Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 328: Tôi luyện

Đang tập trung suy nghĩ đến đau nhức cả đầu, Turan chợt rùng mình ớn lạnh, sởn hết gai ốc. Theo phản xạ, nó quay đầu nhìn quanh, bất ngờ thấy trước mắt mình là một gương mặt trắng xóa không có mắt mũi miệng. Bên dưới chẳng có thân người, chỉ duy nhất một cái đầu đó đang lao thẳng về phía nó.

– A-

Turan suýt nữa hét toáng, nhưng vẫn kịp đưa tay bịt miệng lại. Toàn thân nó cứng đờ, không dám nhúc nhích. Gương mặt trắng xóa kia giờ đang lơ lửng ngay trước nó, chỉ cách mặt nó chừng nửa mét. Mái tóc dài đen tuyền, có phần rối bời, thả bay phấp phới một cách kỳ lạ, dù chẳng hề có một chút gió nào.

“Đây là thứ gì vậy?” Turan thốt thầm. Hai mắt nó dán chặt vào gương mặt trắng xóa, đến thở mạnh cũng không dám. Nuốt khan một cái, nó quyết định kích hoạt kỹ năng chủ đạo của mình.

Những luồng thông tin ồ ạt tuôn vào đầu Turan. Chúng khá nặng nề, nhưng vẫn nằm trong giới hạn chịu đựng của nó. Có vẻ như đối tượng này cũng không phải một tồn tại quá mạnh mẽ.

Nhưng chỉ thoáng chốc sau, Turan liền nhận ra mình đã lầm. Lượng thông tin tràn đến càng lúc càng nhiều, dần vượt quá giới hạn chịu đựng của nó. Dù không cam lòng, Turan vẫn dứt khoát chấm dứt kỹ năng của mình. Vào thời khắc nguy hiểm này mà gục ngã thì chỉ có nước chết.

Với lượng thông tin ít ỏi thu thập được, Turan không tìm thấy nhiều điều hữu ích. Điều đáng chú ý nhất hẳn là chủng tộc của đối tượng: tinh linh.

Thật sự, Turan không thể tin nổi một tinh linh lại có bộ dạng đáng sợ đến thế này. Nó trông giống yêu quái hoặc ma quỷ hơn. Nhưng hơn ai hết, Turan hiểu rằng kỹ năng chủ đạo của mình không thể sai, và điều đó đồng nghĩa với việc gương mặt trắng xóa không có mắt mũi miệng này, chính là một tinh linh.

– Ngươi muốn quay về?

Một giọng nói vang lên. Turan không xác định được nó từ đâu đến, nhưng lại nghe thấy rất rõ ràng. Trong tình huống hiện tại, nó chỉ có thể coi chủ nhân giọng nói là gương mặt kia.

– Ngươi muốn quay về?

Giọng nói vừa rồi lặp lại, mang theo chút ý thúc giục. Turan do dự một hồi, cuối cùng vẫn quyết định gật nhẹ đầu thay cho câu trả lời.

– Về đâu?

Turan không biết, hay nói đúng hơn là nó chưa thể xác định được mình nên về đâu. Nó thậm chí còn không biết bản thân đang ở đâu.

– Nơi đây là Rungr. Một nơi bị các vị thần ruồng bỏ, phải chịu lời nguyền vĩnh viễn xa rời ánh sáng mặt trời.

Turan nhíu mày. Nếu lời tinh linh này là thật, vậy thì nơi đây sẽ không có ngày và đêm. Nói cách khác, cho dù Turan có cố cầm cự hết ngày này qua tháng khác, nó vẫn sẽ không thể thoát khỏi cảnh bị bủa vây bởi những con quái cấp cao.

Hơn thế nữa, Turan không hề nhớ là mình từng nghe nói đến bất kỳ nơi nào có liên quan đến Rungr, hay bất kỳ truyền thuyết nào về một lời nguyền tương tự.

“Có khi nào Thần Fyratr đã đưa mình ra thế giới bên ngoài rồi?”

Gạt bỏ những suy nghĩ vụn vặt sang một bên, Turan tập trung vào gương mặt trắng xóa trước mắt. Nó do dự hồi lâu, vừa định lên tiếng thì lại thấy gương mặt kia run lên bần bật, chẳng mấy chốc đã tan rã thành một màn sương hòa vào không khí.

Biến mất. Hoàn toàn. Tinh linh ấy đến rồi đi, cứ như một giấc mộng.

– Chỉ cần buông lỏng ngươi một chút là ngươi lại chạy đi tìm chết ngay. Đây có phải là cái cách ngươi dính líu với đám Tử thần Sứ đồ không?

Giọng nói quen thuộc vang lên. Turan trong lòng mừng rỡ, nhưng cũng rất nhanh đè nén cảm xúc đó xuống, rồi quay về phía phát ra giọng nói, đáp:

– Đức Chính thần… Người quay lại rồi.

Thần Fyratr đưa tay gãi gãi đầu, như muốn nói gì đó rồi lại thôi. Sau một hồi, cô ta mới bảo:

– Ngươi có biết thứ vừa rồi là gì không?

Turan lắc nhẹ đầu, nhưng thấy không thỏa đáng cho lắm, liền đáp:

– Một tinh linh?

– À. Tốt. Đỡ mất công ta phải giải thích.

– Tôi chỉ biết có thế. – Turan vội nói.

– Thế đã đủ.

– Hả?

Turan ngẩn mặt ra. Nhưng nó cũng không dám gặng hỏi Thần Fyratr, chỉ thắc mắc trong lòng:

– Nơi đây là Rungr?

– Không sai. – Thần Fyratr đáp thẳng thừng. – Đây là nơi mà ta đã trải qua những ngày đầu tiên khi vừa trở thành… ừm, khi vừa bước chân vào cuộc đua tranh Thần cấp.

Turan có cảm giác lời vừa rồi của Thần Fyratr ẩn chứa một dòng cảm xúc tiêu cực nào đó, nhưng lại không rõ ràng cụ thể là gì. Giờ đây nó cũng chẳng muốn nghĩ nhiều, vì còn có chuyện quan trọng hơn cần quan tâm.

– Tại sao người lại đưa tôi tới đây? – Turan hỏi.

– Không phải đã quá rõ ràng rồi sao? – Thần Fyratr nói, thấy bộ dạng kiên quyết của Turan cả một hồi lâu vẫn không thay đổi, cô ta mới chịu trả lời – Phải tôi luyện ngươi.

Turan nghe vậy, trong lòng như trút được gánh nặng, trở nên nhẹ nhõm vô cùng. Đây là một trong những dự đoán của nó về ý đồ của Thần Fyratr, và mặc dù không có gì đảm bảo lời vừa rồi của cô ta là thật, điều đó vẫn khiến nó bớt lo lắng đi rất nhiều.

Chỉ là, chuyến tôi luyện này thật quá khắc nghiệt. Turan đã suýt chết không dưới ba lần rồi.

– Chẳng phải còn hơn hai tháng nữa mới đến hạn cuối của nhiệm vụ sao? – Turan thắc mắc.

– Thế thì sao? – Thần Fyratr hỏi lại.

Turan không hiểu ý, ngẩn người một lúc lâu mới nói:

– Tức là, nhiệm vụ cùng với chuyến tôi luyện này, không liên quan tới nhau.

– Là có liên quan.

– Vậy thì-

– Là ta thích như thế.

“À há!” Turan thốt thầm, thật muốn buông lời chửi rủa. Nói cho cùng, Thần Fyratr đây bản chất vẫn chỉ muốn hành hạ nó một trận. Cô ta có lẽ đã ghi thù từ rất lâu rồi, và hẳn không chịu đựng nổi nữa từ cái lần nó dùng lời cầu khấn Giáng trần để triệu cô ta đến đụng độ rồng Deln.

Tuy nhiên, dù có bực tức, giận dữ đến mức nào đi chăng nữa thì bây giờ Turan cũng không thể buông lời trách móc Thần Fyratr, huống chi là mắng chửi. Cô ta là chìa khóa duy nhất giúp nó rời khỏi nơi quỷ quái này. Với sự xuất hiện của tinh linh vừa rồi, nó ngờ rằng quái cấp 15 chỉ là bề nổi ở nơi đây mà thôi.

– Chỉ cần Đức Chính thần vui là được. – Turan hơi cúi đầu, nói.

– Thật sự ư? – Thần Fyratr thốt, vẻ mặt hơi vênh lên.

Lòng Turan trở nên nặng trĩu. Rõ ràng cô ta đang chèn ép nó.

– Tôi không d��m phản đối ý của người.

– Tốt. Thế lại đây.

Turan do dự. Nhưng trước ánh mắt trừng trừng như muốn vung tay giáng cho nó một đòn của Thần Fyratr, nó đành lủi thủi tiến đến gần.

– Nữa. – Thần Fyratr gắt – Ngươi sợ cái gì?

Turan thầm mắng trong lòng một tiếng, chân thì vẫn cố lê bước tiến thêm nữa.

Đến khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn chừng một mét, Thần Fyratr đột nhiên đưa tay ra trước, đặt lên ngực Turan. Nó giật thót mình, phải cố gắng lắm mới không theo phản xạ lùi lại.

Kỳ thực, Thần Fyratr cũng không quá đáng sợ. Đứng ở góc độ này, khi cúi đầu nhìn xuống cô nàng cao chưa tới vai Turan, thật khó tin rằng cô ta có thể dễ dàng tạo nên những cơn cuồng phong dữ dội xé toạc hàng chục, hàng trăm con quái cấp cao trong nháy mắt.

– Nghĩ về ta.

Turan ngạc nhiên, hơi nhíu mày nhìn Thần Fyratr. Tuy nhiên, rất nhanh nó nhận ra tình huống quen thuộc này.

Là Thần ấn. Thần Fyratr hẳn là đang muốn khắc Thần ấn lên nó.

“Nhưng sao lại là bây giờ? Sao lại không phải trước đó?”

Turan vốn tưởng rằng hai chị em Chính thần này suốt khoảng thời gian vừa qua không hề đả động đến việc khắc Thần ấn là do gặp phải hạn chế gì đó, nhưng hẳn là nó đã lầm. Cụ thể lý do là gì, Turan khó mà biết được. Nó dù sao cũng chỉ là một du hành giả cỏn con, nghĩ muốn có nhiều kiến thức về Thần ấn là điều không thực tế.

Nhớ lại cảm giác mọi suy nghĩ của bản thân đều bị Chủ thần nắm rõ, Turan lập tức chột dạ. Nó thật không muốn trải nghiệm lại cảm giác xấu hổ và tủi nhục ấy. Điều đó chẳng khác gì loại bỏ mọi sự phòng thủ, thậm chí còn tệ hơn cả việc đứng lõa lồ trước mặt người ta.

– Ngươi-

Thần Fyratr thốt, gương mặt hiện lên vẻ ngờ vực cùng giận dữ, nhưng rất nhanh liền biến thành vẻ chán chường. Rồi cô ta buông tay xuống, hờ hững bảo:

– Mà thôi. Vẫn cứ để chị ta quyết định vậy.

Turan thầm thở phào một hơi, cũng không biết vừa rồi là may mắn hay xui xẻo nữa. Nó không phải ngốc, dĩ nhiên hiểu ý lời của Thần Fyratr, rằng cô ta đang ám chỉ việc nó sẽ phải nhận trừng phạt từ chị của cô ta.

– Đi đi. – Thần Fyratr cất lời. – Tìm con quái mà ngươi thích rồi đánh một trận.

Turan tái mặt. Thấy thế, Thần Fyratr liền nói tiếp:

– Không cần phải lo. Chỉ cần ngươi đảm bảo cho ta tin tốt lành trong ba ngày nữa, cho dù ngươi có hóa thành tro, ta cũng có thể khiến ngươi sống lại được, không phải mất bất cứ mạng nào.

Turan nửa tin nửa ngờ, nhưng cuối cùng vẫn không có cách nào khác, đành thuận theo ý Thần Fyratr. Nhớ lại cảm giác bị cô ta bỏ mặc ở đây, nó tự nhủ rằng mình không thể để chuyện ấy xảy ra thêm lần nữa. Làm sao có thể chắc rằng sắp tới sẽ không có thêm tinh linh quái dị nào xuất hiện nữa?

Tất cả quyền sở hữu đối với nội dung dịch thuật này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free