(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 386: Tầng hầm bí mật
Tuy trụ sở của hội Tử thần Sứ đồ vô cùng hiếm gặp và khó tìm, nhưng không phải vì họ cố tình ẩn mình. Theo những gì Turan biết, thành Carne không hề có trụ sở nào của hội, hoặc do tin tức nó nắm được còn hạn chế.
Thế nên, Turan không thể trực tiếp tìm đến một trụ sở nào đó, trừ khi nó chấp nhận mất thời gian di chuyển đến một thành phố khác. Tuy nhiên, Turan biết mình không cần thiết phải làm vậy, bởi nếu hắn ta thực sự nghiêm túc muốn ngăn cản nó can thiệp vào chuyện của cô gái kia, hắn ắt sẽ tự xuất hiện.
Turan rảo bước trên con đường vắng. Nó cố tình chọn nơi này để tăng cơ hội chạm trán tên Tử thần Sứ đồ, đồng thời tránh được sự chú ý không cần thiết – điều mà hắn ta chắc chắn không ưa.
Tuy nhiên, Turan lại ngờ rằng liệu mình có thể thực sự tránh được mọi tai mắt hay không. Nó hy vọng tên sứ đồ sẽ có cách nào đó để xử lý vấn đề này. Mà nếu một kẻ như hắn ta còn không làm được, thì việc bị dò xét cũng đành chấp nhận.
Bầu không khí đột nhiên trở nên ảm đạm. Turan nhanh chóng nhận ra sự thay đổi, nó dừng bước, vội điều chỉnh tâm trạng. Dù đã trải qua bao lần đi chăng nữa, nó vẫn không thể nào quen được cảm giác nặng nề, tăm tối, xen lẫn hơi thở chết chóc này. Đó không chỉ đơn giản là áp lực, mà tựa như bị nhấn chìm vào một vùng đầm lầy, từ từ bị nuốt chửng.
Một cơn gió thổi qua, bình thường vốn không đáng kể lại khiến Turan rùng mình ớn lạnh, trong chốc lát, nó dâng lên ý muốn quay người bỏ chạy. Nhưng chưa kịp suy nghĩ gì thêm, một làn khói đen đã tụ lại cách đó chừng ba bốn mét, chốc lát đã hóa thành hình dáng một người dưới lớp áo trùm màu đen.
Chính là Tử thần Sứ đồ, không thể lẫn vào đâu được. Có điều, Turan không dám chắc đối phương có phải là kẻ mà nó từng gặp trước đó hay không.
– Chắc là giờ chúng ta đã có thời gian bàn chuyện chính rồi chứ?
Giọng nói trầm đục vang lên đầy vẻ ma mị, khiến người nghe khó lòng có thiện cảm. Nhưng dù sao, một Tử thần Sứ đồ cũng chẳng cần thiện cảm của ai, thậm chí còn mong muốn điều ngược lại.
Turan không vội đáp mà đưa mắt quan sát cảnh vật xung quanh. Khắp nơi nhuốm một màu xám xịt, trông mờ ảo, như thể chỉ cần chạm nhẹ là có thể sụp đổ bất cứ lúc nào. Nơi đây dường như đã bị chia cắt hoàn toàn khỏi thế giới thực, mà giống một không gian giả tưởng hơn.
Dĩ nhiên, đó chỉ là một nhận định, hay đúng hơn là cảm giác của Turan. Có quá nhiều điều quái dị và kỳ diệu trên thế giới này mà kiến thức nông cạn của nó không tài nào giải thích nổi. Trên hết, nó còn quá yếu ớt. Đây không phải lần đầu, và càng chẳng phải lần cuối.
– Trước hết hãy giải thích về chuyện của cô gái kia trước đã. – Turan cất tiếng. – Không thì tôi khó có thể tin tưởng ngươi.
Tên Tử thần Sứ đồ ngẩng đầu lên, không biết đang nghĩ gì, trầm ngâm một lúc mới lên tiếng:
– Ngươi đã xem qua tình trạng của kẻ đó rồi?
Turan hơi nhíu mày, hỏi lại:
– Ai? Là kẻ đang ẩn mình trong căn nhà đó?
– Phải. Lẽ ra hắn ta đã bị mang đi rồi...
– Sao? Ngươi trông không có vẻ gì là e sợ đối phương hay bất cứ thứ gì ở đó cả.
Một tiếng cười khẩy nghe như tiếng ho khan vang lên. Rồi Tử thần Sứ đồ nói:
– Điều đó không sai. Nhưng mục tiêu đó không nằm trong phạm vi quyền hạn của ta... Ít nhất là hiện tại chưa.
Turan suy nghĩ. Nó phỏng đoán rằng mỗi khi có người bị tử thần gọi tên, sẽ có một Tử thần Sứ đồ riêng phụ trách. Trong trường hợp hiện tại, có vẻ như kẻ phụ trách mục tiêu ẩn mình trong căn nhà kia đang gặp khó khăn.
Theo đó, Tử thần Sứ đồ trước mặt Turan đây hẳn chỉ tình cờ phát hiện ra khi đến gặp nó. Hắn ta không tiện can thiệp vào công việc của người khác, nhưng đồng thời cũng không thể để Turan dính líu vào sự việc không mấy tốt đẹp đó.
– Vậy, ngươi nhất định phải ngăn cản tôi? – Turan dò hỏi.
Tên Tử thần Sứ đồ lắc đầu thay lời đáp, rồi nhìn chằm chằm Turan, cất tiếng:
– Nhiệm vụ của ta, cũng là của ngươi, là bắt giữ linh hồn lang thang của Velduran. Nhưng ngươi biết gì về một linh hồn lang thang? Liệu ngươi có phân biệt được một linh hồn lang thang với kẻ mà ngươi đang cố nhúng tay vào kia không?
Thành thật mà nói, Turan không biết.
Kiến thức của nó về linh hồn có thể rộng, nhưng chưa đủ sâu, và rõ ràng chẳng giúp ích được gì nhiều trong chuyện này. Mặt khác, sự việc có vẻ phức tạp hơn nó nghĩ rất nhiều.
– Theo ta.
Vừa dứt lời, tên Tử thần Sứ đồ quay người, cất bước tiến lên, bỏ mặc Turan vẫn đang thắc mắc về những lời hắn nói. Nhưng rồi nhìn thấy bóng dáng đối phương ngày càng xa, nó không thể chần chừ hơn nữa, vội v��ng đuổi theo.
Bước chân Tử thần Sứ đồ đi đến đâu, vùng không gian xung quanh liền nhuốm một màu xám u ám đến đó. Đáng ngạc nhiên hơn cả là, hai người đi mãi mà không thấy một bóng người nào khác, dù lúc này họ đã ra đến đường lớn.
Mọi thứ dường như đều đã chết lặng. Không có sự sống, chỉ còn lại cảnh vật tĩnh mịch đến lạ thường. Gió thổi, nước chảy vẫn còn đó, nhưng Turan lại không nghe rõ, cảm giác cũng rất mơ hồ.
Mải miết chìm đắm trong những cảm giác khác thường cứ xoay vần trong tâm trí, Turan không biết từ lúc nào đã đặt chân tới trước một căn nhà gỗ quen thuộc đến lạ. Nó trừng mắt nhìn, trong lòng có chút hoảng loạn, nó quay sang tên Tử thần Sứ đồ bên cạnh, hỏi:
– Là chỗ này?
– Phải. Vào thôi.
Dứt lời, hắn liền cất bước tiến tới, nhẹ nhàng đẩy mở cánh cửa gỗ xơ xác, cứ thế đi thẳng vào trong, hoàn toàn không chút e ngại hay gặp khó khăn nào.
Turan thở hắt một hơi. Nó có do dự, nhưng chỉ trong chốc lát. Đã đến nước này rồi, có muốn quay đầu cũng không còn kịp nữa. Huống hồ, chuyện này cũng không phải hoàn toàn tồi tệ như nó nghĩ.
Trong nhà không một bóng người. Turan thử nhìn về một phía kiểm tra thêm lần nữa: quả thật nó chẳng còn thấy được linh hồn của kẻ đã ẩn mình ở đây, nếu không thì nó đã sớm nhận ra nơi mình đang được dẫn tới.
“Là một vùng không gian khác? Mô phỏng?”
Turan nói thầm rồi lắc đầu phủ định. Tên Tử thần Sứ đồ chắc chắn sẽ không bày trò phiền phức như vậy. Đây giống như chỉ là sự thay đổi trong cảm nhận của chính nó mà thôi.
Tên Tử thần Sứ đồ vào nhà xong cũng không dừng lại lâu, đợi Turan theo kịp liền tiến vào căn phòng mà cô gái kia từng đi qua. Sau đó, hắn lại gần kệ sách phủ đầy bụi, đưa tay nhẹ nhàng đẩy sang một bên, làm lộ ra một lối đi nhỏ hẹp chỉ vừa đủ một người nép mình đi qua.
Tiếp đến, tên sứ đồ cũng không cất bước mà tan thành làn khói đen rồi luồn vào trong. Turan nhướn mày, trong lòng có chút ghét bỏ, nhưng nhiều hơn cả là ghen tị với khả năng của đối phương. Sau cùng, nó cũng chỉ đành chịu khó nép người, từng chút một nhích vào trong lối đi hẹp.
Lối đi khá ngắn, chỉ chừng ba mét, dẫn đến một căn phòng nhỏ vuông vức, diện tích khoảng hơn bốn mét vuông, chất đầy giấy tờ và sách vở ghi chép bằng tay. Đây thường sẽ là nơi cất giấu bí mật của chủ nhân, nhưng dưới sự dẫn dắt của làn khói đen, Turan bỏ qua tất cả, cúi người cạy một tấm gạch dày cộm, làm lộ ra một đường hầm nhỏ dẫn xuống một nơi tối đen như mực.
Turan nuốt khan. Nó thừa nhận nếu bản thân tự tìm kiếm, chắc chắn sẽ không thể phát hiện ra đường hầm nhỏ này, ít nhất cũng không thể làm được trong thời gian ngắn.
Khác với lần trước, Turan không chút do dự, theo sát ngay sau làn khói đen. Lòng nó đã quyết, chẳng còn lý do gì để ngần ngại.
Đoạn đường hầm dài hơn mười mét, dẫn Turan đến một căn phòng khá rộng lớn với những vật dụng kỳ lạ nằm rải rác xung quanh, còn chính giữa là một đống xương cốt không rõ của sinh vật gì. Hơn thế nữa, ở góc phòng có một chiếc giường gỗ trông vững chãi và rõ ràng là quý giá, bên trên đặt một cơ thể người gầy nhom, gầy đến mức da bọc xương, gần như không thể tưởng tượng nổi rằng nó còn sống được.
Nhưng cơ thể ấy vẫn sống. Nó không có hơi thở, tim ngừng đập, nhưng mạch máu vẫn bất chấp tất cả, chậm rãi vận chuyển như thể có ai đó dùng sức thổi vào.
Nhìn vào gương mặt, dù đã bị biến dạng khá nhiều, Turan vẫn có thể đoán được đối phương là đàn ��ng, tuổi trung niên. Tổng thể, bộ dạng xơ xác, không còn chút sức sống, nhưng không hề giống với một kẻ đã tận số như lời tên Tử thần Sứ đồ. Hoặc có lẽ, nhận thức của Turan về cái chết khác với hắn ta.
Toàn bộ nội dung biên tập này thuộc về quyền sở hữu của truyen.free, xin vui lòng không sao chép.