(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 66: Nhiệm Vụ Thất Bại
Sau hai điểm dừng tiếp theo, Turan vẫn chưa nhìn thấy một con cừu nào, trong khi số lượng quái vật thì ngày càng tăng lên. Những con quái vật cấp độ từ 1 đến 3 xuất hiện lác đác khắp nơi, phần lớn là các loài hiền lành như Chuột đồng, Thỏ nâu, cùng lũ Hề Ngốc Nghếch và Hề Tinh Ranh; rất hiếm khi mới có vài con Thỏ Răng Nanh chạy lạc đến.
“Chẳng lẽ đàn cừu lại chạy sâu hơn nữa?” Turan thầm nghĩ. Dù còn hai điểm đánh dấu phía trước, Turan cũng không dám hy vọng đàn cừu lại có thể đi xa đến thế. Và cho đến tận bây giờ, nó vẫn chưa thấy bóng dáng một con sói nào.
Tiếp tục tiến sâu hơn nữa là khu vực của những con quái vật cấp cao hơn, từ 3 đến 5, thậm chí đôi khi xuất hiện cả những con mạnh hơn. Các loài quái vật thường thấy ở đây là Sói Đồng Cỏ, Thỏ Răng Nanh, Hề Kỳ Cục và một vài con Sói Xám. Theo lời chú Kennor, dường như còn có cả Sói Nanh Dài cấp 8 và Gấu Nâu cấp 10, dù cực hiếm khi chúng xuất hiện. Nếu chạm trán hai con quái vật này, tổ đội của Turan chỉ có thể từ bỏ nhiệm vụ và quay về mà thôi.
– Thế nào, Turan?
Darmil cất tiếng hỏi, vẻ lo lắng hiện rõ. Darmil dù gì cũng biết là do mình mà tổ đội mới nhận nhiệm vụ đột xuất này.
Turan không đáp lời, chỉ lẳng lặng lái xe đi tiếp. Nó chẳng có ý định trách móc ai, bởi lẽ ngay từ đầu, lý do nó nhận nhiệm vụ là để thử sức mạnh bản thân. Việc không cứu được đàn cừu chỉ khiến nó cảm thấy áy náy đôi chút. Hơn nữa, gia đình nh�� Ahfol cũng đã phần nào chấp nhận việc mất đi cả đàn cừu rồi.
“Nhóc Bant chắc là sẽ hối hận lắm đây…”
Ở điểm dừng tiếp theo, Turan đã có thể thấy những đàn Sói Đồng Cỏ kết thành bầy ở phía xa. Từ vị trí này đến nơi nhóc Bant và đàn cừu bị tấn công cách nhau gần hai mươi cây số. Dù khoảng cách khá xa, nhưng những loài quái vật như Sói Đồng Cỏ lại có tính năng động, thích bành trướng lãnh thổ, nên việc chúng chạy đến đó cũng không phải là không có khả năng. Chỉ có điều, Turan thật sự không hiểu vì sao vẫn chưa tìm thấy bất kỳ con cừu nào.
“Phải bao nhiêu con Sói Đồng Cỏ mới có thể đuổi giết từng ấy cừu chứ?!” Turan thốt lên trong lòng, rồi quyết định không suy nghĩ thêm nữa mà tiếp tục chạy đến điểm đánh dấu cuối cùng. Nếu ngay cả ở đó cũng không tìm được một con cừu nào, nó sẽ không còn lựa chọn nào khác ngoài quay về. Mặt trời sắp lặn, trong khi bầy sói lại luôn căm ghét kẻ khác xâm nhập lãnh thổ của mình; nó chỉ có thể để mặc đàn cừu cho số phận của chúng.
Tại điểm dừng cuối cùng, Turan v��n chẳng tìm thấy bất kỳ con cừu nào như dự đoán. Thế nhưng, có một thứ lại thu hút sự chú ý của nó: một con Sói Nanh Dài. Con quái vật này có thể hình to lớn như một con bò trưởng thành, với hai chiếc răng nanh nhọn hoắt chìa ra ngoài gần một tấc. Đây là một con quái vật cấp 8, có thể sánh ngang với Ian trong phó bản ‘Hầm Mộ của Lamb’. Turan hiểu rõ độ khó khi phải đối đầu với một con quái vật như vậy.
– Turan, là Sói Nanh Dài!
Darmil thốt lên, chỉ tay về phía xa. Con quái vật có thể hình lớn và ở cách tổ đội không xa nên bằng mắt thường cũng có thể trông thấy được.
– Có thể là do nó.
Turan lên tiếng. Nó đã đoán từ đầu rằng có khả năng một con quái vật lớn đã lùa đàn cừu đi để giết thịt dần, và Sói Nanh Dài hoàn toàn có thể làm điều đó. Chỉ là nó không mong mình đoán trúng. Tổ đội ba người của nó không đủ sức tiêu diệt một con quái vật như vậy, huống hồ gì việc xông vào lãnh thổ của nó và mang đàn cừu trở về.
– Giờ làm gì?
Tiffia cất tiếng hỏi. Là câu giao tiếp chủ động duy nhất của cô ta trong ngày hôm nay. Có lẽ chính cô ta cũng biết mức độ nghiêm trọng của tình huống hiện tại mà không giữ được im lặng nữa.
Turan không đáp lời ngay mà tiếp tục quan sát con Sói Nanh Dài. Xung quanh con quái vật này còn có tám con Sói Xám, và Turan thậm chí còn thấy xa hơn nữa có hơn mười con Sói Đồng Cỏ, tất cả rõ ràng đều nằm dưới quyền điều khiển của con Sói Nanh Dài này. Dù sao thì Sói Xám và Sói Đồng Cỏ vốn không chia sẻ lãnh thổ với nhau, chỉ có một lý do duy nhất khiến chúng cùng xuất hiện là do chính con Sói Nanh Dài kia.
– Quay về thôi. – Turan nói – Tiến lên nữa thì quá sức đối với chúng ta rồi.
Turan cảm thấy thật sự bất lực. Dù muốn thử nghiệm sức mạnh của mình, nó cũng không ngu ngốc đến mức lao đầu vào một bầy sói gần ba mươi con cùng một con Sói Nanh Dài hơn nó tận bảy cấp độ. Khác với lần càn quét phó bản ‘Hầm Mộ của Lamb’, lũ quái vật này rõ ràng hoạt động có tổ chức. Ngay cả khi có số lượng thành viên gấp đôi lúc đó, họ cũng không thể xử lý nổi.
– Turan, hình như bầy sói đang lao đến đây. – Darmil chợt nói.
Turan cũng nhận ra điều đó, nên nó đang cho xe lùi dần về phía sau, chuẩn bị quay đầu bỏ chạy.
Nhưng Turan còn chưa kịp quay đầu xe thì đã nghe thấy tiếng một chiếc xe khác đang lao tới. Tiếng động cơ lớn dần rồi rất nhanh, một chiếc xe bán tải vụt qua xe của nó.
Turan dừng hành động của mình, chăm chú nhìn chiếc xe lao như điên vào bầy sói gần ba mươi con kia. Trên xe, một cô gái mặc áo choàng nâu, cầm trượng phép giơ cao, đang kích hoạt một vòng phép màu lam.
Ngay trước khi chiếc xe và bầy sói va chạm, vòng phép của cô gái đã hoàn thành. Cô ấy đập mạnh cây trượng về phía trước và ngay sau đó, một ụ đất đầy góc cạnh bất ngờ nhô lên, hất tung hai con Sói Xám xấu số, đồng thời chia bầy sói ra làm hai. Chiếc xe bán tải sau đó cũng không hề dừng lại mà tông thẳng vào phần bầy sói đã bị tách ra.
– Turan. Họ đến giúp chúng ta!
Darmil thốt lên, nhưng Turan lại không lạc quan đến thế. Nó đoán đây chỉ là một tổ đội du hành giả đang càn quét khu vực này mà thôi. Thấy một bãi quái vật lớn như vậy, tất nhiên họ không thể bỏ qua.
“Nhưng họ có thể giải quyết được chúng hay không đây…”
Turan quyết định tiếp tục quan sát, không tiến lên cũng chẳng lùi lại. Theo những gì nó thấy từ phép vừa rồi của cô gái kia, đó hẳn là phép ‘Chồi Đất’, một phép tương đương với ‘Bộc Phá’ của hệ nguyên tố Lửa, dù rằng cấp độ theo nó nhớ chỉ đạt 5, kém ‘Bộc Phá’ một cấp. Cả hai phép đều có thời gian hồi chiêu khá nhanh. Nhưng dẫu sao thì, nếu kết hợp điều đó với việc cô gái đang liên tục vận dụng phép thuật, có thể thấy cô ấy là một pháp sư có Thần cấp ít nhất là 5.
Chiếc xe bán tải, sau khi đâm xuyên qua mấy con sói, liền dừng lại. Cửa xe bật mở ngay lập tức và một nhóm ba người lao ra ngoài.
Một thanh niên cầm kiếm, mặc bộ giáp da, hẳn là một Kiếm Sư; một người đàn ông với vẻ ngoài trầm tĩnh, tay kẹp vài tấm bùa sẵn sàng kích hoạt, hẳn là một Thuật Sư; và một cô gái đội mũ che kín đầu, cầm một sợi dây xích dài với hai khối sắt nặng trịch ở hai đầu.
Cả ba người đều không hề có chút hốt hoảng hay vội vã nào, ngược lại, họ từ tốn lập đội hình. Chàng thanh niên cầm kiếm hô lớn điều gì đó rồi bước lên chặn hai con Sói Đồng Cỏ đang lao tới, chém một nhát xuyên qua thân một con, đồng thời tránh cú vồ của con còn lại. Nhưng con sói kia cũng không sống thêm được bao lâu khi bị cô gái vung khối sắt đập nát đầu, chết tươi.
Những con Sói khác chần chừ không lao lên mà chờ đợi con Sói Nanh Dài vòng qua ụ đất. Tất nhiên cô pháp sư đứng trên xe không đứng yên nhìn cảnh đó xảy ra, mà ngay khi con Sói Nanh Dài vừa định tiến tới, cô đã lập tức kích hoạt phép ‘Chồi Đất’ thêm một lần nữa để phân tách bầy sói.
Cứ như vậy, một nửa bầy sói đã bị Kiếm Sư và cô gái cầm xích sắt tiêu diệt. Một số con vượt qua được đòn tấn công của hai người thì cũng rất nhanh bị hất văng bởi một cơn gió mạnh, bay xa mấy chục mét rồi tan biến thành những đốm sáng li ti. Chàng Kiếm Sư mỗi lần thấy vậy lại quay sang la hét gì đó với Thuật Sư phía sau, rồi hai người lời qua tiếng lại với nhau.
Sau khi diệt xong nửa bầy sói, cô pháp sư không thi triển thêm phép nào nữa, có vẻ cũng đã thấm mệt. Dù sao thì cô ấy cũng đã kích hoạt liên tục năm phép ‘Chồi Đất’ rồi, nếu cứ tiếp tục thì sẽ không còn ma năng dự phòng cho trường hợp bất ngờ nữa.
Con Sói Nanh Dài đã vòng qua được chướng ngại vật, trông thấy bầy đàn của mình bị tiêu diệt thì điên tiết, sủa vang mấy tiếng. Những con sói theo sau nó nghe thấy liền đồng loạt lao lên.
Thấy vậy, Thuật Sư hô lớn điều gì đó rồi lập tức kích hoạt ba tấm bùa. Chàng Kiếm Sư và cô gái cầm xích nhanh chóng lùi về sau, ngay sau đó là ba luồng khí trắng bốc ra từ những tấm bùa.
Bầy sói lao tới, bị cuốn vào trong luồng khí và dần di chuyển chậm lại, rồi chỉ trong vài giây đã bị đông cứng. Con Sói Nanh Dài thấy vậy liền chọn cách di chuyển vòng qua, rồi phóng thật nhanh về phía chiếc xe bán tải. Mục tiêu của nó chính là cô pháp sư kia, kẻ đã khiến nó không thể đến giúp bầy đàn của mình.
Nhưng chàng Kiếm Sư và cô gái cầm xích tất nhiên không để pháp sư của mình bị tấn công dễ dàng như vậy. Cả hai đã lao đến chặn con Sói Nanh Dài. Tuy nhiên, con quái vật vẫn có lợi thế thể hình và sức mạnh vượt trội, nó lách người tránh chàng Kiếm Sư rồi há cái họng to đỏ hoét táp lấy cô gái cầm xích.
Cô gái phản ứng cực nhanh, cầm sợi xích cùng khối sắt xoay vòng khóa chặt họng con Sói Nanh Dài, đồng thời nhảy ngược về phía sau. Dù vậy, sợi xích không giữ chân con quái vật được lâu, và bản thân nó cũng có thể dùng chân vồ chết người khác được.
Lúc này, Thuật Sư đã bước lên, đứng bên cạnh cô gái cầm xích và nói gì đó với cô ấy. Nghe xong, cô gái cầm xích liền rời đi, chạy sang đám sói đang bị đông cứng rồi dùng dao găm đâm từng nhát giết chết chúng.
Trong khi đó, Thuật Sư lấy ra một thẻ bùa bằng gỗ, miệng lẩm bẩm rồi dùng tay quẹt theo đường nét trên thẻ bùa, khiến chúng sáng lên. Chàng Kiếm Sư đang cố chặn con Sói Nanh Dài thì lúc này đã bị đẩy lùi, thậm chí suýt mất thăng bằng mà bị hất văng.
Dù vậy, khi con Sói Nanh Dài nghĩ rằng mình sắp giết được tên cứng đầu này, nó chợt đứng khựng lại, sau đó lắc lư qua lại rồi cuối cùng ngã sầm ra đất. Nó giãy giụa thêm được một lúc rồi nằm im hẳn, và vài giây sau thì tan biến thành những đốm sáng li ti.
Turan không nhìn thấy được thứ gì đã khiến con Sói Nanh Dài chết, nhưng rõ ràng nó có liên quan đến tấm thẻ bùa đã vỡ nát trong tay Thuật Sư. Đó hẳn là một phép cấp cao, có thể một đòn giết chết con quái vật cấp 8 kia. Trong mắt Turan, việc sử dụng một phép như thế cho một con Sói Nanh Dài thật sự có chút quá tay, nhưng xét tình huống của chàng Kiếm Sư thì đó quả là một hành động cứu nguy kịp thời. Nếu Thuật Sư chần chừ một chút, có thể anh ta đã phải nhận một vết thương lớn, thậm chí là chí mạng.
– Xong rồi. Họ đánh xong rồi kìa, Turan! Họ thật mạnh!
Darmil thốt lên, vỗ mấy cái không chút kiềm chế lên vai Turan khiến nó đau điếng, đành phải xô mạnh cậu ta ra.
– Phải. Họ rất mạnh. – Turan đáp – Tổ đội này có Thần cấp thấp nhất cũng phải là 4.
– Thấp như vậy?! – Darmil ngạc nhiên – Tôi cứ ngỡ phải là Thần cấp 8 hay 9 gì đó.
Turan khẽ xì một tiếng, nói:
– Con Sói Nanh Dài chỉ có cấp 8 thôi. Nếu họ cũng cấp cao như vậy thì đã không gặp chút khó khăn mà diệt hết cả bầy sói rồi.
Trên thực tế, khi cấp độ và Thần cấp càng lên cao, một cấp chênh lệch cũng tạo ra sự khác biệt càng lớn, đặc biệt là ở các giới hạn Thần cấp như 5, 10 hay những mốc tương tự. Một kẻ chưa đột phá giới hạn Thần cấp dường như không có bất kỳ cơ hội nào khi đối đầu với kẻ đã đột phá.
Nếu không phải Thuật Sư kia đã dùng một phép cấp cao nào đó để di diệt con Sói Nanh Dài, hẳn trận chiến sẽ còn kéo dài rất lâu. Cần biết rằng cú táp của con quái vật suýt trúng cô gái cầm xích kia có thể ngay lập tức khiến cô ấy mất khả năng chiến đấu, và chàng Kiếm Sư cũng chỉ cầm cự với con quái vật được một lúc rất ngắn mà thôi.
“Vậy mà họ vẫn lao thẳng vào cả bầy sói…” Turan thầm nghĩ. Nó thật sự không biết họ lấy tự tin ở đâu ra mà làm điều liều lĩnh đến vậy. Một tổ đội bốn người với Thần cấp thấp nhất là 4, dù có chiến lược hiệu quả vẫn có thể diệt được cả bầy sói, nhưng xông vào như thế thì rõ ràng là đang tự tìm đường chết.
– Quay về thôi.
Turan lên tiếng. Nó đã không còn việc gì để làm ở đây. Dù bầy sói đã bị tiêu diệt, nhưng nếu cố nán lại tìm đàn cừu thì khi muốn quay về, trời đã tối mịt. Lúc đó, những con quái vật mạnh và hung ác hơn sẽ xuất hiện, thậm chí có khi còn chạm trán cả gấu hay vài con Sói Nanh Dài nữa.
– Thế nhiệm vụ lần này thì sao?
Darmil cất tiếng hỏi. Một câu hỏi mà Turan thật sự không muốn trả lời chút nào, nhưng nó vẫn phải gằn giọng đáp:
– Th��t bại.
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.