Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 283: Đến ngục giam

Một nhóm bốn người cùng với một con mèo vội vã tiến sâu hơn vào rừng. Chừng mười phút sau, cả nhóm cũng tiếp cận khu vực giới hạn của tộc yêu tinh, và ba bóng hình lập tức xuất hiện chặn đường phía trước.

Đó là ba yêu tinh, hai nam và một nữ. Bằng kỹ năng đặc thù của mình, Turan nhanh chóng xác định được cấp bậc Thần cấp của họ lần lượt là 10, 11 và 10. Đang lúc Turan còn đang cân nhắc xem nên xử lý thế nào thì Kull khẽ ghé tai nó nói nhỏ:

– Còn có thêm năm kẻ nữa. Turan khẽ rùng mình, nhưng cũng không vì thế mà hoảng hốt quay nhìn lung tung. Nó thật sự không ngờ số lượng du hành giả tộc yêu tinh giám sát vòng ngoài lại lớn đến vậy. Phải biết, nếu chỉ riêng ở đây đã có tận tám du hành giả Thần cấp 10 canh giữ, thì tính cả những nơi khác, số lượng sẽ không dưới vài chục, thậm chí lên đến hàng trăm. Có lẽ việc vua yêu tinh phải đích thân dẫn quân rời tộc đã khiến việc canh phòng trở nên nghiêm ngặt hơn rất nhiều.

Tuy nhiên, điều này cũng đồng nghĩa với việc đây rất có khả năng là lớp phòng thủ cuối cùng của tộc yêu tinh. Chỉ cần vượt qua được, nhóm Turan có thể đi thẳng đến chỗ Tiffia, giải cứu cô ta mà không gặp thêm trở ngại nào.

– Natalie? Thật sự là cô?

Nam yêu tinh có Thần cấp cao nhất trong ba người bước về phía trước, thốt lên đầy ngạc nhiên. Natalie cười một tiếng, tay vẫn ôm lấy mèo Jorz trên vai, vừa vuốt ve vừa tiến đến trước mặt nam yêu tinh, đáp:

– Lothan, chỗ này cứ để tôi. Cậu cùng đội của mình nên đến vị trí khác canh giữ. Một cây số về phía đông nam, tôi chắc là đang thiếu người, đúng không?

Nam yêu tinh được gọi là Lothan nhăn mày. Anh ta đưa mắt dò xét nhóm người phía sau Natalie một lúc mới cất tiếng:

– Bọn họ là ai? Tôi không nhớ từng gặp qua. Trong mắt Lothan, ngoài Natalie ra thì đám người Turan đều mang hình dáng loài người. Dù anh ta biết rằng các yêu tinh khi làm nhiệm vụ vẫn thường hay sử dụng thuật ngụy trang, nhưng việc đến gần khu vực giới hạn mà vẫn không hóa giải thì rất đáng ngờ, nhất là trong tình hình nhạy cảm như hiện tại.

– Yêu tinh tộc có rất nhiều. – Natalie đáp ngay – Cậu không nhớ cũng là chuyện bình thường. Xem đây là gì. Nói rồi, cô ta nâng mèo Jorz lên, đặt nó bay lơ lửng ra phía trước. Con mèo cứ thế lơ lửng trước cả bọn, và điều đó ngay lập tức khiến sắc mặt Lothan từ hoảng hốt chuyển sang thích thú, thốt lên:

– Đây là… linh thú? – Đúng vậy. Natalie xác nhận, xong thì vỗ nhẹ mấy cái lên người con mèo mập. Hiểu ý, Jorz liền cất tiếng:

– Các ngươi là yêu tinh nắm giữ khu rừng này?

Giờ thì không chỉ Lothan mà cả ba yêu tinh đều mở tròn mắt ngạc nhiên, trông vô cùng phấn khích, dường như muốn lao tới tóm lấy mèo Jorz để xem đó là thật hay giả. Mất một lúc Lothan mới nhận ra lời vừa rồi là một câu hỏi, nghĩ rồi đáp:

– Không dám. Đây là quê hương, mảnh đất sinh ra vô vàn thế hệ của bọn ta, tất nhiên phải bảo vệ, không cho phép xâm phạm. Vả lại, giờ thì… Lothan lưỡng lự một hồi rồi quyết định không nói tiếp, mà hỏi ngược lại:

– Chẳng biết ngươi đến từ đâu? Xuất hiện ở đây có việc gì? Mối quan hệ với Natalie là như thế nào? Còn nữa, ngươi- – Dừng. – mèo Jorz thốt, giơ một chân trước lên – Ta với cô yêu tinh này cũng chỉ là tình cờ gặp gỡ mà thôi. Còn nguyên nhân đến đây, thì là do ta bị hấp dẫn bởi sức mạnh to lớn phát ra từ sâu trong khu rừng.

Mèo Jorz tuyệt nhiên không nhắc gì đến câu hỏi đầu tiên. Lothan cũng hiểu chẳng nên hỏi thêm nhiều, bèn đáp:

– Quả đúng là như vậy. Mà, những điều ngươi muốn biết, hỏi Natalie sẽ tốt hơn hỏi ta. – Ừm. �� mèo Jorz gật gù nói – Vậy thì không làm phiền ngươi nữa.

Nói rồi, ông ta chủ động tiến thẳng về phía trước. Ba yêu tinh trở nên lúng túng trong giây lát, nhưng rồi cũng nhường đường. Giờ đây họ không có lý do để cản nhóm Turan lại, càng không dám trái ý của Natalie. Nếu ngay cả cô ta mà còn không đáng tin, thì cả tộc yêu tinh này chẳng còn mấy người đáng tin nữa rồi.

– Họ vẫn còn theo sau. Ít nhất là hai người. Bên tai Turan lại vang lên tiếng Kull. Turan khẽ nhăn mày. Những yêu tinh này thật sự quá cẩn thận. Nếu cứ bị theo dõi như vậy, cả nhóm sẽ không thể tùy tiện rời khỏi khu vực này để tìm đến chỗ Tiffia.

Như hiểu được nỗi lo của Turan, Natalie cất tiếng: – Ba người bọn cậu tự mình đi tiếp. Tôi sẽ ở lại giữ chân họ. Mang theo cả con mèo này, đề phòng trường hợp có đội tuần tra khác.

Đề nghị của Natalie không hề tệ chút nào.

Trước hết, khu vực này cần phải có người giám sát, nếu không sẽ làm lộ lời cô ta đã nói rằng sẽ canh giữ chỗ này thay cho đám yêu tinh kia. Mặt khác, dù cho hai yêu tinh vẫn còn theo dõi và phát hiện điều khả nghi, thì họ vẫn sẽ e ngại Natalie mà chần chừ không dám manh động, chỉ có thể báo tin đợi đồng đội tới mới dám tiến lên, tức là sẽ giúp nhóm Turan có thêm không ít thời gian. Còn lại, chính là mèo Jorz.

Linh thú có lẽ là một thứ gì đó khá đặc biệt đối với tộc yêu tinh, hoặc là cả với con người mà bản thân Turan kiến thức còn nông cạn nên không thể nắm rõ được. Lúc mèo Jorz úp mở về Deln trong khu rừng, đám yêu tinh rõ ràng đã tỏ ra lúng túng, nhưng cũng không kém phần mong chờ. Dường như linh thú có một sự liên hệ nào đó với loài rồng.

Tổng hợp lại, sự xuất hiện của nhóm Turan liên quan đến rất nhiều vấn đề, khiến một nhóm yêu tinh nhỏ như vậy không dám manh động. Khả năng bất lợi lớn nhất có thể xảy ra là họ sẽ tìm cách báo lại cho cấp trên của tộc, như các trưởng lão, hoặc thậm chí là vua yêu tinh, để có thể đưa ra phương án đối phó phù hợp.

Vậy thì điều mà nhóm Turan cần nắm bắt nhất bây giờ chính là thời gian. Trước khi có lực lượng yêu tinh mạnh mẽ tìm đến, nó cùng đồng đội phải cứu được Tiffia và thoát ra khỏi khu rừng này.

– Được. Cô cẩn trọng. Turan đáp, và bước chân thì đã vội vàng di chuyển về phía trước.

– Yên tâm. – Natalie nói – Tôi không cản được họ, lẽ nào lại không chạy trốn được sao? Turan cười nhạt. Lời của cô nàng không sai, nhưng nó ngờ rằng cô ta sẽ thực sự chạy trốn trước khi xác định được Tiffia đã được cứu. Dù sao thì cô ta là người dám mạnh mẽ phản bội lại tộc của mình vì bạn thân, không giống kẻ sẽ bỏ chạy chỉ vì vài mối nguy hiểm.

Nhóm Turan theo chỉ dẫn của Natalie, mất gần nửa giờ mới tìm được đến nơi được cho là ngục giam của tộc, cũng chính là nơi đang giam giữ Tiffia. Suốt đoạn đường, cả nhóm chẳng gặp phải một yêu tinh nào, có lẽ đã được Natalie tính toán cẩn thận. Để làm được như vậy là không dễ dàng, điều đó thật khiến Turan phải nể phục.

– Xem ra là ở đây rồi. Turan cất tiếng, lại nhìn xung quanh một lượt. Xong, Turan nhướn mày khó hiểu. Ngay cả ở ngục giam vốn nên được canh phòng nghiêm ngặt nhất, giờ lại chẳng có lấy một bóng dáng yêu tinh nào. Nếu Natalie có thể tác động được đến mức độ này thì thật quá đáng sợ rồi.

– Không đúng. Kull. Turan vừa dứt lời, Kull liền lao người chạy thật nhanh về phía trước với những bước chân thoăn thoắt. Dù giờ Turan đã là Thần cấp 8, nhưng khi nhìn một du hành giả chỉ có Thần cấp 5 như Kull, vẫn thấy rằng khó mà bắt kịp được. Đối đầu với Kull hẳn sẽ không dễ dàng, càng chẳng nói đến chuyện bắt giữ nếu cậu ta muốn bỏ chạy.

Một chốc sau, ở phía xa, ngay sát cửa ngục giam, Kull vẫy tay ra hiệu không có ai. Lúc này, Turan cùng Darmil và mèo Jorz mới di chuyển lại gần.

Ngục giam của tộc yêu tinh nhìn từ bên ngoài trông như một mỏm đất lớn với cây cỏ và dây leo mọc chằng chịt lên trên. Nhà ngục mà nhóm Turan đang ở ngay phía trước chỉ là một trong số vài ngục giam của tộc, và theo như lời Natalie thì đây chính là cái lớn nhất.

Hơn thế nữa, Natalie đã đinh ninh rằng nơi đây đang giam giữ chỉ có một người, cũng chính là Tiffia. Kì lạ thay, Turan hay Kull đều chẳng thể tìm thấy lấy một bóng dáng nào ở trong ngục.

– Là bị đổi chỗ rồi? – Darmil cất tiếng. Turan lắc đầu, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng. Rồi Turan nói:

– Buổi hiến tế diễn ra vào giữa trưa, mà cách đó không lâu, vua yêu tinh lại phải dẫn quân đi cứu con trai mình, rõ ràng bọn họ không có thời gian làm chuyện thừa thãi ấy. Chỉ có hai khả năng: Tiffia có nhiều hơn một người giúp đỡ và đã tự mình trốn thoát được; hoặc là cô ta đã bị bắt đi hiến tế theo đúng thời gian biểu.

– Không thể nào! – Darmil thốt lên – Nếu vậy, chúng ta… – Đừng hoảng. – Turan vội nói – Natalie không thể nào bỏ sót khả năng này được. Có thể là có sự thay đổi cách đây không lâu.

– Nhưng… vậy chúng ta biết tìm Tiffia ở đâu? Kull thắc mắc đúng vấn đề mà Turan đang phải vắt óc suy nghĩ. Hiện tại, thời gian lại càng trở nên gấp rút hơn, mà nó thì hoàn toàn không tìm thấy chút manh mối nào.

– Chẳng phải cô ta sẽ bị đưa đi hiến tế ư? – mèo Jorz lên tiếng – Vậy thì đến đó sẽ gặp cô ta thôi. – Ông biết chỗ đó? – Turan hỏi. – Ta không biết. – mèo Jorz đáp ngay – Nhưng chỗ của Deln thì ta biết.

Turan lập tức nắm được điểm mấu chốt. Nếu Tiffia được hiến tế, vậy thì khả năng rất cao cô ta sẽ ở gần Deln của khu rừng, thậm chí có thể sẽ gặp mặt con rồng ấy.

– Được. Ông dẫn đường. – Turan dứt khoát nói.

Truyen.free trân trọng giữ vững bản quyền đối với nội dung biên soạn này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free