Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Nhân Tính Thế Gian - Chương 76: Về nhà ngoại

Phía đông của Vũ Lan Quốc có một bờ biển dài, gần như toàn bộ phía đông đều tiếp giáp với biển. Nhờ lợi thế địa hình, các hoạt động kinh tế chính ở đây bao gồm vận tải biển, du lịch và đánh bắt thủy sản. Đoàn của Thanh Sam đã đến đây, tận hưởng chút không khí biển. Hiện tại, họ đang nghỉ chân tại một trạm dừng.

Trạm dừng này là điểm nghỉ chân cho các đoàn khách trước khi họ đến bán đảo Giang Trà. Bán đảo này ba mặt giáp biển. Phần đất liền duy nhất nối với bán đảo thì vừa dài vừa hẹp, lại còn bị một dãy núi lớn chạy dọc và rừng rậm bao phủ, khiến việc đi lại theo con đường bộ trở nên vô cùng khó khăn. Thế nhưng, phần rìa của bán đảo lại là một vùng đồng bằng rộng lớn, rất thích hợp cho con người sinh sống.

Cách đây vài trăm năm, các khu dân cư trên bán đảo muốn giao lưu với đất liền phải di chuyển bằng đường biển. Điều này vô cùng bất tiện, đặc biệt là với những người có thực lực yếu kém. Sau này, một vị thái úy tên Bá Lam, vì muốn cải thiện đời sống người dân, đã vận động quyên góp xây dựng một cây cầu nối liền hai khu dân cư. Đây vốn là vấn đề bức xúc của mọi người, nhưng vì thân phận là dân đen, không có quyền hành gì nên đành cam chịu. Nay có một vị quan đứng ra lên tiếng, dân chúng liền hưởng ứng một cách tích cực.

Do khoảng cách từ đất liền đến khu dân cư trên bán đảo lên tới vài trăm dặm, việc xây dựng cây cầu không hề dễ dàng, phải mất cả chục năm mới hoàn thành để phục vụ giao thương. Đây cũng là cây cầu vượt biển đầu tiên và dài nhất của đất nước, được xây dựng dựa trên sự đồng lòng của quan lại và dân chúng. Về sau, người dân đặt tên cây cầu là Cầu Bá Lam, để ghi nhớ công ơn vị quan đó.

Vì cây cầu quá dài, một trạm dừng được xây dựng ở đầu cầu phía này để mọi người có thể nghỉ ngơi, giải quyết các nhu cầu cần thiết trước khi tiếp tục hành trình. Tại đây có đầy đủ các cửa hàng lưu niệm, nhà trọ, tửu quán, đồng thời cũng có các cửa hàng bán nhu yếu phẩm. Thanh Sam cùng hai gia nhân bước vào một tửu quán để ăn uống. Vì nằm sát biển, thực đơn nơi đây chủ yếu là hải sản.

"Cho gỏi cá chích, sò điệp nướng mỡ hành, mực nướng sa tế,...".

Hiếm khi được ra biển, Thanh Sam hào hứng gọi gần hết các món trong thực đơn. Điều này không đáng lo ngại, bởi tiền hành trang của cô bé là do gia tộc chi cấp. Nếu ăn không hết, đã có Ngô Trung bên cạnh xử lý giúp. Thấy đơn hàng lớn như vậy, người bồi bàn liền chạy thẳng vào bếp. Do nơi đây luôn đón lư���ng khách khổng lồ, nhà bếp có đến bảy người. Chẳng mấy chốc, món đầu tiên đã được dọn lên bàn là gỏi cá chích.

Món này gồm một đĩa cá, một đĩa rau kèm dưa leo, một chén nước chấm và một xấp bánh tráng. Cách ăn vô cùng đơn giản: Thanh Sam lấy một miếng bánh tráng, đặt vào lòng bàn tay, rồi dùng đũa gắp dưa leo, rau sống và gỏi cá đặt vào. Sau đó, cô bé dùng tay còn lại cuộn tròn thật chắc, rồi chấm cùng nước chấm chua ngọt. Vị tươi ngon của thịt cá trích cùng phần dừa nạo béo ngậy, hòa quyện với nước chấm đậm đà và rau sống, khiến Thanh Sam vô cùng thích thú.

Gỏi đầu tiên chưa kịp ăn xong thì món sò điệp nướng mỡ hành đã được dọn lên bàn. Món này thì ăn đơn giản hơn, về cơ bản chỉ cần đưa thẳng vào miệng và thưởng thức vị ngọt, mềm, thơm kèm mỡ hành. Và rồi, món mực nướng sa tế tiếp theo được dọn ra. Món ăn màu vàng óng này có hương thơm vô cùng kích thích khứu giác, cộng thêm vị giòn ngọt của mực kết hợp với vị cay nồng của sa tế, thật sự rất hấp dẫn. Cứ thế, lần lượt các món cua rang me, mực xào thập cẩm, tôm hùm nướng phô mai... tiếp tục được dọn lên.

"Quý khách, bốn món cuối cùng đã hết nguyên liệu chế biến. Không biết mọi người có muốn gọi món khác không?". Khi ba người đang thưởng thức bữa ăn, gã bồi bàn tiến đến gần Ngọc Hoa và nói.

"Hết nguyên liệu? Bộ mấy món đó đắt khách đến vậy sao?". Ngọc Hoa nhướng mày, hỏi ngược lại người bồi bàn.

"Cũng không phải vậy ạ. Dạo này không hiểu sao, các ngư dân không đánh bắt được các loại cá lớn suốt cả tuần nay rồi." Gã cười khổ, vừa gãi đầu vừa giải thích.

Bản thân gã cũng không hiểu tại sao lại xảy ra vụ việc này.

"Ồ, chán thế!". Vẻ mặt Thanh Sam trở nên chán nản. Cô bé vẫn còn muốn ăn thêm những món mới lạ khác, bởi những món đã có trên bàn thì cô bé đã biết vị rồi nên không còn hứng thú nữa.

"Tiểu thư... ta ăn không nổi nữa rồi". Ngô Trung, người ăn nhiều nhất trên bàn, liền ra hiệu không nên gọi thêm món nữa.

Ngọc Hoa và Thanh Sam đều là nữ nhi, sức ăn khá hạn chế. Mỗi món dọn lên, họ chỉ nếm thử một chút vừa đủ, phần còn lại đều do Ngô Trung xử lý. Không phải hắn tham ăn tục uống, mà là do hắn từng trải qua những tháng ngày nghèo khó, nên việc bỏ thừa đồ ăn là điều không thể chấp nhận được. Không thể ép hai người họ ăn thêm, hắn đành tự mình ăn hết.

"Thôi, không gọi nữa, tính tiền bàn này trước đi". Thấy vậy, Ngọc Hoa quyết định thanh toán b���a ăn.

Trong khoảng thời gian này, các gia nhân khác cũng đã ăn uống no đủ và chuẩn bị xong những thứ cần thiết. Giờ đây, mọi người sẽ khởi hành đến Giang Trà. Cầu Bá Lam được chia thành hai làn đường, một chiều đi và một chiều về. Mỗi làn đủ rộng cho mười chiếc xe ngựa đi song song và đều chật kín người. Trên cầu có đủ các đoàn thương buôn, lữ khách qua đường, cùng những du khách muốn thư giãn ở một nơi đầy nắng và gió. Từ trên xe ngựa, Thanh Sam nhìn ra cửa sổ. Một cảnh quan tuyệt đẹp mở ra trước mắt: bầu trời xanh ngắt và những áng mây trắng bồng bềnh. Đối xứng với bầu trời là mặt biển xanh ngát, nơi cô bé thấy những chiếc tàu bè của ngư dân đang đánh bắt cá.

Ở đằng xa, những ngư dân kéo từng mẻ lưới lên để xem thành quả. Hai người đàn ông vạm vỡ, làn da rám nắng, kéo dần tấm lưới lên, nhưng trái với kỳ vọng, trong lưới lại có rất ít cá. Những ngư dân ngao ngán thở dài, họ không tài nào hiểu nổi tại sao thời gian gần đây sản lượng cá lại giảm sút rõ rệt đến vậy, ảnh hưởng nghiêm trọng đến thu nhập c��a họ. Thậm chí, những gì được bán trong các tửu quán đều là hàng nhập từ nơi khác chứ không phải do họ trực tiếp đánh bắt tại đây. Thật nực cười khi ở ngay gần biển mà lại phải nhập hải sản từ vùng biển khác.

Vì cây cầu dài hơn trăm dặm, lại thêm kết cấu đã lâu năm khiến xe ngựa không thể đi nhanh như mọi khi, đoàn người của Thanh Sam phải di chuyển suốt đến chiều mới tới được bán đảo Giang Trà. Khu dân cư thưa thớt ngày nào giờ đã trở thành một thị trấn lớn. Phía nam thị trấn có ba cảng biển phục vụ tàu thuyền vận tải biển cập bến. Không ngoa khi nói rằng đây là một thị trấn dành riêng cho du lịch. Các cảng biển hầu như chỉ có tàu thuyền của du khách, và gần một nửa số người ở đây là từ nơi khác đến.

Ngay lối xuống ở đầu cầu phía Giang Trà là một quảng trường lớn nằm ngay trung tâm thị trấn, cùng một đài phun nước được chạm khắc bằng thạch anh. Từ quảng trường này có bốn con đường lớn, ba trong số đó dẫn đến các bến tàu, còn con đường cuối cùng dẫn về phía cây cầu. Cố Trường và Lạc Chi Mai đã ��ược căn dặn kỹ càng về nơi này, do đó họ hành xử rất thận trọng. Phải mất chút thời gian họ mới tìm được địa điểm, bởi những người qua đường hầu hết là du khách. Chỉ đến khi hỏi một cửa hàng lưu niệm, họ mới biết được vị trí chính xác.

Đoàn người vừa đến trước cổng một gia tộc thì lập tức dừng lại. Những người gác cổng thấy vậy liền ra hiệu đuổi khéo.

"Đây là tư gia của quan tri huyện, đi chỗ khác mau".

Lạc Chi Mai và Cố Trường không tức giận, họ liền xuống ngựa và nói chuyện tử tế với người gác cổng.

"Chúng ta là người của Trần gia ở Vô Thương Thành, nay gia chủ và phu nhân bận việc, nên chúng ta đưa tiểu thư Trần Thanh Sam đến thăm tổ mẫu." Cố Trường đứng ra nói chuyện, còn Lạc Chi Mai thì lấy ra thư mời.

Gã gác cổng nhận lấy thiệp, sau đó đối chiếu với danh sách khách mời cùng đồng bạn của mình.

"Ra là người nhà, để ta dẫn mọi người vào". Khi xác nhận đây là sự thật, hắn ta lập tức thay đổi thái độ.

"Tri huyện ư? Hóa ra nhà ngoại của tiểu thư có người làm quan." Ngô Trung đã nghe được câu nói của gã gác cổng, trong lòng có chút suy nghĩ. Đoạn biên tập này được thực hiện độc quyền cho truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free