(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 327: Tử thần Sứ đồ
Kiệt quệ nguyên khí. Turan chịu đựng mọi đau đớn, không phải vì thua kém kỹ năng mà gục ngã vì kiệt sức. Vừa rồi, nó quả thật đã không chút do dự dồn hết tất cả những gì mình có. Nó không dám mạo hiểm tiết kiệm dù chỉ một chút, bởi nếu không, rất có thể sẽ có bàn tay gầy guộc kia đâm xuyên cổ mình.
– Trông thật ngoạn mục. Ngươi không hay biểu diễn thế này ở các buổi tiệc chứ?
Turan nằm co ro trên đất, cố hít thở từng hơi thật nhẹ, lại còn sợ rằng nếu thở mạnh quá sẽ làm cổ họng mình bị đau. Nghe lời của thần Fyratr lúc này, dù có thấy buồn cười cũng chẳng thể nhếch mép nổi.
Hai mắt Turan mờ dần.
Tử thần đã cận kề. Nó cảm nhận được cánh tay Tử thần đưa tới đặt lên vai, hơi siết, như muốn kéo nó đi.
“Nhưng tử thần sao lại chọn mình? Còn vào lúc này?”
Trong đầu Turan hiện lên đầy những câu hỏi, nhưng hơn cả vẫn là những lời than vãn về cuộc sống khốn khó của mình. Nó đúng thật là yếu đuối, nhưng dù thế nào, nếu còn có thể sống, nó nhất định không từ bỏ.
Nghĩ tới, thần Fyratr sao lại có thể để Turan chết vì hao hụt nguyên khí được. Cố gắng giương đôi mí mắt nặng trịch để nhìn cho rõ, nó lờ mờ nhận ra hình bóng nhỏ nhắn quen thuộc đã thế chỗ cánh tay lạnh buốt của Tử thần.
“Ôi… vẫn còn sống.”
Turan thở phào nhẹ nhõm, cảm nhận được rõ ràng cảm giác thoải mái dâng trào khắp cơ thể. Nguyên khí của nó đang được bổ sung, không nhanh, nhưng đủ để giữ lại cái mạng yếu ớt của mình.
Tuy nhiên, ánh mắt của Turan chợt bắt gặp một hình bóng khác đứng ngay phía sau thần Fyratr. Hắn ta mặc áo choàng dài phủ chân màu đen sẫm, trùm kín cả đầu chỉ để lộ ra một phần nhỏ khuôn mặt phía dưới. Thân hình hắn ta gầy nhom, hai tay để hờ trước bụng và Turan lập tức nhận ra chính đôi tay ấy vừa rồi đã bám lấy mình.
– Đó…
Turan muốn cất lời nhưng cổ họng lại khản đặc. Tình trạng cơ thể của nó hiện giờ quá tệ hại.
Dù vậy, Turan vẫn có thể nghe được giọng của thần Fyratr vang lên:
– Hắn ta vẫn chưa chết. Thọ nguyên vẫn còn đủ. Ngươi đến đây làm gì?
Tử thần run nhẹ cả người, chiếc cằm khẽ di chuyển.
– Ta có việc cần giải quyết với cậu ta.
Giọng nói khản đặc, vô cùng khó nghe. Đó là một giọng nói mà người ta thường tránh giao tiếp, bởi nó gây ra cảm giác bứt rứt, khó chịu đến tột cùng. Hơn cả thế, từ giọng nói đó, Turan cảm giác như tim mình bị siết chặt đến vỡ vụn, đầu óc thì bắt đầu xuất hiện những hình ảnh mơ hồ, hỗn loạn.
– Đám Tử thần Sứ đồ các ngươi thì có việc gì ngoài áp giải sinh mạng về cõi chết. Tránh xa ra một chút, đừng tư���ng ta không dám đoạt mạng ngươi.
Thần Fyratr cất giọng cáu gắt, vẻ giận dữ thật sự.
– Đây là chuyện cậu ta phải làm. Càng không thể chậm trễ.
Turan nhăn mặt. Nó thật sự không muốn nghe giọng của tử thần thêm chút nào nữa. Thực sự, nó muốn phát điên lên mất.
– Ta bảo ngươi tránh xa ra!
Thần Fyratr hét lớn, quay người, lập tức vung tay đánh về phía thân hình gầy nhom kia một luồng sáng bạc bén nhọn. Luồng sáng đâm tới rất nhanh, xuyên thủng giữa ngực Tử thần rồi lao vút về phía bầu trời mông lung phía sau.
– Nếu không có ta, thì cũng sẽ có kẻ khác tìm tới cậu ta. Hành động của cô thật vô nghĩa.
Giọng nói khản đặc trôi vào tai Turan lại như muốn rút cạn não, máu, tủy ra khỏi đầu nó qua tai còn lại. Nó không chịu đựng được rít lên một tiếng nhưng chưa kịp kéo dài nửa giây đã bị một ngón tay nhỏ chặn lại.
– Đừng suy nghĩ. Thả lỏng tâm thần. Và ngừng thở.
Giọng của thần Fyratr vang lên, nhưng không phải bên tai mà là thẳng vào trong tâm trí Turan. Nó không chút do dự liền làm theo, dù chẳng hiểu cụ thể đó là gì.
Thần Fyratr sau đó quay sang tử thần vẫn đứng yên như chưa hề có chuyện gì, mặc cho ngực hắn hiện rõ một lỗ thủng lớn, máu đen đặc sệt đang trào ra. Chần chừ trong giây lát, nàng mới cất tiếng:
– Ngươi còn dám mở miệng, ta sẽ đánh thẳng tới Thần quán của ngươi – không, tới cả Thần đường của ngươi.
Tử thần nghe vậy, lại quả nhiên im bặt. Hồi lâu, hắn ta quay người, nhấc bước tiến thẳng về phía trước, rồi cứ thế mất hút vào màn đêm.
Tưởng chừng mọi chuyện đã kết thúc, Turan lại đột nhiên nghe thấy:
– Ta sẽ còn tìm tới. Linh hồn lang thang kia, cậu hẳn là biết mình phải làm gì.
May thay, có vẻ như khoảng cách quá xa đã làm giảm đáng kể sự ghê rợn trong giọng nói của Tử thần, không còn khiến Turan hoảng loạn như trước. Dù vậy, nội dung của câu nói làm nó không khỏi rùng mình một lượt.
“Phải rồi. Tử thần Sứ đồ…” Turan thầm nhủ. Nó chỉ vừa mới nhớ rằng chính mình cần tìm đến hội Tử thần Sứ đồ để nhờ họ giúp bắt giữ linh hồn lang thang của Đại Pháp sư Velduran.
Tuy nhiên, có việc cần giải quyết là một chuyện, Turan thật sự không muốn một lần nữa đối mặt hay thậm chí nghe thấy giọng nói của Tử thần. Nói đúng ra, hắn ta chỉ là một Tử thần Sứ đồ, hẳn sẽ có những kẻ khác dễ giao tiếp hơn.
Thấy Turan đã bình tĩnh lại, hơi thở cũng đã không còn ngắt quãng nữa, thần Fyratr mới cất tiếng:
– Ngươi rốt cuộc có liên quan gì tới hội Tử thần Sứ đồ?
Turan ngơ ngác một lúc. Nó thực sự chỉ muốn nhờ họ giúp bắt linh hồn lang thang của Đại Pháp sư Velduran, mà lại vừa mới gặp mặt lần đầu, nên không thể nào có chuyện liên quan được.
Tuy nhiên, dựa vào cách tên sứ đồ vừa rồi nói chuyện, cùng với lời cuối cùng của hắn, rõ ràng hắn cũng biết đến Turan và việc nó muốn bắt linh hồn lang thang của Velduran. Nghĩ đến đây, mọi chuyện thật sự quá đỗi bí ẩn, bản thân nó còn chẳng hiểu nổi tình hình, càng không nói đến việc giải thích cho thần Fyratr.
– Thôi. Ngươi không cần tiết lộ cho ta biết đâu.
Thần Fyratr lộ rõ vẻ chán nản, nói xong liền quay người, nhìn xa xăm về hướng tên sứ đồ đã rời đi.
– Nhưng tử thần, hay Tử thần Sứ đồ, ta vẫn muốn khuyên ngươi đừng nên dính líu quá sâu. Ngươi có thể ỷ mình c�� nhiều mạng, nhưng đối với họ, một mạng hay trăm mạng cũng đều như nhau cả thôi.
Dứt lời, thần Fyratr khẽ liếc nhìn Turan rồi nhấc chân, cứ thế phi thân bay đi mất.
Turan ở lại, trong lòng trào dâng vô vàn cảm xúc đan xen, nhưng hơn cả vẫn là nỗi sợ hãi. Thần Fyratr vậy mà bỏ rơi nó ở đây, giữa một vùng đầy rẫy những con quái cấp độ 15 mà mỗi con đều có thể giết chết nó chỉ trong nháy mắt.
“Đây là muốn giết mình cho hả dạ đây mà?!”
Turan muốn hét thật lớn, muốn kêu cứu. Tuy nhiên, nó rất nhanh kiềm chế lại, vì biết rằng kêu to chỉ tổ khiến mình gây chú ý và chết càng sớm hơn.
Thần Fyratr đi rồi cũng mang theo những làn sương của nàng. Turan không còn cách nào khác ngoài lấy ra một ngọn đèn pin, cẩn thận bật chế độ mờ và soi về một hướng. Nó không dám dùng đèn bão, vì thứ ánh sáng đó sẽ thu hút mọi con quái gần đó.
Kì thực, chỉ cần có ánh sáng là sẽ có nguy cơ bị nhắm đến, Turan biết rõ điều đó. Thế nhưng nếu không có ánh sáng, nó chẳng thấy gì cả. Vậy nên sau một hồi đắn đo, nó ném chiếc đèn pin đi, để nếu có bị để ý, chúng cũng không tập trung vào vị trí của nó.
Turan giật thót người, suýt chút nữa không giữ được bình tĩnh. Nó vừa trông thấy ở vị trí chiếc đèn pin rơi xuống là một đám bốn con Bộ xương người, hai con trong số đó còn có trang bị vũ khí, dù không được tốt lắm nhưng vẫn cho thấy chúng không dễ đối phó. Huống hồ bản thân Turan đánh với một con thôi cũng đã thập tử nhất sinh rồi.
Vẫn còn may, chúng hoàn toàn bị thu hút bởi chiếc đèn pin, săm soi một hồi rồi mới bỏ đi.
Turan thở phào nhẹ nhõm, lại nhìn chăm chú đám quái xương kia đến khi chúng biến mất hoàn toàn mới yên tâm, quay người quan sát những nơi khác.
Kì thực, bây giờ Turan cũng chẳng rõ mình phải làm gì để thoát khỏi tình cảnh hiểm nghèo này. Phương án tốt nhất có lẽ là chờ đến khi trời sáng, đám quái khó nhằn này rút đi hết rồi tìm đường quay về.
Tuy nhiên, Turan ngờ rằng liệu mình có thể sống sót đến sáng hôm sau chỉ bằng cách ở yên một chỗ. Như vừa nãy, nó đã xác định được đám quái không phải cứ thẩn thờ chờ người đến gây chiến, mà chúng biết đi tuần tra, di chuyển theo nhóm, và hẳn là có trí thông minh không hề thấp, ít nhất là đủ để khiến nó phải đau đầu.
Ý tưởng đầu tiên lóe lên trong tâm trí Turan là pháo sáng. Pháo sáng có thể soi sáng cả một vùng rộng lớn, đồng thời cũng sẽ phân tán sự chú ý của gần như toàn bộ những con quái gần đây.
Dù vậy, Turan không lập tức chọn ngay phương án nghe qua có vẻ rất hay này. Pháo sáng khiến đám quái bị phân tâm, nhưng đồng thời thu hút những con quái đáng sợ hơn.
Tuy kinh nghiệm của một du hành giả không nhiều, Turan vẫn hiểu rằng giữa một nơi mà cấp độ trung bình của bọn quái đều xấp xỉ 15 thì chắc hẳn sẽ tồn tại một hoặc vài con quái cấp độ cao hơn. Thậm chí nếu xui xẻo, Turan sẽ đụng phải một con quái tinh anh nào đấy, và đó tất nhiên sẽ là một cái kết thảm khốc cho nó.
Vấn đề ở đây là, liệu con quái cấp cao ấy, hoặc là quái tinh anh, có đủ thông minh để biết lần theo dấu vết nơi viên pháo sáng được bắn ra để nhắm đến hay không. Turan càng nghĩ càng thấy không thể liều lĩnh, nhất là khi bây giờ nó vẫn còn thời gian, nên cần cố nghĩ ra một cách tốt hơn.
Bản thảo văn học này là tài sản trí tuệ của truyen.free, nghiêm cấm m��i hình thức sao chép hay sử dụng trái phép.