(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 274: Mối lo ngại
Turan trao đổi với Wyndur thêm một lúc rồi mới ngắt tín hiệu. Cuộc gọi tốn nhiều thời gian hơn nó tưởng, nhưng may mắn là mấy người đồng đội của nó vẫn kiên nhẫn chờ, không hề làm loạn.
– Cái tên Wyndur đó, có đáng tin không?
Mèo Jorz lên tiếng hỏi. Darmil và Kull đã ra ngoài đợi sẵn.
Turan khẽ nhíu mày. Thay vì trả lời, nó hỏi ngược lại:
– Sao ông lại hỏi vậy?
– Chuyện thường tình thôi. – Jorz hời hợt đáp – Kẻ dẫn đường lại chọn nhờ vả người khác thay vì ta, chuyện đó khiến ta khó chịu.
Turan thầm "ồ" một tiếng. Quả thật, lẽ ra nó nên hỏi xem mèo Jorz có giúp được gì không, hoặc ít nhất là xem ông ta có cách nào tốt hơn để giải quyết vấn đề.
Tuy nhiên, Turan không cho đó là một ý hay. Không phải vì nó nghi ngờ khả năng của Jorz, mà là vì bây giờ chưa phải lúc. Đối với nó, con mèo này hiện tại không gì hơn một người đồng đội. Nếu chỉ vì một chút khó khăn mà bản thân còn có thể giải quyết được, lại đi nhờ cậy một thực thể là Chính thần, con đường sắp tới của Turan chắc chắn sẽ rất chông gai.
Hơn hết, lợi ích không tự nhiên mà có. Tất cả luôn đi kèm với cái giá của nó. Cái giá mà Jorz có thể đưa ra, Turan cảm thấy mình chưa đủ khả năng để trả. Từng có kinh nghiệm làm việc với một Chính thần, nó vẫn mong mình ít phải nhờ vả hơn.
Trên thực tế, thứ mà Turan trông chờ ở Jorz, hoặc một Chính thần nào đó, là đứng ra làm đối trọng với Deln của khu rừng. Hiện tại, tình trạng của thần Syrathr không mấy khả quan, còn thần Fyratr thì khó lòng mà nghe lời nó, nên chỉ còn mỗi Jorz là đáng trông cậy.
– Ông biết Deln của khu rừng chứ? – Turan hỏi.
– Hả? – Jorz buột miệng – À. Cái tên đó…
Nhìn vẻ mặt đầy e ngại của mèo Jorz, Turan lập tức cảm thấy có điều chẳng lành. Thần Syrathr đã từng nói với nó rằng không nên chọc vào Deln của khu rừng, cũng như rằng ngay cả cô ta cũng khó mà bảo vệ được nó nếu xảy ra xung đột.
“Con rồng này đáng sợ đến vậy ư?” Turan nghĩ thầm. Nó chỉ nghe về loài sinh vật huyền thoại này qua các câu chuyện, đúng hơn là những truyền thuyết, và đáng chú ý là chúng có vẻ khó có thể so bì về sức mạnh với các Chính thần.
Tuy nhiên, Turan không thể bỏ mặc Tiffia. Nó dù sao cũng không có ý định làm phiền Deln của khu rừng. Nếu đã không thể nhờ cậy Jorz kiềm chế con rồng, thì đành chọn phương án ôn hòa hơn. Turan tin rằng con rồng không có lý do gì để cản nó giải cứu Tiffia cả.
– Vậy ra hắn ta thật sự đang ẩn náu ở rừng Cultiven?
Mèo Jorz hỏi, vẻ mặt ông ta chuyển sang nghi hoặc.
– Tôi không chắc. – Turan đáp – Nhưng khả năng rất lớn.
– Ha! Ngươi sợ hắn ta sao?
Turan nhíu mày nhìn Jorz. Lời này lẽ ra phải xuất phát từ nó mới đúng.
– Ông thì sao? – Turan hỏi ngược lại.
Mèo Jorz nghe xong, ngẩn người ra trong chốc lát. Rồi ông phe phẩy cái chân trước, bảo:
– Bản thân hắn ta thì không đáng bận tâm. Chỉ là nếu đối tượng thật sự là Deln, sẽ kéo theo rất nhiều phiền phức.
– Như là…?
– Ngươi biết… ừm, Chính thần của Sấm sét chứ?
Turan nghĩ một chút, rồi gật đầu xác nhận. Nó hơi lưỡng lự không biết có nên báo với Jorz rằng đã từng đụng độ với vị Chính thần đó, còn bị hại một trận thê thảm.
– Tên Deln ấy chín phần mười là được kẻ đó bảo hộ.
Turan mở tròn mắt, vẻ ngạc nhiên khó mà tin được. Nó thực tế không nghi ngờ lời của Jorz, nhưng chính vì vậy mới không kiềm được sự kinh ngạc.
Nhớ lại, Turan phát hiện bản thân đã từng nghe mèo Jorz nhắc tới Chính thần của Sấm sét với cái tên là Syneir, và ông ta lúc đó trông thật sự e ngại, kể cả khi đang ở thân phận một Chính thần hùng mạnh.
– Nói vậy, – Turan lên tiếng – nếu chọc giận Deln, cũng tức là gây chuyện với thần Nastorl?
Mèo Jorz bật ra mấy tiếng cười nghe chói tai, đáp:
– Không hề. Ngươi quá xem nhẹ mấy kẻ đó rồi. Vả lại, Deln chẳng có lý do gì để bận tâm đến ngươi. Bản thân hắn ta còn đang lo thân mình không xong kia mà.
Turan không hiểu lời mèo Jorz. Có vẻ như ông ta đang nắm giữ bí mật quan trọng nào đó, nhưng lại cố tình không tiết lộ cho nó biết. Tình huống này giống hệt chuyện ma pháp trận dịch chuyển không gian, và nguyên nhân hẳn là vì nó chưa đủ tư cách.
Nghĩ một hồi, Turan quyết định hỏi:
– Thế trong chuyến giải cứu này, ông có thể đảm bảo Deln không nhúng tay vào không?
– Hả? – mèo Jorz buột miệng, hơi nhướn mày lên – Không thể. Deln là kiểu nếu ngươi không chọc hắn ta thì hắn ta chẳng thèm đếm xỉa tới ngươi làm gì; còn nếu ngươi đã khiến hắn ta chú ý, không đánh một trận long trời lở đất thì không xong đâu.
Turan thở hắt một hơi như cố trút tất cả bực dọc trong người mình ra. Nói chuyện cả một buổi với con mèo này, rốt cuộc chẳng kiếm được chút lợi lộc nào, mà lại còn khiến bản thân thêm nhiều lo lắng.
– Nhưng cũng chẳng phải là không có cách. – mèo Jorz cất tiếng.
Turan vừa định rời khỏi phòng, nghe vậy thì khựng lại, vội hỏi:
– Cách gì?
– Trì hoãn.
– Trì hoãn?
Turan ngớ người ra. Nó ngẫm nghĩ một lúc vẫn không hiểu được dù chỉ một phần nhỏ ý của Jorz.
– Kẻ mà Deln nhắm tới ắt sẽ phải đối đầu với hắn ta. Điểm mấu chốt là giờ hắn ta không ở trong trạng thái tốt đẹp gì cho lắm, nên nếu đưa ra vài điều kiện kèm theo một lời hứa hẹn hấp dẫn, thời điểm bị hắn ta hủy diệt sẽ đến chậm hơn một chút.
– …Chậm một chút?
– Không cần phải bối rối. – mèo Jorz vội bảo – Cảm nhận về thời gian của những kẻ mạnh, đặc biệt là tên đó, khác xa với kẻ quèn như ngươi rất nhiều. Một chút đó, rất có thể là hàng chục, thậm chí hàng trăm năm. Dù sao thì hắn ta cũng đã nán lại nơi này rất lâu rồi.
Turan nuốt vội một ngụm nước bọt. Nó mơ hồ hiểu được điều mèo Jorz đang nói tới. Hơn tất cả, đ��y chính là cơ hội.
– Cụ thể thì phải làm như thế nào? – Turan thắc mắc.
– Hửm? Ta không biết. – mèo Jorz lắc đầu nói với vẻ chắc nịch.
– Sao lại…
– Ngươi có phải bị ngu không? – mèo Jorz gắt – Trước hết, đó nên là phần việc của ngươi. Thứ hai là, chúng ta không thể xác định được tình trạng hiện giờ của Deln. Cuối cùng, tên đó chưa chắc đã thèm chú ý tới kẻ quèn nhà ngươi. Tại sao đám du hành giả nhí nhố mới vỏn vẹn vài Thần cấp luôn thích tự đánh giá cao bản thân mình vậy?
Turan nghẹn lời. Cẩn thận nghĩ lại, lo lắng của nó quả thật có phần thái quá. Nếu cứ cố gắng tính toán và giải quyết mọi khả năng xấu có thể xảy ra, không biết Tiffia sẽ phải chờ đến bao giờ. Vả lại, Turan giờ còn chưa dám chắc rằng có thể vượt qua được cửa ải đầu tiên là tộc yêu tinh.
“Tóm lại, cách đối phó Deln không phải là không có.”
Đội bốn người sau đó lên xe, rời thành Carne giữa đêm đen.
Đường đi vào đêm qua khu vực đầy rẫy quái vật vô cùng nguy hiểm, với những nơi vốn chỉ xuất hiện những con quái cấp 3 đến 5 vào ban ngày thì giờ đây thường xuyên bắt gặp những con quái cấp 6, 7, thậm chí là cấp 8. Tất cả lũ quái vật này đều hung hãn, hễ phát hiện có kẻ tiếp cận là lập tức xông vào tấn công.
Cũng may, tốc độ của lũ quái vẫn khó lòng bì kịp với chiếc xe. Vậy nên Turan, một Thần cấp 7, có thể dùng súng bắn hạ hoặc làm bị thương chúng để thoát thân. Tuy nhiên, tình thế vẫn rất nguy cấp, chỉ cần xảy ra một chút sơ suất, hoặc đụng phải một con quái tinh anh là sẽ tiêu cả lũ.
Phiên bản tinh anh của một con quái cấp 8, Turan thật sự không dám nghĩ tới chứ đừng nói là đối mặt. Nó rốt cuộc không phải Darmil, không có được sự cuồng chiến và kỹ năng mạnh mẽ như cậu ấy. Sức mạnh và kỹ năng của nó phù hợp hơn để đối phó với du hành giả, chứ không phải quái vật.
– Mọi người tranh thủ nghỉ ngơi trên xe. – Turan nói vọng ra sau – Chừng hai giờ nữa chúng ta sẽ đến thành Tailor, nhưng đừng mong nán lại đó lâu.
– Hửm? – Kull thốt – Nếu vậy chẳng phải chính cậu sẽ không được nghỉ ngơi chút nào sao, Turan?
Turan cười khì một tiếng, đáp:
– Không thành vấn đề. Nếu muốn, cậu có thể thay tôi lái xe, nhưng phải đảm bảo tốc độ không giảm đi quá nhiều.
Kỳ thực, bản thân Turan hiện là Thần cấp 7, lại thêm việc rèn luyện tinh thần nên việc lái xe liên tục suốt một hai ngày không còn là vấn đề đáng ngại. Tuy nhiên, nếu phải làm như thế, khi đến thành Goryth, nó sẽ khó mà giữ được tỉnh táo để hành động.
– Vừa lái xe, vừa bắn súng, vừa dùng bùa chú như cậu, tôi thật sự không làm được. – Kull nhăn mặt nói – Nhưng mà nếu chỉ lái thôi thì…
– Được. – Turan cất tiếng – Thế chúng ta sẽ thay phiên nhau. Cậu từ sáng đến chiều, còn tôi từ chiều đến sáng hôm sau.
– Quyết định vậy đi.
Sự giúp đỡ lúc này của Kull là cực kỳ có ích. Turan thật sự đã không nghĩ tới việc để người đồng đội của mình lái xe thay. Việc phải lo toan quá nhiều thứ đã khiến đầu óc nó kém minh mẫn đi không ít.
Dòng chữ này là sản phẩm của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.