Nhân gian bất tu tiên - Chương 998: Quan Chức Thấy Nhân Tâm: Họa Ngầm Giữa Phồn Hoa
Ánh hoàng hôn dần buông, kéo theo bức màn nhung của đêm xuống Thị Trấn An Bình, nhưng không đủ để xua đi bóng tối của sự nghi kỵ và ích kỷ đang dần bao phủ nơi đây. Những ánh đèn lồng bắt đầu được thắp sáng, hắt lên những vệt sáng lung linh trên mặt sông, phản chiếu nỗi lo lắng trong lòng hai thám tử của Mộc Lan. Họ đã ghi nhận đủ, đủ để hiểu rằng những gì đang diễn ra không chỉ là câu chuyện vặt vãnh, mà là những triệu chứng rõ ràng của một căn bệnh lớn hơn, một làn sóng ngầm của bản tính con người đang trỗi dậy mạnh mẽ khi không còn Thiên Đạo để áp đặt trật tự. Báo cáo của h��, như một lời tiên tri u ám, sẽ phác họa bức tranh toàn cảnh về những thách thức này, có thể dẫn đến những hành động cụ thể từ phía các nhà lãnh đạo mới như Mộc Lan. Họ tiếp tục quan sát, tiếp tục lắng nghe, cảm nhận rõ rệt sự mong manh của "Nhân Đạo" khi phải đối mặt với thực tế phức tạp của lòng người. Kỷ Nguyên Nhân Gian, một kỷ nguyên không còn tiên, nhưng vẫn đầy rẫy những phức tạp. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và đặc biệt là bí ẩn về bản chất con người, về cách con người sẽ tự định nghĩa và sống với "Nhân Đạo" của chính mình.
Trong khi những bất ổn âm ỉ nhen nhóm ở An Bình, lan tỏa như một thứ dịch bệnh vô hình, thì tại Thành Vô Song tráng lệ, trái tim của kỷ nguyên mới, một vị quan chức cấp cao cũng đang đối mặt với những cơn sóng dữ dội hơn, những rạn nứt sâu sắc hơn trong cái vẻ phồn hoa mà hắn đã góp công gây dựng. Thành Vô Song, nơi từng được kỳ v��ng là biểu tượng cho sự trỗi dậy của nhân gian, nay lại phơi bày những vết xước ghê rợn, những vết nứt có nguy cơ xé toạc tấm lụa gấm của xã hội phàm trần.
***
Trong thư phòng rộng lớn của phủ Dương Quân, ánh nến lung linh lay động, đổ bóng những vật dụng trang nghiêm lên bức tường cao vút. Không khí trong căn phòng được phủ một lớp hương trầm thanh khiết, nhưng vẫn không đủ xua đi mùi mực và giấy cũ từ vô số công văn chất chồng, cũng như sự nặng nề của công vụ đè nén. Chiều muộn, nhập nhoạng tối, bên ngoài cửa sổ, những tiếng ồn ào cuối ngày của Thành Vô Song vọng lại một cách mơ hồ, nhưng bên trong, sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối, chỉ có tiếng gió khẽ luồn qua khe cửa, tạo nên một điệu nhạc u hoài.
Dương Quân, vị quan chức cấp cao của Thành Vô Song, ngồi sau chiếc bàn gỗ lim đồ sộ, thân hình tuấn tú nhưng giờ đây lại mang vẻ mệt mỏi rõ rệt. Đôi mắt sáng, từng tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng của một thư sinh anh tuấn, nay ẩn chứa một nỗi ưu tư sâu sắc. Mái tóc đen dài được buộc cao g��n gàng, nhưng vài sợi tóc mai đã lấm tấm bạc, phản chiếu gánh nặng thời gian và trách nhiệm. Hắn mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, toát lên vẻ thanh cao nhưng không quá xa cách, nhưng ngay cả y phục cũng dường như không thể che giấu được sự cằn cỗi trong tâm hồn. Hắn day day thái dương, cảm nhận cơn đau nhói âm ỉ, như thể toàn bộ những vấn đề đang bủa vây Thành Vô Song đều tập trung lại nơi đó.
Trước mặt hắn là một chồng báo cáo dày cộp, cao hơn cả chồng sách triết lý mà hắn thường đọc. Mỗi trang giấy, mỗi dòng chữ đều là một mảnh ghép của bức tranh xã hội đang dần mục ruỗng. Hắn gạch chân, ghi chú trên các báo cáo bằng một cây bút lông trầm mặc, nhưng ánh mắt sắc bén ấy lại ẩn chứa một sự thất vọng khó tả. Hắn từng tin rằng, với sự suy yếu của Thiên Đạo, con người sẽ trỗi dậy, xây dựng một xã hội công bằng và nhân văn hơn. Hắn đã từ bỏ con đường tu tiên để dốc sức cho nhân gian, cho chính quyền phàm tục này, nhưng thực tế lại đang phũ phàng tát vào mặt hắn.
"Lại là vụ này... Tham lam, ích kỷ, không ngừng nghỉ," Dương Quân khẽ lẩm bẩm, giọng nói rõ ràng, dứt khoát nhưng lại nhuốm màu chán nản. Hắn chỉ vào một đoạn trong báo cáo, nơi miêu tả chi tiết về một cuộc tranh chấp đất đai ở khu phía Tây. Chẳng phải là lần đầu, cũng chẳng phải là cuối cùng. Hắn đã đọc hàng trăm vụ việc tương tự trong vài tháng qua, mỗi vụ đều phơi bày một khía cạnh xấu xa của bản tính con người.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên, Thủ Vệ Thành tiến vào, thân hình vạm vỡ trong bộ giáp sắt sáng loáng. Vẻ mặt hắn nghiêm nghị, tay vẫn cầm cây giáo, toát lên sự trung thành và tinh thần cảnh giác. Hắn cúi đầu chào, không một tiếng động thừa thãi.
"Bẩm đại nhân," Thủ Vệ Thành cất tiếng, giọng nói trầm và chắc chắn. "Đây là báo cáo mới nhất từ khu phố phía Tây. Một số tu sĩ cấp thấp đã lạm dụng tu vi để ép buộc thương nhân nhượng bộ. Dân chúng bất bình, nhưng không dám tố cáo."
Dương Quân nhắm mắt lại, một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực. "Tu sĩ cấp thấp... lạm dụng tu vi..." Hắn mở mắt, nhìn chằm chằm vào Thủ Vệ Thành, ánh mắt ấy chứa đựng một nỗi cay đắng khó nói. "Họ đã quên mất rằng tu vi được ban tặng để bảo vệ nhân gian, hay sao? Hay là 'mất người' đã không chỉ là bệnh của những kẻ tu đạo chân chính thăng cấp cao nữa, mà đã lây lan đến cả những kẻ mới chập chững bước vào cánh cửa huyền ảo đó?"
Hắn gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, mỗi nhịp gõ như một tiếng chuông cảnh tỉnh trong tâm trí. "Dân chúng bất bình nhưng không dám tố cáo. Điều đó nói lên điều gì? Rằng công lý của Thành Vô Song này đã không còn đủ sức bảo vệ họ? Hay là lòng tin đã hoàn toàn cạn kiệt?" Hắn lắc đầu, tự hỏi. Những lý tưởng về một xã hội công bằng, nơi kẻ yếu được che chở, nơi đạo đức được tôn vinh, đang dần sụp đổ dưới gánh nặng của thực tế tàn khốc.
Thủ Vệ Thành đứng yên, chờ đợi chỉ thị, vẻ mặt không hề thay đổi, nhưng trong ánh mắt hắn cũng ẩn chứa một nỗi lo lắng. Hắn đã chứng kiến quá nhiều sự thay đổi trong Thành Vô Song kể từ khi Thiên Đạo suy yếu, quá nhiều sự suy đồi mà hắn không thể ngăn cản bằng vũ lực đơn thuần.
Dương Quân lại lướt mắt qua một báo cáo khác. "Và đây? Các quý tộc tranh giành địa sản, mua chuộc quan lại. Những chuyện này lẽ ra không nên xảy ra thường xuyên đến vậy." Giọng hắn có chút mỉa mai, không phải với Thủ Vệ Thành, mà với chính cái hệ thống mà hắn đang cố gắng duy trì. "Lẽ ra không nên, nhưng vẫn xảy ra. Xảy ra mỗi ngày, mỗi giờ. Những kẻ có quyền, có tiền, có tu vi, đều lợi dụng sự trống vắng của trật tự cũ để trục lợi cho bản thân. Họ gọi đó là 'tự do', 'tự chủ' trong Kỷ Nguyên Nhân Gian, nhưng thực chất đó là gì? Là sự buông thả, là sự vô trách nhiệm, là sự bóp méo của cái gọi là 'Nhân Đạo'."
Hắn dừng lại, thở hắt ra một hơi. Mùi hương trầm trong phòng dường như cũng không còn đủ sức làm dịu đi sự bức bối trong lòng. "Điều tra thêm, Thủ Vệ Thành. Cứ điều tra đi. Nhưng trong lòng ta biết rõ, vấn đề không chỉ nằm ở bề mặt của những vụ việc này. Nó đã ăn sâu vào cốt tủy của Thành Vô Song, ăn sâu vào lòng người." Hắn đứng dậy, đôi tay đặt lên chồng báo cáo l���nh lẽo. "Đây không phải là vấn đề của một vài cá nhân suy đồi. Đây là triệu chứng của một căn bệnh xã hội. Một căn bệnh mà ta, với tư cách là người đứng đầu, dường như đang bất lực trong việc tìm ra phương thuốc."
Dương Quân quay lưng lại với bàn làm việc, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối đã bao trùm gần hết cảnh vật. Hắn cảm thấy mình như đang đứng trên một con thuyền mục nát, cố gắng vá víu những lỗ hổng, trong khi con sóng ngầm của lòng người cứ thế dâng cao, đe dọa nhấn chìm tất cả. Cái lý tưởng tu luyện ban đầu của hắn, cái khao khát được thành tiên để cứu vãn thế giới, giờ đây dường như quá xa vời, quá viển vông khi đối mặt với những vấn đề trần tục, nhỏ nhặt nhưng lại vô cùng nan giải này. Hắn đã chọn con đường nhân thế, nhưng liệu con đường này có thật sự dẫn đến một tương lai tốt đẹp hơn, hay chỉ là một vòng lặp của sự suy đồi? Hắn tự hỏi, liệu có phải chính sự "mất người" trong tu luyện đã dẫn đến sự trống rỗng trong tâm hồn những kẻ có quyền lực, và rồi từ đó, sự trống r���ng ấy lan rộng, hủy hoại cả những giá trị cơ bản nhất của nhân gian?
***
Dương Quân rời khỏi thư phòng, bỏ lại sau lưng bầu không khí nặng nề của những công văn và trách nhiệm. Hắn bước ra ban công rộng lớn của phủ, nơi gió đêm lùa qua, xoa dịu đi chút mệt mỏi đang vương vấn trên khuôn mặt. Từ độ cao này, Thành Vô Song hiện ra dưới mắt hắn như một dải ngân hà rực rỡ dưới trần thế. Hàng ngàn ánh đèn lồng thắp sáng từ các cửa hàng, tửu lầu và những tòa nhà cao tầng, tạo nên một bức tranh phồn hoa, náo nhiệt. Âm thanh huyên náo của thành phố vọng lên, nhưng từ đây, nó chỉ còn là tiếng rì rầm mơ hồ, như tiếng thở dài của một sinh vật khổng lồ đang say ngủ. Mùi hương liệu thoang thoảng, mùi đồ ăn xen lẫn mùi khói bếp nhẹ nhàng bay lên, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác của cuộc sống. Bầu không khí vẫn náo nhiệt nhưng đã có chút tĩnh lặng, trầm lắng hơn, một vẻ đẹp mê hoặc che lấp đi những mảng tối mà hắn vừa đọc được trong các báo cáo.
Dương Quân dựa vào lan can, ánh mắt lướt qua những mái nhà, những con phố tấp nập. Vẻ phồn hoa này, sự thịnh vượng này, là thành quả của bao nhiêu nỗ lực, bao nhiêu hy sinh. Nhưng dưới cái vẻ hào nhoáng ấy, là những vết nứt ngày càng sâu, những mâu thuẫn ngày càng gay gắt.
"Thiên Đạo đang suy yếu..." Hắn khẽ lẩm bẩm, giọng nói hòa lẫn vào tiếng gió đêm. "Có phải vì thế mà lòng người cũng trở nên nông cạn, ích kỷ hơn? Hay 'mất nhân tính' đã bắt đầu ăn sâu vào cả những kẻ nắm quyền, những kẻ được giao trọng trách duy trì trật tự?"
Trong quá khứ, khi Thiên Đạo còn thịnh, những quy tắc thiêng liêng, những luật lệ bất biến đã định hình hành vi con người. Tu sĩ thì khao khát thành tiên, phàm nhân thì sống theo đạo lý, tin vào nhân quả báo ứng. Nhưng giờ đây, khi rào cản ấy sụp đổ, khi linh khí mỏng dần, và con đường thành tiên trở nên vô vọng, con người dường như đang đánh mất phương hướng. Sự tự do, sự tự chủ mà Tạ Trần và những người khác đã nói đến, liệu có phải đang bị hiểu lầm, bị bóp méo thành chủ nghĩa cá nhân ích kỷ?
Hắn siết chặt nắm tay, rồi lại buông lỏng. Cảm giác lạnh lẽo của gió đêm luồn qua kẽ tay, nhắc nhở hắn về sự mong manh của tất cả. Hắn thở dài, cảm thấy gánh nặng trên vai mình ngày càng lớn, đè nặng lên từng thớ thịt, từng thớ xương. Hắn đã từng là một người trẻ tuổi đầy lý tưởng, tin rằng tu luyện là con đường duy nhất để đạt đến sự hoàn thiện, để cứu vãn thế giới. Nhưng giờ đây, hắn lại phải chứng kiến những người mang danh tu sĩ, những kẻ từng được kỳ vọng sẽ trở thành trụ cột của nhân gian, lại chính là những kẻ gây ra hỗn loạn, lạm dụng sức mạnh của mình vì lợi ích nhỏ nhoi. Điều đó khiến hắn hoài nghi về con đường mình đã chọn, và cả con đường mà nhân gian đang đi. Cái giá của quyền năng, đôi khi lại là sự đánh mất bản ngã, sự "mất người" theo một cách khác, không phải vì tu luyện quá cao, mà vì quá dễ dàng có được sức mạnh mà không có sự kiềm chế của Thiên Đạo.
Trong tâm trí hắn, lời của Tạ Trần vang vọng: "Khi không còn Thiên Đạo để áp đặt trật tự, con người sẽ tự định nghĩa bản thân mình." Một lời n��i nghe có vẻ đầy hy vọng, nhưng thực tế lại phơi bày một thử thách nghiệt ngã. Liệu đây có phải là cái giá của sự tự do? Hay là một thử thách mà "Nhân Đạo" phải vượt qua? Sự hỗn loạn mà hắn đang chứng kiến, những hành vi tham lam, ích kỷ, những vụ tranh chấp bất tận, phải chăng chính là giai đoạn đầu của sự "tự định nghĩa" ấy? Một giai đoạn đầy đau đớn, đầy nước mắt, khi con người phải tự đối mặt với những phần tối nhất trong bản chất mình mà không còn một vị thần linh nào để đổ lỗi, cũng không còn một trật tự siêu nhiên nào để nương tựa.
Dương Quân quay đầu, nhìn về phía xa, nơi có lẽ Tạ Trần đang yên bình với quán sách nhỏ của mình ở An Bình. Hắn tự hỏi, liệu Tạ Trần, người đã nhìn thấu nhân tâm từ lâu, có đang cười thầm trước những hỗn loạn này, hay cũng đang ưu tư suy nghĩ về con đường mà nhân gian đang đi? Triết lý của Tạ Trần, về "sống một đời bình thường", về việc giữ trọn nhân tính, về "nhân quả" không phải phép thuật mà là hệ quả của mọi hành động, dường như lại là ánh sáng hiếm hoi trong bóng tối mịt mờ này. Hắn đã từng nghĩ rằng triết lý ấy quá đơn giản, quá bình dị để giải quyết những vấn đề vĩ mô của thế giới. Nhưng giờ đây, khi đối mặt với sự suy đồi của lòng người, hắn bắt đầu nhận ra rằng, có lẽ chính những điều đơn giản ấy lại là nền tảng, là điểm tựa duy nhất để nhân gian không rơi vào vực thẳm của sự vô thường.
Cơn gió đêm thổi mạnh hơn, làm mái tóc của Dương Quân bay lòa xòa. Hắn biết rằng, những gì hắn đang chứng kiến chỉ là khởi đầu. Thành Vô Song, và rộng hơn là toàn bộ nhân gian, sẽ phải đối mặt với những thách thức lớn hơn nhiều trong việc duy trì công lý và trật tự. Hắn, với tư cách là người nắm giữ quyền lực, sẽ phải đưa ra những quyết định khó khăn, những quyết định có thể khác xa với con đường tu tiên truyền thống mà hắn từng khao khát. Sự hoài nghi của hắn về Thiên Đạo và niềm tin vào "Nhân Đạo" của Tạ Trần sẽ ngày càng sâu sắc, có thể dẫn đến việc hắn tìm kiếm sự hướng dẫn hoặc hợp tác với Tạ Trần trong tương lai, một điều mà trước đây hắn chưa từng nghĩ đến.
Những vấn đề xã hội đang nảy sinh không chỉ là những sự cố nhỏ lẻ, những vết xước trên bề mặt phồn hoa. Chúng là triệu chứng của một cuộc khủng hoảng toàn diện sắp bùng nổ, một cuộc khủng hoảng sẽ thách thức toàn bộ kỷ nguyên đang chuyển mình, ép buộc con người phải tự vấn về bản chất của mình, về cái giá của tự do và ý nghĩa thực sự của "Nhân Đạo". Dương Quân vẫn đứng đó, mắt hướng về phía chân trời xa xăm, nơi ánh trăng non vừa lên, cô độc soi sáng một phần nhỏ bé của Thành Vô Song. Đêm còn dài, và con đường phía trước của nhân gian, cũng như của chính hắn, vẫn còn đầy rẫy những bí ẩn chưa được khám phá, những thử thách chưa được vượt qua.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.