(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 117: Hành Động Của Greiten
Turan nói một hồi rồi quyết định không đôi co với Neh nữa mà làm ngơ cô ta. Cô gái này hoàn toàn không chịu nghe lý lẽ, chỉ thích gây sự và kéo người khác vào một cuộc tranh cãi.
Nói tóm lại, cô ta đúng là một rắc rối.
Turan cùng Darmil quay trở lại chỗ ngồi của mình. Nhưng cả hai đi chưa được mấy bước thì đã thấy từ xa một nhóm người đang cãi vã, và Turan nhanh chóng nhận ra một phe trong số đó chính là tổ đội của Pongru.
– Các người đừng có vô lý! Nếu không làm cho ra lẽ, thì đừng hòng tôi bỏ qua!
Là tiếng của Pongru. Cậu ta lên tiếng lớn, trừng mắt nhìn chằm chằm một kẻ có vẻ hơi béo mập, lùn hơn mình cả một cái đầu.
– Thật nhảm nhí, Pongru. Ai ở đây cũng thấy rõ cô ta tự mình xông đến tấn công tôi. Nếu tôi không nhanh trí phản công, liệu giờ cậu có còn lớn tiếng như vậy không?
Tên lùn béo bĩu môi đáp lại, không hề kiêng dè Pongru một chút nào. Hắn ta nói xong thì bước một bước đến gần Natyr, người đang được Phalsia đỡ lấy, rõ ràng là muốn đẩy sự việc lên cao trào.
– Dừng bước ở đây được rồi, cậu Greiten.
Heathier tiến lên chặn bước tên béo mập kia, trầm giọng nói.
Greiten trông thấy Heathier thì thoáng giật mình, nhưng rất nhanh đã lấy lại được bình tĩnh, nhếch miệng cười nói:
– Hay thật đấy, ông Heathier. Nhà chúng tôi đã bỏ ra bao nhiêu tiền bạc và của cải để mời ông về mà không được, thế mà ông lại đến làm tay sai cho cái tên phế vật này.
Heathier rõ ràng là bị chọc tức, nhưng cố nén giận. Vừa định mở miệng đáp lời thì Pongru đã gắt:
– Con mẹ nó, ngươi bảo ai phế vật hả tên mập kia! Có dám đấu với thằng này một trận?!
Greiten không vội đáp mà liếc nhìn Pongru một cái, sau đó lại nhìn Heathier và Natyr. Rồi hắn ta cười khẩy nói:
– Đấu, không phải là không được. Chỉ là chờ vụ cá cược giữa hai ta kết thúc đã.
Pongru nhíu mày, nét mặt cau có, rõ ràng đã tức giận đến mức không thể kiềm chế được nữa. Cậu ta hoàn toàn biết đòn đánh vừa rồi của Greiten đã cố tình gây thương tích không nhỏ cho Natyr. Giờ đây, nghe những lời lẽ cùng thái độ khiêu khích của Greiten, Pongru dù muốn nhịn cũng không thể nhịn thêm được nữa.
Nhưng Pongru chưa kịp ra tay thì Turan đã bước đến chen vào giữa hai người. Nó cũng biết chỉ mình nó thì không đủ sức để cản được Pongru, thế nên đã nhờ Darmil giữ chặt cậu ta lại.
– Đúng là trăm nghe không bằng một thấy. Không ngờ là tiểu cậu chủ nhà Hointarous lại có sở thích trêu chọc con gái nhà người ta đấy.
Turan cất tiếng, cố tình dùng giọng đi��u vừa kinh ngạc vừa xem thường để chọc tức Greiten. Nó biết rõ tình huống hiện tại không thể dùng lý lẽ để giải quyết. Cơ bản là dù có làm rõ được mọi chuyện thì cũng không giúp Natyr hồi phục nhanh chóng được.
Tuy nhiên, Turan thực sự không hiểu vì lý do gì mà Greiten lại tìm cách gây khó dễ cho Natyr ngay lúc này. Dù một người nếu bị thương khi tham gia thi đấu trong thế giới giả lập sẽ gặp không ít bất lợi, nhưng trận đấu của cô ta vẫn còn phải chờ thêm một trận nữa. Mặt khác, thiết nhân Kayfeitian sẽ đối đầu với Darmil trước, chứ không phải Natyr. Phải đến trận chung kết thì hai người này mới có cơ hội chạm trán.
“Chẳng lẽ đối thủ sắp tới mới là con bài tẩy của hắn ta?” Turan chợt nghĩ, và nó thấy điều này thực sự rất có khả năng. “Nhưng kể cả điều đó là thật, thì đòn đánh của hắn ta có thể gây ảnh hưởng gì?”
– Này, tên này là ai?
Greiten cất tiếng hỏi. Ngay sau đó, một tên tóc bạc đeo kính đen từ phía sau bước lên, cúi người nói nhỏ:
– Turan. Là đội trưởng đang hợp tác với tổ đội Pongru. Một th��nh viên trong tổ đội của hắn được điều tra có thể là công tử nhà Altoris. Kẻ hèn này nghĩ tạm thời nên tránh xa...
– Ta làm việc không cần ngươi phải chỉ dạy. – Greiten gằn giọng.
Tên tóc bạc thoáng tỏ vẻ khó chịu, nhưng vẫn kính cẩn bảo:
– Vâng, thưa cậu chủ.
– Đây là cậu Turan phải không?
Greiten hỏi, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười xã giao. Hắn ta dù nói những lời khó nghe với thuộc hạ của mình nhưng vẫn biết không nên gây căng thẳng với Turan, hay nói đúng hơn là với đội trưởng của Darmil.
Turan liếc nhìn Greiten một cái, hơi bất ngờ trước phản ứng của hắn. Nó đã mong chờ một cơn giận dữ, hoặc vài lời châm chọc, mỉa mai nào đó, nhưng rõ ràng là tên béo này khó đối phó hơn Turan nghĩ.
“Thế này cũng tốt…”
Turan trước đây đã âm thầm điều tra một chút về thân thế của Greiten cùng Pongru. Cả hai người đều là con thứ thuộc dòng chính của hai gia tộc đã đối đầu nhau gần trăm năm tại vương quốc Enria này. Suốt chiều dài lịch sử, dù hai nhà này không nắm giữ vai trò chủ chốt gì nhưng tổng sức mạnh của bất k��� nhà nào cũng đều có thể chống đỡ một nửa vương quốc, đối phó với phần còn lại.
Thông tin là vậy, nhưng Turan nhận ra rằng nhà Hointarous và Feinter không tham gia vào dòng chảy lịch sử là vì luôn dè chừng đối phương. Chỉ cần một bên hành động, bên còn lại sẽ không ngần ngại tiếp sức cho hoàng gia để đè bẹp đối thủ. Trong khi đó, hoàng gia thì muốn giữ thế cân bằng của cả hai bên.
Tuy nhiên, nhìn tình hình thực tế sau Đại Thánh Thế thì thế lực của cả hai nhà này đều suy giảm mạnh, và đều đã đầu nhập hoặc hợp tác với các phe phái lớn để sống sót qua cuộc càn quét quý tộc của vương triều.
Dù sao thì, thời đại cũ đã qua rồi. Kẻ lỗi thời chắc chắn sẽ bị tiêu diệt.
Thế nên Darmil có trọng lượng vô cùng lớn trong việc cầm chừng mâu thuẫn không chỉ giữa Pongru với Greiten mà còn cả giữa nhà Hointarous và nhà Feinter. Quân đoàn Rumpal có thể không đủ sức mạnh để đè ép hoàn toàn một trong hai nhà vì còn e ngại các thế lực khác, nhưng thay vì có thêm một kẻ địch, thà bớt đi một kẻ địch còn hơn.
– Không ngờ là tiểu cậu chủ nhà Hointarous cũng biết đến tôi.
Turan cười nói. Nó biết rằng đây chưa phải lúc nên gây căng thẳng với nhà Hointarous, hay nói đúng hơn là không nên hoàn toàn đứng về phía nhà Feinter. Việc đứng trung lập giữa mâu thuẫn của hai nhà, đồng thời không ủng hộ bất kỳ bên nào, mới là điều mang lại lợi ích lớn nhất cho tổ đội của Turan.
Mặt khác, Turan cần tìm ra lý do đằng sau hành động gây khó dễ của Greiten với Natyr ngay lúc này. Dù giao kèo giữa Turan và Heathier không bao gồm việc Natyr phải lọt vào vòng chung kết, nhưng nếu để Greiten được lợi và thắng cược thì sẽ rất khó khăn cho sự hợp tác sau này, không chỉ với tổ đội Pongru mà còn ảnh hưởng đến các mối quan hệ tương lai.
– Hiểu biết rộng một chút, là tốt.
Greiten nhăn mày đáp, vẻ mặt có hơi vội vàng. Hắn ta trông như đang muốn ra tay làm gì đó, nhưng vì sự xuất hiện bất ngờ của Turan và Darmil mà không thể thực hiện được.
– Vậy, chuyện này…?
Turan nói, đi thẳng vào vấn đề. Greiten đã chứng tỏ bản thân là người cẩn trọng, sẽ không dễ dàng để lộ ý đồ. Nếu ��ã vậy thì Turan không cần phải dây dưa thêm làm gì nữa, chỉ cần cản được hắn ta vào lúc này là đủ.
– Là hiểu nhầm thôi. – Greiten vội nói – Tôi sẽ đi ngay. Khi khác có cơ hội, chúng ta sẽ nói chuyện.
Greiten sau đó dứt khoát quay người bỏ đi. Turan không cản, cũng không đáp lời gì. Nó nhìn theo bóng lưng của dáng người béo mập kia, trong lòng không hiểu sao lại dấy lên một chút bất an.
Turan biết mình có thể hay suy nghĩ quá nhiều, nhưng trực giác của nó chưa bao giờ sai.
“Hắn giả bộ!?” Turan thầm thốt lên, vội quay người chạy đi kiểm tra Natyr. Cô gái có dáng người nhỏ nhắn trừng mắt nhìn Greiten, sự hận thù hiện rõ trong mắt cô. Dù vậy, cô ta trông có vẻ không thể tự mình đứng vững được.
– Cô ta bị như thế này bao lâu rồi? – Turan cất tiếng hỏi.
Phalsia thấy vẻ vội vã cùng câu hỏi bất chợt của Turan thì hơi hoảng hốt, mất đến hai giây mới có thể đáp lời:
– T-tầm năm phút rồi.
Turan nhìn bình thuốc hồi phục khí huyết trên tay của Phalsia, biết rằng nó đã được dùng từ trước đó. Theo lời của Phalsia thì năm phút đ�� trôi qua, vậy mà tình trạng của Natyr không hề khá hơn chút nào cả. Thuốc hồi phục dù phẩm chất có kém một chút cũng không thể nào lại có hiệu quả chậm đến như vậy.
– Đừng lo, chỉ là chút trò vặt của Greiten mà thôi.
Một tiếng nói chợt vang lên, là Heathier. Ông ta sau đó bước đến, đặt một tấm bùa lên bụng Natyr, khẽ dẫn một ít ma năng vào đó. Tấm bùa phát sáng rồi tan ra thành những đốm sáng li ti thấm vào người cô. Cô gái người thú rên nhẹ vài tiếng, rồi chợt nhắm nghiền hai mắt, toàn thân thả lỏng, không còn chút sức lực.
“Ngủ rồi?” Turan nghĩ, quay đầu nhìn Heathier. Nó thật sự muốn dùng kỹ năng chủ đạo của mình để kiểm tra xem thứ ông ta vừa dùng là gì.
– Nghỉ ngơi một lát, khi tỉnh lại có thể coi như khỏe hẳn rồi. – Heathier cất tiếng.
Nhìn dáng vẻ đầy tự tin của Heathier, Turan cho là ông ta thật sự đã giải quyết được vấn đề của Natyr.
– Xem ra tôi lo thừa rồi. – Turan nói.
– Không hề. – Heathier vội đáp – Nếu không có cậu ra mặt thì Pongru đã bị Greiten khiêu khích thành công mất rồi. Mà nếu tôi bỏ mặc Natyr để đi ngăn cản, thì tay chân của hắn ta sẽ ra tay với cô ấy. Greiten thật sự là một kẻ khó đối phó.
Turan không phản đối. Những lời nó vừa nói chỉ là khách sáo mà thôi. Nhưng việc Heathier lên tiếng công nhận cho thấy ông ta rõ ràng rất cảm kích hành động của Turan.
– Cám ơn hai người, Turan, Darmil.
Pongru bước tới, cúi người nói. Cơn giận của cậu ta vẫn còn đó, hẳn là mong muốn đấu với Greiten vẫn không hề thay đổi.
– Ha ha! – Darmil cười lớn – Đó là việc tôi nên làm mà!
Turan nhìn Darmil với vẻ mặt ngơ ngác không biết chuyện gì đang xảy ra, khẽ tặc lưỡi. Quả thật, công lớn lần này quả thật vẫn thuộc về cậu ta.
Mọi quyền lợi nội dung của đoạn trích này đều thuộc về truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép trái phép.