(Đã dịch) Nhân Tính Thế Gian - Chương 77: Một thời oanh liệt
Vũ Lan Quốc được chia thành mười hai châu, mỗi châu do một tri phủ đứng đầu. Dưới mỗi châu là các quận, do thái thú cai quản. Tiếp đến là các huyện, với huyện lệnh đứng đầu, và cuối cùng là các thị trấn, làng mạc.
Dù thế giới này lấy võ làm chủ đạo nhưng điều đó không có nghĩa là hệ thống chính trị truyền thống sẽ sụp đổ; mỗi địa phương sẽ luôn có quan lại cai quản. Về cơ bản, hệ thống quan lại của các triều đại đều được chia làm chín phẩm hàm, với Nhất phẩm là cao nhất. Mỗi phẩm lại được chia thành hai cấp là Chính và Tòng. Cấp Tòng thường là người phò tá cho cấp Chính, tuy lương bổng thấp hơn một chút nhưng vẫn cùng phẩm quan.
Giang Trà được xem là một quận, nên người đứng đầu nơi này là một thái thú quan Ngũ phẩm. Quận này được chia thành tám huyện, mỗi huyện do một huyện lệnh Thất phẩm cai quản. Dù Thất phẩm là một trong những phẩm thấp nhất, nhưng cũng là người của triều đình nên vẫn có nhiều đặc quyền. Họ được ban một mảnh đất bốn sào, nhận bổng lộc định kỳ cùng các chế độ trợ cấp và đãi ngộ khác.
Lúc này, vị quản gia của gia tộc ra tiếp đón đoàn người của Trần gia. Do Thanh Sam còn nhỏ, Cố Trường phải đứng ra làm người đại diện thực hiện các hoạt động xã giao. Sau đó, một thị nữ dẫn Thanh Sam về phòng nghỉ ngơi. Ngô Trung và Ngọc Hoa là gia nhân thân cận nên đi theo sau. Hắn quan sát khuôn viên của gia tộc; nơi này tuy nhìn rất khang trang nhưng kém xa nhiều bậc so v��i Trần gia. Dù quãng đường không dài, hắn liền nhận ra gia tộc của tiểu thư giàu có hơn tư gia của một huyện lệnh. Nói thật, Ngô Trung không có nhiều cơ hội tiếp xúc với giới quan lại mà chủ yếu chỉ biết qua các thông tin trên học viện. Ngay cả vị quan đứng đầu Vô Thương Thành là thành chủ, hắn cũng chưa từng diện kiến. Do đó, hắn không thể xác định chính xác một vị quan sẽ giàu có đến mức nào, nhưng ít nhất, một đại gia tộc ở Vô Thương Thành vẫn vượt xa một huyện lệnh rất nhiều.
"Có gì cần thì xin báo cho bất cứ gia nhân nào mà tiểu thư gặp. Tiểu nữ xin lui trước."
Thị nữ đưa Thanh Sam vào phòng nghỉ ngơi, sau đó rời đi ngay lập tức. Thái độ của nàng ta khiến Ngô Trung cảm thấy khó hiểu. Tuy không thể diễn tả rõ ràng, nhưng cách nói chuyện đó với Thanh Sam làm hắn có cảm giác như nàng ta đang tiếp đãi một vị khách xa lạ từ phương xa đến. Trần Thanh Sam dù gì cũng là cháu ruột của tổ mẫu, là người thân ruột thịt trong gia tộc, đáng lẽ ra không nên bị đối xử lạnh nhạt như vậy. Hắn vốn không phải người nhỏ nhen hay chấp nhặt, nhưng với tư cách một thuộc hạ, hắn cần đòi lại công đạo cho chủ tử nếu cần thiết.
Ngô Trung quay sang Thanh Sam, phụ giúp Ngọc Hoa dọn dẹp phòng. Trong thời gian đó, hắn để ý thấy Thanh Sam có biểu hiện bất thường, cô bé không còn năng động như thường ngày. Hiện tại, Thanh Sam đang ngồi yên trên ghế, đôi mắt nhìn về phía xa xăm.
"Tiểu thư, người sao thế?" Ngô Trung tiến đến gần hỏi thăm.
Hắn tiến đến trước mặt Thanh Sam, quỳ hẳn hai chân xuống để tầm mắt ngang với cô bé đang ngồi. Hắn nắm lấy đôi tay nhỏ nhắn của Thanh Sam, đặt lên gối cô bé và nở nụ cười hiền hòa. Hiển nhiên, hắn nhận ra Thanh Sam đang có điều gì đó giấu kín trong lòng. Từng hành động của hắn lúc này đều nhằm mang lại cảm giác an tâm, giúp cô bé dễ dàng mở lòng.
"Muội chưa từng gặp ngoại tổ mẫu bao giờ nên hơi lo. Liệu ngoại tổ mẫu có không thích muội không?" Thanh Sam nhìn Ngô Trung một lúc rồi mới quyết định trả lời.
"Làm sao có thể chứ, Thanh Sam của chúng ta rất ngoan mà." Ngô Trung bất ngờ trước câu hỏi của tiểu thư, hắn lập tức an ủi cô bé, giống như khi cô bé còn nhỏ.
Kể từ khi Ngô Trung về Trần gia đến nay, đây là lần đầu tiên hắn cùng Thanh Sam đến nơi này. Nếu quả thật từ trước đến giờ cô bé chưa từng gặp mặt người bà này, hắn cảm thấy thật đáng thương cho cô bé.
"Không sao đâu, tỷ chắc rằng tổ mẫu rất thương muội, không cần phải lo. Dù chuyện gì xảy ra thì luôn có tỷ và Ngô Trung ở đây ủng hộ." Ngọc Hoa đã nghe được tâm sự của Thanh Sam, liền lặng lẽ chạy đến ôm chầm lấy cô bé.
Sau những lời an ủi của hai người, tâm trạng Thanh Sam đã vơi đi phần nào, nụ cười lại nở trên môi cô bé. Thanh Sam lại trở về là một cô bé vui tươi, đi khắp phòng khám phá. Nhân lúc này, Ngọc Hoa kéo Ngô Trung qua một góc.
"Ngô Trung, do ngươi mới về Trần gia vài năm gần đây nên không biết. Nhà ngoại của tiểu thư không hề ưa nàng, có vẻ ngay cả vị tổ mẫu kia cũng vậy." Ngọc Hoa nói nhỏ vào tai Ngô Trung, không muốn để tiểu thư nghe được.
"Cái gì! Tại sao lại vậy?" Ngô Trung bất ngờ, hỏi lại. Làm sao có một người bà lại ghét cháu mình được chứ?
Ngọc Hoa suy nghĩ một lúc rồi đưa ra hai lý do chính.
Đầu tiên, gia tộc họ Lữ này có một tư tưởng cổ hủ đã ăn sâu bén rễ từ đời này sang đời khác, đó là trọng nam khinh nữ. Dù sao thì thời đại này là thời đại của võ đạo, thực lực cá nhân mới là thước đo giá trị con người, chứ không phải giới tính. Nhưng với Lữ gia thì dù là con gái trong gia tộc, dù có tài giỏi đến đâu cũng không nhận được sự quan tâm như con trai. Ngọc Hoa cũng không biết vì sao tư tưởng này vẫn còn tồn tại, và một trong những nạn nhân của nó chính là phu nhân Trần gia. Mẹ của Thanh Sam tên là Lữ Cát Anh, trời sinh sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành. Học vấn lẫn thực lực của phu nhân đều thuộc dạng nổi bật so với những người đồng trang lứa tại Giang Trà vào thời điểm ấy, nhưng vì thân phận nữ nhi, nàng không có bất cứ quyền hạn gì trong gia tộc, dù là con gái của gia chủ.
Lý do thứ hai, cũng là lý do chủ yếu khiến gia tộc này không có thiện cảm với Thanh Sam, chính là từ thời trẻ của gia chủ Trần Thanh Phong. Ngoại tổ phụ của Thanh Sam khi ấy là một thái thú. Vì là quan nên ông có các mối quan hệ với những vị quan khác, trong đó có một vị là tri phủ Ngũ phẩm. Con trai của vị tri phủ đó đã đến Giang Trà du ngoạn, vô tình nhìn thấy Lữ Cát Anh trên phố phường và trúng tiếng sét ái tình. Gã ra sức cưa cẩm Cát Anh, dùng cả tiền bạc và gia thế của cha mình để khiến nàng để ý, nhưng gã không hay biết rằng điều đó lại vô cùng phản tác dụng. Sau đó, gã điều tra và biết được cha của Cát Anh là một thái thú thuộc châu do cha hắn cai quản. Phát hiện sự trùng hợp này, gã lập tức về nhà nhờ cha giúp đỡ. Vì gã là con trai độc tôn, vị tri phủ kia đã giúp con trai mình mở lời hỏi cưới Cát Anh. Cha của Cát Anh hiển nhiên rất đồng ý với lời hỏi cưới này. Thứ nhất, thông gia là cấp trên của mình, nếu hôn sự này thành công thì có thể nhờ đó mà được thăng chức. Thứ hai, dù ông ta không được thăng chức, Lữ gia vẫn được hưởng ké danh tiếng "con dâu nhà tri phủ" và thuận lợi phát triển gia tộc.
Cát Anh dù đã ra sức phản đối, nhưng nàng lại quá thấp cổ bé họng, thêm thân phận nữ nhi khiến nàng càng không có tiếng nói, thậm chí còn bị giam lỏng để đề phòng bỏ trốn. Nếu không có bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào xảy ra, Cát Anh hẳn đã phải gả vào nhà tri phủ. Và chuyện ngoài ý muốn đó, chính là "Thanh Phong". Ngọc Hoa không biết cụ thể gia chủ đã làm gì, nhưng kết quả thì ai cũng rõ. Lữ Cát Anh đã về làm dâu Trần gia, trở thành người vợ hiền của Thanh Phong, mẹ của Thanh Sam và hai người anh trai cô bé. Kể từ đó, mối quan hệ giữa hai nhà nội ngoại như nước với lửa, dù Thanh Phong đã nhiều lần hạ mình để giữ hòa khí. Sự mâu thuẫn này chỉ thuyên giảm sau khi Cát Anh sinh hạ hai người con trai kiệt xuất, vô tình đánh đúng vào tư tưởng trọng nam khinh nữ của Lữ gia, khiến thái độ của họ đối với nàng hòa hoãn được phần nào. Nhưng sự hòa hoãn đó chỉ dành cho hai người con trai của Cát Anh mà thôi. Đối với Thanh Sam, Lữ gia vẫn giữ thái độ tiêu cực, dù chưa từng gặp mặt cô bé.
"Sao tỷ biết nhiều thế, rốt cuộc tỷ làm gia nhân bao lâu rồi?" Ngô Trung chợt tò mò hỏi.
"Từ khi mười hai tuổi, đến nay chắc cũng được mười năm rồi. Mười năm quả thật là một quãng thời gian đủ dài để biết được những chuyện xưa cũ trong gia tộc." Ngọc Hoa ngẫm nghĩ một lúc rồi trả lời.
"Thật kỳ lạ, cái lão kia và phu nhân giữ tiểu thư tránh xa nhà ngoại suốt mười năm, nhưng đến tận bây giờ lại quyết định để tiểu thư đến đây một mình. Không biết có ẩn tình gì không?" Ngô Trung trầm ngâm một lát rồi hỏi Ngọc Hoa.
Theo lẽ thường, gia chủ và phu nhân đều biết Lữ gia đến nay vẫn không có thiện cảm với Thanh Sam, vậy mà vẫn để tiểu thư đến đây chịu sự ghét bỏ ấy. Ngô Trung không tài nào tìm ra được lý do hợp lý cho sự việc này.
"Chúng ta tốt nhất đừng suy đoán. Mà này, sao tiểu tử nhà ngươi lại gọi gia chủ là "cái lão kia"? Nếu để gia chủ nghe thấy, ngươi không yên đâu." Ngọc Hoa đang nói giữa chừng, chợt nhận ra sự vô lễ của Ngô Trung, liền trách móc.
"Được rồi, gia chủ thì gia chủ, dù sao ông ta cũng không có ở đây." Ngô Trung không quá để tâm với lời nhắc nhở, hắn biết gia chủ cũng không có thiện cảm với hắn từ lâu rồi.
Hai người đã nói chuyện được một lúc, không quá lâu nhưng cũng đủ để Thanh Sam để ý.
"Hai người đang to nhỏ gì thế? Cho muội nghe với!" Thanh Sam chạy đến hỏi.
"À, chúng ta đang bàn xem lát nữa sẽ dẫn tiểu thư đi đâu chơi. Dù sao thì đây là lần đầu tiểu thư đến nơi này, cần phải kỹ lưỡng một chút để đi chơi chứ." Ngọc Hoa nhanh trí đánh lạc hướng, nhắc đến vấn đề ưa thích của Thanh Sam để cô bé chú ý.
"Vậy à, thế chúng ta đi thôi. Muội chán ở trong phòng quá rồi." Nghe đến chuyện đi chơi, Thanh Sam lập tức vui vẻ, kéo tay Ngọc Hoa và Ngô Trung ra khỏi phòng.
Vì quá vội vã, Thanh Sam không hay biết có một bóng người vừa đi ngang qua khung cửa sổ. Cô bé đã ngay lập tức đâm sầm vào một ai đó.
"A!"
Thanh Sam ngã lùi về phía sau, cô bé xoa nhẹ đầu rồi ngẩng lên nhìn, xem thử mình vừa tông trúng ai. Đứng ngay đó là một mỹ phụ, nét mặt khó đăm đăm, trang phục sang trọng, tóc búi gọn gàng cài cây trâm rực rỡ, phía sau là hai nữ tì theo hầu.
"Đi đứng cho cẩn thận vào, cha mẹ ngươi không biết dạy ngươi hả?"
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, xin vui lòng tôn trọng quyền sở hữu trí tuệ.