Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 885: Kinh Điển Vô Danh: Di Sản Của Kẻ Phàm Nhân

Tạ Trần, ngồi trong quán trà, khẽ nhấp một ngụm trà. Y không có mặt ở Thôn Vân Sơn, nhưng y cảm nhận được sự chuyển động của dòng chảy nhân quả, cảm nhận được sự ấm áp đang lan tỏa từ những trái tim được hàn gắn. Một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên môi y, một nụ cười của sự hài lòng sâu sắc. Y biết, nhân gian đã bắt đầu tự mình viết nên câu chuyện của mình, không cần đến sự chỉ dẫn trực tiếp của y. Những hạt mầm đã được gieo, và giờ đây, chúng đang tự mình đâm chồi nảy lộc, tạo nên một khu rừng của sự sống, của hy vọng, của lòng thấu cảm. Con đường của nhân gian, chỉ mới bắt đầu. Và y, vẫn là một phàm nhân, vẫn giữ trọn nhân tính của mình, sẽ tiếp tục quan sát, tiếp tục suy tư, và đôi khi, sẽ lại gieo thêm những hạt mầm mới cho tương lai vô định của thế giới này, để nhân gian mãi mãi là nhân gian.

***

Sáng sớm, ánh nắng ban mai còn vương vấn sương đêm, lách qua khung cửa sổ bằng gỗ mun đã bạc màu thời gian, vẽ nên những vệt vàng óng trên nền gạch xanh biếc của thư phòng riêng tại Quán Sách Vô Danh. Không khí trong phòng vẫn còn vương vấn mùi mực tàu, mùi giấy cũ và hương gỗ trầm thoang thoảng, một sự pha trộn quen thuộc, yên bình, đã gắn bó với Tạ Trần qua biết bao thăng trầm. Trên chiếc bàn viết rộng rãi, làm từ một thân cây cổ thụ hàng ngàn năm tuổi, hàng chục cuộn giấy da trắng ngà đã được trải sẵn, phẳng phiu như chờ đợi một dòng chảy tư tưởng, một dòng chảy tri thức được khắc ghi. Nghiên mực ngọc bích lấp lánh dưới ánh sáng, với mực đã được mài sẵn, đen bóng, sánh đặc. Những cây bút lông đủ cỡ được đặt ngay ngắn bên cạnh, lông bút còn thấm đẫm hơi sương.

Tạ Trần ngồi đó, thân hình gầy gò của một th�� sinh, nhưng lại toát lên một vẻ trầm tĩnh khó tả. Làn da y trắng nhợt, là minh chứng cho những năm tháng dài đắm chìm trong sách vở, ít khi tiếp xúc với nắng gió trần thế. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, càng làm nổi bật khuôn mặt thanh tú, với đôi mắt sâu thẳm, thăm thẳm như giếng cổ. Đôi mắt ấy, lúc này, đang nhắm nghiền. Y không ngủ, mà đang hồi tưởng, đang chiêm nghiệm. Trong cõi nội tâm của y, dòng thời gian cuộn chảy, lùi về hàng vạn năm trước, đến cái thuở Thiên Đạo bắt đầu suy yếu. Y hình dung lại những ngày tháng mà linh khí dần mỏng đi, những tu sĩ bắt đầu chìm vào sự bất an, hoang mang. Y thấy được sự khởi nguồn của "mất nhân tính" – khi khao khát trường sinh, khao khát quyền lực lên đến đỉnh điểm, con người dần đánh mất những cảm xúc bình dị, những ký ức trần thế, và cuối cùng là cả bản chất làm người.

Đó không phải là một sự kiện đơn lẻ, mà là một quá trình xói mòn chậm rãi, âm thầm, như dòng nước chảy đá mòn. Từng chút một, sự thấu cảm biến mất, lòng trắc ẩn b��� thay thế bằng sự lạnh lùng của kẻ mạnh. Tình thân, tình bằng hữu trở nên mong manh trước cám dỗ của đạo pháp. Y nhìn thấy những đại tông môn từng sừng sững, từng tuyên bố vì chúng sinh, lại trở thành những kẻ ích kỷ, tranh giành từng chút tài nguyên, từng cơ duyên. Y thấy những phàm nhân, từng được bảo vệ, che chở, dần trở thành con tốt thí trên bàn cờ của kẻ tu hành. Tất cả, đều bắt nguồn từ cái gọi là "Thiên Đạo suy kiệt", nhưng sâu xa hơn, là từ sự biến chất của "nhân tâm". Mười ngàn năm... một chu kỳ lặp lại, hay một lời cảnh báo? Chân lý không thay đổi, chỉ có lòng người biến động. Những suy tư ấy, như những gợn sóng lặng lẽ, khuấy động trong tâm trí y, nhưng đôi mắt y vẫn nhắm nghiền, khuôn mặt vẫn bình thản như mặt hồ thu.

Sau một hồi lâu, khi ánh nắng đã lên cao hơn, trải dài khắp nền thư phòng, Tạ Trần mới chậm rãi mở mắt. Ánh nhìn của y trong trẻo lạ thường, không vướng bụi trần, như thể đã nhìn thấu mọi sự, đã thấu triệt được bản chất của vạn vật. Y không vội vàng, mà nhẹ nhàng cầm lấy một cây bút lông, đầu bút thấm đẫm mực đen. Tay y đặt xuống cuộn giấy da, bắt đầu viết những dòng đầu tiên. Nét chữ của y không hoa mỹ, nhưng lại có một vẻ cương nghị, vững vàng, như chính con người y. Tựa đề mà y viết, chỉ vỏn vẹn ba chữ: 'Kinh Điển Vô Danh'.

Y cẩn trọng viết từng nét chữ, không hề vội vã. Mỗi chữ như chứa đựng ngàn vạn suy tư, ngàn vạn chiêm nghiệm. Đôi lúc, y dừng lại, bút lơ lửng trên giấy, ánh mắt xa xăm như nhìn vào hư vô, như đang tìm kiếm một từ ngữ, một cách diễn đạt chính xác nhất để lột tả những khái niệm trừu tượng, những cảm xúc phức tạp đã tích tụ qua bao năm tháng. Y muốn cuốn sách này không chỉ là một tập hợp các triết lý, mà là một tấm gương, một bản đồ chỉ dẫn, cho những thế hệ mai sau có thể tự soi chiếu, tự tìm lấy con đường của mình. Y không muốn ép buộc, không muốn ban phát, mà chỉ muốn gợi mở. Sự kiên định trong từng nét chữ, từng hơi thở của y, là sự kiên định của một người phàm, đã chứng kiến sự sụp đổ của một kỷ nguyên, và đang đặt nền móng cho một kỷ nguyên khác, một kỷ nguyên mà nhân tính sẽ là cốt lõi. Tiếng bút lông sột soạt trên giấy, là âm thanh duy nhất phá tan sự im lặng tuyệt đối, tạo nên một bản giao hưởng thiêng liêng giữa con người và tri thức.

***

Thời gian trôi qua lặng lẽ trong thư phòng của Tạ Trần. Ánh nắng ban mai đã nhường chỗ cho ánh nắng ban trưa ấm áp, rực rỡ hơn, chiếu thẳng qua khung cửa sổ, làm nổi bật những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí, như những linh hồn nhỏ bé đang lượn lờ quanh nguồn tri thức. Mùi giấy cũ, mực tàu và gỗ trầm vẫn hòa quyện, tạo nên một không gian đặc quánh vẻ uyên thâm, tĩnh mịch.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng khẽ vang lên ngoài cửa. Thư Đồng Tiểu An, với thân hình gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, cẩn trọng bưng một chén trà nóng vào. Cậu bé mặc một bộ áo vải thô cũ, đã sờn vai, nhưng luôn giữ gìn sạch sẽ. Tiểu An nhẹ nhàng đặt chén trà xuống góc bàn, rồi ngập ngừng đứng bên cạnh, không dám làm phiền tiên sinh của mình. Cậu bé quan sát Tạ Trần, người vẫn đang miệt mài viết. Không còn vẻ mệt mỏi hay áp lực thường thấy khi tiên sinh phải suy tư về những vấn đề hệ trọng của nhân gian, thay vào đó là một sự bình yên nội tại, một vẻ mãn nguyện toát ra từ mỗi cử chỉ. Khuôn mặt Tạ Trần vẫn thanh tú, nhưng đôi mắt sâu thẳm giờ đây lại ánh lên một tia sáng dịu dàng, như ngọn nến soi rọi trong đêm tối.

Tiểu An rụt rè nhìn những nét chữ trên cuộn giấy da. Dù còn nhỏ tuổi, chưa thể hiểu hết được ý nghĩa sâu xa của những câu từ ấy, nhưng cậu bé vẫn cảm nhận được sự sâu sắc ẩn chứa, một trọng lượng vô hình mà tiên sinh đang gửi gắm vào từng dòng chữ. Tạ Trần đang viết về "nhân quả" – không phải như một phép thuật bí ẩn hay một định mệnh nghiệt ngã, mà là một quy luật tự nhiên, một chuỗi phản ứng tất yếu từ hành động và tư tưởng của con người. Y phân tích cặn kẽ cách mà một hành động nhỏ, một suy nghĩ thiện lành hay ác độc, có thể lan tỏa, tạo nên những hệ quả lớn lao, ảnh hưởng đến cả một cộng đồng, một thế hệ. Y viết về sự cộng hưởng giữa con người và vạn vật, về cái cách mà mọi th��� đều kết nối với nhau trong một mạng lưới vô hình, tinh vi.

Trong tâm trí Tạ Trần, những hình ảnh về Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân hiện lên rõ nét. Y nhớ lại cách họ đã áp dụng triết lý của y, không cần đến sức mạnh phi thường hay pháp thuật cao siêu, mà chỉ bằng sự thấu hiểu, lòng kiên nhẫn và trí tuệ, để hóa giải những mâu thuẫn dai dẳng giữa cựu tu sĩ và phàm nhân ở Thôn Vân Sơn. Y nhớ lại nụ cười của Mộ Dung Tuyết, ánh mắt hài lòng của Lăng Nguyệt và Dương Quân khi chứng kiến sự hòa hợp dần được thiết lập. Những sự kiện ấy, đối với Tạ Trần, là minh chứng sống động rằng "Nhân Đạo" không phải là một lý tưởng xa vời, mà là một con đường có thể tự vận hành, tự điều chỉnh, miễn là con người còn giữ được "nhân tính" và "lòng thấu cảm".

"Tiên sinh, người đang viết gì vậy ạ?" Tiểu An không nhịn được tò mò, khẽ hỏi, giọng nói non nớt, trong trẻo như tiếng suối reo. "Trông người chăm chú lắm, nhưng lại có vẻ nhẹ nhõm hơn mọi ngày."

Tạ Trần ngẩng đầu, đôi mắt y khẽ nheo lại khi nhìn về phía Tiểu An. Một nụ cười nhẹ, ấm áp, nở trên môi y. "Một cuốn sách, Tiểu An. Về những điều ta đã thấy, về những lỗi lầm ta từng chứng kiến từ xa xưa, và những điều ta hy vọng cho nhân gian." Y dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những cuộn giấy đã viết kín chữ, rồi lại nhìn về phía Tiểu An, như muốn truyền tải một điều gì đó sâu sắc hơn. "Ta đã thấy sự suy tàn của Thiên Đạo, sự đánh mất nhân tính của kẻ tu hành khi họ chạy theo quyền năng hư ảo. Đó là một lỗi lầm, một vết sẹo hằn sâu vào dòng chảy lịch sử. Và giờ đây, ta hy vọng, hy vọng nhân gian sẽ không lặp lại sai lầm ấy. Cuốn sách này, chính là để ghi lại những chiêm nghiệm đó, để làm một ngọn đèn soi sáng cho con đường mà nhân gian đang đi, một con đường mà mỗi người đều có thể tìm thấy ý nghĩa của sự sống mà không cần phải thành tiên."

Tiểu An lắng nghe, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ suy tư. Cậu bé không hiểu hết, nhưng cảm nhận được sự bao la trong lời nói của tiên sinh. Cậu bé đặt chén trà xuống, rồi lặng lẽ rời đi, không quấy rầy tiên sinh thêm nữa.

Tạ Trần lại cúi xuống, tiếp tục viết. Đôi khi, y không chỉ dùng chữ nghĩa, mà còn vẽ những sơ đồ đơn giản, những ký hiệu cổ xưa, phức tạp như những vòng tròn đồng tâm, những đường xoắn ốc kết nối với nhau, để minh họa cho những khái niệm khó nắm bắt. Nó giống như y đang sắp xếp lại một "Nhân Quả Luân Bàn" trong tâm trí, một cỗ máy vận hành của vũ trụ, nhưng không phải là định mệnh, mà là sự tự do trong lựa chọn của mỗi con người. Mỗi nét vẽ, mỗi chữ viết, đều là một viên gạch lát nên con đường của "Nhân Đạo", một con đường mà y tin rằng, sẽ dẫn nhân gian đến một tương lai tươi sáng hơn, nơi con người thực sự tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Tiếng bút sột soạt tiếp tục vang lên, đều đặn, như nhịp đập của một trái tim đang kiến tạo một di sản vĩ đại.

***

Chiều tối, khi ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ cả một vùng trời, Tạ Trần mang theo cuộn 'Kinh Điển Vô Danh' đã gần hoàn thành, cuộn tròn cẩn trọng trong tay, bước lên Thiên Đăng Sơn. Con đường mòn dẫn lên đỉnh núi quen thuộc, uốn lượn giữa những hàng cây cổ thụ. Gió nhẹ nhàng thổi, mang theo mùi cây cỏ tươi mát, mùi đất ẩm sau một ngày nắng. Tiếng chim hót líu lo, tiếng gió xào xạc qua tán lá như những lời thì thầm cổ kính. Trên đỉnh Thiên Đăng Sơn, một ngôi miếu nhỏ, đơn sơ, được dựng bằng gỗ và đá, nằm lặng lẽ giữa biển mây. Từ ngôi miếu, tiếng chuông gió leng keng vang vọng, thanh thoát, như tiếng gọi của cõi hư vô. Bầu không khí nơi đây thanh tịnh, siêu thoát, mang một vẻ linh thiêng mà không một ngôi đền nguy nga nào có thể sánh bằng.

Tạ Trần bước vào ngôi miếu, đặt cuộn 'Kinh Điển Vô Danh' lên bàn thờ đá đã sờn cũ, nơi vẫn còn vương vấn mùi hương trầm thanh khiết. Y ngồi xuống, nhìn ra phía xa xăm, nơi nhân gian đang dần chìm vào ánh hoàng hôn rực rỡ. Những mái nhà ngói đỏ, những con đường đất, những cánh đồng lúa vàng óng, tất cả đều được bao phủ bởi một lớp màu cam, tím huyền ảo. Khung cảnh yên bình ấy, đối lập hoàn toàn với những gì y đã chiêm nghiệm trong những ngày qua, về sự khốn khổ của chúng sinh khi Thiên Đạo suy yếu mười ngàn năm trước.

Trong tâm trí y, những hình ảnh về một thế giới đầy rẫy sự tranh giành, tàn khốc, về những con người bị tha hóa bởi quyền lực, bị biến thành những cỗ máy tu luyện vô tri, lại hiện lên. Y đã chứng kiến sự sụp đổ của một trật tự cũ, và giờ đây, y đang chứng kiến sự hình thành của một 'Nhân Đạo' vững chắc, nơi con người tìm lại được bản ngã của mình. Những chiêm nghiệm của y, trải dài từ bóng tối của quá khứ đến ánh sáng của hiện tại, đều hội tụ về một điểm: di sản lớn nhất không phải là quyền năng siêu phàm hay sự bất tử, mà là tri thức và sự thấu hiểu. Là khả năng tự soi chiếu, tự điều chỉnh, và tự kiến tạo nên một tương lai tốt đẹp hơn.

Y mở cuộn 'Kinh Điển Vô Danh', cầm bút lông, viết những dòng cuối cùng của phần chính. Nét chữ vẫn vững vàng, nhưng mang theo một sự cô đọng, một sự tổng kết của cả một hành trình tư tưởng. Y nhấn mạnh rằng 'Kinh Điển Vô Danh' không phải là lời phán xét hay một mệnh lệnh tuyệt đối. Nó không phải là một cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' chỉ để ẩn mình, mà là một lời kinh cho thế gian. Không phải để tôn thờ, mà để suy ngẫm. Cuộc đời là một dòng chảy nhân quả không ngừng, và ý nghĩa của nó nằm ở những lựa chọn ta tạo ra. Y muốn thế hệ sau tự do diễn giải, tự do tìm kiếm chân lý, chứ không phải mù quáng đi theo những gì y đã viết. Đây là một tấm gương để họ tự soi chiếu, để họ tự tìm lấy con đường của riêng mình trong mê cung của nhân thế.

Khi nét bút cuối cùng được đặt xuống, Tạ Trần khẽ thở dài, một hơi thở mang theo sự mãn nguyện sâu sắc, như thể đã trút bỏ được một gánh nặng lớn lao đã đeo đẳng y bấy lâu. Nhưng trong sự mãn nguyện ấy, vẫn có chút u hoài, một nỗi buồn thoảng qua. Nỗi u hoài ấy không phải vì sự nuối tiếc, mà là vì y biết rằng, con đường của nhân gian vẫn còn dài, và những thách thức sẽ không bao giờ ngừng lại. Di sản tri thức này, dù vĩ đại đến đâu, cũng chỉ là một hạt mầm. Liệu nó có thể nảy nở thành một cây đại thụ vững chãi, hay sẽ bị vùi lấp bởi những cơn bão táp của lòng người? Đó là điều mà y, dù có tài năng đến mấy, cũng không thể định đoạt.

Y chậm rãi cuộn tròn 'Kinh Điển Vô Danh' một cách cẩn trọng, từng vòng, từng vòng, như thể đang gói ghém cả một vũ trụ tri thức vào trong đó. Sau đó, y đặt nó vào một hộp gỗ đơn sơ, làm từ gỗ cây Đăng Sơn, loại cây chỉ mọc trên đỉnh Thiên Đăng này. Chiếc hộp không hoa mỹ, không cầu kỳ, nhưng lại chứa đựng một giá trị vô song, một ngọn hải đăng cho 'Nhân Đạo' tương lai, định hình tư tưởng của các thế hệ lãnh đạo và chúng sinh.

Tạ Trần đứng dậy, ngước nhìn bầu trời đang chuyển màu từ tím than sang đen thẫm, những ngôi sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh như những viên ngọc quý. Hít thở sâu không khí trong lành, mát lạnh của núi rừng, y cảm thấy tâm hồn mình thanh thản đến lạ. Y sẽ chính thức rút lui khỏi vai trò điều hành trực tiếp, trở thành một người quan sát vô hình, nhưng ảnh hưởng của y sẽ còn mãi thông qua di sản tri thức này. Cuốn sách có thể sẽ là nguồn cảm hứng lớn hoặc thậm chí là điểm tranh cãi cho các triết gia và lãnh đạo tương lai của nhân gian, dẫn đến những cuộc thảo luận triết lý sâu sắc hơn.

Ánh mắt y dõi về phía chân trời, nơi những dải ngân hà bắt đầu hiện rõ. Tâm trạng y vừa thanh thản, vừa mang theo một sự mong đợi thầm lặng cho tương lai của nhân gian. Một kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, và y, người phàm nhân đã phá cục, đã gieo mầm, sẽ tiếp tục là một phần của nó, không phải bằng sức mạnh hay quyền uy, mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu, mãi mãi là một "điểm neo nhân quả" vô hình, định hướng dòng chảy của vạn vật.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free