âm thanh đó đến từ cô người sói bên cạnh.
Đôi tai vểnh lên, rung nhẹ vài lần rồi cô ta mở bừng mắt, vội vàng ngồi dậy với vẻ hoảng hốt xen lẫn mừng rỡ, một biểu cảm khó tả. Cho đến khi đôi mắt ấy dừng lại trên người Turan, cô nàng mới trở nên bình tĩnh, thở phào một hơi như vừa trút được gánh nặng trong lòng.
– Cậu chủ vẫn còn tốt…
Giọng nói nhẹ nhàng thốt lên, phá vỡ bầu không khí căng thẳng khiến Turan bất an từ nãy đến giờ. Nó hơi suy nghĩ, đáp:
– Phải. Vẫn còn sống.
Có vẻ hời hợt, nhưng Turan không tìm được lời nào để nói nữa. Đối với nó bây giờ, sống là rất tốt rồi. Nếu có thể an toàn thoát ra khỏi đây thì thật không còn gì tốt hơn.
Một khoảng lặng cứ thế diễn ra hồi lâu. Rồi Turan bảo:
– Thật tiếc vì tôi không thể hoàn thành càn quét phó bản. Cô phải chịu khổ thêm một khoảng thời gian rồi.
Turan chỉ cảm thấy đáng tiếc, không cảm thấy mình có lỗi lầm gì với đối phương. Mọi việc xảy ra hoàn toàn nằm ngoài dự đoán, từ việc Camilier bị đưa đến Danlion cho đến sự xuất hiện của phó bản. Nó đã làm hết sức rồi.
– Không-
Camilier thốt lên, ngập ngừng như gặp khó khăn trong việc tìm lời diễn đạt, mất thêm một lúc mới nói:
– Phó bản đúng là vẫn chưa được càn quét xong, nhưng thứ mà em muốn đã lấy được rồi.
Turan nhăn mày, thắc mắc:
– Thứ mà cô muốn…?
Lúc này, Turan mới chú ý đến hai tay của nữ người sói đang ôm sát dưới ngực, cố che đậy, hay đúng hơn là bao bọc lấy một thứ gì đó quý giá. Có lẽ dáng ngủ trước đó của cô ta cũng có mục đích tương tự.
Thay cho câu trả lời, Camilier hơi cúi đầu, đưa hai tay về trước đồng thời mở ra cho Turan thấy được vật giấu ở bên trong.
Là một đóa hoa. Nhỏ nhắn, trắng như tuyết, trông thật yếu ớt đến mức chỉ một cơn gió nhẹ thoảng qua cũng đủ làm nó lung lay, từng cánh hoa như sắp rơi rụng.
Đó là khi đóa hoa nằm trong tay Camilier, và được Turan nhìn thấy. Nếu nó nằm trên đất, lẫn vào những ngọn cỏ, Turan chắc chắn sẽ không bao giờ để mắt tới. Trông thật tầm thường, chẳng đáng chú ý chút nào.
Dường như sợ Turan không hiểu được, nữ người sói giải thích:
– Em tìm được. Nơi tuyết rơi dày đặc nhất mà ngọn cỏ vẫn tươi tắn đầy sức sống, đóa hoa sẽ nở rộ.
“Đúng rồi.”
Turan nói thầm. Nó quên mất điều ấy. Đóa hoa trên thực tế không khó tìm. Chẳng qua là giờ không có tuyết nên nó cũng chẳng nghĩ đến.
– Thế thì phó bản…
Turan chưa kịp nói hết lời. Cảnh vật trước mắt nó đột ngột thay đổi, không còn đồng cỏ hay bầu trời nữa, chỉ còn một vùng không gian vô tận màu xanh biếc.
Turan hoảng hốt, và vừa định phản ứng thì một đoạn thông tin chợt hiện lên trong tâm trí nó.
Phó bản đang đóng lại. Mọi thứ như thể chỉ chờ đóa hoa được đưa ra, để Turan nhận thức rõ điều đó.
Bất giác, Turan muốn làm gì đấy. Nó không cam lòng để mọi chuyện kết thúc như vậy. Nó tham lam. Nó đến đây không chỉ để hoàn thành phó bản, mà còn cần nhiều hơn thế.
Cảm nhận một lực đẩy đang tác động lên mình, Turan vội vàng vươn tay, hướng ngược về phía lực đẩy, miệng há rộng nhưng không một âm thanh nào có thể thốt ra.
Chỉ thoáng chốc, không biết là vô tình hay cố ý, Turan thấy một quầng sáng khổng lồ hình dáng như một con ngươi đang nhìn chằm chằm vào mình, xuyên thấu cả thân xác lẫn linh hồn, đánh tan nhận thức của nó. Chỉ còn lại một vùng vô định trong tinh thần, nơi viên đá màu xanh lam vẫn tồn tại, giữ cho Turan tiếp tục trụ vững.
Thế nhưng chuyện cũng không kéo dài bao lâu, có lẽ chỉ là một khoảnh khắc đủ để Turan nghe thấy vài lời.
– Lần tới, chúng ta sẽ trò chuyện.
Tan vỡ. Ý thức và cả thế giới như hòa làm một. Rồi cuối cùng, cảnh vật một lần nữa hiện lên.
Đồng cỏ, tuyết rơi. Turan đã trở về thế giới thực, bên ngoài phó bản. Nữ người sói ở bên cạnh nó, dáng vẻ bất an. Có lẽ cô ta cũng đã nhận ra điều gì đó khủng khiếp xuất hiện ngay trước khi cả hai bị đưa ra khỏi phó bản.
Thấy Camilier ngập ngừng muốn nói gì đó, Turan lắc nhẹ đầu, bảo:
– Tôi không biết cô định nói gì, nhưng tôi cũng chẳng cần cô giải thích ngay bây giờ. Cứ để đến lần tới.
Turan nói rất vội vàng, sợ rằng nữ người sói không nhịn được mà thốt lên những điều nó chưa sẵn sàng để nghe. Cô ta nhất định biết về thứ đó, nhưng bản thân nó còn quá nhỏ yếu để nhận thức.
Không phải là bây giờ. Đã có quá nhiều phiền phức khiến Turan phải để tâm rồi. Huống hồ, đối phương cũng đã bảo rằng, còn có lần tới. Kinh nghiệm cho thấy, khi đối mặt với sức mạnh của thần, cụ thể hơn là thứ sức mạnh vượt quá sự tưởng tượng của mình, tốt nhất cứ thuận theo, mềm dẻo chứ không nên cứng rắn chống đỡ.
Nhất định phải minh mẫn.
Toàn bộ nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.