(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 118: Tìm Kiếm Và Đánh Đuổi
Turan quay đầu nhìn quanh một lúc, không thấy Tiffia và Camilier đâu cả.
– Tiffia và Camilier đâu rồi? – Turan thắc mắc.
– Hửm? Hai người họ không phải đi tìm cậu sao?
Vẻ mặt ngạc nhiên của Pongru cho thấy cậu ta không hề nói dối. Dù sao thì Pongru cũng chẳng có lý do gì để lừa gạt Turan.
Chính sự thật này lại khiến Turan thêm phần lo lắng. Nó cứ ngỡ Tiffia và Camilier chỉ tạm lánh đi đâu đó để tránh né mâu thuẫn giữa Pongru và Greiten mà thôi.
– Heathier, chuyện này là sao? – Turan quay người hỏi.
Thấy vẻ hốt hoảng của Turan, Heathier vội trấn an:
– Đừng hoảng, Turan. Hai người họ có lẽ chỉ ở gần đây thôi.
Turan xì một tiếng. Điều nó muốn hỏi là tại sao Heathier lại để Tiffia và Camilier đi tìm nó, chứ không phải một lời trấn an vô nghĩa như vậy.
– Ông để cho họ đi? – Turan gằn giọng.
– Là tôi, Turan. – Pongru vội nói – Camilier bảo có chuyện quan trọng cần nói với cậu rồi rời đi ngay. Tiffia và tôi đã đuổi theo, nhưng tôi bị đám người Greiten chặn lại nên không cản được họ.
Turan muốn chửi, nhưng may là nó kiềm lại được. Trong tình huống này, nổi giận chỉ khiến mọi việc tồi tệ hơn, điều mà nó không hề mong muốn. Hơn nữa, cũng không hẳn là lỗi của ai trong số họ.
“Camilier muốn nói gì chứ?” Turan chợt nghĩ, nhưng liền gạt phắt ý nghĩ đó đi. Điều nó cần tập trung lúc này là tìm Tiffia và Camilier.
– Chúng ta nên chia ra tìm họ. – Heathier lên tiếng – Bốn người chúng tôi sẽ hỗ trợ cậu, Turan.
Turan nhìn Heathier một chút. Lời đề nghị của ông ta quả là tốt, nhưng nó không muốn vì thế mà phải mắc nợ ông ta. Hơn nữa, nếu thật sự muốn giúp, ông ta đã nên ngăn chặn chuyện này ngay từ đầu. Thái độ hời hợt và thiếu trách nhiệm của Heathier khiến Turan cảm thấy không nên nhờ vả ông ta.
– Không cần. – Turan đáp – Ông nên lo cho Natyr thì hơn, Greiten có thể lại gây chuyện bất cứ lúc nào.
– Như vậy sao đ-
– Đừng cản trở! – Turan gằn giọng – Tôi tự có cách.
Nói rồi Turan bước vội đi ngay. Darmil đuổi theo, cất tiếng hỏi:
– Giờ nên làm gì, Turan?
Turan cũng đang vắt óc suy nghĩ, chẳng rõ phải làm gì.
– Ngươi muốn tìm người? Ta có cách.
Bước chân của Turan ngừng lại khi nghe thấy tiếng nói ngay bên cạnh mình. Nó quay qua thì thấy một cô gái tóc xanh cột cao hai bên chỉ ngang ngực Turan.
Neh, người từ nãy đến giờ vẫn âm thầm đi theo cả hai dù bị ngó lơ.
– Cách gì?
Turan hỏi. Nó không định nhờ vả Neh, mang ơn cô ta chắc chắn chẳng có gì tốt đẹp. Nhưng nếu cách của cô ta thực sự hiệu quả, nó cũng kh��ng ngại rước lấy cục phiền phức to đùng này.
– Ngươi có vật dụng tùy thân của hai người họ không? – Neh hỏi – Thứ thường tiếp xúc với hai người đó cũng được.
Yêu cầu có hơi bất ngờ, Turan khó mà nghĩ ra được. Một tên thanh niên như nó thì đâu có lý do gì giữ lấy đồ vật của hai cô gái đâu.
– Thứ này chắc là được.
Turan cất tiếng, lấy ra một tấm vải sờn đưa cho Neh. Đây là tấm chăn mỏng mà Camilier đã mang trên người khi bỏ trốn khỏi hầu tước Ferrmen. Turan không có lý do gì để vứt đi, nên vẫn giữ nó trong túi trữ vật cho đến tận bây giờ.
– Mùi kinh thật! – Neh nhăn mặt thốt.
Turan chau mày, có hơi khó chịu khi nghe vậy. Tấm chăn của Camilier quả thật hơi có mùi, nhưng chỉ khi ghé sát lại ngửi mà thôi.
“Con nhỏ này mũi thính đến thế à?!”
– Được rồi. Theo ta.
Neh nói rồi xoay người bước thẳng theo một hướng.
“Chỉ vậy thôi?” Turan ngạc nhiên. Nó cứ nghĩ Neh sẽ đưa tấm chăn cho con hổ trắng hay đại bàng lông vàng của cô ta để chúng đánh hơi tìm, nào ngờ chính cô ta lại là người dẫn đường.
Turan chạy theo Neh ra khỏi phòng quan sát, lần theo hành lang rồi rẽ sang lối thoát hiểm. Đến lúc này, nó đã cảm nhận được một chút quen thuộc từ phía trước.
“Là linh hồn song sinh.” Turan thốt thầm, bước chân bất giác trở nên nhanh nhẹn hơn, vượt qua cả Neh. “Cô ta thức tỉnh rồi ư?”
– Các ngươi là ai?
Tiếng Tiffia lớn tiếng vang lên từ sau cánh cửa mở hờ, cách Turan vài mét.
Không chút do dự, Turan chạy ngay đến mở toang cửa xông ra ngoài.
– Không phải việc của ngươi!
Một thanh niên vận đồng phục nhân viên lau dọn của tòa nhà gắt lên, rồi hắn ta lao đến Tiffia, cây chổi lau nhà trên tay giờ đây có mũi giáo sắc nhọn.
Tiffia không ngần ngại giơ bùa lên trước mặt, cầm một viên ngọc lam rồi vạch lên bùa, kích hoạt nó và thổi ra một ngọn lửa thẳng vào người tên thanh niên.
Ngọn lửa khiến tên thanh niên vội vàng lẩn tránh, lùi ra sau đến mấy mét vì nhiệt lượng đột ngột tăng cao. Hắn ta quắc mắt nhìn Tiffia, rõ ràng cảm nhận được sự nguy hiểm từ cô ta. Nếu hắn ta tiếp tục xông lên sau khi tránh đòn, chắc chắn sẽ có một tấm bùa khác đang chờ đợi.
Tên thanh niên cũng đã chú ý tới sự xuất hiện của Turan, nhăn mày khó chịu. Đối phó với Tiffia đã khó khăn, nay lại thêm người hỗ trợ thì hắn ta càng không thể đạt được mục đích.
– Chuyện gì vậy, Tiffia? – Turan lên tiếng.
– Là cậu à, Turan. – Tiffia nói, mắt vẫn nhìn chăm chăm tên thanh niên – Tới giúp tôi một tay.
– Camilier đâu?
Turan hỏi, bước vội tới bên cạnh Tiffia. Nó đã rút kiếm ra rồi, nhưng vẫn chưa đụng tới khẩu Mabatum. Nếu để tên thanh niên này thấy nó cũng có vũ khí tầm xa, e rằng hắn ta sẽ sợ hãi mà bỏ chạy mất.
– Cô ta chạy rồi. – Tiffia đáp – Bị hai tên trong số bọn chúng đuổi theo.
“Vậy ra Tiffia mới là người bị giữ chân…” Turan nghĩ. Nó vừa thắc mắc tại sao Tiffia lại có vẻ vội vàng hơn cả tên thanh niên trước mặt nó.
– Tôi đến rồi đây. Kẻ địch là hắn ta hả?
Darmil giờ mới đuổi tới kịp, lên tiếng.
Turan không đáp mà cẩn thận cảm nhận vị trí của linh hồn song sinh của Camilier. Không mất quá lâu để nó thấy cô ta đang ở ngay sau ngã rẽ trước mặt, hẳn là đang đối đầu với hai đối thủ mà Tiffia vừa nhắc đến.
– Darmil! – Turan nói lớn – Chạy thẳng tới trước hỗ trợ cho Camilier.
Darmil nghe xong, hơi khó hiểu vì chẳng thấy ai phía trước, nhưng rồi vẫn lao người về trước theo yêu cầu của Turan.
– Muốn qua? Mơ cái gì thế?!
Tên thanh niên thốt lên rồi lao đến đâm thẳng mũi giáo của mình vào người Darmil.
– Con mẹ ngươi tránh ra!
Darmil quát lên, nhanh chóng cúi người tránh, đồng thời rút chùy ra quật mạnh một cú vào tên thanh niên khiến hắn văng đi tận mười mét. Hắn ta nằm trên sàn, quằn quại, ho sặc máu ra khắp nơi. Tay hắn ta cầm vội lấy một bình thuốc, nhưng chưa kịp mở nắp bình để uống thì đã gục mất, chốc tan thành những đốm sáng li ti.
– Vậy mà chết rồi? – Tiffia ngạc nhiên.
– Không phải lúc ngạc nhiên. Mau tới giúp Camilier.
Turan nói rồi lao đi ngay. Tiffia cũng vội chạy theo.
Không mất quá lâu để Turan đến được chỗ của nữ người sói. Cô ta lúc này đang cầm hai tay hai con dao b���c chống đỡ những đòn tấn công liên hoàn từ hai tên vận đồng phục nhân viên lau dọn. Trên người Camilier đã có những vết thương hở miệng, liên tục chảy máu làm giảm sức chiến đấu của cô ta.
“Cô ta vậy mà còn cầm cự được.” Turan lẩm bẩm. Nó không ngờ một Nihr như Camilier lại có thể chống đỡ tốt đến thế trước đòn tấn công từ hai phía. “Nhưng hẳn là không được lâu nữa.”
– Rút lui!
Một tên thanh niên nói lớn rồi nhảy ngược về sau, quay người bỏ chạy. Tên đồng bọn của hắn ta đâm thêm một nhát nữa nhưng rồi cũng dứt khoát chạy đi.
– Không cần đuổi.
Turan nói lớn, cản lấy Darmil vừa định đuổi theo.
– Tiffia. Cô kiểm tra vết thương cho Camilier đi.
– Hiểu rồi.
Turan đứng nhìn về phía hai tên thanh niên chạy đi, chốc thì biến mất sau một ngã rẽ. “Bọn chúng rốt cuộc là đang muốn làm gì?”
Lần này có đến ba kẻ tấn công Camilier, mà cả ba đều không có vẻ gì quá mạnh mẽ. Tiffia có thể khó đối phó, nhưng hai tên còn lại lại chẳng thể hạ gục nữ người sói. Điều này khiến Turan nghi ngờ về năng lực, ho���c có lẽ là mục đích thực sự của bọn chúng.
“Hay chúng chỉ đang muốn gây áp lực cho mình?” Turan chợt nghĩ, nhưng rồi lập tức gạt bỏ. Ý nghĩ này không phải là không khả thi, nhưng nếu đúng là vậy thì kẻ đứng đằng sau quá đáng sợ. Kẻ đó, nếu không phải một kẻ biến thái thì chỉ có thể là thuộc tầng lớp Chính thần đang muốn đối phó với thần Syrathr.
– Sao hả? Tìm được rồi chứ?
Là tiếng của Neh. Cô ta vậy mà lại là người tới sau cùng.
– Tìm được rồi. – Turan đáp – Cám ơn cô.
– Cô ta bị thương rồi. – Neh thốt – Để ta giúp-
– Không cần. – Turan vội nói, đưa tay ra cản lại – Còn lại chúng tôi có thể lo liệu được.
Neh bị cản thì nhăn mặt, gắt:
– Gì chứ! Ta vừa giúp ngươi mà thái độ gì thế này?!
Turan không đáp, trừng mắt nhìn Neh. Tình huống hiện tại rất nhạy cảm và căng thẳng, nó không thể tin tưởng bất kỳ ai ngoài thành viên tổ đội của mình.
Lúc đầu Neh không chấp nhận, nhăn mày nhếch mép tỏ vẻ bực tức nhưng rồi cũng quay người đi, thấp giọng bảo:
– Được rồi. Ta không làm nữa là ��ược chứ gì. Làm ơn mắc oán mà.
Darmil nhìn Neh, rồi lại nhìn Turan, thật sự khó xử. Neh không giúp thì thôi, nhưng đã giúp thì Darmil không thể để cô ta chịu thiệt.
– Cô đừng giận. – Darmil cất tiếng – Turan có lý do riêng của cậu ấy.
– Ta mà thèm giận à!
Turan tặc lưỡi, lắc nhẹ đầu bỏ qua. Nó giờ nên tập trung lo cho Camilier thì hơn.
– Sao rồi? – Turan ngồi xuống hỏi.
Camilier lúc này đang nằm tựa người vào Tiffia, nghe Turan hỏi thì cố thều thào nói gì đó nhưng không rõ.
– Đừng cố. – Tiffia vội bảo – Cậu cũng đừng hỏi nữa, Turan.
Turan có nhiều khúc mắc trong lòng, nhưng cũng đành giữ im lặng, chỉ thở dài một hơi. Hành động của Camilier lần này hoàn toàn nằm ngoài suy tính và hiểu biết của nó, ngay cả tình trạng thương tổn hiện giờ của cô ta cũng vậy.
“Trông không giống bị thương thông thường.” Turan nghĩ thầm. Camilier rõ ràng chỉ bị thương do giáo đâm, lẽ ra không thể nào đến mức không cất nổi lời mà chỉ có thể thều thào yếu ớt như vậy.
“Linh hồn song sinh của cô ta mất rồi?!” Turan ngạc nhiên, nhưng chỉ ch���c lát liền nhận ra sự hiện diện của linh hồn song sinh, tuy nhiên nó đã yếu đi rất nhiều. Tuy nhiên, trạng thái lúc này của chỉnh thể linh hồn đó lại trông như sắp biến mất bất kỳ lúc nào.
“Rốt cuộc là chuyện gì thế này…”
Mọi bản quyền nội dung đều thuộc về truyen.free, không thể sao chép dưới mọi hình thức.