Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 541: Quán trọ nhỏ

Đến gần trưa, nhóm ba người của Turan mới tới được cổng phía bắc thành Junil. Sau chuyến đường dài và đầy trắc trở, chiếc xe bán tải đã gần chạm đến giới hạn của nó, nên Turan lập tức giao cho Kull lái đi đổi. Thế nên, giờ đây Turan và Darmil phải đi bộ trên con đường chính.

Thành Junil tương đối vắng vẻ, trên đường chỉ có vài người qua lại, nhưng không mang vẻ ảm đạm hay đầy nguy hiểm như thành Nortre, mà thay vào đó là nét dân dã, bình dị. Đối với người không hiểu rõ sự tình, thật khó mà lý giải vì sao một tòa thành nằm trên tuyến đường chính dẫn tới Loirah – nơi mà các quân đoàn và thế lực liên tục tranh giành khu vực quái vật xung quanh – lại toát ra bầu không khí yên bình đến lạ.

Điều này kỳ thực là do chính các quân đoàn và thế lực ngầm đã thống nhất với nhau lập ra quy tắc, với cốt lõi là không được phép để xảy ra xung đột tại thành Junil. Dù sao đi nữa, bất kể lớn hay nhỏ, các tổ chức du hành giả đều cần có nguồn cung ổn định về vật phẩm và trang thiết bị.

Một phần không nhỏ lý do khác là để có thể đưa chiến lợi phẩm đến những nơi phù hợp hơn để giao dịch. Có điều, chiến lợi phẩm kiếm được từ các khu vực săn giết quái thông thường khó lòng so sánh được với những gì thu được từ phó bản, cả về số lượng lẫn chất lượng.

Chính vì sự yên bình, cụ thể là các du hành giả luôn tránh né tranh chấp nhiều nhất có thể, nên đây lại là nơi thích hợp để các cá nhân ��ến từ bên ngoài vương quốc Enria chọn làm nơi lưu trú. Tất nhiên, những cá nhân này không bao gồm tội phạm bị truy nã hay kẻ sống ngoài vòng pháp luật, bởi quân đội hoàng gia Enria hoạt động tương đối mạnh tại đây nhằm đảm bảo an ninh. Họ thậm chí còn thường xuyên mượn nhờ sức mạnh từ các thế lực để thay mình làm việc, và phía được mượn nhờ đương nhiên cũng vui lòng làm theo.

Đối với những cá nhân đến từ bên ngoài vương quốc được phép lưu trú tại đây, vương quốc Enria xem họ như những đối tượng ngoại giao tiềm năng. Dù sao thì dưới sự kiểm soát của quân đội hoàng gia, mọi người ra vào đều cần khai báo một cách minh bạch.

Kể cả Turan và hai người đồng đội của nó cũng không ngoại lệ. Có điều, Thần cấp cá nhân hay những thông tin riêng tư khác đều không cần khai báo. Giới hạn vẫn phải được duy trì. Quân đội hoàng gia cũng chẳng phải là một vị Chính thần tối cao nào đó, mọi hành động đều cần suy xét liệu mình có đủ năng lực gánh vác hay không.

Trên đường, Turan chú ý thấy có vài ánh mắt dò xét hướng về phía m��nh, nhưng nó không quá để tâm. Dù đối phương có ác ý thì trong thành Junil vẫn khó mà ra tay được.

Thứ khiến Turan lo lắng hơn cả lại chính là người đồng đội đang đi cạnh mình. Darmil từ nãy đến giờ cứ chốc chốc lại hỏi về chuyện đến ủy ban Đại Thánh Tôn một chuyến, cũng không rõ mục đích cụ thể là gì.

Về cơ bản, Turan không có ý định cấm cản Darmil. Chỉ là, hiện tại không phù hợp để cậu ta chạy lung tung. Nơi này có rất nhiều thứ không phải cứ tùy ý hành động. Nếu xảy ra vấn đề gì, sẽ phải thông qua đủ trình tự, thủ tục cần thiết mới có thể giải quyết được. Có quân đội hoàng gia của vương quốc chống lưng, những người chịu trách nhiệm ở đây đương nhiên sẽ không e ngại vài tên du hành giả. Huống hồ, đó vốn là chức trách của họ.

Đi một hồi, Turan và Darmil dừng chân trước một quán trọ nhỏ. Lần này, nó dự định sẽ cho cả nhóm được nghỉ ngơi thoải mái một chút, tránh chạm mặt những nhân vật tầm cỡ ở đây. Phải biết, mục đích của cả đội khi đến thành Junil không phải là điều gì tốt đẹp, nếu liên lụy quá nhiều, sẽ rất khó thoát thân.

Dĩ nhiên, trên thực tế chỉ cần hành động cẩn thận, sẽ chẳng có gì phải lo lắng. Khi ấy, đối phương mới chính là bên chịu thiệt thòi. Suy cho cùng, đây là lãnh thổ của vương quốc Enria, họ hẳn sẽ không muốn bản thân bị chú ý.

Người đứng quầy tiếp tân là một bà lão có lẽ đã ngoài bảy, tám mươi với mái tóc bạc phơ buộc vội vàng và làn da nhăn nheo. Trông vào, chẳng ai dám nghĩ rằng một người như vậy sẽ còn đủ sức để đứng quầy, khiến người ta vô thức oán trách chủ nhà trọ sao có thể xấu xa đến thế, bóc lột sức lao động của một người lớn tuổi.

Thấy vậy, Turan không vội làm gì, thay vào đó để Darmil tiến lên. Cậu ta thật sự phù hợp với tình huống bây giờ, nhất là khi nó đoán rằng đối phương chỉ là một bà lão bình thường ở thành này.

– Cháu chào bà.

Darmil lễ phép lên tiếng, còn cố tình cất giọng thật nhẹ nhàng, sợ làm bà lão giật mình. Tuy nhiên, cậu ta nói vậy có lẽ lại thành không đủ lớn, nên bà lão vẫn cứ nhắm hờ mắt, chừng như đã thiếp đi mất.

– Bà ơi.

Darmil gọi, bước tới gần hơn. Lúc này, bà lão mới từ từ mở mắt, nhìn chằm chằm chàng thanh niên trước mặt một lúc lâu. Rồi bà ta bảo:

– Cậu nhóc muốn thuê phòng?

Giọng nói có hơi khàn, nghe như thều thào, nhưng lại rất rõ ràng từng tiếng một. Chỉ bấy nhiêu thôi đã đủ để cho thấy đối phương không phải người bình thường, ít nhất không chỉ đơn thuần là một bà lão yếu ớt.

Turan bấy giờ đã hoàn thành việc thi triển kỹ năng chủ đạo của mình. Nó chậm rãi thu thập từng mẩu thông tin một, xong thì mỉm cười, cảm thấy thật thú vị.

Bà lão trước mặt Turan đây vậy mà sở hữu Thần cấp đến tận 15. Thần cấp 15, so với mặt bằng chung của các du hành giả, đã tính là nổi trội rồi, huống hồ đối phương lại là một người lớn tuổi.

Đại Thánh Thế chỉ vừa xảy ra chưa đầy bốn năm. Khi ấy, bà lão cũng không trẻ hơn bây giờ là bao, đương nhiên không thể nào đủ sức săn giết hàng đống quái để đạt đến Thần cấp như hiện tại. Chỉ có hai khả năng có thể xảy ra: hoặc là bà lão từ trước Đại Thánh Thế đã là một cá nhân s�� hữu thực lực siêu quần, hoặc là bà ta sở hữu kỹ năng chủ đạo cực kỳ mạnh mẽ.

Turan nghiêng về khả năng đầu tiên hơn. Nó có thể nhìn thấy bảng kỹ năng của đối phương, không nghĩ rằng bà lão có thể làm được gì nhiều với dàn kỹ năng như thế.

Nhắc đến những nhân vật có tuổi vẫn sở hữu Thần cấp cao, Turan liền nhớ đến ông lão Gaterylt. Sự thật rằng ông ta là một người có thực quyền trong hội Katefei, thậm chí tầm ảnh hưởng còn lớn hơn thế gấp nhiều lần, đã không cần phải xác nhận thêm.

“Vậy thì bà lão này lại là ai?”

Turan nghĩ thầm. Đây có thể chỉ là một cuộc gặp gỡ tình cờ, nhưng nó sẽ không dễ dàng bỏ qua một nhân vật đáng quan tâm như vậy. Nếu xử lý tốt, nó có thể khiến mọi việc cần làm tại thành Junil trở nên đơn giản hơn rất nhiều.

Có điều, vội vàng tiếp cận sẽ chỉ khiến đối phương phòng bị, thậm chí gây ấn tượng xấu, thành phản tác dụng. Trước mắt, Turan sẽ cần xem xét một vài thứ, bao gồm tính cách của bà lão. Nếu ngay cả Darmil với kỹ năng ‘Hấp dẫn’ cũng không khiến bà ấy tỏ ra thoải mái thì tốt nhất không nên manh động.

Nhưng có lẽ Turan đã lo xa. Bà lão chỉ sau vài lời hỏi thăm của Darmil đã bắt đầu tỏ vẻ vui vẻ, cười thật tươi. Người già xem chừng rất thích được quan tâm, lại càng yêu thích nghe những câu chuyện thường ngày của người trẻ, miễn là không phải nội dung khó hiểu hay vấn đề mà họ chán ghét.

Đương nhiên, cũng có thể chỉ là kỹ năng ‘Hấp dẫn’ phát huy hiệu quả mà thôi. Turan đến tận bây giờ vẫn không tài nào nắm bắt được phương thức hoạt động của kỹ năng ấy. Nếu không phải nó biết đồng đội mình sở hữu kỹ năng ấy, e rằng nó cũng sẽ đinh ninh rằng mọi việc đều chỉ do tài ăn nói của cậu ta.

– Cậu nhóc đằng kia, đến để bà già này nhìn một chút.

Bà lão cất tiếng, không có vẻ gì dùng thêm sức lực, nhưng Turan lập tức có thể nghe thấy. Còn về lý do của lời gọi, là vì Darmil vừa chủ động kéo nó vào cuộc nói chuyện. Điều này kỳ thực cũng là cần thiết, chẳng biết cậu ta có phải cố ý hay không.

– Chào bà.

Turan nhẹ giọng nói sau khi bước lại gần. Nó vốn muốn tỏ ra lễ phép hơn, nhưng nghĩ lại thôi. Nó cũng không phải là Darmil, làm ra vẻ giả tạo sẽ không tốt. Đừng nghĩ rằng đối phương sẽ không nhận ra thì hơn.

– Lớp trai tráng bây giờ thật đáng nể. Đều cao lớn và khỏe mạnh cả, mỗi ngày còn chiến đấu với đám quái nguy hiểm ngoài kia. Thật chẳng bù cho bà già này đâu.

Trong lời nói đã thể hiện ẩn ý tương đối rõ ràng. Một người có tính toán như Turan sẽ lập tức nhận ra ẩn ý ấy.

– Bà cũng đã từng du hành sao? – Turan dò hỏi.

Bà lão không vội đáp lời, chỉ mỉm cười, chừng như để tạo cảm giác thoải mái cho người đối diện. Người già, thứ còn lại ít nhất so với lúc trẻ chính là thời gian, nhưng họ lại càng lúc càng bớt vội vã hơn. Từ tốn hay chỉ đơn thuần là hưởng thụ chút thời gian quý báu ít ỏi của mình, Turan cũng chẳng rõ. Đoán chừng chỉ khi nào nó bước vào cái tuổi ấy mới có thể hiểu được.

Bản dịch văn học này là tài sản trí tuệ của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free