(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 282: Chuyển biến
Mười hai giờ kém năm, khi Turan đã sắp không chịu được nữa mà dẫn cả đội xông thẳng vào rừng Cultiven thì viên đá truyền âm trong tay nó cũng rung lên. Ngay lập tức, nó bắt tín hiệu và nói:
– Thế nào rồi?
– Đến rồi. – giọng Cornel vang lên nghe gấp gáp hơn cả Turan, không rõ vì hoảng hốt hay phấn khích – Một đội quân yêu tinh lớn chưa từng thấy. Đây sẽ là một chiến công hiển hách mà tôi dành tặng phó đoàn trưởng.
Turan nhíu mày. Một đội quân lớn đến mức Cornel cũng phải ngạc nhiên, hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của nó. Đội yêu tinh mà cậu ta tập kích chỉ vỏn vẹn sáu người, lẽ ra không thể gây ra động tĩnh lớn đến vậy.
Nhưng giờ không phải là lúc nên thắc mắc những chuyện như thế này. Turan thầm nghĩ rồi cất tiếng:
– Được. Nhiệm vụ của đội cậu là giữ chân quân yêu tinh càng lâu càng tốt. Và nhớ là không được để chiến tranh xảy ra quá quyết liệt hay tiến sâu vào rừng Cultiven. Cậu phải hiểu rõ hậu quả của việc đó.
– Tôi biết. – Cornel đáp – Nhưng e là khó tránh khỏi rồi.
– Hả?
– Tôi nghĩ là mình trông thấy vua yêu tinh.
– Hả?! – Turan kinh ngạc thốt lên – Vua yêu tinh Valder Lhamat, người thống trị tộc yêu tinh rừng Cultiven? Cậu có chắc mình không nhìn nhầm? Mà cậu đã từng diện kiến ông ta bao giờ chưa?
– Chưa từng. – Cornel trầm giọng – Nhưng với khí thế này, và cả đội quân khổng lồ kia, không thể sai được. Chẳng lẽ ta lại run sợ trước vài tên yêu tinh tầm thường như vậy sao?
Turan xoa nhẹ trán. Thông tin mà Cornel đang cung cấp cho nó quả thật khó lòng tiếp nhận được. “Vua yêu tinh làm gì có lý do đích thân ra trận, trừ phi…”
Turan chợt nghĩ tới điều gì đó. Đêm qua, nó đã yêu cầu Natalie giúp mình ba việc, và việc cuối cùng trong số đó là gây ra một trận hỗn loạn nhằm câu kéo thời gian cũng như giúp thâm nhập dễ dàng hơn. Có vẻ như cô ta đã thành công trong việc kết hợp yêu cầu thứ nhất và thứ ba, bằng cách chỉ điểm cho Turan về một đội yêu tinh vô cùng quan trọng đối với tộc yêu tinh, thậm chí khiến cho cả Đức vua đáng kính cũng không thể làm ngơ.
– Tôi hiểu rồi. – Turan đáp – Cậu cứ làm theo ý của mình. Với tình hình hiện tại, nếu đội quân rút lui thì cũng không còn ảnh hưởng đến cục diện chung nữa.
– Không thể nào. – Cornel thốt – Đội quân của tôi sẽ chiến đấu. Cậu cứ làm việc mình muốn. Trừ phi cậu kiên quyết yêu cầu rút lui…
– Tôi đã bảo là cậu cứ làm theo ý của mình. Tôi tôn trọng điều đó.
Trao đổi với Cornel xong, Turan liền cầm lên một viên đá truyền âm khác. Không để nó phải chờ đợi quá lâu, chưa đầy năm phút thì đã có tín hiệu gọi tới.
– Tôi nghe. – Turan cất tiếng.
– Thế nào? Bất ngờ chứ?
Giọng điệu đùa cợt không lẫn vào đâu được của Natalie lập tức khiến Turan phát bực. Nó phải cố hít thật sâu một hơi mới có thể bình tĩnh lại, nói:
– Cô đúng là điên rồ thật.
– Nào. Tôi chỉ làm điều mang lại hiệu quả cao nhất mà thôi. Không hợp ý cậu sao?
– Không thể nói là không hợp…
– Vậy thì tốt rồi. – Natalie cười bảo.
Tặc lưỡi một cái, Turan hỏi:
– Đó là ai?
– Hả?
– Đội yêu tinh đó, nhất định có đối tượng đặc biệt. – Turan nhấn giọng – Hơn nữa, rất có thể có quan hệ với vua yêu tinh.
Tiếng Natalie cười khúc khích vang lên. Cô ta có vẻ rất thích thú trước lời Turan vừa nói, đáp:
– Không sai. Để cậu đoán trúng rồi. Thế này thì tiết kiệm cho tôi khối thời gian giải thích. Xem ra cậu cũng không đến nỗi ngốc nghếch lắm nhỉ?
Turan thở hắt một hơi. Nó vẫn chưa có được câu trả lời mình mong muốn.
– Thế thì đó là ai?
– Trước khi giải đ��p thắc mắc này thì, cậu có định cứu Tiffia không vậy? – giọng Natalie chợt đổi sang nghiêm nghị – Có vẻ cậu hứng thú với vua yêu tinh hơn thì phải?
Turan giật mình. Nó quả thật vừa bị phân tâm. Nhưng rõ ràng không thể phủ nhận sức hấp dẫn của sự việc liên quan đến vua yêu tinh trong lúc này.
– Tôi có thể gặp cô ở đâu? – Turan hỏi.
– Từ chỗ cũ sang hướng đông chừng bốn cây số. – Natalie đáp.
– Được.
Vừa dứt lời, tín hiệu cũng bị ngắt. Giờ Turan đang cần di chuyển thật nhanh. Mọi chuyện cần nói, để khi gặp mặt sẽ tính.
Sau hơn mười phút lái xe với gần nửa giờ đi bộ, đội của Turan mới tìm đến được điểm hẹn với Natalie. Natalie có vẻ đã chờ sẵn từ rất lâu, vừa thấy bọn họ đến, cô ta liền nhảy bổ từ trên cây xuống một cách bất ngờ, rồi đột ngột lao thẳng tới trước mặt Turan và cất tiếng:
– Giờ thế nào đây, cậu đội trưởng?
– Theo đúng kế hoạch đã bàn. – Turan đáp – Đưa tay ra.
– Đây.
Natalie thốt lên rồi chìa hai bàn tay về phía trước. Turan thì lấy ra một chiếc còng tay màu xám bạc, phát ra những đốm sáng xanh lam li ti, rồi nó vừa dùng chiếc còng khóa tay yêu tinh kia lại, vừa nói:
– Do cấp bậc Thần lực chênh lệch nên hiệu quả của chiếc còng không lớn, và đây chính là lợi thế của chúng ta, để cô có thể tùy lúc sử dụng sức mạnh của mình. Điều quan trọng là, đừng để lộ màn kịch này.
– Nếu muốn diễn cho giống thì tôi có thể tự còng tay mình mà. – Natalie đề nghị.
– Tôi không phản đối. Nhưng liệu cô có đủ tin tưởng tôi hay không?
Natalie cười nhếch mép, dĩ nhiên hiểu rõ điểm mấu chốt của vấn đề. Một khi cô ta bị khống chế, Turan có thể làm bất cứ điều gì với cô ta.
– Lắm lời.
Natalie gắt lên, rồi giật lấy phần còn lại của chiếc còng, cứ thế dứt khoát khóa tay còn lại của mình. Ngay lập tức, chiếc còng phát huy hiệu quả, sáng lóe lên trong chốc lát rồi tối sầm lại, màu xám đen dần chuyển sang đen kịt. Bản thân Natalie, như thể mất đi toàn bộ sức lực, đứng không vững nữa, đổ sập người về phía trước, được Turan nhanh tay đỡ lấy.
– Đúng là điên rồ thật.
Turan lẩm bẩm một câu, r���i ra hiệu cho Kull tiến đến, thay mình áp giải Natalie.
– Kh-không.
Natalie lên tiếng, giọng như thều thào.
– Tôi… không tin kẻ khác ngoài cậu.
“Thật hết cách.” Turan thầm nói, đoạn thở hắt một hơi. Chẳng còn cách nào khác, nó đành tự mình siết chặt tay Natalie mà giải đi.
– Thế, đó là ai?
Turan cất tiếng sau khi giải Natalie đi được một đoạn. Nó vẫn còn rất tò mò về chuyện gì đã xảy ra mà khiến đến cả vua yêu tinh cũng phải xuất trận.
– Là con trai cưng của vua yêu tinh. Cautrius Lhamat.
Turan nghe vậy, hít sâu một hơi vì kinh ngạc, bước chân theo đó cũng sẩy một nhịp.
– Đúng là…
– Điên rồ thật, phải không?
Natalie cười nói, nhưng nụ cười của cô ta lúc này lại có vẻ miễn cưỡng, chẳng rõ có phải do bị chiếc còng rút hết sức lực hay không.
Phải mất một lúc để hoàn toàn chấp nhận thông tin vừa nhận được, Turan mới hỏi:
– Cô làm đến thế này, khi sự tình bại lộ, không sợ phải gánh chịu hậu quả sao?
Natalie lắc đầu, đáp:
– Ý chí của tôi, cậu đã rõ.
– Cô đang làm khó tôi.
– Tôi thích thế.
Turan chỉ nghĩ trong đầu, không thèm đôi co với Natalie nữa. Có lẽ cô ta có nhiều hơn một lý do để phản bội tộc của mình, không chỉ đơn thuần vì chuyện giải cứu Tiffia.
Nhưng nếu tình hình đúng như vậy, cố gắng của Turan nhằm giúp Natalie thoát khỏi hậu quả phản bội sẽ trở nên vô ích. Suy cho cùng, đây chẳng phải chuyện một kẻ ngoại tộc như nó có thể kiểm soát, chỉ đành mong cô ta không khiến mình bị liên lụy, và càng không được gây tác động xấu tới Tiffia.
– Cô chắc chắn về việc phản bội chứ?
Một giọng nói bất ngờ vang lên. Turan rùng mình một cái, quay sang thì thấy mèo Jorz đang bay lơ lửng bên cạnh, mà không hề có ý định che giấu sự tồn tại của mình trước Natalie.
– L-linh thú?
Natalie thốt, mắt mở to tròn đầy ngạc nhiên. Tay cô ta thậm chí vô thức cử động, muốn giằng khỏi sự khống chế của Turan để lao đến gần hơn, quan sát kỹ hơn con mèo đang bay.
– Lại còn biết nói chuyện!
Mèo Jorz không chút mảy may để tâm tới vẻ kinh ngạc trên mặt Natalie, nói:
– Yêu tinh tộc, phản bội chính tộc của mình, sẽ bị đày đọa ngàn đời. Khi ấy, muốn chết không được, muốn sống chẳng xong. Sự tồn tại của kẻ đó sẽ bị biến thành biểu tượng sống để răn đe những kẻ khác. Cho tới khi sức cùng lực kiệt, cơ thể thối rữa, linh hồn tàn phai, hình hài tinh thần không còn nguyên vẹn, mới được trao cho sứ đồ của tử thần để siêu thoát. Ở rừng Cultiven này, chắc hẳn cũng không khác biệt là bao, nhỉ?
Khuôn mặt háo hức săm soi trên mặt Natalie đứng hình, rồi dần trở nên trắng bệch. Đây vốn không phải là bí mật của tộc yêu tinh, nhưng cô ta thật sự đã định giấu Turan.
– Là thật ư, Natalie?
Turan dò hỏi, không quá ngạc nhiên với điều mình vừa nghe. Nó trên thực tế đã đoán được rằng hậu quả vô cùng khủng khiếp, chẳng phải nó đã mấy lần có ý ngăn cản Natalie rồi sao?
Natalie không đáp, cúi gằm mặt, bước chân theo đó trở nên nặng nề.
Turan nhắm hờ mắt, thở hắt một hơi, nói:
– Tôi tôn trọng quyết định của cô.
Nói rồi, nó xốc tay Natalie, kéo đi nhanh hơn. Theo suy nghĩ của Turan, vấn đề của Natalie, vẫn cứ nên để cô tự giải quyết thì hơn. Cô ta không yêu cầu giúp đỡ, cũng chẳng phải thành viên đội của nó, xen vào chỉ thêm phiền phức. Hơn hết là, nó không tốt bụng đến mức rảnh rỗi đi cứu vớt người khác. Đó vừa là ngạo mạn, vừa là ngu ngốc.
– Khoan- đã.
Turan nghe thấy, nhưng vẫn không dừng lại. Nó giờ đang cảm thấy khá bức bối, chỉ muốn giải tỏa cho nhẹ nhõm.
– Tu-ran. Khoan đã!
Natalie thốt lên, và vì lời nói không mấy hiệu quả, cô ta cúi người, gồng mình chống lại sức kéo của một du hành giả Thần cấp 8, trông đáng thương vô cùng.
Trước phản ứng đó của Natalie, Turan không kiềm được nữa. Nó dừng chân, siết chặt tay Natalie, kéo cô ta sát lại gần mình, trừng mắt hỏi:
– Cô muốn gì?
– Tháo còng tay cho tôi. – Natalie nghiêm giọng bảo.
– Cô muốn rút lui? – Turan kinh ngạc hỏi lại – Tôi không cho phép.
– Không phải. – Natalie vội nói – Mọi sự đã đến nước này. Tôi sẽ dùng sức mạnh và quyền uy hiện có trực tiếp ra tay cứu thoát Tiffia.
Turan nhướn mày, nhìn chằm chằm Natalie một lúc mới gằn giọng:
– Nếu cô dám đổi ý, tôi chắc chắn sẽ khiến cô chịu đau khổ còn hơn hình phạt của tộc yêu tinh gấp trăm ngàn lần.
Nói rồi, nó liền lấy ra một chiếc chìa khóa có hình thù đặc biệt, nhanh chóng mở khóa còng cho Natalie.
Thoát khỏi chiếc còng, sức mạnh của Natalie bắt đầu hồi phục, nhưng hẳn trong thời gian ngắn khó có thể được như bình thường.
– Thoải mái.
Natalie thốt, vươn vai mấy cái đầy vẻ thỏa mãn. Rồi cô ta sải bước đến, đưa tay tóm lấy mèo Jorz rồi nói:
– Mi đi cùng ta.
Ngắn gọn như thế, và chẳng chờ cho con mèo tam thể kịp phản đối, Natalie ôm ghì Jorz lên vai mình. Cứ vậy, cô ta dẫn đường đưa cả đội Turan tiến về phía trước.
Bản văn này được đăng tải độc quyền tại truyen.free.