(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 187: Đến thành Nortre
Chiều, mặt trời dần khuất bóng phía tây.
Turan, từ sau khi truyền tin cho Wyndur xong, vẫn luôn ở bên cạnh Lily, đảm bảo an toàn cho con bé. Melry không hiểu vì sao hôm nay Turan lại đặc biệt quan tâm, chăm sóc Lily hơn mọi ngày. Cô không dám hỏi nhiều, trái lại còn âm thầm chuẩn bị một phòng ngủ cho con bé rồi ngỏ lời mời nghỉ lại.
Turan tất nhiên là từ chối. Nó chỉ đang trông chừng Lily tới lúc đội ngũ được Wyndur sắp xếp tới mà thôi.
May mắn thay, không mất quá lâu thì những người đang được trông chờ cũng đến. Có ba người, và người dẫn đầu lại là Cartien. Turan hơi bất ngờ với sự sắp xếp này của Wyndur. Cậu ta rõ ràng là muốn cho nó thấy sự xem trọng của mình.
– Trước hết, tôi chân thành xin lỗi vì sự thiếu sót của bản thân, dẫn tới cô Lily gặp tai nạn.
Cartien lên tiếng khi cả năm người đã vào phòng kín và kích hoạt bùa chống nghe lén. Xong xuôi, cô ta quay sang hai người đi cùng, một nam một nữ, rồi giới thiệu:
– Đây là Trungr, một đấu sĩ dùng mâu, Thần cấp 15, cùng với Hennier, một thuật sư kiêm ma pháp sư, Thần cấp 15. Hai người họ sẽ đảm nhiệm vai trò bảo hộ, đưa cô Lily tới một căn cứ của quân đoàn Ungreilt gần đây.
Turan không có chút ý kiến nào về hai du hành giả Thần cấp cao này. Họ quá mạnh, thừa sức để đối phó với đám người muốn bắt Lily.
– Làng Veilr thì sao? – Turan hỏi.
– Sẽ có một đội đảm nhiệm vai trò bảo hộ làng Veilr. – Cartien đáp. – Tuy nhiên, tôi mong rằng cậu Turan hiểu rằng, chỉ ở tại căn cứ mới đảm bảo được sự an toàn tuyệt đối.
Ý của Cartien chính là lực lượng bảo hộ làng Veilr không hề mạnh, và theo Turan đoán, người mạnh nhất cùng lắm cũng chỉ đạt Thần cấp 5 mà thôi. Suy cho cùng, quân đoàn Ungreilt cũng có việc riêng cần phải làm, không thể cứ thế dồn sức bảo vệ một ngôi làng Nihr không mang lại lợi ích nào cả.
Turan gật nhẹ đầu, nói:
– Tôi hiểu rõ. Cô cứ theo đó mà làm là được rồi.
Ngừng lại một chút, Turan trầm giọng bảo:
– Chỉ là lời nhắc nhở, nhưng cô nên hiểu tầm quan trọng của chuyện này.
Cartien nghe vậy liền hơi cúi đầu, nói:
– Phó đoàn trưởng đã xác định rõ ràng tầm quan trọng của nhiệm vụ, cậu Turan.
Turan không chú ý thêm đến Cartien mà quay sang Lily, cất tiếng:
– Em tạm thời theo những người này tới chỗ của bạn anh. Họ sẽ giúp em đối phó với đám người kia. Khi nào tình hình ổn định lại, anh sẽ đưa em về làng Veilr.
Nói thì là vậy, nhưng Turan biết “tình hình ổn định lại” là điều không thể nào xảy ra. Lần rời đi này của Lily, rất có thể con bé sẽ không quay về làng trong vài năm liền.
Nhưng điều đó là không thể tránh khỏi. Lily rời đi, theo một góc độ nào đó, cũng là tốt cho làng Veilr, giúp tránh được tai vạ.
– Em hiểu rồi.
Lily nói với vẻ không được thoải mái lắm. Dù sao thì con bé cũng đã sống ở nơi này hơn hai năm, không thể nào không nảy sinh tình cảm. Biết bao nhiêu bạn bè của Lily đều ở đây, rồi cả Melry và bác Balt. Đột nhiên bảo con bé chia tay với họ, lại còn không biết khi nào mới có thể gặp lại, thật khó để con bé lập tức chấp nhận được.
Turan cũng không mong Lily chấp nhận chuyện này ngay lập tức; chỉ cần con bé không phản đối sự sắp xếp của mình là đã tốt rồi. Những chuyện còn lại, thời gian hẳn sẽ giải quyết ổn thỏa hết cả.
Sau khi nhóm của Cartien đưa Lily rời đi được một lúc, Turan vẫn còn đang suy nghĩ xem đám người định bắt con bé là ai thì một cơn rung nhẹ lan truyền khắp người nó.
Turan có hơi giật mình, nhưng rất nhanh liền biết chuyện gì đang xảy ra. Nó đưa tay lấy ra một viên đá truyền âm đang phát ra ánh sáng nhàn nhạt, thỉnh thoảng rung lên từng đợt.
– Tôi nghe. – Turan nói nhỏ vào viên đá.
– Tôi đã xác định thời gian thử thách khai trừ, sẽ diễn ra vào sáng sớm ngày mốt.
Người nói chuyện chính là Kull. Turan trước đó đã bảo cậu ta thông báo cho mình ngày thử thách để có thể chuẩn bị mà tới hỗ trợ.
– Địa điểm thì sao? – Turan hỏi.
– Chưa biết. – Kull đáp. – Nhưng khả năng cao là khu nhà dưới lòng đất của thành Nortre. Ở đó có một vài đấu trường, và hội Zalt sở hữu một trong số chúng.
Turan định hỏi về khả năng thử thách diễn ra ở nơi khác nhưng lại thôi. Thay vì hỏi những câu vô nghĩa đó, nó tốt hơn hết nên tự mình đến đó, tùy theo tình huống mà hành động.
– Được. Tìm một thời điểm để ngày mai gặp nhau.
Turan nói, nhìn đồng hồ một chút, bảo:
– Sớm nhất là trưa ngày mai tôi sẽ tới được thành Nortre. Còn lại tùy cậu quyết định.
– Được.
Cùng với âm thanh đó, cuộc truyền tin kết thúc.
Turan khởi hành rất sớm, từ trước nửa đêm, vậy nên nó chỉ có một khoảng thời gian ít ỏi để nghỉ ngơi. Dù sao thì tin báo từ Kull đến hơi muộn. Nếu thời gian chờ còn kéo dài thêm, có lẽ Turan sẽ không có cơ hội gặp cậu ta.
Cũng may, suốt đường đi Turan không gặp phải khó khăn gì đáng kể. Nó chỉ đụng độ vài con quái mà đối với Turan bây giờ không có chút đe dọa nào, dễ dàng bị nó giải quyết hết. Dù vậy, Turan vẫn mất hơn mười tiếng đồng hồ di chuyển liên tục mới kịp đến thành Nortre trước giữa trưa. Nó thậm chí đến bữa cũng chỉ dám ăn vội vài mẩu bánh khô, uống vài ngụm nước rồi cứ thế tiếp tục lên đường.
Trở thành du hành giả chân chính, lại còn là Thần cấp 5, Turan đã có thể lực và sức chịu đựng không tệ. Nếu không, giờ đây nó đã mệt rã rời rồi. Tuy nhiên, Turan không nhận được tin của Kull. Đã là giữa trưa nhưng cậu ta không hề có một tin báo nào cho Turan. Nếu tình trạng này còn kéo dài, cả hai sẽ rất khó gặp nhau.
– Không có cách nào sao…
Turan nói nhỏ. Hiện tại, nó đang ngồi trong một quán ăn ven đường khá bình dân, nơi khách đến đủ mọi loại người: từ du hành giả, người làm ăn cho đến cả Nihr. Dù trông có vẻ hòa hợp là vậy, nơi đây vẫn tồn tại một sự phân hóa mơ hồ: những người Nihr thường tự giác tìm một góc nhỏ để ngồi ăn, và điều kiện chỗ ngồi đó cũng không tốt bằng những chỗ khác. Thỉnh thoảng, một vài tên du hành giả xấu tính sẽ vứt xương hoặc rác sang góc đó. Những người Nihr cũng chỉ đành cam chịu, hoặc cùng lắm là đổi sang góc khác mà ăn.
Turan không có nhiều cảm tưởng về cảnh tượng như thế. Nếu có, nó chỉ cảm thấy bản thân càng phải trở nên mạnh mẽ hơn mới có thể tránh được việc bị chà đạp như vậy. Những người Nihr kia, họ cũng phải tự mình đột phá mới được. Nhưng hiện tại, Turan không thể giúp, bởi việc đó chỉ khiến nó phân tâm và làm lỡ những chuyện khác mà thôi. Hơn nữa, nếu Turan ra tay, rất có thể sẽ kéo theo những rắc rối không đáng có, khiến cuộc sống của những người Nihr được giúp đỡ càng thêm tệ hại.
Nói gì thì nói, khi bản thân chưa đủ năng lực, tốt hơn hết vẫn là nên bớt lo chuyện bao đồng. Hành động tốt nhất là cố gắng phát triển, sớm ngày trở nên đủ sức để làm những việc có ý nghĩa.
Chợt, một người đàn ông dáng mập mạp bước đến ngồi vào bàn đối diện với Turan. Hắn ta có mái đầu húi cua màu nâu và ánh mắt có phần hiền lành, nhưng dưới cái nhìn của Turan, lại trở nên kỳ lạ một cách khó hiểu.
– Cậu ta gặp rắc rối rồi.
Người đàn ông mập mạp đột nhiên cất tiếng, khiến Turan nhíu mày khó hiểu. Việc một người vào ngồi cùng bàn ở quán ăn cũng có thể xem là bình thường, nhưng lại lên tiếng nói chuyện mà chẳng nhằm vào ai thì không thể là bình thường nữa. Turan nhìn một lượt khắp người người đàn ông mập mạp, xác nhận hắn ta không phải đang truyền âm. Vừa định lên tiếng hỏi, thì người đàn ông mập mạp lại bảo:
– Có chuyện gì, cứ giao cho tôi là được. Địa điểm là số bốn.
“Là người của Kull?” Turan nghĩ thầm. Nó không đoán ra người đàn ông mập mạp này có thể là gì khác. Hơn nữa, địa điểm mà hắn ta đang nói lại trùng khớp với thông tin về đấu trường mà hội Zalt sở hữu dưới lòng đất tòa thành này. Kull gặp rắc rối hẳn không phải là vấn đề gì lớn, nếu không thì người đàn ông mập mạp này cũng chẳng có dư dả thời gian mà ở đây làm trung gian. Cậu ta cùng lắm chỉ là đang bị giám sát đến mức không thể dùng được đá truyền âm mà thôi.
Giờ nghĩ lại, Turan thấy phương thức truyền tin của Yeatra rất hữu ích, đặc biệt là trong trường hợp như hiện tại, khi người truyền tin không tiện dùng lời nói để mô tả sự việc. Tùy theo độ phức tạp và sự thống nhất tín hiệu từ trước, phương thức truyền tin kia sẽ trở nên rất hiệu quả, đến mức không thể thay thế được. Thực ra, Turan đã biết về phương thức truyền tin tương tự như thế từ trước rồi, trong các tài liệu quân sự. Chỉ là nó không cho rằng bản thân có lúc lại cần dùng chúng. Dù sao thì với đá truyền âm, việc dùng lời nói ra hiệu vẫn tốt hơn nhiều.
Turan suy nghĩ một lát rồi lấy ra một chiếc hộp gỗ lớn chừng ba tấc đặt lên bàn. Nó không định giải thích hay nói thêm lời nào, vì đơn giản là không thể tin tưởng được liệu người đàn ông mập mạp này có phải đồng minh của Kull hay không. Trong trường hợp xấu nhất, coi như nó chỉ phung phí chút tiền của mà thôi.
Người đàn ông mập mạp như hiểu ý, không hỏi han hay thắc mắc. Hắn ta ăn vội phần cơm của mình rồi lén tóm lấy chiếc hộp, rời đi và chẳng mấy chốc biến mất trong dòng người.
– Ngày mai ở đấu trường số bốn à…
Turan nói nhỏ, bắt đầu sắp xếp lại kế hoạch của mình. Hiện tại nó không gặp được Kull, nên phải tìm cách bù đắp cho thiếu sót đó. Kỳ thực, Turan khá tin tưởng vào khả năng của Kull. Cùng với mấy món đồ nó đã đưa, hẳn cậu ta có thể đánh bại được lão Tamad kia. Nhưng Turan vẫn lo có chuyện bất ngờ xảy ra, nhất là khi người đàn ông mập mạp kia không đưa được mấy món đồ tới tay Kull.
– Vẫn còn nửa ngày, có lẽ nên đi một chuyến dạo quanh khu phố dưới lòng đất.
Nói rồi, Turan nhanh chóng kết thúc phần ăn của mình rồi rời đi.
Nội dung biên tập này hoàn toàn thuộc bản quyền của truyen.free.