Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 293: Giành lấy cơ hội

Vậy chúng tôi sẽ nhận được gì khi chịu giải thích cho ngài? Tiffia cất tiếng hỏi. Có vẻ như cô đã bớt e sợ cha mình rất nhiều.

Đặt điều kiện sao? – Vua yêu tinh thốt lên. – Tốt thôi. Ta có thể đáp ứng một yêu cầu của cô, miễn là không quá đáng.

Turan hơi nhướn mày. Vua yêu tinh tỏ ra dễ dãi hơn nó nghĩ. Hay có lẽ, ông ta thực sự e dè sự tồn tại của Deln. Với thảm cảnh vừa xảy ra ở nơi đây, ắt hẳn ông ta đã có đủ thông tin cần thiết.

Tiffia cũng bất ngờ trước lời cha mình, cô quay sang Turan xin ý kiến. Nó không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Thấy vậy, Tiffia mới lên tiếng:

Tôi muốn tham gia thử thách Thần thánh.

Ồ? – Vua yêu tinh ngạc nhiên. – Cô vẫn cố chấp với điều đó sao? Chẳng lẽ thất bại trước Cautrius không hề khiến cô sáng suốt hơn chút nào ư?

Tôi không quan tâm. – Tiffia nghiêm giọng. – Thử thách Thần thánh, tôi nhất định phải tham gia!

Vua yêu tinh khẽ nhắm mắt, vẻ như đang suy nghĩ. Một lúc sau, ông ta nói:

Ta đoán các ngươi có liên quan không nhỏ đến sự tình của Cautrius, phải không?

Nếu đúng vậy thì ngài định làm gì?

Turan bước lên trước, dò hỏi.

Thử thách Thần thánh vốn dĩ dành cho cậu ta. – Vua yêu tinh đáp. – Nếu cậu ta đã đánh mất cơ hội, yêu tinh tộc sẽ không còn cách nào khác ngoài tìm một kẻ thay thế.

Ngừng lại một chút, ông ta nhìn Tiffia rồi nói tiếp:

Nhưng cô dựa vào đâu mà nghĩ đó nên là mình?

Tiffia hẳn không bận tâm nhiều đến thế. Cô cần hoàn thành thử thách Thần thánh để đột phá Nihr, và chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ để cô phải cố hết sức giành lấy cơ hội trước mắt về mình rồi.

Thấy Tiffia do dự không trả lời, vua yêu tinh nhíu mày nói:

Cô đang xem nhẹ chuyện này sao? Cô đột nhiên quay trở về, một mực đòi tham gia thử thách cho bằng được, trong khi bản thân chỉ là một Nihr, hiện thân của điềm xấu. Cố tranh giành lấy cơ hội đó, cô đang muốn phá hoại niềm hy vọng duy nhất của tộc yêu tinh đúng không? Cô đang cố chứng minh bản thân thật sự là điềm xấu ư?

Lời của vua yêu tinh càng nói càng khó hiểu. Turan nhìn Tiffia, mong cô giải thích, nhưng trông cô cũng chẳng khá hơn nó là bao. Thở hắt một hơi, nó nói:

Vậy, quyết định của ngài là gì?

Vua yêu tinh bật cười, một tràng cười bất ngờ, không rõ nguyên cớ. Đó hẳn là tiếng cười giễu cợt, nhưng là dành cho nhóm Turan hay chính bản thân ông ta thì thật khó xác định.

Vậy ra các ngươi tưởng ta vẫn còn sự lựa chọn ở đây sao… Ý định ban đầu khi dẫn người tới đây là muốn trừng phạt đám phá hoại các ngươi để hả giận. Nhưng rồi giữa đường, ta chợt nhận ra mình đã thất bại. Tiến hay lùi đều không còn ý nghĩa nữa… Thật đáng thương làm sao!

Turan bỗng thấy bàn tay mình bị siết chặt. Nó vội nhìn sang, nhận ra đó là tay Tiffia. Bàn tay cô ấm áp và mềm mại, nhưng đang run rẩy không ngừng.

Turan không hiểu. Vua yêu tinh hiện giờ không hề dọa nạt ai, mà ngược lại trông giống như đang muốn nhường cơ hội tham gia thử thách Thần thánh. Thế mà Tiffia lại sợ hãi, thậm chí thảng thốt.

“Chẳng lẽ mình đã bỏ sót điều gì ư?”

“Tộc yêu tinh… tàn rồi.”

Dứt lời, vua yêu tinh hất tay ném một vật gì đó về phía Tiffia. Có lẽ vì còn chưa kịp bình tĩnh, cô không đưa tay ra bắt mà để vật đó rơi thẳng xuống chân mình. Rồi bất chợt, cô giật nảy mình, vội vàng cúi xuống nhặt lên.

Đó là một chiếc lắc tay bằng bạc, đính hai cái lục lạc nhỏ, trông khá tầm thường. Nhưng Turan dĩ nhiên không vội phán đoán, liền kích hoạt kỹ năng chủ đạo của mình lên chiếc lắc tay.

Những luồng thông tin nhanh chóng ùa vào tâm trí Turan. Chúng không nhiều, nhưng lại gây ra cảm giác gì đó mông lung, khá đặc biệt. Mất một lúc nó mới sắp xếp lại được, hiển thị thành:

Lắc tay bạc. Hạng mục: Trang bị. Loại: Trang sức. Cấp độ: Không. Phẩm chất: Tinh Anh. Độ hiếm: Cực hiếm. Độ bền: Còn lại 73%. Mô tả: Chiếc lắc tay được chế tác bởi Nirvia Lhamat. Thừa hưởng hiệu quả mở ra kết nối tới thế giới tinh linh từ vật liệu làm nên nó. Chi tiết: + Tăng hiệu quả lời cầu khấn đến 5%. + Tích trữ nguyện lực đến 10%. Tối đa đến 2000 bậc. + Giảm tác động tinh thần đến 10%. + Tăng hiệu quả hồi phục tinh thần đến 10%. + Truyền nguyên khí và niệm lực để mở ra kết nối tới thế giới tinh linh.

Turan nhíu mày. Nó nắm bắt được vài từ khóa quan trọng từ những thông tin vừa tiếp nhận.

Thế giới tinh linh. Turan không cho rằng bản thân mình có hiểu biết về thứ này, cùng lắm chỉ là từng nghe qua ở đâu đó, có lẽ trong những câu chuyện cổ tích. Tuy nhiên, một điều chắc chắn là thông tin nó nhận được không hề sai.

“Vậy thế giới tinh linh là gì? Có liên quan gì đến thử thách Thần thánh của tộc yêu tinh không?”

Hãy mang thứ đó tới Khu vườn An yên. Chuyện tiếp theo, ngươi tự sẽ rõ.

Vua yêu tinh nói rồi thúc con nai mình đang cưỡi quay đi. Đi được một đoạn, một yêu tinh bỗng chạy đến, nhỏ tiếng nói với ông ta điều gì đó. Nghe xong, ông ta quay người lại, vẻ lưỡng lự một lúc rồi mới nhìn Turan, nói:

Ngươi đang xem ta như trò đùa sao?

Turan không khó để đoán được tin tức vua yêu tinh vừa nhận là gì, nó lắc nhẹ đầu đáp:

Không hề, thưa ngài. Nhưng nếu ngài muốn nghĩ như vậy, tôi đành chấp nhận.

Vua yêu tinh đơ mặt ra hồi lâu, rồi đột nhiên cười phá lên. Xong xuôi, ông ta tiếp tục dẫn đội ngũ của mình rời đi.

Và không lâu sau đó, từ hướng đội ngũ yêu tinh, một dáng hình thoăn thoắt lao tới, xông thẳng vào người Tiffia. Turan hơi hoảng hốt, nhưng khi nhận ra đó là ai thì liền buông lỏng cảnh giác.

Cậu không sao rồi. Tiffia, thật tốt quá! – Cô nàng yêu tinh kêu lên, giọng nức nở.

Phải, Natalie. Tốt quá rồi.

Tiffia vừa nói vừa đưa tay vỗ về người bạn. Trông cô, từng cơ mặt đang co thắt lại, xúc động vô cùng, nhưng rồi cô cũng không để cảm xúc vỡ òa ra.

Đợi hai người bạn quấn quýt với nhau cho đến khi thỏa mãn, chịu buông nhau ra thì Turan mới lên tiếng:

Cô bị bọn họ tóm, phải không?

Ừm thì – hức – tôi không để ý lắm đâu…

Natalie đáp, cố làm ra vẻ hời hợt nhưng rõ ràng không thành công với tình trạng hiện tại của mình.

Sao cơ?! – Tiffia thốt lên. – Cậu sao lại…

Đừng nói nữa! – Natalie hô lên. – Chúng ta mau rời khỏi đây thôi, kẻo họ đột nhiên đổi ý.

Chuyện đó…

Không thể được. – Turan xen ngang, nghiêm giọng. – Cô vẫn nhớ rõ tôi đã nói gì về lý do Tiffia trở về quê nhà mình rồi chứ?

Sắc mặt Natalie dần chuyển sang trắng bệch. Có vẻ như cô vì quá vui mừng mà quên mất chuyện đó.

Không, Tiffia! – Natalie thốt lên. – Cậu không thể vừa thoát khỏi sự đày đọa này lại đâm đầu vào một sự đày đọa khác được. Mình—

Lời của Natalie bị Tiffia chặn lại bằng ngón tay đặt lên môi. Rồi cô cất tiếng:

Đây là điều tôi phải làm. Cậu cứ tin tưởng. Sẽ chẳng có chuyện gì xấu xảy ra đâu.

Natalie vội xô tay Tiffia ra, gắt lên:

Cậu bắt mình phải tin tưởng? Dựa vào đâu chứ?

Tiffia không đáp, chỉ mỉm cười nhìn người bạn. Trước cái nhìn và nụ cười ấy, vẻ mặt Natalie càng lúc càng méo xệch. Cô hiểu rõ mình phải tin tưởng dựa vào điều gì.

Natalie quay sang Turan, nói:

Cậu… nhất định phải đảm bảo an toàn cho cô ấy.

Turan nhún vai, đáp:

Đừng có ra lệnh cho tôi. Nên nhớ, không có tôi thì cô đã chẳng yên thân với đám người đó rồi.

Cậu—

Natalie gắt lên, rồi không nhịn được liền nhào tới xô Turan ngã ra đất. Trước sức mạnh của một kẻ hơn mình tới bảy Thần cấp, nó chỉ có nước chịu đòn mà thôi.

Nhưng may mắn là sau mấy cái thụi liên tục vào bụng và ngực, Natalie cũng bỏ qua cho Turan. Bước trở lại, cô nói với Tiffia:

Cầu mong các đức Chính thần và các tinh linh sẽ phù hộ cho cậu.

Tiffia theo thói quen hơi cúi đầu. Vừa định đáp lời, cô đã chẳng thấy bóng dáng Natalie đâu. Cô vừa dứt lời thì đã thoăn thoắt chạy biến đi mất.

Sau khi chịu đòn, Turan đau nhức khắp người, phải loay hoay một lúc, cùng với sự hỗ trợ từ Darmil mới ngồi dậy được. Thở hắt một hơi, nó nói:

Tiffia. Cô và Natalie, thật sự là bạn thân sao…?

Tiffia đang còn ngẩn người, nghe lời Turan thì không nhịn được nổi đóa lên, giơ chân sút nó một cái không thương tiếc. May mắn là cô chỉ là một Nihr, nên nó chỉ hơi mất thăng bằng chứ không bị thương tổn gì lớn.

Đáng kiếp.

Mắng một tiếng, Tiffia không thèm để ý đến Turan nữa, quay người tìm một góc nghỉ ngơi. Hàng đống việc vừa xảy ra thực sự khiến cô mệt mỏi.

Được lắm, Turan. – Darmil cười toe toét, còn đưa tay giơ ngón cái kèm theo cái nháy mắt đầy ẩn ý.

Turan lắc đầu, gắt:

Đừng có suy nghĩ lung tung. Tập trung vào đây. Chuyện vẫn chưa kết thúc đâu.

Truyện được biên tập độc quyền tại truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free