Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 556: Lời thách đấu

Thành Kyrult đêm nay yên tĩnh đến lạ. Một sự yên ắng mơ hồ, như thể đang che giấu hiểm nguy chực chờ há miệng nuốt chửng bất cứ con mồi đáng thương nào.

Thật khiến người ta bất an.

Turan rảo bước trên con phố vắng vẻ, đìu hiu và có phần lạnh lẽo. Với thân phận một du hành giả Thần cấp 14, lẽ ra Turan không nên bị cái lạnh tầm thường của nơi đây làm ảnh hưởng. Th��� nhưng thực tế lại hiển hiện rõ ràng.

– Đội trưởng. Thật sự không cần đi theo nữa sao?

Giọng nói của Kull khẽ vang lên bên tai Turan. Đó là tác dụng của một loại bùa chú mang tên ‘Thanh âm trong gió’, có khả năng truyền lời đến mục tiêu chỉ định. Ưu điểm của bùa chú này là gần như không sợ bị nghe lén, chỉ cần đảm bảo đường truyền không bị người khác phát hiện. Điểm yếu lại nằm ở chỗ bùa chú khó kiểm soát, và nếu khoảng cách quá xa, chất lượng truyền tin sẽ bị suy giảm đáng kể.

Turan gật nhẹ đầu, hít sâu một hơi rồi thở ra. Cử chỉ đơn giản ấy đã quá đủ thay cho lời đáp.

Kỳ thực, Turan vốn không định làm chuyện này một mình, nhưng nó bỗng linh cảm rằng việc này sẽ dẫn đến những sự tình ngoài ý muốn, vượt xa tầm xử lý của một du hành giả vừa mới đạt Thần cấp 11 không lâu như Kull. Nếu để cậu ta bị kéo vào vòng xoáy này, mọi chuyện sẽ rất khó giải quyết. Rốt cuộc, hai người cũng chỉ là đồng đội mà thôi.

Về phần Darmil, cậu ta đã sớm bị triệu đi đến nơi cần sự hiện diện của mình. Turan kh��ng ngăn cản. Điều đó không cần thiết. Bất kể quân đoàn Ungreilt có định làm gì đi chăng nữa, Turan tin chắc cũng không thể nào tác động tới cậu ta.

Sự tự tin đó, lại không phải từ chính người đồng đội của Turan. Trên thực tế, cậu ta vốn chẳng cần phải làm gì cả. Nghĩ đến mọi chuyện cho tới giờ, thật đúng là trớ trêu.

Turan tạm gác những suy nghĩ mông lung sang bên, bước chân dần nhanh hơn. Nó không vội, nhưng đối phương có lẽ khó mà đợi thêm được nữa. Dù sao thì, sự có mặt của người đó tại đây là điều chẳng ai mong muốn, kể cả chính bản thân hắn ta.

– Đến rồi?

Giọng nói hơi trầm, âm thanh không lớn nhưng lại tràn đầy uy lực vang lên.

Turan ngừng bước. Trước mặt nó là một dáng hình cao lớn, đầy oai vệ, khoác trên mình bộ giáp trông có vẻ đơn giản nhưng phẩm chất và cấp độ lại không hề thấp. Bên cạnh đó, đối phương còn khoác một tấm áo choàng trên vai, mà theo Turan nhận thấy, đó không thể nào chỉ là vật trang trí hay để thể hiện địa vị bản thân.

Trời tối. Turan nhìn không rõ mặt, nhưng nó biết chắc đó là ai, thậm chí chẳng cần dùng đến kỹ năng chủ đạo của mình. Nó xem đây như một sự tôn trọng cần thiết dành cho đối phương, vì mục đích mà người này triệu mình tới.

– Ông không nên xuất hiện.

Turan cất lời thật lòng. Đây đồng thời cũng là lời nhắc nhở dành cho đối phương. Hiện tại còn chưa phải lúc. Nó khó mà hiểu nổi vì sao người đàn ông này lại nhất định phải chọn lựa thời điểm chẳng mấy thuận lợi này.

“Ông ta giờ nên lo lắng về nhân vật không mời mà tới đang hiện diện trong thành Kyrult mới phải.”

Turan thầm nhủ. Cũng có thể là nó đã nhầm lẫn điều gì đấy.

– Chuyện của quân đoàn Ungreilt, không cần cậu phải lo.

Người đàn ông nghiêm giọng. Tâm trạng ông ta rõ ràng là không được vui vẻ lắm.

Turan mở miệng, định thắc mắc điều gì đó, rồi lại thôi. Nó khá chắc rằng trước đây, đối phương từng là một trong những người muốn nó đến giúp đỡ quân đoàn của mình một thời gian, giờ lại thốt ra lời như vậy. Có lẽ tình thế đã xoay chuyển.

Jingur là tên của người đàn ông. Với thân phận nổi bật nhất là quân đoàn trưởng, hay còn được gọi là thống lĩnh của quân đoàn Ungreilt.

Cuộc gặp giữa Darmil với quân đoàn Ungreilt mà Turan dự định tham gia, chắc chắn không hề có sự góp mặt của một người có địa vị cao đến mức quân đoàn trưởng. Thật sự là ngoài ý muốn.

Có điều, thực tế mà nói, Jingur không thật sự góp mặt ở cuộc gặp. Chỉ cần ông ta xuất hiện thoáng qua trong tòa thành nơi cuộc gặp diễn ra, đã đủ khiến mọi thứ phải được tính toán lại từ đầu.

– Tôi chỉ lo cho đồng đội của mình.

Turan điềm tĩnh đáp. Dù Turan không biết rõ nguyên do nào dẫn đến những điều ngoài dự đoán này, đối phương vẫn khó tránh khỏi việc phải gánh một phần trách nhiệm. Thậm chí, nếu ông ta có ý xấu, nó sẽ không ngại giúp thúc đẩy mưu tính của Wyndur tiến xa thêm vài năm.

– Việc đó, còn chưa tới phiên tôi hay cậu gây tác động đến.

Nghe lời này, Turan chỉ đành cười nhạt. Đối phương không hẳn là e ngại kẻ không mời kia hay thế lực đứng sau y, nhưng lại không dám trực diện đối đầu.

“Nếu vậy thì ông nên giữ thân mình ở nơi biên giới đi.”

– Là tôi suy nghĩ nhiều rồi.

Turan chủ động nhận lỗi. Xét một phương diện nhất định, đúng thật là nó không nên lôi những vấn đề vừa rồi vào cuộc gặp gỡ này. Mà cái lỗi sai lớn nhất, chính là bản thân đã xem trọng đối phương.

Jingur không nói gì nữa, thay vào đó bắt đầu chậm rãi nhìn quanh. Ông ta không giống như đang tìm kiếm thứ gì, có lẽ chỉ đang cố thư giãn tâm tình.

Turan im lặng chờ đợi. Nó vốn chẳng cần phải vội. Thời gian càng kéo dài lâu, người chịu thua thiệt nhiều hơn chỉ có đối phương mà thôi.

– Cậu… vẫn còn dùng kiếm chứ?

Câu hỏi bất chợt khiến Turan ngẩn người một lúc lâu. Kỳ thực, thắc mắc này của đối phương không nằm ngoài dự đoán của nó, nhưng Turan chưa từng nghĩ nó sẽ được thốt ra thành lời.

– Không thường xuyên lắm.

Turan đáp. Đó là nhận định của chính bản thân nó. Vài tháng gần đây, nó luôn bị hấp dẫn bởi những thứ như tinh thần, linh hồn, lời cầu khấn, v.v. Thật sự nó đã bỏ bê việc tập kiếm.

Nhưng suy nghĩ ấy cũng không hoàn toàn đúng. Cho dù có thời gian đi chăng nữa, Turan vẫn sẽ dành rất ít cho việc tập kiếm. Nó là loại người sẽ đặt ra định hướng rõ ràng cho bản thân rồi thực hiện theo, thay vì dồn sức chuyên tâm vào một thứ gì đó mà chẳng biết sẽ đi đến đâu.

Tình trạng kiếm thuật của Turan cũng chính là như vậy. Nó đã từng cố gắng rất nhiều, nhưng thành quả đạt được lại quá ít ỏi, nếu không muốn nói là vô nghĩa. Từ khi Đại Thánh Thế xảy ra, kỹ năng đã trở thành quy chuẩn của mọi thứ. Thế nên, cho tới khi chiêu kiếm mà nó tạo ra còn chưa hình thành kỹ năng, thì nó chỉ đáng bị vứt bỏ.

Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là Turan cảm thấy thất vọng hay chán ghét kiếm thuật của bản thân. Chỉ là bây giờ tình thế không cho phép nó chuyên tâm cải thiện. Nó cần nhanh chóng mạnh lên, về nhiều mặt, đồng thời còn phải xây dựng cho mình một nguồn lực vững mạnh để đáp ứng vô số nhu cầu cả trong tương lai gần lẫn xa.

– Đấu với tôi.

Lời ấy cuối cùng cũng được thốt ra. Jingur chẳng có vẻ gì là quan tâm tới tình trạng kiếm thuật hiện tại của Turan. Ông ta chỉ muốn đ���u, hòng chứng minh bản thân, hoặc đơn thuần chỉ muốn trút giận.

– Tôi sẽ dùng thứ này.

Jingur nói tiếp, đồng thời lấy ra một chiếc vòng tay bằng kim loại có hiển thị mấy con số trên một mặt kính.

Là vòng giới hạn năng lực. Thứ này có công dụng suy giảm sức mạnh của người sử dụng ở một số phương diện, bao gồm cả thuộc tính và Thần cấp.

Nhìn vào hình dáng và vẻ ngoài, Turan xác định đây là vật phẩm do Ủy ban Đại Thánh Tôn Hiệp đoàn cung cấp, có thể đạt được hiệu quả tối ưu và độ chính xác gần như tuyệt đối, lại hoàn toàn không phân biệt đối tượng sử dụng là ai. Có điều, không giống với những vòng giới hạn năng lực do các du hành giả chế tác, thứ này chỉ có tác dụng với chính bản thân người kích hoạt nó. Điều này có nghĩa là nó không thể dùng để bắt giữ, mà chỉ hòng khiến chính mình yếu đi.

Thực tế, vòng tay giới hạn năng lực loại này chỉ có thể lấy được bằng cách đăng ký với Ủy ban Đại Thánh Tôn Hiệp đoàn, với chi phí không hề thấp. Thời gian sử dụng cũng có hạn chế, và một khi quá hạn hay đ��ợc kích hoạt trên người đối tượng chưa đăng ký, món vật phẩm sẽ tự động tan biến.

Jingur ắt hẳn đã chuẩn bị sẵn chiếc vòng tay từ trước, như thể đã đoán biết Turan sẽ tới vậy. Hoặc là, ông ta vốn không muốn dùng để đấu với nó, mà còn có mục đích khác.

– Thần cấp hiện tại của cậu là bao nhiêu? – Jingur hỏi.

Turan do dự trong giây lát. Nếu nghĩ theo hướng tiêu cực, đây có khả năng là một phương thức để đối phương thăm dò nó.

“Lại lo lắng linh tinh rồi…”

Turan thầm nhủ, thở hắt một hơi. "Thật tệ." Chỉ là Thần cấp mà thôi, cũng chẳng phải hỏi về kỹ năng hay thông tin bảng thuộc tính của mình. Nghĩ vậy, nó đáp:

– Đặt ở 15 là được.

Jingur nghe xong liền đưa tay toan điều chỉnh vòng tay giới hạn năng lực, nhưng chỉ chốc lát đã dừng lại.

– 15? – Jingur thắc mắc.

– Phải. – Turan xác nhận.

Jingur dường như cảm thấy bản thân bị xem thường.

– Tôi sẽ không nương tay đâu. Chiếc vòng tay giới hạn năng lực này là thứ duy nhất giúp cân bằng trận đấu.

– Tôi hiểu.

Turan mỉm cười đáp lại. Nó tất nhiên không hề xem nhẹ đối thủ của mình. Có điều, nếu đặt giới hạn ấy xuống thấp hơn, bản thân nó sẽ khó mà tìm thấy sự thử thách.

Turan, trông chờ rất nhiều vào trận đấu này.

Bản văn này thuộc về quyền sở hữu của truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free