Nhân gian bất tu tiên - Chương 709: Khúc Khải Hoàn Của Nhân Đạo: Tu Sĩ Trẻ Tìm Lối Đi Mới
Tạ Trần lặng lẽ ngắm nhìn chiếc chén sứ đã cạn, mùi trà thảo mộc thoảng nhẹ trong không gian se lạnh của đêm khuya. Lời của Ông Lão Tiều Phu vẫn văng vẳng bên tai, vừa là sự khích lệ, vừa là lời nhắc nhở về con đường gập ghềnh phía trước. Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, những vì sao lấp lánh như vô vàn đôi mắt đang dõi theo. Thiên Đạo đã mục ruỗng, nhưng nhân gian vẫn còn đó, và trên mảnh đất này, những hạt giống mới đang chờ được gieo. Anh biết, cuộc đời bình thường mà anh khao khát, sẽ không hề bình thường chút nào, bởi trách nhiệm kiến tạo một kỷ nguyên mới, nơi nhân tính được vẹn toàn, đã đè nặng lên đôi vai gầy của một phàm nhân không tu hành. Nhưng anh đã sẵn sàng, sẵn sàng để làm một người gieo hạt, một người chăm sóc, dù cho "gió lớn" có thể đến bất cứ lúc nào. Anh tin rằng, chỉ cần hạt giống được gieo, và lòng người còn hy vọng, thì một kỷ nguyên mới, nhất định sẽ đến.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng len lỏi qua kẽ lá, rải những vệt vàng nhạt lên mái ngói cong cổ kính của Phật Sơn Tự, không khí đã sớm trở nên khác lạ. Tiếng chuông chùa ngân vang trầm bổng, hòa cùng tiếng tụng kinh đều đều và tiếng mõ gõ nhịp nhàng, tạo nên một không gian thanh tịnh đến lạ lùng. Hương trầm thanh khiết quyện với mùi hoa sen dịu mát từ những hồ nước nhỏ, cùng mùi đất ẩm sau một đêm sương xuống, tạo nên một bản giao hưởng của sự an lạc, linh thiêng. Dù vậy, trong cái vẻ yên bình tưởng chừng bất biến ấy, một dòng chảy ngầm của sự xáo động và tìm kiếm đang âm ỉ.
Tại một góc sân yên tĩnh, dư��i bóng cây bồ đề cổ thụ, một nhóm tu sĩ trẻ, cả nam lẫn nữ, tụ tập thành từng nhóm nhỏ. Họ không còn khoác lên mình vẻ ngạo nghễ, bất cần của những kẻ ngự trên mây xanh, mà thay vào đó là nét mặt còn vương vấn sự mệt mỏi và thất vọng từ con đường tu tiên đầy biến động. Linh khí ngày càng cạn kiệt, Thiên Đạo suy yếu, và cái viễn cảnh "mất người" đã trở thành nỗi ám ảnh thường trực. Thế nhưng, trong đôi mắt họ, một tia tò mò và hy vọng mới mẻ đang lấp lánh khi họ bàn luận sôi nổi về "Luận Nhân Quả" của Tạ Trần từ buổi diễn giải hôm qua. Một vài người vẫn còn lật giở những ghi chép vội vàng, nét chữ xiêu vẹo nhưng ánh mắt thì đầy tập trung.
"Thật không ngờ, lời của Tạ tiên sinh lại khiến ta suy nghĩ nhiều đến vậy," một tu sĩ trẻ với bộ đạo bào màu lam nhạt, gương mặt tuấn tú nhưng phảng phất vẻ u sầu, khẽ thở dài. Hắn là Lâm Phong, từng là đệ tử ngoại môn của một tiên môn nhỏ đang suy tàn, chứng kiến tận mắt sự mục ruỗng từ bên trong của những kẻ từng được gọi là "tiên nhân". "Ta cứ nghĩ tu luyện là để trường sinh, để siêu thoát phàm trần. Nhưng nếu cái giá phải trả là đánh mất chính mình, đánh mất những gì làm nên một con người, thì liệu sự trường sinh ấy có còn ý nghĩa gì?"
Một tu sĩ khác, nàng tên là Liên Hoa, với dung nhan thanh tú và đôi mắt trong veo, khẽ lắc đầu: "Nhưng nếu không tu tiên, làm sao chúng ta đối phó với sự suy yếu của Thiên Đạo? Linh khí đang cạn kiệt, tai họa sắp giáng xuống. Sức mạnh là thứ duy nhất có thể bảo vệ chúng ta và những người ta yêu thương. Chẳng lẽ chúng ta cứ ngồi yên chờ đợi sự hủy diệt?" Giọng nàng chứa đựng sự lo lắng và bất lực, thứ cảm xúc đã ăn sâu vào tâm khảm của nhiều tu sĩ trẻ trong kỷ nguyên này.
Lâm Phong nhíu mày, dùng tay gạt nhẹ lớp bụi vô hình trên cổ tay áo, một hành động vô thức thể hiện sự bối rối: "Ta cũng từng nghĩ như vậy. Nhưng Lăng Nguyệt Tiên Tử nói đúng, chúng ta đã quá chú trọng vào sức mạnh mà quên mất giá trị của một con người. Ngài ấy kể về những trường hợp tu sĩ vì truy cầu sức mạnh mà dần đánh mất cảm xúc, trở nên lạnh lùng, vô tình, thậm chí quên đi cả người thân, quên đi cả lý do ban đầu mình bước vào con đường tu luyện. Đó chẳng phải là 'mất người' sao? Sức mạnh ấy, liệu có đáng để đánh đổi nhân tính?"
"Con đường 'Nhân Đạo' nghe thì giản dị, nhưng lại khó khăn hơn vạn lần," một tu sĩ khác, vẻ mặt trầm tư, bổ sung. "Từ bỏ chấp niệm đã ăn sâu vào linh hồn hàng vạn năm, tin vào một con đường không có phép tắc rõ ràng, không có cấp bậc thăng tiến, không có đỉnh cao để vươn tới... đó thực sự là một thử thách lớn lao. Liệu chúng ta có đủ dũng khí để đi trên con đường ấy không?" Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng gió nhẹ luồn qua các hành lang chùa, như muốn mang đi những băn khoăn, hoài nghi trong lòng họ. Mùi hương trầm vẫn phảng phất, mang theo sự thanh tịnh, nhưng không thể xua đi được những ý niệm hỗn loạn đang trỗi dậy trong lòng những người trẻ.
Chẳng mấy chốc, nắng đã lên cao hơn một chút, trải dài những vệt vàng óng lên sân chùa, không khí trở nên ấm áp và dễ chịu. Đúng lúc đó, Tạ Trần, cùng Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dư��ng Quân và Mộ Dung Tuyết, chậm rãi tiến lại gần các nhóm tu sĩ trẻ. Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố nhã nhặn, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự thấu hiểu. Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y thanh thoát, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, mái tóc đen nhánh búi cao đơn giản, toát lên vẻ cao quý khó gần nhưng hôm nay lại ánh lên sự đồng cảm. Dương Quân, anh tuấn, khí chất nho nhã trong đạo bào lam nhạt, ánh mắt sáng ngời đầy nhiệt huyết. Mộ Dung Tuyết dịu dàng, thanh lịch trong y phục xanh ngọc, mang theo một nỗi buồn khó tả nhưng cũng đầy sự ủng hộ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử không ngần ngại, bước thẳng vào vòng tròn của các tu sĩ trẻ, đôi mắt phượng sắc bén lướt qua từng gương mặt. "Ta từng nghĩ sức mạnh là tất cả, là lẽ sống, là mục đích tối thượng của mọi sự tồn tại. Nhưng khi ta mất đi cảm xúc, mất đi ký ức về người thân, mất đi cả khả năng cười, khả năng khóc, ta nhận ra cái giá đó quá đắt. Thiên Đạo suy yếu, và nó đang kéo theo nhân tính của chúng ta. Nó khi��n chúng ta trở thành những cỗ máy vô hồn, chỉ biết truy cầu hư vô. Cái gọi là 'thành tiên', rốt cuộc chỉ là một chấp niệm, một lời nguyền rủa." Nàng khẽ chạm tay vào Nguyệt Quang Trâm cài trên tóc, ánh mắt xa xăm, như đang chìm đắm vào những ký ức đau buồn. Mùi hương trầm thanh khiết và tiếng chim hót vẫn vang vọng, nhưng không thể xua đi được sự bi tráng trong lời nói của nàng.
Dương Quân tiếp lời, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, tràn đầy nhiệt huyết: "Nhân Đạo không phải là từ bỏ tu luyện, mà là tu luyện để phục vụ nhân gian, để giữ gìn cái 'người' trong chúng ta, không để sự cạn kiệt linh khí làm tha hóa tâm hồn. Chẳng phải mục đích ban đầu của nhiều người chúng ta khi bước vào tiên môn là để bảo vệ lẽ phải, bảo vệ người yếu thế sao? Nhưng rồi chúng ta dần quên đi, chỉ còn lại sự khao khát quyền năng, sự mù quáng đuổi theo đỉnh cao hư ảo. Hạt giống của 'Nhân Đạo' chính là sự trở về với bản chất lương thiện, với trách nhiệm của một con người. Thiên Đạo đã sụp đổ, đó là một cơ hội để chúng ta xây dựng lại, xây dựng một trật tự mới, nơi giá trị con người không bị đánh đổi bởi sức mạnh phù du." Hắn giơ tay, nhấn mạnh từng lời, ánh mắt kiên định.
Các tu sĩ trẻ lắng nghe chăm chú, một số gật gù, một số khác vẫn còn suy tư. Lâm Phong, với vẻ mặt đầy hoài nghi ban đầu, giờ đây ánh mắt đã dần sáng lên. "Vậy con đường chúng ta đang đi... liệu có còn ý nghĩa?" hắn hỏi, giọng nói nhỏ dần, như thể đang chất vấn chính mình.
Tạ Trần, người vẫn đứng lùi lại một chút, lặng lẽ quan sát, giờ mới khẽ mỉm cười nhẹ. Nụ cười ấy hiếm hoi đến mức dường như có thể xua tan mọi u ám. "Ý nghĩa... nằm ở lựa chọn của mỗi người. Và lựa chọn đó, sẽ định hình nhân quả." Anh nói, giọng trầm, điềm tĩnh, lời nói súc tích nhưng lại mang sức nặng của cả một triết lý. "Thiên Đạo sụp đổ không có nghĩa là nhân quả biến mất. Mà ngược lại, nó trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Mỗi hành động, mỗi suy nghĩ của các ngươi, đều sẽ kết thành quả báo tương ứng. Chọn 'mất người' để có sức mạnh hư ảo, hay chọn giữ gìn nhân tính ��ể kiến tạo một nhân gian chân thật, đó là quyền của các ngươi."
Đúng lúc đó, một bóng người lướt qua từ phía xa. Đó là Liễu Thanh Phong, với vẻ ngoài thanh tú, dáng người cao gầy, mắt sáng như sao, tay vẫn mang thanh kiếm Bích Lạc. Hắn chỉ liếc qua đám đông đang vây quanh Tạ Trần và những người đồng hành, ánh mắt ẩn chứa sự khinh miệt và khó chịu. Hắn khẽ khịt mũi, đôi môi mím chặt, rồi siết chặt nắm đấm, không dừng lại mà tiếp tục bước đi, để lại một làn sóng khí tức lạnh lẽo lướt qua. Đối với hắn, những lời lẽ của Tạ Trần chẳng khác nào tà thuyết, là sự yếu đuối của phàm nhân. Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa? Tư tưởng cũ đã ăn sâu, và sự cố chấp ấy sẽ là một cơn gió lớn, cản trở những hạt mầm mới nảy nở.
Mặt trời lên cao hơn nữa, nắng vàng rực rỡ chiếu rọi khắp sân chùa, xua tan mọi u ám còn sót lại trong tâm trí những tu sĩ trẻ. Sau những lời của Tạ Trần, một sự tĩnh lặng bao trùm. Rồi, Lâm Phong, người tu sĩ trẻ với vẻ mặt u sầu ban đầu, hít một hơi thật sâu. Hắn bước lên phía trước, chậm rãi tháo chiếc nhẫn trữ vật chứa pháp bảo và một vài viên linh thạch nhỏ, vốn là toàn bộ gia sản và niềm hy vọng của hắn trên con đường tu tiên. Hắn đặt chúng lên một phiến đá cổ rêu phong, ánh mắt kiên định.
"Ta đã từng tin vào sức mạnh của chúng... tin vào sự trường sinh mà chúng có thể mang lại. Nhưng giờ ta nhận ra, một cuộc sống có ý nghĩa không nằm ở đó." Giọng hắn không còn sự hoài nghi hay sợ hãi, mà thay vào đó là sự kiên quyết chưa từng có. "Cái giá của sự trường sinh mà đánh mất chính mình... là thứ ta không thể trả. Thiên Đạo suy yếu, nhưng nhân tâm không thể lung lay." Hắn quay sang Lăng Nguyệt và Dương Quân, cúi đầu thật sâu. "Xin được đi theo con đường 'Nhân Đạo' mà các vị đã chỉ ra. Ta nguyện từ bỏ chấp niệm về sức mạnh, từ bỏ ảo ảnh về sự bất tử, để tìm lại chính mình, để sống một đời có ý nghĩa, để phụng sự nhân gian."
Hành động của Lâm Phong khiến đám đông xôn xao. Nhiều ánh mắt ngạc nhiên, rồi dần chuyển sang sự ngưỡng mộ và thấu hiểu. Tiếng thì thầm bàn luận lại nổi lên, nhưng lần này không còn là sự hoài nghi mà là sự phấn khích và đồng tình. Một làn sóng cảm xúc lan tỏa trong không gian Phật Sơn Tự.
Mộ Dung Tuyết, đứng cạnh Tạ Trần, khẽ mỉm cười, giọng nói dịu dàng nhưng đầy chắc chắn: "Hạt giống đã nảy mầm." Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt toát lên sự thấu hiểu.
Tạ Trần, lần nữa, nở một nụ cười cực kỳ hiếm hoi và rất nhẹ. Nụ cười ấy không phải là sự đắc thắng, mà là sự chấp nhận và sẻ chia. Anh nhìn Lâm Phong, ánh mắt như nhìn thấu tâm can: "Con đường phía trước vẫn còn dài, vẫn còn nhiều gian nan và thử thách. Sẽ có những lúc ngươi cảm thấy lạc lối, cảm thấy yếu đuối. Nhưng ngươi đã tìm thấy điểm tựa, tìm thấy bản ngã của mình. Đó là bước khởi đầu quan trọng nhất." Anh biết, hành động của Lâm Phong không chỉ là sự thay đổi của một cá nhân, mà là một tín hiệu, một sự báo hiệu cho một làn sóng thay đổi trong thế hệ tu sĩ trẻ, dần từ bỏ con đường tu tiên truyền thống để tìm kiếm một ý nghĩa sống khác.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân gật đầu khích lệ Lâm Phong, ánh mắt họ tràn đầy hy vọng. Lăng Nguyệt cảm thấy một nỗi buồn nhẹ nhàng tan biến, thay vào đó là quyết tâm vững chắc hơn. Dương Quân nở một nụ cười rạng rỡ, nhiệt huyết trong lòng hắn bùng cháy. Các tu sĩ trẻ khác nhìn nhau, một vài người bắt đầu có những suy tính riêng. Một người khác khẽ nắm chặt tay, như thể vừa đưa ra một quyết định trọng đại. Một người nữa nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn trữ vật trên tay mình, rồi ngước nhìn Tạ Trần và Lâm Phong, đôi mắt dần lóe lên một tia sáng mới.
Tạ Trần cảm nhận được sự chuyển dịch trong không khí. Sự thành công ban đầu trong việc thuyết phục những tu sĩ trẻ này cho thấy "Nhân Đạo" có tiềm năng lan rộng, nhưng anh cũng biết rằng điều này sẽ sớm gây ra sự phản kháng mạnh mẽ hơn từ những thế lực cũ không muốn thay đổi. Con đường kiến tạo một trật tự mới hậu Thiên Đạo sụp đổ sẽ là một ván cờ định mệnh kéo dài, đầy rẫy chông gai, không thể chỉ bằng vài ba buổi diễn giải mà thay đổi được tư tưởng của cả nhân gian. Nụ cười hiếm hoi vừa rồi của anh không phải vì đã đạt được chiến thắng, mà vì anh hiểu rằng mình đã gieo được những hạt giống đầu tiên vào mảnh đất màu mỡ của những tâm hồn khao khát sự chân thật. Và những hạt giống ấy, một ngày nào đó, sẽ vươn mình thành đại thụ, tạo nên một khu rừng nhân gian vững chãi, bất chấp những cơn gió lớn vẫn đang chực chờ thổi đến.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.