Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 968: Bức Họa 'Dòng Chảy Nhân Gian': Linh Hồn Nghệ Sĩ Giữa Giao Thời

Khí trời đầu xuân vẫn còn vương vấn chút se lạnh, nhưng Thị Trấn An Bình đã rộn ràng hơi thở của một ngày mới. Tiếng rao hàng của bà bán bánh bao đầu ngõ hòa lẫn tiếng lanh canh của xe ngựa chở hàng từ bến sông, tiếng cười đùa của trẻ nhỏ chạy nhảy trên quảng trường đá xám. Dọc theo con đường chính, những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản san sát nhau, mái ngói cổ kính ẩn mình dưới tán cây cổ thụ, tạo nên một bức tranh thanh bình, ấm cúng. Mùi thức ăn sáng thoang thoảng trong gió, xen lẫn mùi gỗ mục và đất ẩm, mang theo một hương vị đặc trưng của cuộc sống phàm trần. Tuy nhiên, nếu lắng nghe kỹ hơn, người ta có thể nhận ra một dòng chảy ngầm, một làn sóng tranh luận âm ỉ vẫn đang cuộn xoáy trong từng góc phố, từng quán trà.

Nàng Thơ Mộng Dao, thân hình thanh thoát trong bộ y phục màu lam nhạt, mái tóc đen mượt được búi cao gọn gàng, chầm chậm bước đi trên con đường lát đá. Đôi mắt nàng, tựa hồ chứa đựng cả một bầu trời sao đêm, lướt qua những nhóm người đang tụ tập bên vệ đường, nơi những cuộc tranh luận về ‘Nhân Đạo’ vẫn diễn ra không ngừng nghỉ kể từ buổi diễn thuyết của Dương Quân. Nàng không vội vã, mà lắng nghe từng câu chữ, từng nhịp điệu của những tiếng nói xung quanh.

“Hừm, nói gì thì nói, Nhân Đạo phải có quy tắc rõ ràng, nếu không loạn hết cả lên!” Một lão phu nhân tóc bạc phơ, tay chống gậy tre, hùng hồn tuyên bố với nhóm người đang vây quanh. Gương mặt bà đầy vẻ kiên định, ánh mắt nhìn thẳng như muốn xuyên thủng mọi sự nghi ngờ. Bà là một trong những người thuộc nhóm ‘Người Bảo Vệ Nhân Đạo’, những người kiên trì với quan điểm rằng Nhân Đạo cần một khuôn khổ bất di bất dịch, một bộ luật rõ ràng để dẫn dắt con người thoát khỏi sự sa đọa. Giọng nói của bà tuy đã yếu đi theo năm tháng, nhưng vẫn mang đầy khí phách của người từng trải, từng chứng kiến những biến động của nhân thế. “Thiên Đạo suy vi đã đủ hỗn loạn rồi, giờ Nhân Đạo cũng không còn ranh giới, chẳng phải là đẩy chúng ta vào vực thẳm sao? Cần phải có một rào cản, một giới hạn cho lòng người!”

Ngay lập tức, một Thư Sinh Giỏi trẻ tuổi, người từng đến quán sách của Tạ Trần để tìm lời giải đáp, lên tiếng phản bác. Hắn ta, với phong thái nho nhã và đôi mắt sáng ngời tri thức, giờ đây đã tự tin hơn rất nhiều khi bày tỏ quan điểm của mình. Hắn ta vẫn luôn cầm theo một quyển sách cũ đã ngả màu, như một thói quen cố hữu. “Nhưng quy tắc cứng nhắc sẽ bóp chết sự sống, thưa bà. Chẳng phải tiên sinh Tạ Trần từng nói, chân lý nằm trong sự biến hóa sao? Nước tự thân nó là nước, nhưng hình thái của nó lại do địa hình quyết định. Nếu chúng ta chỉ khăng khăng đào một con kênh thẳng tắp, liệu nó có thể dung nạp được tất cả những dòng chảy nhỏ, những mạch nước ngầm từ mọi nơi đổ về không?” Hắn ta nói, ánh mắt đầy nhiệt huyết, nhưng giọng điệu vẫn giữ được sự ôn hòa, cố gắng truyền tải thông điệp một cách dễ hiểu nhất. “Nhân Đạo không phải là một con kênh khô cứng, mà là một dòng sông, nơi mỗi con nước đều có thể tìm thấy con đường của riêng mình, miễn là nó vẫn chảy về đại dương bao dung. Cái chính là lòng người, là lương tri, chứ không phải những điều luật viết trên giấy.”

Mộng Dao nghe những lời ấy, một tia sáng vụt qua trong đôi mắt nàng. Nàng thầm nhủ: *“Dòng sông… con đường… đều là do tâm người mà ra…”* Nàng cảm thấy một dòng chảy cảm xúc mãnh liệt trỗi dậy trong lòng, một sự thôi thúc không thể kìm nén muốn biến những tư tưởng trừu tượng, những cuộc tranh luận khô khan này thành một hình hài cụ thể, hữu hình. Nàng muốn lột tả cái đẹp của sự mâu thuẫn, cái chân thật của sự vô thường qua nét cọ của mình.

Nàng tiếp tục bước đi, qua những con hẻm nhỏ tĩnh lặng hơn, nơi chỉ còn nghe thấy tiếng gió xào xạc qua kẽ lá và tiếng chim hót líu lo. Cuối cùng, nàng dừng lại trước quán sách nhỏ của Tạ Trần, nơi nàng thường tìm thấy sự bình yên và những cuốn sách chứa đựng triết lý sâu sắc. Quán sách vẫn trầm mặc như mọi khi, cánh cửa gỗ hé mở, để lộ ánh đèn dầu vàng ấm áp bên trong và mùi giấy cũ quen thuộc. Nàng không vào, chỉ đứng lặng một lát, hít một hơi thật sâu, như thể đang hấp thụ những luồng tư tưởng vô hình đang lan tỏa từ nơi đó.

Nàng Thơ Mộng Dao nhớ lại những lần mình ghé qua quán sách, không phải để mua sách, mà để tìm kiếm sự an yên, để chiêm ngưỡng Tạ Trần. Hắn thường ngồi sau quầy, thân hình gầy gò ẩn mình trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời hắn thốt ra, dù là câu hỏi hay lời gợi mở, đều có sức nặng ngàn cân, gieo vào lòng người những hạt giống của sự tự vấn. Nàng đã từng nghe hắn nói về sự vô thường của vạn vật, về việc con người ta thường cố gắng định nghĩa, gò ép mọi thứ vào khuôn mẫu. Những lời ấy, cộng hưởng với cuộc tranh luận vừa rồi, đã tạo nên một cơn bão trong tâm trí nàng.

Nàng rời quán sách, hướng về phía khu chợ. Tại một cửa hàng nhỏ chuyên bán văn phòng phẩm, nàng chọn mua một ít vật liệu vẽ: những cuộn giấy lớn nhất mà cửa hàng có, những hộp màu sắc rực rỡ và cả những thỏi mực đen tuyền, cùng những cây bút lông đủ mọi kích cỡ. Mỗi món đồ nàng chọn đều được nâng niu như thể chúng đã mang sẵn một phần linh hồn của bức tranh sắp ra đời. Tay nàng thoăn thoắt lựa chọn, ánh mắt đầy quyết tâm, nhưng sâu thẳm trong đó vẫn còn chút băn khoăn về việc làm sao để diễn tả được trọn vẹn những gì đang cuộn trào trong tâm khảm. Nàng muốn thể hiện một Nhân Đạo không chỉ là sự thanh cao, mà còn là sự hỗn độn, không chỉ là ánh sáng, mà còn là bóng tối, không chỉ là cái thiện, mà còn là cái ác. Đó là một sự thật trần trụi, một cái nhìn bao quát về bản chất con người mà ít ai dám đối mặt. Những lời tranh luận của Thư Sinh Giỏi và bà lão, những suy tư của Tạ Trần, tất cả như hòa quyện lại, tạo thành một dòng chảy cảm hứng bất tận, thôi thúc nàng phải hành động. Nàng ôm chồng vật liệu vẽ, bước đi nhanh hơn, như thể sợ rằng nếu chậm trễ một khắc, dòng cảm xúc ấy sẽ tan biến vào hư vô.

***

Nhiều ngày trôi qua, từ sáng đến đêm, căn gác nhỏ gần trung tâm Thị Trấn An Bình, nơi Mộng Dao dùng làm xưởng vẽ, chìm trong một sự tĩnh lặng đến lạ lùng. Căn gác vốn đã cũ kỹ, tường vôi bong tróc, nhưng giờ đây lại tràn ngập một thứ ánh sáng khác, thứ ánh sáng của sự sáng tạo. Ánh nến leo lét trên bàn vẽ, hắt bóng những giá cọ, những lọ màu và những cuộn giấy ngổn ngang lên bức tường. Mùi sơn dầu nồng nặc hòa lẫn mùi giấy cũ và chút hương trầm nàng thắp, tạo nên một không gian vừa thanh tịnh vừa tràn đầy năng lượng.

Mộng Dao, với mái tóc xõa tung vương vãi những vết màu, đôi mắt quầng thâm vì thiếu ngủ nhưng vẫn rực sáng một ngọn lửa đam mê, say sưa bên bức tranh tường khổng lồ. Đó không chỉ là một bức tranh, mà là cả một thế giới đang dần hình thành trên tấm giấy được ghép lại từ nhiều mảnh lớn. Nàng vẽ những dòng chảy của cuộc đời, những dòng sông cuộn xiết với thác ghềnh hiểm trở, những con suối hiền hòa lượn lờ qua cánh đồng lúa, và cả những vũng lầy lội, bẩn thỉu. Trên mỗi dòng chảy ấy, nàng khắc họa vô số gương mặt con người với đủ sắc thái cảm xúc: có những gương mặt giận dữ đến biến dạng, những đôi mắt tham lam sáng quắc, những nụ cười tàn độc ẩn chứa sự đố kỵ; nhưng cũng có những gương mặt tràn đầy yêu thương, những ánh mắt bao dung thấu hiểu, những nụ cười hy vọng rạng rỡ. Có những bàn tay nắm chặt kiếm, sẵn sàng chém giết, nhưng cũng có những bàn tay nâng đỡ, che chở.

Nàng dốc hết tâm huyết, từng nét cọ như truyền tải linh hồn. Có những lúc, nàng nhắm mắt lại, cảm nhận dòng chảy của cảm xúc, của những ý niệm triết lý đang cuộn trào trong tâm trí mình. Nàng muốn thể hiện rằng ‘Nhân Đạo’ không chỉ là một con đường thẳng tắp, một lý tưởng cao đẹp mà con người cần phải đạt tới. Nó là một dòng sông với nhiều nhánh rẽ, nhiều vực xoáy của dục vọng và sai lầm, nhưng cũng có những bến bờ bình yên của tình thương và sự tha thứ. Nó là sự tổng hòa của những mảng tối tăm, hỗn loạn đan xen với những vệt sáng lấp lánh của lương tri và đạo đức.

*“Làm sao để người ta hiểu được… cái đẹp của sự không hoàn hảo? Cái thật của sự mâu thuẫn?”* Nàng thầm nhủ, tay không ngừng vẽ. Nàng nhớ lại lời Tạ Trần nói về "vô thường", về việc con người ta thường cố gắng gò ép vạn vật vào khuôn mẫu. Chính sự tự vấn ấy đã thúc đẩy nàng không né tránh những mặt xấu xí của nhân tính, mà can đảm đưa chúng vào bức họa của mình, coi đó là một phần không thể thiếu của "Dòng Chảy Nhân Gian". Nàng muốn người xem phải đối mặt với chính bản thân mình, với những mặt tốt đẹp và cả những góc khuất mà họ thường giấu kín.

Đêm đã khuya, ánh trăng bạc len lỏi qua ô cửa sổ, chiếu rọi lên bức tranh đang dang dở. Mộng Dao đặt cọ xuống, xoa xoa đôi mắt mỏi mệt, nhưng trong lòng lại dâng lên một sự thỏa mãn khó tả. Bức tranh đã gần hoàn thiện, và nàng cảm thấy như mình đã trút được cả một gánh nặng trong tâm hồn. Nàng đã quên ăn, quên ngủ, chỉ sống với những nét cọ, với màu sắc, và với những hình hài đang dần hiện hữu.

Vào một buổi chiều nọ, khi ánh nắng vàng dịu bắt đầu ngả về tây, Thư Đồng Tiểu An, với dáng người gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, ghé qua căn gác nhỏ. Cậu bé vốn là người hay chạy vặt giúp Tạ Trần, và cũng là một người bạn nhỏ thân thiết của Mộng Dao. Cậu mang theo một giỏ bánh bao nóng hổi, thấy cánh cửa hé mở liền khẽ khàng bước vào.

“Cô Mộng Dao, cô đang vẽ gì vậy ạ? Trông lạ quá!” Tiểu An reo lên, đôi mắt tò mò nhìn chằm chằm vào bức tranh khổng lồ. Cậu bé chưa bao giờ thấy một bức tranh nào lại có nhiều chi tiết đến thế, lại khắc họa nhiều gương mặt với đủ mọi biểu cảm như vậy. Cậu thấy những đường nét uốn lượn như sông, nhưng lại có những khuôn mặt dữ tợn, những bàn tay tham lam, xen lẫn với những ánh mắt hiền từ, những nụ cười bao dung.

Mộng Dao mỉm cười mệt mỏi nhưng ấm áp. “Là ‘Dòng Chảy Nhân Gian’, Tiểu An ạ. Là tất cả những gì cô nhìn thấy, cô cảm nhận được về con người chúng ta.” Nàng khẽ vuốt ve một nét cọ vừa khô, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi bức tranh. “Có lẽ nó không đẹp theo cái nghĩa thông thường, nhưng cô tin nó là chân thật.”

Tiểu An gãi đầu, vẻ mặt bối rối. “Con… con vẫn chưa hiểu hết. Sao lại có những hình vẽ đáng sợ như vậy ạ? Cô giáo con bảo, tranh phải vẽ cái đẹp, cái thiện cơ mà?”

Mộng Dao quay lại nhìn cậu bé, ánh mắt đầy trìu mến. “Cái đẹp không phải lúc nào cũng là cái hoàn hảo, Tiểu An. Và cái thiện không thể tồn tại nếu không có sự đối lập của cái ác. Cuộc đời chúng ta cũng như bức tranh này vậy, có những mảng sáng rực rỡ, nhưng cũng có những góc tối tăm. Điều quan trọng là chúng ta nhìn nhận nó như thế nào, và liệu chúng ta có chấp nhận được tất cả những điều đó không.” Nàng đặt tay lên vai Tiểu An. “Chân lý nằm ở sự bao dung, Tiểu An ạ, ngay cả với những điều ta cho là xấu xa.”

Tiểu An vẫn chưa thể thấu hiểu hết, nhưng cậu bé cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của Mộng Dao. Cậu bé chỉ biết rằng, bức tranh này khác biệt, và nó khiến cậu phải suy nghĩ. Mộng Dao, tiếp tục dốc hết tâm huyết, từng nét cọ như truyền tải linh hồn, thức khuya, quên ăn, quên ngủ, tất cả chỉ để hoàn thiện tác phẩm mà nàng tin rằng sẽ nói lên tiếng lòng của một kỷ nguyên mới.

***

Buổi chiều tà hôm đó, quảng trường trung tâm Thị Trấn An Bình trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Một bức họa khổng l��, cao gần ba trượng, dài hơn mười trượng, được treo trang trọng trên mảng tường lớn của tòa nhà hội quán, nơi thường diễn ra các sự kiện quan trọng của thị trấn. Đó chính là bức họa "Dòng Chảy Nhân Gian" của Nàng Thơ Mộng Dao. Ánh nắng chiều dịu nhẹ phủ lên bức tranh, khiến những màu sắc trở nên sống động một cách kỳ lạ. Mùi sơn dầu nồng nặc vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi thức ăn đường phố từ các gánh hàng rong và mùi hương của đám đông.

Ngay khi bức tranh được chính thức trưng bày, nó lập tức gây ra một làn sóng xôn xao mạnh mẽ. Đám đông tụ tập đông nghịt, người này chen chúc người kia, ai nấy đều ngẩng đầu nhìn lên, ánh mắt đầy tò mò và ngạc nhiên.

“Tuyệt vời! Nó giống hệt như cuộc đời chúng ta, có vui có buồn, có thiện có ác!” Một người đàn ông trung niên, gương mặt khắc khổ, thốt lên đầy ngưỡng mộ. Ông ta chỉ vào một góc tranh, nơi những gương mặt rạng rỡ đang cùng nhau xây đắp một cây cầu, và rồi chỉ sang một góc khác, nơi những bóng đen đang lén lút phá hoại. “Nó chân thật quá, ta cứ ngỡ là đang nhìn vào chính mình, vào những người ta quen biết vậy!”

Một người phụ nữ khác, với đôi mắt rưng rưng, thì thầm: “Cái sự bao dung của dòng sông… ta cứ nghĩ Nhân Đạo phải là một thứ gì đó hoàn mỹ, nhưng hóa ra… hóa ra nó lại dung chứa cả những thứ này. Ta cảm thấy như mình được giải tỏa một gánh nặng vậy.”

Tuy nhiên, bên cạnh những lời tán thưởng, cũng có không ít tiếng xì xào, bàn tán mang theo vẻ bối rối, thậm chí là khó chịu.

“Cái gì thế này? Quá lộn xộn! Nhân Đạo phải là sự thanh cao, sao lại có những thứ xấu xí như vậy?” Một thanh niên trẻ, ăn mặc bảnh bao, nhíu mày lại, tỏ vẻ khinh miệt. Hắn ta chỉ vào những mảng màu tối, những gương mặt méo mó vì giận dữ, những bàn tay tham lam đang vơ vét. “Nghệ thuật phải hướng thiện, phải ca ngợi cái đẹp chứ! Vẽ những thứ này ra, chẳng phải là cổ súy cho cái xấu sao?”

“Đúng vậy! Bức tranh này quá u ám, quá trần trụi. Nó không có chút ‘tiên khí’ nào cả!” Một người khác phụ họa. “Thiên Đạo đã suy kiệt, Nhân Đạo đang cần được vực dậy bằng những giá trị tốt đẹp, chứ không phải là phơi bày những thứ dơ bẩn này ra ánh sáng!”

Trong đám đông ấy, một nhóm người ăn mặc chỉnh tề, gương mặt đầy vẻ nghiêm nghị, đang bước tới. Đó chính là Thủ Lĩnh ‘Người Bảo Vệ Nhân Đạo’ cùng các thành viên của mình. Vị Thủ Lĩnh, với vóc dáng cao lớn, ánh mắt sắc như dao và gương mặt đầy vẻ cố chấp, đứng sững lại trước bức tranh. Hắn ta nhìn chằm chằm vào những mảng tối, những gương mặt xấu xí mà Mộng Dao đã can đảm khắc họa, và cơn giận dữ bùng lên trong lòng hắn.

“Đây là sự sỉ nhục! Sự sỉ nhục đối với Nhân Đạo!” Thủ Lĩnh ‘Người Bảo Vệ Nhân Đạo’ gầm lên, giọng nói vang dội khắp quảng trường, thu hút mọi ánh mắt. Hắn ta chỉ thẳng vào bức tranh, ánh mắt đầy phẫn nộ. “Nghệ thuật phải ca ngợi cái thiện, cái đẹp! Không phải là phơi bày những thứ dơ bẩn này! Ngươi, họa sĩ kia, có ý đồ gì khi vẽ ra một thứ hỗn tạp như vậy? Chẳng lẽ ngươi muốn gieo rắc sự hoài nghi, sự hỗn loạn vào lòng người sao? Ngươi muốn nói rằng Nhân Đạo không có ranh giới, không có chuẩn mực sao?”

Mộng Dao, đứng cách đó không xa, gương mặt nàng tái nhợt vì căng thẳng, nhưng đôi mắt nàng vẫn giữ được sự kiên định lạ thường. Nàng bước lên phía trước, đối diện với ánh mắt hừng hực lửa giận của vị Thủ Lĩnh. “Tiền bối, ta không có ý đồ gì ngoài việc khắc họa chân thật nhất về Nhân Đạo. Nó không phải là một con đường một chiều chỉ có ánh sáng, mà là một dòng chảy phức tạp, có cả thiện và ác, có cả hy vọng và tuyệt vọng. Cái đẹp thực sự nằm ở sự bình dị, ở sự chấp nhận tất cả những gì thuộc về bản chất con người, chứ không phải là sự che đậy những góc khuất.” Giọng nàng tuy nhỏ nhẹ nhưng vang vọng, mang theo một sức mạnh nội tâm khó cưỡng. “Nếu chúng ta chỉ mãi chạy trốn khỏi những điều xấu xa, thì liệu chúng ta có thể thực sự hiểu được cái thiện không? Liệu chúng ta có thể thực sự tìm thấy sự bao dung không?”

Những lời của Mộng Dao càng khiến đám đông chia thành các phe tranh cãi gay gắt. Một bên ủng hộ nàng, cho rằng nàng đã can đảm nói lên sự thật. Một bên thì vẫn tin rằng bức tranh đang làm ô uế Nhân Đạo, cổ súy cho những điều xấu xa. Không khí trên quảng trường trở nên căng thẳng đến nghẹt thở, những lời qua tiếng lại như những mũi tên sắc nhọn.

Trong đám đông, Dương Quân đứng lẫn vào, thân hình tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ. Đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng của anh đang chăm chú quan sát mọi phản ứng. Ánh mắt anh vừa ngưỡng mộ sự can đảm và tài năng của Mộng Dao, vừa lo lắng trước phản ứng dữ dội của nhóm ‘Người Bảo Vệ Nhân Đạo’. Anh hiểu rằng Mộng Dao đã lột tả được cái cốt lõi, cái bản chất đa diện của Nhân Đạo, đúng như những gì Tạ Trần đã gợi mở. Nhưng liệu mọi người, đặc biệt là những người vẫn còn cố chấp với những khuôn mẫu cũ, có chấp nhận được sự thật trần trụi này không? Anh biết, đây sẽ là một thử thách lớn cho việc truyền bá triết lý ‘Nhân Đạo là dòng sông’ mà anh đang cố gắng gây dựng.

Ông Lão Tiều Phu, với dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt tinh anh và nụ cười hiền hậu, đứng lặng lẽ ở một góc quảng trường. Ông không nói gì, chỉ khẽ gật gù, ánh mắt sáng lên vẻ thấu hiểu. Trong đôi mắt ông, không có sự phán xét hay lo lắng, chỉ có một sự bình thản của người từng trải, đã nhìn thấu lẽ đời. Ông hiểu rằng, hạt giống đã được gieo, và giờ đây, nó đang nảy mầm, dù là trong cơn bão tố hay dưới ánh nắng vàng.

***

Khi những tia nắng cuối cùng của buổi chiều tà dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, không khí náo nhiệt trên quảng trường vẫn không hề giảm bớt, mà trái lại còn trở nên gay gắt hơn. Từng âm thanh, từng lời tranh cãi, từng tiếng xì xào bàn tán từ quảng trường như được gió cuốn đi, len lỏi qua những con phố, rồi cuối cùng vọng đến quán sách nhỏ của Tạ Trần.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt, vẫn ngồi yên vị sau quầy sách cũ kỹ. Ánh đèn dầu vàng ấm áp hắt bóng anh lên bức tường, khiến bóng hình anh trông càng thêm cô độc và trầm mặc. Tuy anh không trực tiếp đến quảng trường để chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn ấy, nhưng dường như mọi âm thanh, mọi cảm xúc từ đó đều không thoát khỏi sự cảm nhận tinh tế của anh. Đôi mắt sâu thẳm của anh, vốn dĩ đã có thể nhìn thấu mọi sự, giờ đây lại càng thêm tĩnh tại.

Anh khẽ khàng lật một trang trong cuốn sổ ‘Vô Vi Chi Đạo’ của mình. Cuốn sổ đã ngả màu theo thời gian, những trang giấy mỏng manh được lật giở một cách cẩn trọng, như thể chứa đựng cả một kho tàng tri thức vô giá. Anh đọc lại những dòng chữ anh đã tự tay viết, những dòng chữ nói về sự phức tạp của nhân tâm, về việc chấp nhận những mặt đối lập để đạt được sự trọn vẹn, về việc Nhân Đạo không phải là một con đường cứng nhắc mà là một dòng chảy linh hoạt.

*“Nhân Đạo không phải là một con đường, mà là một dòng chảy. Không phải là sự hoàn hảo, mà là sự chấp nhận những điều không hoàn hảo. Nó là sự tổng hòa của những mảnh ghép đối lập, của ánh sáng và bóng tối, của thiện và ác, của sinh và diệt. Chỉ khi con người ta dám đối mặt với cả những góc khuất trong tâm hồn mình, dám bao dung cho những sai lầm, thì khi đó, Nhân Đạo mới thực sự hiển lộ, không cần bất kỳ quy tắc hay khuôn mẫu nào gò ép.”* Tạ Trần thầm nhủ, từng chữ từng chữ như thấm vào tâm can anh.

Anh đặt bút xuống, ngón tay thon dài khẽ vuốt ve bìa cuốn sổ đã sờn cũ. Anh ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh sáng chiều tà đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm bao trùm Thị Trấn An Bình. Xa xa, những ánh đèn lồng lấp lánh như những đốm lửa nhỏ, và tiếng ồn ào từ quảng trường vẫn vọng đến, tuy đã nhỏ hơn nhưng không hề dứt. Một nụ cười nhẹ, gần như vô hình, xuất hiện trên môi anh. Đó không phải là nụ cười của sự vui vẻ hay đắc thắng, mà là một nụ cười của sự thấu hiểu sâu sắc, của sự chiêm nghiệm về vòng xoáy của nhân quả.

Anh hiểu rằng, hạt giống đã được gieo, và giờ đây, nó đang nảy mầm theo cách riêng của nó, đầy biến động và thách thức. Anh biết, tác phẩm của Mộng Dao, dù bị tranh cãi kịch liệt, nhưng lại là một lời tuyên ngôn mạnh mẽ, một minh chứng hùng hồn cho triết lý mà anh đã cố gắng truyền tải. Nghệ thuật, đôi khi, là cách mạnh mẽ nhất để đối thoại với lòng người, để phá vỡ những bức tường thành của định kiến và chấp niệm. Nó lay động cảm xúc, buộc con người phải đối mặt với những gì họ thường cố gắng né tránh.

Tạ Trần nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi giấy cũ, mùi mực và mùi hương trầm thanh khiết trong quán sách. Anh biết, cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo đã sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và lòng người vẫn là một mê cung phức tạp. Nhưng chính trong sự phức tạp ấy, trong những cuộc tranh luận không ngừng, trong những tác phẩm nghệ thuật đầy gai góc, anh nhìn thấy một tương lai, một kỷ nguyên mới đang dần định hình. Một kỷ nguyên nơi con người sẽ tự định nghĩa lại giá trị sống của mình, không cần đến sự chỉ dẫn của tiên thần hay Thiên Đạo, mà bằng chính sự tự vấn, bằng lòng bao dung, và bằng kh�� năng chấp nhận tất cả những khía cạnh của bản thân. Những hạt giống anh gieo, giờ đây đã đâm chồi, và Mộng Dao, bằng tài năng và dũng khí của mình, đã trở thành một trong những người đầu tiên dám khắc họa lên bức tranh vĩ đại của "Dòng Chảy Nhân Gian".

Anh tin rằng, tác phẩm 'Dòng Chảy Nhân Gian' của Mộng Dao sẽ trở thành một biểu tượng, một điểm nhấn quan trọng trong cuộc cách mạng tư tưởng về 'Nhân Đạo' của kỷ nguyên mới, và có thể sẽ bị phe bảo thủ tìm cách phá hoại. Nàng Thơ Mộng Dao sẽ trở thành một nhân vật quan trọng trong việc truyền bá triết lý 'Nhân Đạo' thông qua nghệ thuật, không chỉ bằng lời nói mà bằng cảm xúc và hình ảnh. Sự chấp nhận và thấu hiểu những mặt tối của con người sẽ là chìa khóa để thực sự hiểu 'Nhân Đạo' và xây dựng một xã hội bền vững, một ý tưởng mà Tạ Trần đã gieo mầm. Mặc dù Thiên Đạo đã tan rã, nhưng những tàn dư của tư duy cũ, của sự cố chấp vào cái gọi là 'chính đạo' tuyệt đối, vẫn còn tồn tại và sẽ tiếp tục gây ra xung đột, nhưng đó cũng là một phần tất yếu của quá trình chuyển mình.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free