Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 359: Kết thúc cuộc càn quét

Turan không vội rời đi. Nó vẫn có thể chịu đựng được, hiện đang không ngừng duy trì kỹ năng chủ đạo lên người Noh, theo dõi lượng sinh lực của con quái vật đang hao hụt dần.

Mặc dù lượng sinh lực suy giảm rất nhanh, nhưng Turan nhận định rằng vẫn còn chậm, không đạt tới hiệu quả mà nó mong muốn. Chắc hẳn là do có ai đó đã cố tình bớt xén đi.

Cũng đành chịu thôi. Thân thể Turan chịu không nổi, linh hồn và tinh thần càng yếu ớt đến thảm hại. Nó vốn muốn thử một chút giới hạn của bản thân, đến khi thấy không ổn lập tức từ bỏ. Xem ra là chính mình không đủ khiến người khác tin tưởng.

Thế nên, dù lời cầu khấn có thành tâm, nguyện lực đủ lớn, dẫn lực dồi dào đến mấy, cũng không có nghĩa là đối phương sẽ thật lòng đáp lại nguyện vọng của người thi triển. Đây thực sự là cả một nghệ thuật.

Không tốn quá nhiều thời gian, ngọn lửa trước mặt Turan cũng lụi tàn, để lộ ra một thân xác đen thui bốc ra mùi khét lẹt.

Turan tặc lưỡi. Cuối cùng nhát kiếm vẫn thiếu sát thương, nếu không thì Noh đã phải tan biến rồi. Đây cũng không phải nói tới việc chết rồi tan biến thành những đốm sáng li ti, mà là bị thiêu rụi hoàn toàn.

Những thớ thịt kia co giật, hơi cử động, làm tróc ra những mảng than và tro rơi xuống, để lộ bên dưới màu đỏ loét. Trông thật đáng sợ.

Turan lại nhấc kiếm lên. Hiện tại nhóm Athenia hẳn cũng không dám tiến lên, vì sợ rằng lỡ tay kết liễu mất con mồi của nó. Việc này, vẫn phải do chính nó giải quyết.

Noh nhấc bước tiến về phía trước một đoạn ngắn. Thân thể của con quái vật đã bị thiêu cháy, giờ có muốn đánh nhau cũng chỉ có thể dùng tay không.

Gầm lên một tiếng lớn, Noh khiến một bên nhãn cầu trên khuôn mặt đỏ loét của nó bong ra rồi rơi mất, cái còn lại cũng run rẩy như sắp rụng. Con quái vật dù chưa chết hẳn, nhưng cũng sắp rồi, giờ hẳn là đang tiến vào giai đoạn cuối.

Turan suy nghĩ một chút rồi quyết định cất kiếm đi. Nó sau đó lấy ra một khẩu pháo cầm tay dài hơn một mét, với họng pháo to đến cỡ một nắm tay. Khẩu pháo này tương đối khó sử dụng, chỉ có thể phát huy uy lực ở tầm gần, và rất dễ gây phản chấn làm người bắn bị thương.

Bù lại, lượng sát thương mà nó gây ra lại vô cùng lớn. Mặc dù hiện tại dùng tới có vẻ hơi quá, nhưng Turan lại thấy rất thỏa đáng. Chuyện đã làm đến nước này, cũng nên làm cho đến nơi đến chốn.

Turan nâng khẩu pháo lên, hướng thẳng về phía trước, chọc thẳng vào ngực Noh. Con quái vật giận dữ, kêu lên một tiếng không rõ là âm thanh gì, chồm người dậy, vung tay muốn vồ lấy nó.

Turan không chút do dự, nhấn mạnh cò pháo, cũng lợi dụng đó nhảy lùi lại.

Nhưng Turan chưa kịp lùi xa, một tiếng nổ ầm vang bùng phát kèm theo một xung chấn mạnh mẽ hất cả người nó văng đi.

Đau điếng, đầu óc choáng váng, cả người tê dại. Tuy nhiên, nhìn thấy bóng hình đỏ loét kia tan thành vô vàn những đốm sáng li ti, gương mặt Turan liền nở nụ cười tươi rói.

Nó chiến thắng. Chỉ là một con quái trùm cấp 16 mà thôi, đâu thể làm khó nó được.

Vốn dĩ là phải thế.

Turan nằm dài trên đất. Cơ thể nó không gặp khó khăn gì khi ngồi dậy, chỉ là nó muốn nằm nghỉ một lát.

– Trông chừng cậu ta. Đừng để người ta mách với phó đoàn trưởng rằng chúng ta vô tâm, không biết đối xử tốt với khách.

Là giọng của Athenia. Cô ta cũng không biết là đang đùa hay nghiêm chỉnh.

– Đội trưởng yên tâm. Tôi không để cậu ta thoát được.

Chất giọng ngọt lịm pha lẫn chút tinh nghịch của Shelah làm Turan không khỏi rùng mình một cái. Trong suốt chuyến du hành hôm nay, cô nàng này là người khó lường nhất. Nó thậm chí có chút suy nghĩ rằng chính cô ta mới là người quan trọng nhất đội Khiên Xám này.

– A ha. Đang nghĩ cái gì?

Shelah ngồi bệt xuống bên cạnh, hỏi.

Turan không đáp, đang bận nghĩ xem tiếp theo nên làm thế nào.

– Hay là để tôi xoa bóp cho cậu một chút?

Shelah hỏi ý, nhưng thấy đối phương khó mà đồng ý, vội bổ sung:

– Tôi dù gì cũng là một y thuật sư hẳn hoi đấy. Mấy vấn đề trị liệu này tôi rất rành.

Turan cười khì một tiếng. Nó cũng chẳng rõ vì sao bản thân lại cười, e là vô thức muốn xua đi sự chú ý đầy ngây thơ của Shelah.

– Đừng làm bừa. – Turan bảo – Tôi còn rất khỏe.

Shelah nghe vậy, vốn còn muốn cưỡng ép một chút thì lại thôi, đổi thành thắc mắc:

– Cậu đang là Thần cấp mấy? Lại rốt cuộc nắm giữ bao nhiêu lá bài tẩy chưa lật?

Cô nàng hỏi thẳng quá mức như vậy, như thể đó là một thói quen đơn thuần vậy. Turan cũng không tiện bắt bẻ, hơi suy nghĩ, đáp:

– 11. Lá bài tẩy, cứ coi là không đếm xuể đi.

Shelah vậy mà không hề kinh ngạc, hay đúng hơn thì vẻ ngạc nhiên trên gương mặt cô ta lúc này rõ ràng là đang làm bộ.

– Nói thế, nếu cậu ngang bằng Thần cấp với chúng tôi, chẳng phải là liền có thể quét ngang tiêu diệt con quái trùm kia rồi?

“Không thành thật.” Turan thầm đánh giá. Nhưng nó lại không định cáu gắt, chỉ bảo:

– Cô cũng có thể làm tới.

Shelah ngớ mặt ra, vẻ khó hiểu cười nói:

– Không thể nào.

– Giờ thì không thể.

Chỉ gọn một câu như thế, ngay sau đó là khoảng lặng đầy xấu hổ giữa hai người. Hoặc ít nhất là Turan cho rằng chính mình nên tỏ ra như vậy.

– Tôi còn có thể mạnh lên?

Shelah cất tiếng, cuối cùng vẫn không nhịn nổi.

– Hứng thú? – Turan nói khích.

Shelah mím môi, vẻ bực tức. Thật ra thì, đây cũng là lần đầu tiên Turan thấy vẻ mặt này của cô nàng.

Chợt nghĩ đến gì đó, Turan ngồi dậy, hướng mặt về phía đám du hành giả đang loay hoay thu thập phía trước, bảo:

– Tôi… cũng chỉ là may mắn thấy được nhiều hơn mọi người mà thôi.

Từ "may mắn" được nó nói ra rất nhẹ, chỉ đơn giản là không xem trọng.

– Phó đoàn trưởng nói thế nào?

Shelah đột nhiên đổi chủ đề. Turan thật sự không nắm bắt được mạch suy nghĩ của cô ta.

– Về chuyện gì? – Turan thắc mắc.

– Về chúng tôi. – Shelah giọng nghiêm túc – Tôi biết cậu đã nghe được.

Turan lắc nhẹ đầu. Nếu nói là nghe được thì không hẳn đúng, nhưng quả là có thể dựa vào không ít lời của Wyndur, suy đoán sâu sắc để đưa ra một kết luận.

– Wyndur có tầm nhìn rất xa. – Turan cất tiếng – Lời này nghe có vẻ hoang đường, nhưng đứng sau thúc đẩy cậu ta rất có khả năng là một Chính thần.

Shelah trố mắt ngạc nhiên. Lần này thì không phải là làm bộ.

– Thúc đẩy một cách trực tiếp.

Turan nói bổ sung, sợ Shelah hiểu lầm.

Shelah nghĩ ngợi hồi lâu, bảo:

– Những lời này, cậu đã nói với đội trưởng?

– Không. – Turan đáp ngay – Tại sao?

– Hả? – Shelah thốt – Tại sao?

Cứ thế, hai người nhìn nhau, đều không hiểu ý của đối phương.

Cuối cùng, Shelah vẫn không nhịn nổi lên tiếng:

– Nếu đã không nói với đội trưởng, sao lại tiết lộ cho tôi biết?

“Còn không phải là do cô hỏi…”

Nghĩ là vậy, Turan lại không định thốt thành lời. Nó đoán có lẽ là do chính mình diễn giải quá sâu sắc câu hỏi của Shelah. Đôi lúc, như thế chỉ phức tạp hóa vấn đề, lại bỏ lỡ điểm mấu chốt.

– Tôi đã nói, tôi có thể nhìn thấy được nhiều hơn mọi người, bao quát cả cô.

Turan buông một câu mơ mơ hồ hồ, nửa thật nửa giả, nghe như muốn đánh lạc hướng.

Shelah vậy mà lựa chọn tin tưởng, không gặng hỏi. Hẳn cũng biết gặng hỏi cũng chẳng ra gì.

– Không thành thật.

Giọng nói bất ngờ vang lên gần bên làm Turan thoáng hoảng hốt. Quay sang thì thấy đó là Tygerio không biết lúc nào đã ngồi xổm bên cạnh.

– Tên này cút đi. – Shelah mắng thẳng, vẻ ghét bỏ.

Hoàn toàn làm ngơ cô nàng vũ công, Tygerio nói với Turan:

– Cậu Turan. Tôi không hiểu.

Turan cũng không hiểu. Tên thanh niên tóc vàng cam này tự nhiên đến đây thốt ra mấy lời kì quặc.

Dường như cũng nhận ra mình có vẻ hơi đường đột, Tygerio vội bảo:

– Cậu rốt cuộc là tại sao lại đến đây?

– Tôi đã nói qua, muốn thăng Thần cấp. – Turan điềm tĩnh đáp.

– Thăng Thần cấp cần gấp gáp, mạo hiểm đ���n thế sao? So với chúng tôi, cậu có vẻ liều lĩnh hơn nhiều.

– Dựa vào đâu nói như vậy?

Turan hỏi ngược lại, nhưng không để Tygerio trả lời, tiếp tục:

– Tôi sau nhát kiếm vừa rồi vẫn còn có thể chiến đấu tiếp, thậm chí còn mãnh liệt hơn thế nhiều. Cậu tin tưởng sao?

Tygerio mỉm cười, nheo mắt lại.

– Là tôi sai.

Dứt lời liền đứng dậy, quay người bỏ đi. Không rõ là cậu ta nổi giận hay chỉ đơn thuần nhận sai. Hơn nữa, chẳng biết cụ thể cậu ta là sai ở điểm nào.

– Không cần để ý tới tên đó. – Shelah lên tiếng – Cậu ta luôn là như vậy.

“Là như thế nào cơ?” Turan nói thầm, trong lòng rất muốn hỏi, lại quyết định không nói nhiều. Đội Khiên Xám này suy cho cùng không cần nó nhúng tay quá sâu vào.

– A. Quen thuộc.

Chỉ thốt gọn như thế, Turan vươn người đứng dậy. Nó thấy rằng tổ đội Athenia đã thu thập gần xong, hẳn là đến lúc rời đi. Dù sao khi rời khỏi phó bản, nó vẫn còn việc phải làm. Thật sự là bận bịu.

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, và đã được trau chuốt tỉ mỉ để độc giả có trải nghiệm tốt nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free