Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 65: Nhiệm Vụ Đột Xuất

Tổ đội ba người theo lộ trình đến nhà Ahfol để nghỉ ngơi và dùng bữa trưa. Suốt bữa ăn, chú Kennor cùng vợ cứ đùn đẩy nhau, như muốn mở lời nhưng rồi lại thôi. Turan không cần nghĩ nhiều cũng biết họ đang có chuyện cần nhờ, và hẳn là liên quan đến lũ quái vật quanh đây.

Thế nhưng Turan không định chủ động hỏi họ về điều đó. Bản thân nó lúc này không có nhiều thời gian giải quyết chuyện khác, mà việc xử lý lũ quái vật cũng không phải là việc mà một tổ đội ba du hành giả mới đạt Thần cấp 1, cùng với Nihr, có thể đảm đương. Nếu họ cần sức mạnh của các du hành giả, tốt hơn hết là nên tìm đến ủy ban Đại Thánh Tôn hiệp đoàn.

– Này, Turan. Không phải họ đang gặp vấn đề gì sao? Darmil chợt cất tiếng hỏi. Turan ngạc nhiên. Nó không ngờ là người đồng đội có phần ngờ nghệch này của mình vậy mà lại nhận ra điều đó.

Nhưng vẻ ngạc nhiên của Turan không kéo dài lâu khi nó thấy người vợ chủ nhà đang cầm trên tay tô canh sườn mà Darmil vừa đòi thêm ban nãy. Tên Darmil này chắc chắn thắc mắc vì sao hai người kia không đưa đồ ăn lên cho mình. Nó đã quá đề cao người đồng đội của mình rồi.

– Dù gì thì cũng không phải việc của chúng ta. – Turan đáp. – Sao lại không phải chứ!? – Darmil phản bác ngay. – Chúng ta không thể ăn bữa ngon như thế này của họ mà lại không làm gì cả.

“Chúng ta đâu có ăn không, đã trả tiền rồi mà!” Turan muốn thốt lên như vậy với Darmil, nhưng quyết định gi�� lại trong lòng. Cậu ta hẳn lại nổi hứng du hành giả rồi.

Turan quay sang Tiffia, xem ý cô ta thế nào. Dù Turan là đội trưởng, và nó cũng rất tự tin mình có thể ép cả đội rời đi ngay lập tức, nhưng nó vẫn muốn nghe theo mong muốn của hai thành viên còn lại. Ngày mai mới đến thành Tailor không phải là điều gì khó chấp nhận, mà việc tâm trạng đồng đội không tốt chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến cả chuyến đi, và có lẽ cả những nhiệm vụ sau này nữa.

Sau cuộc nói chuyện với thần Syrathr, Turan đã quyết định thử 'chiều' ý đồng đội của mình hơn một chút.

Từ sau bữa sáng, tinh thần Tiffia trông đã hăng hái hơn nhiều, dù vẫn còn tránh nói chuyện với Turan. Cô ta hẳn nghĩ rằng nếu phải nói chuyện với nó, thì đó phải là chuyện về thăng cấp. Turan cũng không thể làm gì hơn trong vấn đề này, chỉ có thể chờ đợi câu trả lời từ Tiffia.

Tiffia tất nhiên đã biết nhà Ahfol đang gặp rắc rối gì đó cần nhờ, trông thấy ánh nhìn của Turan, cô gật nhẹ đầu.

Turan tặc lưỡi, đứng dậy, bảo lớn:

– Chú Kennor. Ba người bọn tôi có thể giúp được gì không ạ?

Chú Kennor nghe tiếng gọi thì thoáng hoảng hốt, nhưng khi nghe được lời đề nghị, vẻ mặt chú lộ rõ sự mừng rỡ, dù rất nhanh sau đó bị sự lo lắng lấn át.

– Chuyện hơi đột ngột… – chú Kennor cất tiếng. – Đám cừu mà thằng con trai tôi chăn hôm nay không may gặp phải một bầy sói hoang.

– Sói hoang?! – Darmil thốt lên. – Th�� thằng nhóc không gặp nguy hiểm sao?

– À không. – chú Kennor vội đáp. – Nó đã chạy về nhà an toàn, lũ sói cũng không đuổi theo. Nhưng đám cừu thì bị lũ sói đuổi chạy tán loạn, giờ không biết phải tìm chúng như thế nào nữa. Để đến lúc có người đến hỗ trợ thì e rằng…

Turan hiểu khó khăn của chú Kennor. Đám cừu này gần như là toàn bộ tài sản của nhà Ahfol. Lũ sói đuổi đi có thể không săn hết được bao nhiêu, nhưng số còn lại cũng rất khó tồn tại trong môi trường mà khắp nơi đều có thể có quái vật. Nếu cả đám cừu bị săn giết hết, không chỉ mùa đông năm nay họ sẽ phải thắt bụng chịu đói, mà cả mấy năm sau đó cũng sẽ gặp không ít khó khăn vì thiếu hụt vốn.

– Đội phòng vệ của nông trại không giúp gì cho chú sao?

Turan cất tiếng hỏi. Nó biết rõ đội phòng vệ có nhiệm vụ hành động ngay lúc này, và tất nhiên là họ đang không ra tay, nếu không chú Kennor đã không cần nhờ đến tổ đội của Turan. Tình huống thậm chí có chút dở khóc dở cười, bởi một người nông dân như chú Kennor, dù có Thần cấp cao hơn, lại đang nhờ vả nó.

“Cũng không trách được. Nông dân không chuyên về chiến đấu.”

– Mấy hôm trước nông trại bị gấu lớn tấn công nên giờ đều đang bị thương cả.

Chú Kennor đáp một cách khó khăn, rõ ràng cảm thấy áy náy khi nhắc đến vụ việc này. Cũng dễ hiểu khi nói như vậy chẳng khác nào dùng hoàn cảnh để ép buộc tổ đội của Turan giúp mình.

Turan biết bản thân cũng không có cách nào từ chối sự nhờ vả này. Mặt khác, nó đoán bản thân cũng có thể thử nghiệm sức mạnh khi đối đầu với lũ sói.

Nếu lũ sói mà chú Kennor đang nhắc đến không phải là một bầy Sói nanh dài thì vẫn nằm trong khả năng của tổ đội Turan. Sói nanh dài thông thường có cấp độ đến 8, nhưng Sói đồng cỏ trong khu vực này thì chỉ có cấp độ 4 mà thôi, và Sói xám cấp độ 5 thì lại rất khó tìm thấy ở đây.

Dù một đám quái cấp 4 vẫn có chút quá sức với một tổ đội ba người không vượt quá Thần cấp 1, nhưng Turan rất tự tin với sức mạnh của Darmil, và cả khả năng của nó. Bùa phép ‘Ngủ’ của Tiffia không quá hiệu quả với đám quái này, nhưng bùa phép ‘Thổi lửa’ và ‘Tia điện’ chắc chắn sẽ giúp ích được rất nhiều. Mặt khác, nhiệm vụ của tổ đội cũng không phải là diệt hết đám quái, mà chỉ cần tìm về càng nhiều cừu càng tốt.

Turan thật sự muốn thử, nên nói: – Được. Cứ để đó cho ba người chúng tôi.

Vẻ vui mừng lộ rõ trên khuôn mặt hai vợ chồng nhà Ahfol. – Em! Mau mau mang thức ăn lên cho các du hành giả!

Chú Kennor lên tiếng giục vợ mình, rồi không chờ được nữa mà giành lấy luôn tô canh, mang lên bàn cho Darmil đã thòm thèm từ lâu.

Sau bữa trưa, Darmil và Tiffia ra xe chuẩn bị cho nhiệm vụ đột xuất của nhà Ahfol, trong khi Turan ở lại nghe thêm chi tiết về bầy sói.

Chú Kennor cũng không rõ lắm về số lượng sói hay trong bầy có con quái đặc biệt nào hay không. Dù sao thì người duy nhất trực tiếp thấy lũ sói là con trai chú – nhóc Bant, và nhóc ấy cũng không cho Turan thêm được bao nhiêu thông tin, bởi “chỉ vừa thấy lũ sói lao đến thì đã bỏ chạy thục mạng”.

“Mà, đó cũng là việc nên làm. May là không bị thương gì.” Turan nghĩ thầm. Nó dù thấy tiếc cũng biết không thể ép một đứa nhóc chỉ cao tới ngực mình làm gì thêm được trong hoàn cảnh đó.

Sau khi hỏi thêm mấy câu hỏi nhỏ nữa, Turan cũng ra xe chuẩn bị phần của mình. Sau tất cả, thông tin hữu ích duy nhất nó có được là vị trí cuối cùng mà nhóc Bant chăn cừu tới trước khi gặp bầy sói và bỏ chạy.

Sau khi tính toán thời gian một lúc, Turan khoanh vùng khu vực mà đàn cừu có thể chạy tới, đồng thời đánh dấu những nơi tiếp cận các đám quái vật nguy hiểm khác.

Trời đã quá trưa, bắt đầu vào buổi chiều. Turan cùng Darmil và Tiffia không phí thêm thời gian nữa mà lên đường ngay.

– Nhiệm vụ, a hèm. – Turan lên tiếng. – Nhiệm vụ đột xuất lần này điểm nhấn là tốc độ tìm kiếm, không phải chiến đấu hết mình. Chúng ta phải tìm được càng nhiều cừu càng tốt trước khi mặt trời lặn. Lũ quái vật xuất hiện lúc trời tối thậm chí có thể gây nguy hiểm và khiến chúng ta lỡ mất cả nhiệm vụ của bà Lylat, hiểu rõ chứ?

– Hiểu rồi. Darmil dõng dạc đáp. Tiffia thì chỉ 'ừm' một tiếng.

Từ giờ đến lúc mặt trời lặn chỉ còn nhiều nhất là bốn tiếng đồng hồ nữa. Sau khi men rượu đã tan hết, Turan lái chiếc xe bán tải thẳng tới nơi mà đàn cừu của nhóc Bant bị sói tấn công.

Theo như trên bản đồ, nơi này khá gần với khu vực xuất hiện quái vật. Có lẽ nhóc ấy bị phân tâm gì đó nên mới chăn đàn cừu đến đây, vì chắc hẳn chú Kennor đã nhắc nhở về việc đó rồi. Chăn dắt súc vật đến khu vực có quái vật chẳng khác gì đưa chúng vào chỗ chết cả.

Turan lấy ra một chiếc ống nhòm, quan sát một vòng xung quanh. Cánh đồng cỏ rộng lớn chỉ có vài con quái vật ở phía xa, không hề có chút bóng dáng của con cừu nào. Đàn cừu bị đuổi xa hơn Turan nghĩ. Nó vốn cho rằng trong vòng vài cây số cũng có thể tìm được vài con, nhưng có vẻ nó đã quá lạc quan rồi.

“Tình hình thế này thì số cừu còn lại cũng chẳng còn bao nhiêu.” Turan nghĩ thầm, cất một tiếng thở dài. Nó mở lời giúp chú Kennor cũng chỉ vì muốn thử nghiệm sức mạnh của mình, một phần khác là vì tâm trạng của các thành viên trong đội. Giờ trông lại, có vẻ nó đã chấp nhận giúp đỡ một cách quá hời hợt, nếu không muốn nói là vô tâm. Nh��� lại khuôn mặt vui mừng của vợ chồng nhà Ahfol, nó cảm thấy áy náy.

– Sao thế Turan? – Darmil cất tiếng hỏi. – Cậu đứng im đó nãy giờ rồi.

Turan không định nói ra mối lo ngại của mình, chỉ bảo: – Không có gì. Theo lộ trình đã bàn, đi thôi.

Turan lái xe hướng về điểm tiếp theo đã được đánh dấu trên bản đồ. Nếu muốn rà soát hết khu vực mà đàn cừu có thể chạy đến, nó sẽ phải chạy qua sáu điểm như thế và mất khoảng ba đến bốn giờ đi đường, vừa kịp trước khi mặt trời lặn.

Tại điểm tiếp theo, Turan lần nữa lấy ống nhòm ra quan sát. Và vẫn như lần trước, trong tầm mắt nó không tìm thấy được một con cừu nào cả. Một cảm giác bất an dần nổi lên trong lòng Turan. Một hay thậm chí ba, bốn bầy Sói đồng cỏ cũng không thể nào giải quyết hết đàn cừu hơn trăm con được.

– Có tìm thấy gì không, Turan? – Darmil lên tiếng.

Turan không trả lời mà đưa ống nhòm cho Darmil tự xem. Sau một hồi loay hoay, cậu ta cũng đành ngồi trở lại vào xe, vẻ chán nản. Dù ngốc nhưng Darmil cũng biết rằng nhiệm vụ đột xuất này đang không m��y thuận lợi.

– Đi thôi. Turan nói rồi tiếp tục lái xe tới các điểm tiếp theo. Lần này họ sẽ bắt đầu tiến sâu vào khu vực có quái vật, và tất nhiên ở một nơi như thế này, khả năng sống sót của những con cừu là cực thấp.

Bản chuyển ngữ này do truyen.free thực hiện và giữ bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free