(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 542: Buổi chiều an lành
– Chỉ là một chút nông nổi thời còn trẻ mà thôi. Khi tuổi tác đã cao, mọi việc đều trở nên khó khăn hơn rất nhiều. Muốn tiến thêm một bước nữa, e rằng cả đời này cũng đành chịu.
Turan nghe vậy, thoáng suy nghĩ, rồi vội vàng lục lọi trong trí nhớ những mẩu thông tin mình thu thập được về bà lão thông qua kỹ năng chủ đạo. Thuở trước, không rõ bà lão đã gặp phải khó khăn gì mà phải dừng bước, nhưng hiện tại, việc tấn thăng của bà ấy quả thực chẳng dễ dàng chút nào.
Tuy nhiên, nghe qua giọng điệu của đối phương, Turan không cảm thấy bà lão còn muốn đột phá giới hạn Thần cấp. Chắc hẳn chỉ là vài lời than thở tuổi già mà thôi.
– Bà ở đây một mình ư? Turan hỏi. Dù Darmil đã hỏi câu này trước đó, nhưng nó tin chắc bà lão sẽ có cách trả lời khác, và nhờ vậy, thông tin thu được cũng sẽ nhiều hơn.
– Quán trọ này là của thằng con trai mua cho bà. – Bà lão đáp – Thằng dở hơi ấy có tiền mà chẳng chịu lo toan gì, suốt ngày chỉ biết chạy đôn chạy đáo mà thôi, muốn gặp mặt mỗi tháng một lần cũng khó. Càng khổ hơn là thằng đó nhất quyết không chịu cưới vợ, bảo là cả đời này sẽ chỉ yêu và lấy một người duy nhất. Đã bao nhiêu tuổi rồi chứ… Cái thằng bất hiếu…
Giọng bà lão nghe như đang tức giận, nhưng dáng vẻ lại không phải thế, chỉ có một nỗi bi thương phảng phất. E rằng, câu chuyện đằng sau những lời vừa rồi cũng chẳng hề đơn giản chút nào.
Turan còn định hỏi thêm vài câu, nhưng rồi lại thôi. Ở một mức độ nhất định, nó đã có đủ thông tin cần thiết. Những điều khác, để sau này tìm hiểu cũng chưa muộn. Dù sao thì trong vài ngày tới, tổ đội của nó cũng sẽ dành thời gian ở đây.
Quá trưa. Sau bữa ăn đạm bạc nhưng ngon vô cùng do chính tay bà chủ quán trọ khéo léo chuẩn bị, tổ đội ba người của Turan bắt đầu cuộc họp ngắn gọn trong phòng riêng. May mắn thay, nơi đây hiện không có vị khách nào khác, nhưng các biện pháp phòng chống bị dò xét và nghe lén vẫn cần được thực hiện. Turan tin chắc bà lão cũng không câu nệ gì mấy chuyện này.
Nội dung cuộc họp về cơ bản chỉ là cập nhật tình hình, bởi kế hoạch không có bất kỳ thay đổi nào. Theo đó, Kull nhanh chóng rời nhà trọ để bắt đầu công việc của mình. Còn Darmil, sau một hồi cân nhắc, cũng được phép đến ủy ban Đại Thánh Tôn hiệp đoàn, đương nhiên là chỉ sau khi Turan đã xác định cậu ta nắm rõ những quy tắc sinh hoạt tại thành Junil mà mình đã nêu ra.
Về phần Turan, nó trước hết nán lại quán trọ khoảng nửa giờ đồng hồ, chọn ngồi ngay sảnh chờ, với ý muốn xem liệu bà lão có điều gì muốn truyền đạt hay không. Có vẻ là không. Đã vậy, nó cũng nên bắt tay vào công việc.
Buổi chiều ở thành Junil yên bình đến lạ, với bầu trời dần ngả sang màu đỏ hồng, gió hiu hiu lạnh và thỉnh thoảng vang lên âm thanh của một vài du hành giả hối thúc nhau một cách thì thầm, như sợ rằng sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của người dân nơi đây.
Turan đứng ở một bên đường, âm thầm nhìn theo một nhóm du hành giả thuộc quân đoàn nào đấy đang vận chuyển hàng hóa rời đi. Họ hướng về phía nam, với ý định tương đối rõ ràng: hẳn là mang các loại vật phẩm và trang bị cần thiết cho lực lượng đang đóng quân ở thành Loirah.
Cảnh tượng như thế này tại thành Junil kỳ thực không hề hiếm, một ngày diễn ra ít nhất cũng phải đến mười lần. Tuy nhiên, các quân đoàn và thế lực đều có tuyến đường riêng như thể đã thống nhất từ trước. Thậm chí, cả thời gian sự việc diễn ra cũng khác nhau.
– Cậu đợi đã lâu? Một giọng nói thân thiện nhưng không kém phần nghiêm nghị vang lên. Sự nghiêm túc của đ���i phương như xuất phát từ tiềm thức, không cách nào khiến nó biến mất hẳn được.
Turan không đáp. Người đàn ông khoác trên người chiếc áo khoác da dài quá đùi, đội thêm chiếc mũ phớt cùng màu nâu sẫm với chiếc áo, thấy thế cũng chẳng nói thêm lời nào. Ông ta từ tốn bày ra một chiếc bàn gỗ và hai chiếc ghế con, rồi đặt lên bàn một bộ ấm tách, ra ý mời.
Turan lúc này bèn ngồi xuống theo ý muốn của đối phương, sau đó nhận lấy tách trà nóng hổi vừa được pha.
Hương trà rất thơm, nhưng đồng thời cũng phảng phất vị đắng đặc trưng. Turan nhấp nhẹ một ngụm, cảm giác tỉnh cả người, liền không dám uống thêm nữa. Thứ này, đối với người không chuyên như nó, tốt nhất nên ít dùng.
– Cậu chủ nhắc đến cậu không ít. – Người đàn ông cất giọng. Turan cười một tiếng, bảo: – Trước hết, ông cần cho tôi biết mình đang làm việc cho ai đã. Nếu không thì, nó thật sự chẳng dám chắc “cậu chủ” ở đây là ai.
Người đàn ông nghe vậy thì tỏ vẻ áy náy, khẽ cúi đầu thay cho lời xin lỗi, xong mới đáp: – Cậu Kindra đã hoàn toàn chiếm được sự tin tưởng và lòng thành của tôi. Cả đời này, tôi sẽ chỉ phục vụ cho một mình cậu ấy.
Turan hít sâu một hơi. Là Kindra, quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của nó. Có điều, nó vẫn khó mà tin được rằng đứa nhóc tưởng chừng sẽ mãi không chịu trưởng thành đó cuối cùng lại lựa chọn con đường ấy.
Một vài hình ảnh ký ức chợt lướt qua tâm trí Turan. Nó chậm rãi cảm thụ, xác định bản thân không nhầm lẫn điều gì thì mới lên tiếng: – Tôi đến đây không phải để gặp ông. Đây là điều cần làm rõ đầu tiên.
Người đàn ông ngừng động tác trong giây lát, lộ vẻ ngạc nhiên. Rồi ông ta thắc mắc: – Vậy không biết, cậu đang mong chờ điều gì?
– Vài ngày tới, phía bên kia biên giới sẽ đẩy mạnh hành động. Lời nói ra rất nhẹ nhàng, nhưng vào tai người đàn ông lại thành một tin động trời, khiến ông ta khó lòng tin được. Dù vậy, đối phương vẫn không để lộ quá nhiều suy nghĩ của bản thân, chỉ đáp: – Lời nhắc nhở của cậu, tôi xin nhận.
Turan thầm thở dài một hơi. Nó đã cố tình làm rõ ý mình ngay từ đ��u, thế mà người đàn ông vẫn còn đề cao bản thân như vậy. Có lẽ, là do vị thế của nó hiện giờ không đáng là gì trong mắt ông ta.
Đã vậy, Turan có nói gì thêm nữa cũng chỉ là vô ích. Nghĩ đến, việc đối phương chịu dành thời gian gặp mình đã là nể mặt lắm rồi. Hẳn ông ta cũng chỉ tò mò xem người thanh niên cứ được cậu chủ của mình không ngừng nhắc tới rốt cuộc là kẻ như thế nào mà thôi.
Mục đích duy nhất Turan cố hẹn gặp đối phương, dù biết bản thân sẽ đối mặt với tình huống như hiện tại, là bởi nó không muốn vương quốc Enria, vốn đã chịu thiệt trước vương quốc Danlion trên chiến trường tranh đoạt mạch nguyên khí tiên thiên ở dãy núi Taurus, lại tiếp tục chịu thiệt thêm lần nữa ở chiến trường khác. Hơn nữa, một phần không nhỏ những thiệt hại này lại bắt nguồn từ hành động có tính ích kỷ của nó.
Đây cũng chẳng phải là lòng tốt, mà là để tránh khiến những kế hoạch tương lai của Turan gặp thêm quá nhiều khó khăn.
Thành Junil và cả thành Loirah đều cần có sự chuẩn bị trước, tập trung lực lượng để đ��i phó với tình thế sắp chuyển biến. Turan biết mình khó lòng tác động tới những kẻ nắm quyền ở thành Loirah, cũng chẳng có thời gian di chuyển, chưa kể chuyến đi nếu có diễn ra cũng sẽ không dễ dàng chút nào.
Vậy nên thành Junil là lựa chọn thích hợp nhất. Nếu Turan có thể thành công, việc đó tự nhiên sẽ tạo thành một phản ứng dây chuyền, gây tác động không nhỏ tới thành Loirah. Mặc dù hiệu quả kém, nhưng vẫn còn hơn không.
Đáng tiếc là đối phương lại không xem trọng lời nó. Turan chỉ đành tìm cách khác phù hợp hơn để cải thiện kế hoạch của mình.
Gió thổi lạnh đột ngột. Tiếng lá xào xạc phát ra khiến bầu không khí vốn đang trầm tĩnh và nặng nề trở nên sống động hơn chút ít. Phải kể đến, việc ngồi nhâm nhi tách trà chiều ở bên lề, ngắm nhìn đường phố vắng bóng người dần chuyển sang đêm, cảm giác cũng thật không tệ. Tựa như, mọi trải nghiệm đầy căng thẳng do toan tính, tranh đấu hay cả săn giết đều đã mất hết đi ý nghĩa. Con người hóa ra thật tầm thường.
– Được rồi. Chẳng còn sớm nữa. Hẳn là ông cũng có vi���c bận. Turan cất tiếng, tỏ ý muốn đứng dậy. Người đàn ông hơi suy nghĩ rồi nói: – Nếu không thì, trong thời gian ở thành Junil, cậu có thể đến chỗ của tôi nghỉ ngơi, thế nào?
Một lời đề nghị nghe qua thì hấp dẫn, nhưng Turan lại chỉ thấy bản thân mình bị lợi dụng. Nếu Kindra biết chuyện nó gặp gỡ người đàn ông mà chẳng hề được đối đãi hiếu khách tử tế, ông ta có lẽ sẽ phải trải qua một đợt không dễ chịu gì. Quả là không thành thật.
– Vẫn không nên làm phiền ông thì hơn. Tương lai nếu cần, tôi sẽ không ngại nhờ vả đâu. Đáp lại tự nhiên là lời khách sáo. Turan vốn không muốn gây quá nhiều chú ý, vì xuất hiện ở chỗ người đàn ông sẽ không thể tránh khỏi ánh mắt của những kẻ có ý đồ riêng. Huống hồ chi, nếu việc mà tổ đội của nó định làm bị bại lộ, chỗ đó sẽ lập tức trở thành nơi nguy hiểm nhất.
Chẳng bao lâu sau, cuộc nói chuyện kết thúc. Turan đi thẳng trở về quán trọ. Một buổi chiều của nó cứ thế trôi qua.
Bản văn này được biên tập và thuộc quyền sở hữu của truyen.free, kính mong quý độc giả đón nhận.