(Đã dịch) Pháp Sư Harry Truyện - Chương 72: Ác Đấu .
Nhớ tới những lời đồn đại về Kẻ Điên Lionel, Harry không khỏi thầm kêu khổ vì sao mình lại gặp phải đối thủ này, đúng là xui xẻo hết chỗ nói. Tuy nhiên, Harry cũng không quá sợ hãi, bởi hắn vẫn còn một át chủ bài có thể giúp mình chiến thắng đối phương, biến nguy thành an. Vì thế, hắn nhanh chóng ổn định lại tinh thần.
“Ngươi làm sao có thể phát hiện ra chỗ này?” Hắn nhìn Lionel trầm giọng hỏi. Khu vực hang động này vô cùng bí ẩn, hơn nữa hắn đã bố trí rất nhiều cạm bẫy đề phòng người lạ. Sao tên này lại có thể tiến vào được chứ?
“Làm sao phát hiện ra ư?” Lionel lạnh lùng đáp: “Còn không phải do ngươi tự dẫn ta đến đây sao?”
“Tự ta dẫn ngươi đến đây? Là ý gì?” Harry nghe vậy, nghi hoặc hỏi.
“Thật ra, ngay từ lúc ngươi chiến đấu với hai kẻ kia, ta đã ẩn nấp một bên âm thầm theo dõi. Khi ngươi dẫn theo tên nhóc kia đến đây, ta bám theo các ngươi, đương nhiên là có thể đến được nơi này!” Lionel giải thích.
Harry nghe vậy, khẽ nhíu mày, thầm mắng bản thân ngu xuẩn. Lúc nãy, vì thấy vết thương của Let quá nặng, cần được chữa trị ngay, hắn đã quên không đi đường vòng tránh tai mắt của người khác, mà trực tiếp mang theo Let đi theo con đường ngắn nhất và ít cạm bẫy nhất để trở về đây. Cứ ngỡ như vậy là tốt cho Let, nào ngờ lại dẫn tới tên sát tinh này, hại Let mất mạng, Kili cũng bị trọng thương.
Nhất thời trong lòng hắn vô cùng tự trách, đồng thời cũng có hơi khiếp sợ thực lực của Lionel. Tuy rằng đoạn đường hắn chọn là con đường ngắn nhất và ít cạm bẫy nhất, nhưng từ chỗ chiến trường nơi hắn giải quyết hai người trung niên muốn về tới đây cũng phải mất hơn mười lăm phút, đi qua một con đường rừng rậm rạp lá cây. Khi đi qua chỗ đó, Lionel vẫn có thể không phát ra một chút âm thanh hay động tĩnh nào, đủ để thấy thực lực của hắn cao thâm đến mức nào. Ít nhất là về phần thuật truy tung, chính Harry cũng phải tự nhận không thể sánh bằng.
“Quả không hổ danh là cao thủ nổi tiếng của Học viện Westor. Tuy tính cách có vấn đề, nhưng thực lực của hắn quả thật vượt trội hơn hẳn những người khác!”
Harry không khỏi thầm nghĩ trong lòng.
“Tên nhóc này hẳn là đã bị thực lực của ta làm cho chấn kinh rồi!”
Nhìn thấy vẻ mặt của Harry, trong lòng Lionel đại khái đã đoán ra suy nghĩ của hắn. Hắn đắc ý thầm nghĩ, bản thân rất hưởng thụ cảm giác bị người khác sợ hãi và úy kỵ. Cảm giác này giống như thuốc phiện, mỗi lần cảm nhận được nó đều khiến lòng hắn dâng lên một sự hưng phấn không gì sánh được. Đặc biệt là khi người đang úy kỵ và sợ hãi hắn hiện nay lại là một thiên tài Ma pháp – loại người mà hắn ghét nhất – điều đó càng làm khoái cảm trong lòng hắn bành trướng gấp mười lần, thậm chí gấp trăm lần.
Nhưng đắc ý thì đắc ý, hắn vẫn không quên mục đích bản thân đến đây là để làm gì. Chỉ nghe hắn trầm giọng cất lời: “Thằng nhóc con, ta thấy ngươi cũng là một thiên tài Ma pháp có thực lực không tầm thường. Vì vậy, ta sẽ từ bi cho phép ngươi tự chọn cách chết! Ngươi chọn cái chết nào đây? Một là bị ta chém bay đầu, hai là bị ta dùng Đấu Khí thiêu thành bụi đất?”
“Muốn ta lựa chọn cái chết? Đúng là nực cười! Lionel, ngươi tuy có thực lực mạnh hơn ta thật, nhưng chưa đấu mà đã đòi ta tự chọn cái chết, như vậy chẳng phải quá mức cuồng vọng rồi sao! Nói không chừng khi quyết đấu, ta mới là người chọn cách chết cho ngươi đó!” Harry nghe được lời nói của Lionel thì làm ra vẻ nổi giận, khiêu khích đáp.
Mục tiêu của hắn là muốn thông qua lời nói chọc giận Lionel. Nếu đối phương vì giận dữ mà xúc động tấn công, rất có khả năng sẽ phạm phải sai lầm, đến lúc đó khả năng thắng của hắn cũng sẽ cao hơn một chút.
“Muốn lựa chọn cách chết cho ta? Được lắm, tiểu quỷ, ngươi rất có khí phách và gan dạ! Để ta xem thực lực của ngươi có xứng với sự gan dạ của ngươi hay không? Tiếp chiêu của ta đi!” Nhưng trái với suy nghĩ của Harry, khi Lionel nghe được những lời khiêu khích đó, hắn không hề có vẻ gì là tức giận, chỉ cười lạnh một tiếng rồi toàn thân biến mất khỏi chỗ đang đứng một cách nhanh chóng.
Một giây sau, không biết hắn dùng thân pháp gì mà đã quỷ dị xuất hiện trước mặt Harry, tung ra một quyền.
Tuy rằng đã tập trung hết sức chú ý, nhưng đối diện với tốc độ kinh người của Lionel, Harry vẫn có chút phản ứng không kịp. Mắt thấy một quyền của đối phương đánh tới, hắn không thể làm gì khác hơn là ngưng tụ Ma lực thành vòng hộ thân, đồng thời sử dụng bí thuật rèn luyện cơ thể mà thầy mình đã truyền dạy, gia tốc tốc độ dòng chảy của máu, cố gắng chống đỡ.
“Ầm!” Khi nắm đấm của Lionel va chạm với hai lớp phòng hộ của Harry, chỉ nghe một âm thanh trầm đục vang lên, sau đó toàn thân Harry bị đánh lui về phía sau như một viên đạn pháo.
“Lực phòng thủ thật cường đại, một quyền này mà tên tiểu quỷ này chịu đựng được!” Dù một quyền đã thành công, Lionel cũng không tỏ vẻ vui vẻ, ngược lại còn có chút kinh ng��c kêu lên một tiếng.
Tuy rằng kinh ngạc, nhưng hắn vẫn không dừng lại. Toàn thân lại lần nữa biến mất, tiếp tục tiến công đối thủ.
Đối diện với thế công liên hoàn của đối thủ, Harry cũng không hoảng loạn. Hắn tập trung sử dụng mấy đạo Ma pháp cảm nhận và bí thuật điều khiển máu để cường hóa thính giác của mình. Mục đích của hắn rất rõ ràng: nếu mắt đã không thể theo kịp tốc độ của đối thủ, thì hắn sẽ sử dụng các giác quan khác như thính giác để định vị.
“Ở phía sau!” Sau một lát cố gắng lắng nghe, cuối cùng Harry có vẻ cũng đã phát hiện ra vị trí của Lionel. Hắn xuất ra Tri Chu Đao giấu trong bàn tay, chém mạnh về phía sau một cái. Chiêu này Harry dốc toàn lực, với lực tay của hắn cộng thêm độ sắc bén của Tri Chu Đao, Harry tự tin rằng dù Lionel có lợi hại thế nào cũng phải bị thương.
Nhưng một chiêu tràn đầy tự tin của Harry lại đánh vào khoảng không, bởi vì Lionel căn bản không ở phía sau hắn.
“Chết! Bị lừa rồi!” Mắt thấy chiêu thức của mình thất bại, sắc mặt Harry không khỏi đại biến. Theo bản năng, hắn vội vàng đưa mắt nhìn qua hai phía trái phải, muốn tìm ra tung tích của địch thủ.
Có điều Lionel cũng không ở vị trí bên trái hay bên phải hắn!
Trái phải, trước sau đều không đúng, vậy rốt cuộc Lionel đang ở đâu?
Đáp án lập tức xuất hiện trong đầu Harry: vị trí của đối phương chính là bên trên đầu hắn!
Sự thật quả thật cũng như Harry suy đoán. Trong lúc hắn đang nhìn quanh bốn phía, Lionel đã từ phía trên đầu Harry vung trảo hung mãnh đánh xuống.
Một chiêu này được Lionel gọi là Ngạ Long Tranh Thực. Nếu đánh trúng thì hắn có tự tin có thể một đòn bóp nát đầu Harry như bóp nát một trái cà.
Nhưng Harry là người đã thân kinh bách chiến trong Đại Đấu Trường, có chiêu thức hay tình huống nào mà chưa từng gặp qua. Đối diện với hai tay của Lionel đánh xuống, hắn không tránh không né, mà chọn đúng thời cơ khi đầu Lionel sắp lướt qua đầu mình, húc mạnh đầu tới phía trước.
“Binh!” Lionel không thể ngờ Harry lại có chiêu thức này, nhất thời không kịp đề phòng, bị đầu Harry húc bay ra xa.
Khi hắn đáp xuống đất thì ch��� cảm thấy đầu mình xuất hiện một cục sưng to, không khỏi thầm mắng: “Tiểu quỷ khá lắm, ta đã xem thường ngươi rồi!”
Đoạn truyện này được biên tập tinh tế dưới bàn tay truyen.free, kính mong quý độc giả đón nhận.