(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 358: Tự mình ra tay
Turan chìm vào im lặng một lúc lâu, suy nghĩ càng lúc càng đi xa. Như nhận thấy cậu ta đang phân tâm, một giọng nói ngọt ngào vang lên:
– Riêng cậu có ý tưởng gì?
Không ai khác, đó chính là Shelah. Cô nàng còn cố ý huých nhẹ vai Turan, muốn cậu ta tập trung.
– Ý tưởng này tôi đã nói với Wyndur rồi. – Turan đáp, khẽ cười một tiếng rồi nói tiếp – Mọi người có vẻ không được cậu ta xem trọng cho lắm.
Gương mặt Athenia sầm xuống. Shelah thì khóe miệng hơi run rẩy, dường như không biết phải phản ứng thế nào.
Turan cũng chỉ là thuận miệng nói một câu bâng quơ. Cậu ta muốn trấn an họ là thật, nhưng không nghĩ lời mình nói lại nặng nề đến vậy. Rõ ràng, cậu ta đã đánh giá thấp tầm quan trọng của những gì họ đang làm đối với chính bản thân họ.
Nhưng giờ không phải lúc Turan cứu vãn tình huống, mà cậu ta cũng chẳng muốn làm. Nếu Wyndur đã không coi trọng, Turan tự nhiên cũng chẳng dại gì mà thúc đẩy lung tung.
– Xem ra Wyndur vẫn còn rất thiếu tin tưởng vào chúng tôi.
Lời này là của Vrolm. Ông ta nói với vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng lại thoáng lộ nét bi thương.
– Hay nói đúng hơn là lo lắng?
Shelah cười khẽ một tiếng rồi nói. Dù vậy, vẻ mặt nhăn nhó của cô vẫn không giấu được.
– Vốn còn tưởng bắt chúng ta chờ ở giới hạn Thần cấp 15 là có thâm ý nào đấy…
Turan quay sang. Đây là một nam thanh niên trông còn rất trẻ, sở hữu mái tóc ngắn màu vàng cam cùng gương mặt có phần non nớt, đặc biệt là với đôi mắt màu vàng nhạt vô cùng tươi sáng kia. Cậu ta tên Tygerio, là một võ sư, vừa nãy đã phối hợp cùng Vrolm để giữ chân mấy con quỷ lùn.
– Đừng có vô cớ nghi ngờ phó đoàn trưởng.
Athenia nghiêm giọng, lập tức khiến mọi người trở nên nghiêm chỉnh, vội vàng đứng thẳng người.
Nhìn cảnh này, Turan không khỏi xúc động trong lòng, thật muốn hỏi Wyndur một câu rằng cậu ta đang toan tính điều gì với tổ đội này.
Quay sang Turan, Athenia hơi cúi đầu, nói:
– Để cậu chê cười.
Turan không đáp. Cậu ta biết rằng càng cố thể hiện lúc này thì mọi chuyện càng thêm tồi tệ. Ít nhất, trước khi xác định được ý đồ của Wyndur, cậu ta sẽ không mở lời lung tung.
“Nghĩ lại, tại sao Wyndur lại sắp xếp mình tới đây?”
Bỗng giật mình, Turan mới nhớ ra hình như chính cậu ta đã chỉ định bản thân đến đây. Nguyên nhân bắt nguồn từ Yeatra, càng vì thành Yeit ở gần đây. Nhưng nếu vậy, rất có thể ngay từ đầu, Wyndur đã cố tình để tổ đội của Athenia hoạt động tại đây.
Tóm lại, không thể xem nhẹ Wyndur. Turan biết rõ hơn ai hết phó đoàn trưởng này có tâm tư thâm trầm đến mức nào. Nếu không, cậu ta đã sớm đồng ý lời dụ dỗ c��a Wyndur mà về làm huấn luyện viên cho quân đoàn, dù có lẽ sẽ không quá chú tâm.
Lúc này, Athenia như đã đưa ra một quyết định quan trọng nào đó, hướng về phía Pangol, hô lớn:
– Pangol. Không cần giữ nữa.
Như thể được bơm một liều thuốc kích thích, Pangol hét một tiếng, dù không thực sự dọa được Noh, vẫn khiến bản thân tự tin hơn không ít. Cậu ta sau đó ném đi hai thanh đao, lại lấy ra một cây thương màu nâu đỏ, cả mũi thương đều nhuộm lên một màu đỏ như máu.
Turan rít nhẹ một hơi khí lạnh. Thông qua kỹ năng ‘Thông hiểu’, cậu ta lập tức xác định được đó là một món vũ khí phẩm chất ‘Anh hùng’. Thì ra, từ đầu đến giờ đám người này đều đang diễn trò trước mặt cậu ta.
Shelah ở bên cạnh sợ Turan hiểu lầm điều gì, vội vàng giải thích:
– Cây thương này không dễ dùng, phải trả giá bằng khí huyết cho mỗi đòn đánh. Nếu không phải là tình thế ép buộc, cậu ta sẽ không dùng tới.
Turan định lên tiếng phản bác, nhưng lại thôi. Dù cho Pangol không muốn dùng cây thương nâu đỏ kia, cũng không cần phải dùng song đao để qua mắt cậu ta mới đúng.
– Nguyên khí của cậu ta không còn nhiều.
Turan cất tiếng, có ý nhắc nhở. Thông qua kỹ năng chủ đạo, cậu ta đương nhiên biết được chi tiết về cây thương, chẳng liên quan gì đến việc bổ sung nguyên khí cả. Trừ phi Pangol định đối đầu với Noh mà không cần dùng đến kỹ năng.
– Cũng coi như là có phần thắng.
Shelah cười nói, trông có vẻ tự nhiên thật, nhưng Turan biết cô ta chỉ đang cố làm dịu bầu không khí căng thẳng hiện tại.
– Cô chắc cũng có món vũ khí tương tự nhỉ? Phải không?
Nghe câu hỏi này của Turan, Shelah lộ vẻ khó xử.
– Mỗi người chúng tôi đều có.
Vrolm lại là người đứng ra "chống lưng" cho Shelah. Dù vậy, ông ta nói xong cũng nhìn về phía Athenia dò ý, đương nhiên không muốn lỡ lời. Thấy cô ta ra hiệu cho phép mọi người thoải mái, ông ta mới tiếp tục:
– Đó cũng là thứ để chúng tôi lấy làm kiêu ngạo. Điều này kì thực không cần phải giấu giếm, nhưng đối với người ngoài, chúng tôi vẫn không muốn tiết lộ.
Không cần giấu giếm, hẳn là lời dặn dò từ Wyndur. Turan hơi suy nghĩ, nói:
– Cũng không cần phải tiết lộ với tôi.
Ý nghĩa rất rõ ràng, là để họ đừng xem cậu ta là người đặc biệt. Wyndur đã dặn không cần giấu, họ cũng chẳng cần làm vẻ huyền bí rồi giờ lại tiết lộ để nâng cậu ta lên một cách hư ảo như thế.
Ngay bên cạnh, Shelah bật tiếng cười khúc khích, vẻ rất thoải mái, xen lẫn vui sướng.
– Xem ra Wyndur cố tình nhờ cậu đến để chấn chỉnh chúng tôi một phen.
Là Tygerio. Giọng cậu ta thể hiện phần nào sự kính trọng.
Nhưng Turan không cần loại kính trọng này, mà còn cảm thấy bản thân bị châm chọc. Cậu ta thật sự không ưa nổi thái độ hiện giờ của họ đối với mình, cũng như việc họ dùng ý tứ của Wyndur để làm thước đo phân chia, xem xét lựa chọn cách ứng xử. Điều đó sẽ không có vấn đề gì nếu họ không tự ý hành sự, thậm chí còn có vẻ đang trái với ý muốn của Wyndur.
Đây cũng được coi là một loại tệ nạn vô hình, ngày càng hình thành trong vô thức của mỗi tổ chức. Sau cùng, người trong cuộc vẫn rất khó phân biệt giữa lễ và nịnh bợ.
Nghĩ đến đây, nếu những đội ngũ dưới trướng Wyndur đều là thế này, Turan hẳn cần phải xem xét lại chuyện hợp tác lâu dài v���i Wyndur. Giao kèo đã lập, tuy không phải là không thể hủy bỏ, nhưng tất nhiên vẫn cần sự thỏa hiệp giữa hai bên.
– Buồn cười.
Turan mắng khẽ một tiếng, gạt tay Shelah đang níu bên khuỷu tay mình ra. Sau đó, cậu ta nghiêng người, trước sự ngạc nhiên cùng lúng túng của nhóm Athenia mà lao thẳng tới.
Mục tiêu không có gì ngoài ý muốn, chính là Noh.
Pangol chiến đấu với con quỷ lùn đã đến hồi gay cấn, nhưng một du hành giả thiếu kinh nghiệm đến mấy thì nhìn cũng đoán ngay được rằng cậu ta sắp bị đánh chết. Con quái trùm thì vẫn chưa tiến vào giai đoạn hai, một khi tiến vào, có trời mới biết được điều gì mới có thể cứu nổi tên điên ấy.
Âm thanh của Athenia vang lên phía sau, dặn mọi người không cần ngăn cản, thậm chí còn nhấn mạnh rằng không thể ngăn cản được.
Turan lấy ra một thanh kiếm có phần dài và mỏng hơn thanh kiếm được bà Lylat đưa cho vào đêm trước khi du hành cùng Darmil. Không có cách nào khác, cấp độ của vũ khí không tăng, đương nhiên không thể dùng lâu dài.
Thanh kiếm hiện tại Turan dùng kì thực không mấy quý giá, chỉ có phẩm chất ‘Tinh anh’ cấp độ 15, xem như tạm ổn. Muốn có một món vũ khí phù hợp với mình, lại còn là phẩm chất ‘Anh hùng’ thật sự quá khó khăn. Nghĩ đến, cậu ta không khỏi có chút tiếc nuối khi xưa đã "đập hộp" được thanh kiếm phẩm chất và cấp độ tương ứng tên Folaire, rồi lại bán đi. Nhưng cũng chỉ hơi tiếc nuối mà thôi, dù sao thì bản thân cậu ta cũng không ưa thích trọng kiếm.
Vừa xông tới Noh, Turan vừa một tay cầm kiếm đưa ngang, trong đầu hình dung cách thức tốt nhất để giải quyết chuyến càn quét phó bản lần này. Nếu phương thức gián tiếp cùng những lời nhắc nhở cẩn thận không thể làm bản thân cậu ta trở nên đủ quan trọng, vậy thì phải trực tiếp ra tay.
Lần kế gặp Wyndur, Turan sẽ cần phải "chém" đi một nửa ảo tưởng của Wyndur.
“Hừ. Thật không nên nhẹ dạ giao Lily cho tên đó. Quá không an tâm.”
– Một hơi thở thổi bùng lên mạng sống.
Turan trầm giọng hô, giọng không lớn, nhưng bất cứ ai chú ý tới nơi đây đều có thể nghe thấy.
– Ngọn lửa ấy, đã từng ở trong tim.
Turan nói tiếp, hít sâu một hơi. Ở lồng ngực, cậu ta có thể cảm nhận được một lực lượng vô cùng lớn đang dao động, chuẩn bị bùng nổ. Nhưng đã bị cậu ta vội vàng dằn xuống.
– Ta nắm lấy, mang đậm đà khát vọng.
Khoảng cách giữa Turan với Noh chỉ hơn mười bước chân. Cậu ta nắm chặt trong tay một hòn ngọc màu đỏ sẫm bóng loáng lớn chừng hai phân, rồi dứt khoát đặt lên môi, ngậm vào. Hòn ngọc chạm đầu lưỡi, như thể bị kích thích, tan thành chất lỏng đặc sệt cuộn lấy lưỡi cậu ta, trôi xuống cổ họng.
– Thiêu cháy kẻ thù, cũng đốt trụi hồn ta.
Cỗ lực lượng trong người Turan bùng lên, nhanh chóng lan tỏa khắp người. Cậu ta vội vàng tập trung tinh thần, tóm lấy từng luồng năng lượng ấy, hướng về phía cánh tay đang cầm kiếm của mình, rồi phủ lên cả thanh kiếm.
Nhìn vào, có thể thấy rõ ngọn lửa bắt đầu từ vai Turan, cháy lan khắp cánh tay cậu ta rồi nhuộm đỏ cả thanh kiếm. Nếu không phải trực tiếp chứng kiến từ đầu đến cuối, hẳn người ta sẽ tưởng thanh kiếm vốn đã trông như thế. Hòa hợp.
Turan cắn chặt răng. Mặc dù thanh kiếm là điểm tập trung năng lượng, nhưng áp lực lên cơ thể cậu ta vẫn không hề nhỏ. Hơn cả, ngay lúc này, bên tai cậu ta lại còn vang văng v���ng âm thanh trêu đùa nhưng đầy uy nghiêm của ai đó:
– Dùng sức mạnh của ta vào chuyện thế này? Ngươi cũng thật là rảnh rỗi.
Turan không mấy để ý. Cậu ta vốn đã biết trước bản thân phải đối mặt với điều gì.
Khoảng cách giữa Turan với mục tiêu của mình lại được rút ngắn. Pangol vẫn còn chiến đấu rất hăng, dù trông thê thảm vô cùng.
Turan chẳng quan tâm an nguy của Pangol, cứ thế sải bước, hô khẽ một tiếng, chém xiên từ dưới lên một nhát. Cậu ta không sử dụng chút kỹ thuật đặc biệt nào, đơn thuần là một nhát kiếm, nhưng lại khiến cả người tiêu hao gần hết sức lực.
Pangol như thể bản năng báo động, gương mặt biến sắc hoảng hốt, chân thì đạp loạn xạ, lúng túng lùi về sau.
Nhát kiếm của Turan không hề chậm lại, hướng thẳng về phía trước, sượt ngang qua người Pangol, thiêu rụi một nửa bộ giáp của cậu ta, khiến cậu ta bốc cháy.
Noh trông thấy một ngọn lửa đỏ rực hướng về mình, biểu lộ sự lẫn lộn giữa kinh hoàng và giận dữ. Sau cùng, con quái trùm lại lựa chọn xông tới với đầu thân cây màu xanh sẫm.
Thân cây bén lửa, ngay sau đó là thân hình xanh lét của con quỷ lùn. Turan nghiến răng, hơi xoay người, cố gắng hướng thanh kiếm cắt hết người con quái, nhằm đạt được hiệu quả sát thương lớn nhất. Dù sao thì cậu ta cũng chỉ dùng được chiêu thức như thế này một lần trong mỗi khoảng thời gian nhất định, nếu muốn sống an ổn.
Nhát kiếm vừa chém dứt, ngọn lửa đỏ rực vây lấy thanh kiếm cùng cánh tay của Turan cũng biến mất.
Nhưng Noh thì khác. Con quỷ lùn chìm trong ngọn lửa lớn, kêu lên những âm thanh quái dị, vừa khản đặc lại vừa the thé xen lẫn nhau, hẳn là vô cùng đau đớn.
Turan nhìn chằm chằm về trước. Cậu ta không thở được. Không khí đều bị ngọn lửa kia thiêu trụi, còn lại chỉ là sức nóng có thể đốt cháy phổi. Mặc dù cũng coi như quen thuộc với cảm giác ấy, cậu ta thật không muốn liều lĩnh hít một hơi.
Đổi lại là người khác đứng ở đây, như Pangol vừa nãy mà chậm chân một chút chẳng hạn, thì tình cảnh chắc hẳn sẽ không khác Noh là bao.
Toàn bộ nội dung bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, mọi hành vi sao chép không xin phép đều bị nghiêm cấm.