Nhân gian bất tu tiên - Chương 950: Hạt Mầm Tri Thức, Đơm Hoa Đời Thực
Đêm dần buông, mang theo một màn sương mỏng như lụa vương trên những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, nhưng bên trong Giảng Đường Chính của Học Viện Nhân Văn, ánh đèn vẫn bừng sáng, đẩy lùi màn đêm. Dù đã khuya, Lý Huyền vẫn miệt mài bên bàn làm việc, bóng anh đổ dài trên tường, một người thợ điêu khắc đang gọt giũa một tác phẩm vô giá. Ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn dầu hắt hiu trên tập bản thảo ‘Nhân Đạo Cương Yếu’ trải rộng trước mặt, chi chít những dòng chữ anh gạch xóa, viết thêm, chỉnh sửa. Anh đọc đi đọc lại từng câu, từng chữ, cố gắng tìm kiếm sự cân bằng hoàn hảo giữa tính hệ thống và tinh thần tự do, phóng khoáng của triết lý ‘Vô Vi’ mà Tạ Trần đã truyền cảm hứng. Mỗi dấu chấm, dấu phẩy đều được anh cân nhắc kỹ lưỡng, vì anh biết rằng mỗi câu chữ trong bộ giáo trình này sẽ định hình tư duy của cả một thế hệ, của một kỷ nguyên.
Anh day trán, một cảm giác mệt mỏi lan tỏa khắp cơ thể. Độc thoại nội tâm vang vọng trong tâm trí anh: *Tiên sinh Tạ Trần đã gieo hạt giống, trách nhiệm của ta là vun trồng. Nhưng làm sao để hạt giống này nảy mầm tự do, không bị gò bó bởi lồng kính ta tạo ra?* Anh thở dài, tay cầm bút, lại gạch đi một đoạn văn vừa viết. Anh không muốn ‘Nhân Đạo Cương Yếu’ trở thành một bộ giáo điều cứng nhắc, một ‘kinh điển’ mới mà mọi người phải tuân theo một cách máy móc, như những gì các tiên môn đã từng làm với giáo lý của họ. Anh muốn nó là một ngọn đuốc, dẫn lối chứ không phải là một bức tường giam hãm. Anh đứng dậy, đi lại quanh bàn, ánh mắt lướt qua những cuốn sách trên giá. Anh dừng lại trước một cuốn sách cũ của Tạ Trần, ‘Vô Vi Chi Đạo’, nhẹ nhàng chạm vào bìa sách. Anh hiểu rằng, cái khó nhất không phải là viết ra những lời lẽ uyên thâm, mà là truyền tải được cái ‘thần’ của triết lý – sự tự do, sự chiêm nghiệm cá nhân, sự chấp nhận vô thường và buông bỏ chấp niệm. Anh ngồi xuống trở lại, lại cầm bút lên, cố gắng tìm một từ ngữ, một cách diễn đạt có thể bao hàm được tất cả những điều đó. Trong một góc khuất của thư viện, phía sau một giá sách cao, Thư Đồng Tiểu An vẫn đang trốn mình. Cậu bé không được phép ở lại thư viện muộn thế này, nhưng vì quá tò mò và yêu thích việc học, cậu đã lén lút quay lại. Ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn dầu của Lý Huyền không đủ để rọi tới góc này, nhưng đôi mắt cậu bé vẫn sáng quắc trong bóng tối, lướt qua những dòng chữ trên một cuốn sách mới mà Học Viện vừa sưu tầm được. Đó là một cuốn sách về thiên văn học, miêu tả sự vận hành của các vì sao và các hành tinh, không hề liên quan đến linh khí hay pháp thuật, mà hoàn toàn dựa trên quan sát và suy luận.
*“Nhân Đạo... là con đường của con người... không cần tiên, không cần thần...,”* Thư Đồng Tiểu An thì thầm, giọng nói khẽ đến mức chỉ có cậu bé mới nghe thấy, như một lời nguyện ước. Cậu bé cảm thấy một sự phấn khích lạ thường khi đọc những kiến thức mới mẻ này. Nó khác hẳn với những câu chuyện về tiên nhân bay lượn, về pháp bảo thần thông mà cậu từng nghe. Đây là những thứ mà con người có thể tự mình tìm hiểu, tự mình khám phá bằng trí tuệ của mình, những thứ mà khi được học, lại mở ra chân trời mới chứ không phải bó buộc bởi những giới hạn cũ. Cậu nhìn trộm Lý Huyền, người vẫn đang cặm cụi viết, như một lời nhắc nhở về những thế hệ sẽ tiếp nhận triết lý này. Cậu bé hiểu rằng mình cũng là một phần trong đó, một hạt giống nhỏ đang nảy mầm trong mảnh đất màu mỡ của Kỷ Nguyên Nhân Gian. Lý Huyền, không hề hay biết có một ánh mắt tò mò đang dõi theo mình, tiếp tục công việc. Anh biết rằng, ‘Nhân Đạo Cương Yếu’ này sẽ là nền tảng cho việc truyền bá ‘Nhân Đạo’ rộng rãi khắp nhân gian, nhưng cũng là điểm khởi đầu cho những diễn giải khác nhau, thậm chí là sai lệch hoặc biến tướng trong tương lai. Anh sẽ phải vật lộn để giữ được ‘tinh thần’ của triết lý khi hệ thống hóa nó. Nhưng nhìn những dòng chữ trên trang giấy, nhìn thấy ánh sáng đèn dầu hắt hiu, anh vẫn tin tưởng. Anh tin vào trí tuệ và ý chí của con người, tin rằng ngọn lửa tri thức một khi đã được thắp lên, sẽ khó có thể dập tắt. Những thế hệ như Thư Đồng Tiểu An sẽ là những người định hình tương lai của Nhân Đạo, và dù có những biến thể không lường trước, thì sự tìm tòi, sự khám phá sẽ không ngừng lại. Anh day nhẹ đôi vai mỏi mệt, cảm nhận sự mát lạnh của không khí đêm, rồi lại cúi xuống, tiếp tục chỉnh sửa từng câu chữ, như một người thợ điêu khắc đang gọt giũa một tác phẩm vô giá.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới còn e ấp, len lỏi qua tán lá xanh mướt, đậu xuống con đường lát đá ẩm ướt hơi sương, Giảng Đường Chính của Học Viện Nhân Văn đã rộn ràng. Nắng nhẹ, gió mát, một buổi sáng tuyệt đẹp, tràn đầy sức sống. Giảng đường mang kiến trúc cổ kính nhưng không kém phần thanh thoát, với những cột gỗ lim được chạm khắc tinh xảo và mái ngói lưu ly lấp lánh dưới ánh bình minh. Không khí bên trong không quá trang nghiêm mà phảng phất sự tò mò, háo hức. Mùi giấy mới, mùi mực và mùi gỗ thoảng nhẹ trong gió, hòa quyện với mùi hương hoa dại từ khu vườn bên ngoài, tạo nên một không gian vừa học thuật vừa gần gũi.
Trên bục giảng cao, Lý Huyền đứng đó, dáng người thư sinh, nét mặt điềm đạm nhưng đôi mắt sáng ánh lên vẻ trí tuệ. Hôm nay, anh khoác trên mình chiếc trường bào màu lam nhạt, giản dị nhưng toát lên phong thái của một nhà giáo chân chính. Trước mặt anh là hàng trăm học viên, từ những đứa trẻ chừng Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh và sự hiếu học, đến những thanh niên trưởng thành, ánh mắt họ đều rạng ngời vẻ tò mò và hứng thú. Tất cả đều say sưa lắng nghe, không một tiếng động dư thừa, chỉ có tiếng bút sột soạt trên giấy khi họ chăm chú ghi chép.
Lý Huyền không nói về pháp thuật hay tiên duyên, những thứ đã từng là lẽ sống của một thời đại đã qua. Anh nói về “nguyên lý của sự sống,” về “quy luật vật chất,��� và “giá trị của lao động sáng tạo”—những điều được chắt lọc từ ‘Nhân Đạo Cương Yếu’ mà anh đã dành cả đêm để hoàn thiện. Giọng anh trầm ấm, rõ ràng, vang vọng khắp giảng đường.
“Chư vị học viên,” Lý Huyền bắt đầu, ánh mắt lướt qua từng gương mặt trẻ trung đầy nhiệt huyết. “Trong thế giới mà chúng ta đang sống, sức mạnh không chỉ nằm ở việc chế ngự tự nhiên bằng những phép tắc huyền ảo, mà còn ở việc thấu hiểu và hòa hợp với nó, biến đổi nó bằng trí tuệ và đôi tay của chúng ta.” Anh dừng lại một chút, để những lời nói thấm sâu vào tâm trí người nghe. “Thiên Đạo suy tàn không phải là dấu chấm hết, mà là khởi đầu cho một kỷ nguyên mới, nơi con người là trung tâm, nơi mỗi cá nhân đều có thể trở thành người kiến tạo vận mệnh của chính mình và của nhân gian.”
Thư Đồng Tiểu An, ngồi ở hàng ghế đầu, chăm chú ghi chép từng lời. Cậu bé gầy gò, đôi mắt toát lên sự thông minh lanh lợi, thỉnh thoảng lại nhíu mày suy nghĩ. Cuốn sách về thiên văn học mà cậu đã đọc lén đêm qua giờ đây dường như có một sự liên kết mật thiết với những lời Lý Huyền đang giảng. Cậu bé giơ tay, một sự dũng cảm hiếm có đối với một thư đồng nhỏ tuổi.
“Thưa tiên sinh,” giọng cậu bé trong trẻo nhưng đầy tự tin vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng của giảng đường, “vậy những nguyên lý này có thể giúp chúng ta làm ra những thứ tốt đẹp hơn cho cuộc sống hàng ngày như thế nào ạ? Ví như, con muốn biết làm thế nào để xây một cây cầu vững chắc hơn, hay làm sao để làm cho đất đai màu mỡ hơn mà không cần đến linh khí?”
Lý Huyền mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự khích lệ. “Câu hỏi của Tiểu An rất hay, và đó chính là tinh thần của Nhân Đạo. Chúng ta không tìm kiếm sức mạnh từ bên ngoài, mà khai thác tiềm năng vô hạn từ bên trong. Để xây một cây cầu vững chắc, chúng ta cần hiểu về sức chịu đựng của vật liệu, về lực tác động của dòng nước, về cách phân bổ trọng lực. Đó là kiến thức về vật lý. Để đất đai màu mỡ hơn, chúng ta cần hiểu về thành phần của đất, về chu kỳ sinh trưởng của cây trồng, về c��ch các loại cây tương tác với nhau. Đó là kiến thức về nông học.”
Anh quay người, dùng bút viết lên tấm bảng lớn những khái niệm cơ bản về “Vật lý,” “Nông học,” “Thủy lợi.” “Những điều này không phải là pháp thuật, mà là khoa học, là sự quan sát, ghi chép và suy luận của con người. Mỗi chiếc bình gốm được nung đúng nhiệt độ, mỗi sợi vải được dệt bền chắc, mỗi hạt giống được gieo trồng đúng mùa đều là minh chứng cho trí tuệ và sự lao động của chúng ta. Sức mạnh của chúng ta nằm ở khả năng biến lý thuyết thành thực tiễn, biến ý tưởng thành sản phẩm, để cuộc sống của mỗi người trở nên tốt đẹp hơn.”
Các học viên gật gù, nhiều người bắt đầu trao đổi nhỏ với nhau, khuôn mặt họ rạng ngời vẻ khai sáng. Một số người từng là học trò của các tiên môn nhỏ, từng mơ mộng về con đường tu tiên, nay ánh mắt họ đã chuyển sang một tia nhìn khác, một tia nhìn của sự sáng tạo và khả năng làm chủ. Họ hiểu rằng, dù không có linh khí, không có pháp bảo, họ vẫn có thể kiến tạo nên một thế giới mới, một kỷ nguyên mới bằng chính đôi tay và khối óc của mình. Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng lật sách nhẹ nhàng, tiếng gió mát thoảng qua cửa sổ mang theo mùi hương của cỏ cây, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của tri thức đang được gieo mầm. Lý Huyền nhìn họ, trong lòng dâng lên một niềm tin mãnh liệt. Anh biết, con đường phía trước còn dài, còn nhiều thử thách, nhưng những hạt giống tri thức đã được gieo, và chúng đang nảy mầm mạnh mẽ trong lòng thế hệ mới.
***
Buổi chiều, nắng ấm như rót mật lên những con đường lát đá của Thị Trấn An Bình. Tại một con ngõ nhỏ, rẽ vào một khoảng sân rộng, có một xưởng gốm nhỏ nhưng sạch sẽ và ngăn nắp, đó là Xưởng Gốm Nhân Tâm. Mùi đất sét tươi, men gốm và khói gỗ thoảng nhẹ trong không khí, tạo nên một hương vị đặc trưng, mộc mạc. Tiếng gốm quay đều trên bàn xoay, tiếng lửa reo nhỏ từ lò nung xa xa, tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của những người học việc, tất cả tạo nên một bản hòa tấu lao động đầy hứng khởi.
Thanh Hà, một cô gái trẻ khoảng đôi mươi, dáng người nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn, đang tỉ mỉ tạo hình một chiếc bình trên bàn xoay. Đôi tay nàng lấm lem đất sét, nhưng những ngón tay thon dài lại khéo léo và uyển chuyển, biến khối đất vô tri thành một hình hài mềm mại, duyên dáng. Khuôn mặt bầu bĩnh của nàng lấm tấm những vết đất, mái tóc búi cao gọn gàng để tiện làm việc, nhưng đôi mắt lanh lợi luôn ánh lên vẻ say mê và quyết tâm. Nàng không chỉ đơn thuần theo kỹ thuật truyền thống được truyền lại từ đời trước, mà còn không ngừng thử nghiệm.
“Nếu ta tăng nhiệt độ thêm một chút, hoặc thay đổi tỷ lệ khoáng chất trong men, liệu màu sắc có trở nên trong trẻo hơn không? Hay kết cấu sẽ mịn màng hơn?” Thanh Hà tự nhủ, giọng nàng nhỏ nhẹ nhưng đầy suy tư, đôi mắt chăm chú quan sát từng biến đổi nhỏ trên khối đất sét dưới bàn tay mình. “Đây không phải là linh khí để tạo ra vật liệu siêu nhiên, mà là quy luật của vật chất, là sự tương tác giữa đất, nước, lửa và khí. Tri thức từ ‘Nhân Đạo Cương Yếu’ đã mở ra cho ta một con đường mới để hiểu về vạn vật, để biến những nguyên lý trừu tượng thành những sản phẩm hữu hình.”
Nàng nhớ lại những buổi học ở Học Viện Nhân Văn, khi Lý Huyền tiên sinh giảng về “tính chất của đất,” về “ảnh hưởng của nhiệt độ,” và “sự biến đổi của khoáng chất.” Những kiến thức ấy, tưởng chừng khô khan, nay lại trở thành kim chỉ nam cho sự sáng tạo của nàng. Thanh Hà đã dành nhiều đêm liền để đọc đi đọc lại những ghi chép về địa chất, về hóa học, dù chúng còn rất sơ khai, nhưng đủ để nàng có những ý tưởng mới mẻ. Nàng đã tự chế ra vài loại men gốm mới, kết hợp các loại khoáng chất khác nhau mà nàng tìm thấy trong tự nhiên, và thử nghiệm các công thức nung gốm với nhiệt độ và thời gian khác biệt.
Bên cạnh nàng, vài học viên trẻ tuổi, đa phần là những cô gái và chàng trai mới lớn, đang chăm chú quan sát. Một người trong số họ, một cô bé tên Tiểu Hoa, khẽ hỏi: “Thanh Hà tỷ, sao tỷ lại không dùng men truyền thống của tổ tiên chúng ta? Men ấy cũng rất đẹp mà?”
Thanh Hà mỉm cười, đôi tay vẫn không ngừng làm việc. “Men truyền thống đẹp thật, Tiểu Hoa. Nhưng đó là vẻ đẹp mà tổ tiên chúng ta đã khám phá. Nhân Đạo dạy chúng ta rằng, con người không ngừng học hỏi và sáng tạo. Nếu chúng ta chỉ lặp lại những gì đã có, vậy thì làm sao chúng ta có thể tiến bộ? Tỷ muốn tìm kiếm những vẻ đẹp mới, những khả năng mới từ đất và lửa. Tỷ tin rằng, mỗi loại đất, mỗi loại đá đều ẩn chứa những bí mật riêng, và nhiệm vụ của chúng ta là khám phá chúng.”
Nàng nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt chiếc bình đang dần thành hình, cảm nhận sự mịn màng của đất sét dưới ngón tay. Sản phẩm của nàng có vẻ đẹp đơn giản nhưng tinh tế, không phô trương, nhưng lại toát lên sự tìm tòi và sáng tạo không ngừng. Những chiếc bình, chén, đĩa mà nàng tạo ra không chỉ là vật dụng, mà còn là những tác phẩm nghệ thuật, mang trong mình tinh thần của một kỷ nguyên mới – kỷ nguyên của trí tuệ và lao động.
“Có lẽ, bí quyết không nằm ở một loại men nào đó, mà ở sự kiên nhẫn, sự tỉ mỉ và khả năng quan sát của chúng ta,” Thanh Hà nói tiếp, giọng nàng trầm tư. “Giống như tiên sinh Tạ Trần đã viết trong ‘Vô Vi Chi Đạo’, mọi sự vận hành đều có quy luật riêng của nó. Nhiệm vụ của chúng ta là tìm hiểu quy luật ấy, chứ không phải cưỡng cầu hay dựa dẫm vào những điều huyền ảo.”
Những học viên trẻ gật gù, ánh mắt họ bừng sáng. Họ đang được chứng kiến không chỉ một người thợ gốm tài hoa, mà còn là một người tiên phong, một người đang áp dụng triết lý Nhân Đạo vào cuộc sống đời thường một cách sinh động nhất. Tiếng gốm quay đều, tiếng khói lò nung và mùi hương của đất sét tiếp tục lan tỏa, như một lời khẳng định về sức mạnh của lao động và sự sáng tạo không ngừng nghỉ của con người.
***
Hoàng hôn dịu mát buông xuống, nhuộm Thị Trấn An Bình trong một màu vàng cam trầm ấm. Những ánh đèn dầu đầu tiên bắt đầu được thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng ấm áp trong màn đêm buông xuống, điểm xuyết lên bức tranh tĩnh lặng của phố phường. Sau một ngày đi dạo qua Thị Trấn An Bình, chứng kiến những thay đổi đang diễn ra chậm rãi nhưng vững chắc, Tạ Trần và Cố Tiểu Ngư trở về quán sách của mình. Tiếng lật sách khe khẽ, tiếng gió nhẹ thoảng qua ô cửa sổ, cùng với mùi giấy cũ, mực và mùi trà dịu nhẹ, tạo nên một không gian quen thuộc, bình yên.
Cố Tiểu Ngư, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt to tròn, lanh lợi, tràn đầy sức sống, ngồi xuống đối diện Tạ Trần, vẻ mặt rạng rỡ. Nàng khoác trên mình bộ váy vải thô màu xanh lam quen thuộc, giản dị nhưng toát lên vẻ hoạt bát. Nàng đặt một ấm trà nóng xuống bàn, hương trà thoang thoảng bay lên, làm dịu đi cái se lạnh của buổi tối.
“Tiên sinh nhìn xem,” Cố Tiểu Ngư bắt đầu, giọng nàng trong trẻo, nhanh nhẹn, đôi khi có chút đanh đá nhưng dễ thương. Nàng rót trà cho Tạ Trần, rồi cho chính mình. “Những gì người viết, giờ đây đã thành kim chỉ nam cho bao người rồi. Buổi sáng ở Học Viện, Lý Huyền tiên sinh giảng bài về quy luật vật chất mà Tiểu An hỏi hăng say lắm. Rồi buổi chiều, con ghé qua xưởng gốm của Thanh Hà. Nàng ấy bây giờ không chỉ làm gốm đẹp, mà còn tự nghiên cứu các loại men mới, các cách nung khác nhau. Đôi tay lấm lem đất sét, khuôn mặt lấm lem bùn, nhưng đôi mắt thì cứ sáng rực lên, như tìm thấy cả một kho báu vậy.”
Nàng ngừng lại, hớp một ngụm trà, rồi tiếp tục, vẻ mặt đầy phấn khích. “Con bé nói, nó học được từ trong sách của người, về sự thấu hiểu quy luật tự nhiên, chứ không phải cứ dựa vào linh khí. Nàng ấy còn nói, không cần tiên, không cần thần, con người vẫn có thể tạo ra những điều kỳ diệu bằng chính đôi tay và trí tuệ của mình. Tiên sinh à, người có thấy không? Họ không còn màng đến tu tiên nữa, mà chỉ muốn làm những điều tốt đẹp cho cuộc sống này, cho nhân gian này.”
Tạ Trần, thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt, nhẹ nhàng vuốt ve bìa một cuốn sách cũ trên bàn. Đôi mắt sâu thẳm của anh luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Anh lắng nghe Cố Tiểu Ngư kể chuyện, gương mặt thanh tú không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng trong ánh mắt anh có một tia ấm áp khó nhận thấy. Anh hớp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm dịu lan tỏa trong khoang miệng.
“Mỗi người có một con đường, và con đường của nhân gian, tự nó sẽ tìm thấy lối đi,” Tạ Trần khẽ thở dài, giọng nói trầm, điềm tĩnh, súc tích. “Điều quan trọng là họ tìm thấy giá trị thực sự trong lựa chọn của mình. Hạt giống đã gieo, giờ đây nó đang nảy mầm theo cách riêng của nó, không bị gò bó bởi ý chí của ta.”
Anh nhìn ra phố, nơi những ánh đèn dầu lung linh như những vì sao nhỏ trên mặt đất. Trong lòng anh dấy lên một sự thanh thản, nhưng cũng kèm theo một chút ưu tư. Anh nhận thấy ‘Nhân Đạo’ đang phát triển theo những cách mà chính anh cũng không lường trước. Việc Lý Huyền hệ thống hóa triết lý, hay Thanh Hà ứng dụng nó vào nghề gốm, đều là những minh chứng cho sự đa dạng hóa và khả năng thích nghi của nó. Tuy nhiên, anh cũng suy tư về việc liệu những hạt giống anh gieo có giữ được tinh thần cốt lõi hay sẽ bị biến chất, bị diễn giải sai lệch khi được áp dụng rộng rãi bởi nhiều người với nhiều mục đích khác nhau. Liệu sự sáng tạo có dẫn đến những chấp niệm mới, những cuộc tranh giành mới?
“Nhưng tiên sinh,” Cố Tiểu Ngư nói, dường như cảm nhận được sự trầm tư của anh. “Con bé Thanh Hà còn bảo, những cuốn sách của người dạy nó về sự vô thường, về việc không ngừng tìm tòi, khám phá. Nàng ấy không chấp niệm với một công thức nào, một kiểu dáng nào, mà luôn muốn thử những điều mới mẻ. Chẳng phải đó chính là tinh thần của Nhân Đạo sao?”
Tạ Trần khẽ gật đầu. “Đúng vậy, Tiểu Ngư. Sự vô thường, sự buông bỏ chấp niệm, đó là cốt lõi. Nhưng con đường từ lý thuyết đến thực tiễn luôn đầy rẫy những biến số. Khi một triết lý được lan truyền rộng rãi, nó sẽ được diễn giải, được thích nghi, thậm chí là bị bóp méo bởi những cá nhân khác nhau, với những trải nghiệm và mục đích khác nhau. Đó là cái giá phải trả cho sự lan tỏa.” Anh quay đầu nhìn Cố Tiểu Ngư, ánh mắt sâu thẳm. “Con thấy đó, dù Thiên Đạo đã sụp đổ, nhưng vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Nhân Đạo không phải là một đích đến, mà là một hành trình.”
Anh đưa tay chỉ ra phía cửa sổ, nơi một vài người già đang ngồi bên hiên nhà, ánh mắt họ vẫn còn vương vấn sự hoài niệm về một thời kỳ tu tiên huy hoàng đã qua. “Vẫn còn những người chưa thể hoàn toàn chấp nhận kỷ nguyên mới, chưa thể buông bỏ những thứ đã cũ. Đó là một phần của sự vô thường. Chúng ta không thể thay đổi tất cả mọi người, nhưng chúng ta có thể gieo mầm hy vọng và tri thức, để những thế hệ sau này có một con đường rõ ràng hơn.”
Tạ Trần lại hớp một ngụm trà, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Anh biết, sự trỗi dậy của nhân tài phàm trần như Thanh Hà, như Lý Huyền, như Thư Đồng Tiểu An, chính là nền móng cho một kỷ nguyên mới. Họ không cần dựa vào tu vi, mà bằng trí tuệ và sự khéo léo của mình, họ sẽ định hình nên nền văn minh mới. Quán sách của anh, nơi tưởng chừng chỉ là một góc nhỏ của thế giới, lại trở thành điểm neo, nơi những ý tưởng lớn được ấp ủ và lan tỏa. Anh trầm ngâm nhìn ra màn đêm đang dần bao phủ Thị Trấn An Bình, nơi những ánh đèn dầu vẫn kiên cường tỏa sáng, biểu tượng cho ngọn lửa tri thức và ý chí của con người sẽ không bao giờ tắt. Đó là một sự khởi đầu, một khởi đầu đầy hứa hẹn nhưng cũng tiềm ẩn vô vàn thử thách, một hành trình khám phá không ngừng nghỉ của Nhân Đạo.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.