Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 555: Đến thành Kyrult

Khoảng thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi của tổ đội chẳng mấy chốc đã kết thúc. Turan để Kull đi chuẩn bị xe, còn mình thì nán lại sảnh chính của ủy ban Đại Thánh Tôn nghe ngóng một hồi.

Riêng Darmil, cậu ta đã sớm tranh thủ tìm cơ hội tán chuyện với mấy cô tiếp tân, nhưng có lẽ vì họ quá bận rộn nên tình hình không mấy thuận lợi. Dù vậy, Darmil hoàn toàn không nản chí, bèn chuyển mục tiêu sang các nữ du hành giả khác.

Turan không tiện can thiệp vào chuyện của Darmil, cũng chẳng có lý do để làm vậy. Nhờ kỹ năng “Hấp dẫn” mà hiếm khi cậu ta chọc giận đối phương. Các rắc rối cậu ta gặp phải thường chỉ đến khi có chuyện gì đó khiến Darmil bất bình, liền ra tay tương trợ.

Ở một nơi như ủy ban Đại Thánh Tôn hiệp đoàn, chuyện như thế đương nhiên sẽ không xảy ra. Mà nếu có, còn lâu mới đến lượt Darmil nhúng tay vào giải quyết. Đó không chỉ là vấn đề an ninh của ủy ban, mà còn ảnh hưởng trực tiếp tới uy tín và danh vọng của họ.

Ủy ban Đại Thánh Tôn cũng là một thế lực đáng sợ, nhận được sự ủy thác của Đại Thánh Tôn, bản thân họ vừa hùng mạnh vừa thần bí. Turan chẳng rõ khi so sánh với hội Tử thần Sứ đồ thì thế nào. Nó cũng tò mò cách hoạt động của hai tổ chức này có gì giống và khác nhau.

Suy cho cùng, đến cả các Chính thần cũng phải e ngại. Chỉ riêng điểm này đã đủ để thấy đẳng cấp của ủy ban Đại Thánh Tôn hiệp đoàn và hội Tử thần Sứ đồ không hề kém cạnh họ.

"Vậy còn tòa tháp Ma pháp Tối thượng thì sao?"

Turan thầm thắc mắc. Một thứ mà cả các Chính thần và hội Tử thần Sứ đồ đều nhắm tới, chắc chắn không đơn giản. Tuy nhiên, ủy ban Đại Thánh Tôn hiệp đoàn lại dường như chẳng hề quan tâm. Cũng có thể là do thông tin mà Turan có được còn hạn chế.

Nghĩ ngợi hồi lâu, Turan bất giác thở dài một hơi. Nó bỗng muốn gặp thần Syrathr, hay thậm chí là em gái cô ta cũng được, để giải đáp những thắc mắc trong lòng. Việc tự mình lần mò, từng bước tiến lên, quả thật quá khó khăn và ẩn chứa đầy nguy hiểm. Chỉ cần nó đánh giá tình hình sai dù chỉ một chút, đó cũng có thể là dấu chấm hết cho mọi thứ.

Trên bàn cờ ở đẳng cấp ấy, tái sinh sẽ chẳng giúp ích được gì cả. Huống hồ chi, chính Turan còn chưa muốn chết. Nó không thể chết.

"Sao thế? Căng thẳng?"

Giọng nói dõng dạc vang lên bên cạnh Turan, ngay sau đó là một cái vỗ vai đầy uy lực khiến nó suýt nữa thì ngã chúi nhủi.

Người tới, không ai khác chính là Darmil. Cũng chỉ có cậu ta mới dám nói chuyện kiểu ấy với Turan mà thôi.

"Bận suy nghĩ một chút… Còn cậu, chán rồi à?" Turan hỏi.

"Ha! Tôi đâu thể nào để đội trưởng của mình đứng đơn độc thế này được chứ!" Darmil thốt, mặt cười tươi rói.

Turan thấy vậy cũng cười theo. Lời nói của cậu ta dù có thật lòng hay không, vẫn luôn khiến người ta khó mà nổi giận được, thậm chí còn ngược lại. Đây hẳn cũng là hiệu quả của kỹ năng “Hấp dẫn” thì phải.

Đột nhiên, Darmil tiến sát lại gần Turan, nói nhỏ:

"Vừa rồi, vẻ mặt của cậu đáng sợ lắm đấy, đội trưởng."

"Vậy ư?" Turan nhíu mày.

Có lẽ nó thật sự đã không kiểm soát nổi cảm xúc của mình trong một khoảng thời gian ngắn. Thế thì cũng chẳng trách Darmil lại vội vàng chạy đến xoa dịu bầu không khí.

Nhìn xung quanh, Turan nhận ra rằng những du hành giả vừa nãy còn đứng gần đó giờ đã lùi xa tít tắp, bao gồm cả những ai mang theo ý định xấu. Nếu Darmil không xuất hiện, cứ để tình hình tiếp diễn như vậy, e rằng sẽ sớm có nhân viên từ ủy ban Đại Thánh Tôn hiệp đoàn đến nhắc nhở.

“Sau này vẫn nên cẩn thận hơn.” Turan nói thầm. Nó không thường bộc lộ cảm xúc, chỉ khi thực sự cần thiết. Và vừa rồi tất nhiên không thể nào là một tình huống phù hợp được.

Quả thật, dạo này việc chồng chất việc, tình hình thì ngày càng căng thẳng hơn, khiến Turan gần như chẳng có khi nào được nghỉ ngơi một cách thoải mái và trọn vẹn. Thậm chí, trong những lúc rảnh rỗi hiếm hoi, nó luôn không thể không lôi sách kỹ năng ra đọc thêm, hoặc luyện tập một vài thứ. Cơ bản là không bao giờ hết việc.

Sự kiện hôm qua chính là giọt nước tràn ly, khiến mọi thứ giờ đây bắt đầu có dấu hiệu rạn nứt. Tinh thần của Turan dường như đã chạm tới giới hạn. Năng lực nhận định và ra quyết định của nó cũng bị ảnh hưởng tiêu cực theo đó.

Turan hít sâu một hơi rồi thở ra. Sự thật là, dù có muốn, nó cũng không thể khiến bản thân yên tâm nghỉ ngơi được. Đây hẳn là một loại bệnh.

Kull mất đến gần một giờ mới lấy xe xong. Thời gian này thực tế tốn gấp đôi so với dự tính. Tuy nhiên, thấy trên người cậu ta không có dấu hiệu chiến đấu kịch liệt, Turan cũng chẳng hỏi thêm. Hẳn là chướng ngại vật không đáng kể, và đều đã bị cậu ta giải quyết dễ dàng.

Đương nhiên, cũng có khả năng Kull tranh thủ thời gian đi làm việc riêng. Cậu ta nếu đã chịu đến thành Nortre, chắc chắn sẽ không bỏ lỡ cơ hội làm điều gì đó.

Dường như cũng nhờ vậy, quãng đường từ lúc tổ đội Turan rời ủy ban Đại Thánh Tôn hiệp đoàn cho tới khi đi qua cổng thành phía bắc, cả ba không gặp phải rắc rối nào. Những người khác dường như đã bị một điều gì đó hấp dẫn hơn thu hút, chẳng thèm để ý đến nhóm du hành giả vỏn vẹn ba người này.

Từ thành Nortre đến thành Kyrult mất khoảng nửa ngày đi đường. Thời gian này trên thực tế lại rút ngắn đáng kể nhờ thực lực tổ đội Turan đã tăng lên so với trước đây. Dù sao thì những con quái xuất hiện trên đoạn đường này nhiều nhất chỉ có thể đạt đến cấp độ 10, mà lại còn khá hiếm. Thậm chí, nếu lựa chọn di chuyển vòng qua theo con đường an toàn hơn, cấp độ quái tối đa có thể gặp phải chỉ giới hạn ở 5 mà thôi.

Ban đêm, độ khó có phần tăng lên đôi chút, nhưng cũng không quá nhiều. Tổ đội ba người của Turan dễ dàng giải quyết mọi chuyện, và gần như không tốn chút thời gian nào.

Làm du hành giả Thần cấp cao thật sự là thuận tiện. Còn nhớ khi Turan và Darmil chỉ vừa mới đột phá Nihr, nhận nhiệm vụ vận chuyển rượu đến cho ông người lùn Gin, cả nhóm đã vật lộn đến phải gọi là thê thảm với đám Sói xám cấp độ chưa đến 5.

Giờ, tổ đội Turan có thể lựa chọn con đường ngắn nhất để đến một nơi, có thể đến được cả những khu vực trước đây không dám bén mảng tới, thậm chí ban đêm, họ cũng chẳng ngại ngần di chuyển. Ngẫm kỹ lại thì, thực tế cũng chỉ mới có gần hai tháng rưỡi trôi qua thôi.

Quá nửa đêm, chiếc xe bán tải của cả đội dừng lại trước cổng thành Kyrult. Một tình huống trớ trêu xảy ra khi trước mắt Turan là một cánh cửa gỗ cao ngất đã đóng kín mít lối vào tòa thành.

Cổng thành đã đóng. Đây là một điều không thường xảy ra. Các tòa thành nhận được sự bảo hộ của các vị thần nên không hề lo sợ việc bị đám quái quấy nhiễu, còn du hành giả thì việc quay về thành lúc đêm muộn cũng chẳng hiếm gặp.

Vậy nên, việc cổng thành đóng hẳn là vì một nguyên nhân khác. Turan nhớ rằng cách đây không lâu, thành Kyrult đã xảy ra một trận nổi loạn gây ra bởi các nô lệ thú nhân tại đó. Nhưng như vậy thì không đủ lý do để cổng thành bị đóng vào lúc này.

"Tôi không hề nhận được tin tức nào về việc thành Kyrult đóng cổng về đêm cả." Kull xác nhận như vậy.

Điều này có nghĩa là, việc cổng thành bị đóng chỉ vừa xảy ra không lâu.

"Lại là một trận nổi loạn nữa chăng?" Kull nhướn mày, đưa ra suy đoán.

Turan không đáp. Thay vào đó, nó bắt đầu liên lạc với phía quân đoàn Ungreilt. Hiện tại, họ có thể xem là lực lượng nòng cốt của thành Kyrult, vì gần một nửa tổng thực lực của tòa thành thuộc về quân đoàn này.

Trong tình huống bình thường, việc chiếm đóng ở quy mô lớn như vậy sẽ không được cho phép. Tuy nhiên, trong tình hình chiến sự không mấy khả quan ở biên giới phía tây, cùng với nội tình bất ổn của thành Kyrult, nổi bật là trận nổi loạn của nô lệ thú nhân vừa qua, Hoàng gia Enria cũng không tiện phản đối. Ít nhất trong vài tháng tới, tình trạng này vẫn sẽ tiếp diễn.

Vậy nên, việc cho rằng chính quân đoàn Ungreilt gây nên trận nổi loạn cũng là rất có khả năng. Dù sao thì họ là bên nhận được lợi ích lớn nhất cuối cùng.

"Sẽ sớm có người tới đón chúng ta." Turan cất tiếng. Nó vừa nói chuyện với bên quân đoàn Ungreilt xong. H��� nhận được cuộc gọi thì gần như đã hiểu ra vấn đề, chẳng kịp để Turan dò hỏi thêm đã vội vàng đưa ra quyết định.

"Xem ra có chuyện hay ho để xem rồi nhỉ, đội trưởng?" Kull nhếch mép cười bảo, vẻ thích thú. Cậu ta không khó để đoán rằng có chuyện thú vị đang diễn ra bên trong thành Kyrult.

Darmil đang gác đầu lên tay ngủ gà ngủ gật, chẳng biết nhờ giác quan siêu việt nào mà bỗng bừng tỉnh, thốt: "Chơi vui?!"

"Đúng." Kull đáp. "Sẽ rất vui đấy."

Turan lắc nhẹ đầu. Hai tên này vẫn cứ như vậy, ham thích phiền phức và coi đó là niềm vui. Nhưng mà, có lẽ đó lại là sự thật, chỉ có mình nó vì quá bận tâm nhiều thứ mà không thể tận hưởng được thôi.

Nội dung này được truyen.free giữ bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free