(Đã dịch) Pháp Sư Harry Truyện - Chương 310: Kiểm Tra Chiến Lợi Phẩm .
Bữa tiệc trong tiểu viện kéo dài đến gần nửa đêm mới chấm dứt. Sau khi tiễn Bà chủ Ivy cùng Ciri về, Harry và Elizabeth liền vào phòng đánh một giấc. Không biết có phải vì một ngày đường mệt mỏi hay không, mà giấc ngủ của cả hai sâu đến lạ thường, tận tám, chín giờ sáng hôm sau vẫn chưa tỉnh dậy.
Phải đợi tới khi ánh nắng mặt trời chiếu xuyên qua cửa sổ, rọi thẳng vào khuôn mặt Harry, hắn mới khó chịu hé mắt, chui ra khỏi đống chăn ấm.
“Đã mười giờ rồi sao? Phải thức dậy thôi, không thể ngủ tiếp nữa!” Harry đưa đôi mắt còn ngái ngủ nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường, thấy kim giờ đã chỉ số mười thì lẩm bẩm một tiếng rồi bật dậy, bước xuống giường, đi vào phòng vệ sinh bên cạnh để đánh răng rửa mặt.
Sau khi vệ sinh cá nhân xong, Harry đi tới trước cửa phòng Elizabeth, dùng tay gõ cửa nói: “Elizabeth, ngươi mau thức dậy đi! Đã mười giờ sáng rồi đó!”
“Ta biết rồi! Ngươi đợi một chút đi Harry, ta muốn nằm thêm một lát nữa!” Từ bên trong phòng vang lên giọng nói còn ngái ngủ không che giấu được của Elizabeth.
“Được rồi! Vậy chừng nào ngươi thức dậy thì ra ngoài sân tìm ta, ta đi ăn sáng trước đây!” Harry nghe vậy cũng không làm phiền Elizabeth thêm nữa, nói vọng vào rồi quay đi. Dù sao hôm nay hai người họ cũng không có việc gì gấp, để cô ấy ngủ thêm chút nữa cũng chẳng sao!
Ra ngoài, Harry tiện tay lấy ra Ma thạch truyền tin, bấm số gọi tới nhà bếp của Khách sạn, nhờ họ chuẩn bị bữa sáng cho mình.
Tốc độ của các đầu bếp khách sạn rất nhanh, chỉ trong vỏn vẹn năm phút sau, sáu, bảy món ăn nóng hổi đã được mang đến đặt trước mặt Harry.
Harry thanh toán rồi cảm ơn họ, sau đó ngồi xuống dùng bữa. Vừa ăn, hắn vừa đưa mắt ngắm nhìn khung cảnh trong tiểu viện của mình.
Tuy cảnh vật nơi này chẳng khác gì ba tháng trước, vẫn y nguyên như cũ, thế mà không hiểu sao, khi ngắm nhìn chúng lúc này, Harry lại cảm thấy trong lòng vui vẻ lạ thường!
“Đây có lẽ là do ta vừa mới trải qua một trận chiến sinh tử gian nan đi!” Hắn mỉm cười tự nhủ với bản thân.
Roser, đang đeo bên mình, nghe vậy cũng âm thầm gật đầu tán đồng, nhưng không lên tiếng mà để yên cho hắn tận hưởng khung cảnh trước mắt.
Bầu không khí yên tĩnh duy trì được hơn ba mươi phút thì bị Elizabeth phá vỡ. Cô từ trong nhà đẩy cửa bước ra, nhìn Harry kêu lên một tiếng: “Chào buổi sáng Harry!”
“Bây giờ đã hơn mười giờ rồi còn sáng cái gì nữa chứ? Đồ lười biếng, ngươi ngủ muộn quá rồi đó!” Bị phá mất bầu không khí yên tĩnh dễ chịu, Harry hơi khó chịu, trầm giọng nhìn Elizabeth nói.
“Hừ! Dám nói ta là đồ lười biếng? Ngươi không phải cũng ngủ tới mười giờ mới dậy hay sao? Có khác gì ta đâu chứ! Nếu ta là đồ lười biếng thì ngươi cũng vậy thôi!” Vô duyên vô cớ bị mắng, Elizabeth tỏ vẻ khó chịu phản bác.
“Ngươi...” Harry nghe vậy nhíu mày định đáp trả, nhưng nghĩ lại thì lại phát hiện ra những lời Elizabeth nói đâu có sai. Bản thân mình cũng chỉ dậy sớm hơn cô ấy một chút, có tư cách gì mà gọi cô ấy là đồ lười biếng chứ?
“Hì hì... không đáp trả ta coi như là ngươi thông minh đó!” Elizabeth nhìn thấy biểu hiện của Harry như đoán được suy nghĩ trong lòng hắn, thầm cười một tiếng rồi ngồi xuống bàn, dùng nĩa gắp thức ăn đặt vào đĩa của mình.
Harry thấy vậy cũng không lên tiếng nữa, tiếp tục ăn thức ăn trong đĩa.
Với tốc độ của hai người, rất nhanh thôi, sáu, bảy đĩa thức ăn trên bàn đã bị quét sạch.
Sau khi ăn xong, Harry dọn những chiếc đĩa bẩn xuống, xếp thành chồng dưới chân bàn rồi nhìn Elizabeth nói: “Bây giờ chúng ta bắt tay vào việc chính của ngày hôm nay thôi!”
“Được lắm!” Elizabeth nghe thấy lời nói của hắn thì khuôn mặt vốn tùy ý ngay lập tức nghiêm túc trở lại, gật đầu một cái nói.
Công việc mà hai người sắp làm, cũng là điều họ luôn thực hiện mỗi khi đi săn trở về: kiểm tra chiến lợi phẩm!
Chỉ có điều lần này, thứ họ muốn kiểm tra không phải là tài liệu hay da thịt Ma Thú, mà là những vật còn sót lại của đám người Garren Gason đã bị họ tiêu diệt.
“Đây là phần của ta!” Harry là người bắt đầu trước. Hắn lật tay một cái, trên bàn liền xuất hiện một chiếc nhẫn màu đen có hình đầu rồng được điêu khắc cẩn thận và một cái túi nhỏ màu tím. Đó chính là Nhẫn Không Gian và Túi Không Gian dùng để chứa đồ mà Garren Gason đã đem theo bên mình. Sau khi hắn chết, những vật này đã bị Harry thu lấy khi hỏa táng xác.
“Còn đây là của ta!” Elizabeth cũng đặt lên bàn ba chiếc Túi Không Gian thu được từ Oxto, Matrix và Urli. Hơi ngừng một chút, cô lại lấy ra ba viên tinh thạch màu đỏ, trông tựa như ma tinh hạch, đưa tới trước mặt Harry và nói: “À phải rồi, khi giết chết đối thủ của ta, ta tìm thấy ba viên tinh thạch này trong mảnh vỡ vụn của thi thể bọn chúng. Nhìn thì giống ma tinh hạch của Ma Thú để lại sau khi chết, nhưng khí tức bên trong lại không hoàn toàn giống. Ta cũng không biết đây là vật gì. Ngươi từng đọc ký ức của Garren Gason, chắc hẳn biết lai lịch của chúng, phải không?”
“Những thứ này?” Harry đưa mắt nhìn ba viên tinh thạch màu đỏ mà Elizabeth vừa mới lấy ra, nhíu mày một chút sau đó nói: “Ta đúng là có biết lai lịch của chúng. Nếu ta không lầm, đây chính là Huyết Tinh Thạch mà Garren Gason đã chuẩn bị để đột phá cảnh giới Huyền Thoại. Trong tay ta cũng có hai viên, ngươi xem đây!”
Vừa nói Harry lật tay lấy ra hai viên tinh thạch giống hệt như vậy nữa từ trong người ra, đặt lên mặt bàn cho Elizabeth xem.
Elizabeth đưa mắt nhìn vào hai viên tinh thạch mà Harry vừa mới lấy ra, phát hiện ra chúng chẳng khác gì ba viên tinh thạch trong tay mình cả, từ màu sắc đến khí tức. Cô nghi hoặc hỏi: “Harry, ngươi nói năm viên tinh thạch này là vật tên Garren Gason chuẩn bị để đột phá cảnh giới Huyền Thoại? Vậy tại sao chúng lại nằm trong người thuộc hạ của hắn? Hắn sẽ sử dụng chúng ra sao? Chẳng lẽ là ăn?”
“Đúng vậy, cách Garren Gason sử dụng những tinh thạch này chính là dùng để ăn!” Trước ánh mắt kinh ngạc của Elizabeth, Harry gật đầu đồng tình, sau đó bắt đầu giải thích toàn bộ quá trình chế tạo và cách sử dụng của năm viên Huyết Tinh Thạch mà hắn đã thấy trong ký ức của Garren Gason cho cô nghe.
“Chà! Không ngờ tên Garren Gason lại độc ác đến thế, có thể nghĩ ra cách gieo cấy những thứ này vào cơ thể thuộc hạ, mượn công sức của họ rèn luyện. Đợi khi luyện thành, hắn lại giết người để lấy chúng ra dùng cho bản thân. Thật đúng là táng tận lương tâm!” Sau khi nghe xong câu chuyện, Elizabeth không khỏi hít sâu một hơi khí lạnh, tỏ vẻ kinh hãi trước sự máu lạnh của Garren Gason.
Harry thấy vậy cũng lộ vẻ đồng cảm. Sau khi chứng kiến những ký ức liên quan đến Huyết Tinh Thạch này, dù đã qua bao lâu, mỗi khi nhớ lại, hắn vẫn không khỏi kinh hãi và khó chịu trước thủ đoạn của Garren Gason.
Một lát sau, Elizabeth miễn cưỡng lấy lại bình tĩnh, nhìn Harry hỏi: “Bây giờ những viên Huyết Tinh Thạch này đã rơi vào tay chúng ta, Harry, ngươi định xử lý chúng ra sao đây?”
“Xử lý ra sao ư? Theo ta thấy, tốt nhất chúng ta nên hủy chúng đi!” Harry trầm giọng nói.
Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.