Nhân gian bất tu tiên - Chương 708: Diễn Giải Nhân Quả: Xoa Dịu Hoài Nghi
Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng đầu tiên yếu ớt xuyên qua lớp sương mỏng giăng trên đỉnh Thiên Đăng Sơn, hắt lên bóng hình cô độc của Tạ Trần. Đêm qua, anh đã đứng đó, hòa mình vào làn gió lạnh lẽo, dõi mắt về Thành Vô Song xa xôi, nơi những ánh đèn lấp lánh như những đốm lửa nhỏ nhoi giữa màn đêm vô tận. Trong tâm trí anh, một kế hoạch vĩ đại, phức tạp đã dần thành hình, không phải của một quân vương muốn thống trị, mà của một thư sinh khao khát kiến tạo một trật tự mới, nơi nhân tính được tôn vinh. Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, không thể giải quyết bằng vũ lực hay pháp thuật, mà bằng lý lẽ, bằng sự thấu hiểu và kiên nhẫn.
Khi ánh dương lên cao, nhuộm vàng cả ngọn núi, Tạ Trần quay bước. Dáng người gầy gò, thư sinh của anh di chuyển thanh thoát như một làn gió, xuyên qua những tán cây cổ thụ, xuống con đường mòn quen thuộc dẫn về Thành Vô Song. Mái tóc đen dài buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản khẽ bay trong gió, đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, nhưng giờ đây lại thêm một tia quyết đoán. Anh không vội vã, từng bước chân như đang đo đạc từng nhịp điệu của nhân gian, từng hơi thở như đang cảm nhận sự sống đang trỗi dậy trong thành phố bên dưới.
**Cảnh 1: Quán Sách Tạ Trần, Thành Vô Song**
Quán sách của Tạ Trần nằm nép mình trong một con hẻm nhỏ của Thành Vô Song, cách xa sự ồn ào, náo nhiệt của những con phố chính. Tuy nhiên, sáng sớm hôm nay, không khí bên trong lại đặc quánh một sự căng thẳng vô hình, đối lập hoàn toàn với tiếng rao hàng của thương nhân, tiếng bước chân hối hả của kẻ bộ hành, tiếng xe ngựa lộc cộc và tiếng nhạc du dương từ các tửu lầu trên phố lớn đang vọng vào. Mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố, mùi hương liệu từ các tiệm thuốc, và cả mùi hương hoa từ những khu vườn lân cận, tất cả đều bị lu mờ bởi sự tập trung cao độ của những người đang hiện diện.
Trong căn phòng chính, Tạ Trần ngồi ngay ngắn sau chiếc bàn gỗ cũ kỹ, nơi anh vẫn thường đọc sách và chiêm nghiệm. Thân hình gầy gò của anh vẫn được bao bọc bởi bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương. Đối diện anh là Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẻ đẹp lạnh lùng như băng tuyết của nàng được tôn lên bởi bộ bạch y thanh thoát. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng, vốn luôn chứa đựng sự uy nghiêm, giờ đây ẩn chứa một chút mệt mỏi và lo lắng. Kế bên nàng là Dương Quân, khí chất nho nhã của thư sinh hòa quyện với vẻ anh tuấn của người luyện võ. Đôi mắt sáng của hắn vẫn tràn đầy nhiệt huyết, nhưng cũng không giấu được sự đăm chiêu. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong y phục xanh ngọc của y sư, đang cẩn trọng ghi chép gì đó vào một cuốn sổ tay nhỏ. Còn Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, đứng tựa vào cột nhà, ánh mắt kiên nghị liên tục qu��t qua khung cửa sổ, như thể luôn sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào từ bên ngoài.
Tạ Trần khẽ nâng chén trà thảo mộc đã nguội lạnh lên môi, nhấp một ngụm nhỏ, rồi đặt xuống. Giọng nói của anh trầm ấm, điềm tĩnh, phá vỡ sự im lặng bao trùm căn phòng, nhưng lại khiến không khí càng thêm phần trang trọng: "Chúng ta đã gieo hạt giống triết lý, 'Luận về Trật Tự Nhân Quả' đã được công bố. Nhưng hạt giống dù tốt đến mấy, cũng cần được chăm sóc, giải thích cặn kẽ để không bị gió thổi bay. Người dân đang hoang mang, sợ hãi. Họ cần một tiếng nói, một sự dẫn dắt rõ ràng, không chỉ là những dòng chữ khô khan."
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ cau mày, đôi mắt phượng nhìn thẳng vào Tạ Trần: "Nhưng liệu họ có sẵn sàng lắng nghe? Nhiều tu sĩ vẫn còn cố chấp vào con đường cũ, vào quyền năng đã ăn sâu vào cốt tủy của họ. Phàm nhân thì sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi một thế giới không còn Thiên Đạo để dựa dẫm, không còn tiên nhân để ngưỡng vọng. Họ sẽ chỉ thấy sự hỗn loạn, chứ không thấy hy vọng mà huynh n��i." Giọng nàng trong trẻo nhưng chứa đựng một sự hoài nghi sâu sắc, phản ánh những gì nàng đã chứng kiến trong những ngày qua.
Dương Quân lập tức tiếp lời, ánh mắt kiên định hơn: "Ta tin rằng lý lẽ của huynh sẽ thuyết phục được họ. Dù có khó khăn, nhưng chúng ta phải cho họ thấy một con đường khác, một con đường không phải là sự hủy diệt, mà là sự tái sinh. Con đường mà huynh đã vẽ ra, nơi nhân tính không bị đánh đổi lấy sức mạnh, nơi mỗi hành động đều mang ý nghĩa thực sự." Hắn nắm chặt tay, thể hiện sự nhiệt huyết và quyết tâm của mình. Dù vẫn còn trẻ, nhưng Dương Quân đã trải qua đủ để hiểu rằng những lý tưởng cũ đã dẫn đến đâu.
Bách Lý Hùng, người nãy giờ vẫn im lặng quan sát, gằn giọng: "Ta sẽ lo liệu an ninh. Kẻ nào dám gây rối, dám dùng vũ lực để bóp nghẹt tiếng nói của công tử, ta sẽ không nương tay." Khuôn mặt vuông vức, râu quai nón rậm rạp của hắn ánh lên vẻ kiên quyết. Hắn không hiểu nhiều về triết lý sâu xa, nhưng sự tin tưởng vào Tạ Trần là tuyệt đối. Đối với hắn, bảo vệ Tạ Trần chính là bảo vệ một tương lai tốt đẹp hơn cho nhân gian.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng qua, nhưng đủ để xoa dịu phần nào sự căng thẳng trong không khí. "Đa tạ các vị đã tin tưởng. An ninh là một phần, nhưng điều quan trọng hơn là sự thấu hiểu. Chúng ta không thể ép buộc họ tin, nhưng chúng ta có thể mở ra cánh cửa để họ nhìn thấy. 'Nhân quả' không phải là một giáo điều mới, mà là một lẽ tự nhiên đã bị che lấp bởi sự mê hoặc của tu tiên. Chúng ta phải làm cho nó rõ ràng, đơn giản, để cả người phàm lẫn tu sĩ đều có thể hiểu và cảm nhận được."
Anh đưa mắt nhìn Mộ Dung Tuyết, người đang miệt mài ghi chép. Mộ Dung Tuyết ngẩng đầu lên, gương mặt toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, nhưng ánh mắt lại rất tập trung. "Huynh nói rất đúng. Để chạm đến lòng người, không chỉ cần lý lẽ, mà còn cần sự đồng cảm. Có lẽ, những câu chuyện, những ví dụ gần gũi với cuộc sống thường nhật sẽ dễ đi vào lòng người hơn là những luận điểm triết học cao siêu. Và đặc biệt, những người từng là tu sĩ như Lăng Nguyệt tỷ tỷ và Dương Quân công tử, những người đã từng trải qua con đường 'mất người' mà huynh đã nói, tiếng nói của họ sẽ có sức nặng đặc biệt. Họ chính là minh chứng sống động nhất cho triết lý 'Nhân Đạo'."
Tạ Trần gật đầu tán thành, ánh mắt khen ngợi. "Đúng là như vậy. Mộ Dung đã nhìn thấu. Vậy thì, ta sẽ là người mở đầu, đặt nền móng cho ý nghĩa của 'nhân quả' trong kỷ nguyên này. Sau đó, Lăng Nguyệt và Dương Quân, các vị sẽ là những cây cầu, nối liền lý thuyết với thực tiễn, dùng chính kinh nghiệm của mình để thức tỉnh những người còn mê muội."
Anh bắt đầu vạch ra kế hoạch chi tiết cho buổi diễn giải đầu tiên, từng bước một, rõ ràng và mạch lạc. "Chúng ta sẽ chọn Quảng Trường Thiên Nguyên, nơi đông người qua lại nhất, để đảm bảo tiếng nói của chúng ta lan rộng. Không cần bục cao lộng lẫy, chỉ một bục gỗ đơn sơ là đủ. Ta sẽ nói về 'nhân quả' như một sợi dây liên kết vô hình giữa mọi hành động và hệ quả, không phải là sự trừng phạt hay ban ơn của Thiên Đạo, mà là lẽ tự nhiên của vạn vật. Gieo nhân nào, gặt quả đó, không phải là luật trời, mà là quy luật của cuộc sống. Mộ Dung, cô hãy giúp ta chọn lọc những câu chuyện ngụ ngôn, những ví dụ dễ hiểu nhất về cuộc sống của phàm nhân, để minh họa cho điều này."
Mộ Dung Tuyết khẽ cúi đầu, vẻ mặt nghiêm túc: "Vâng, Tạ Trần công tử."
"Sau đó," Tạ Trần tiếp tục, "Lăng Nguyệt và Dương Quân sẽ tiếp lời. Các vị hãy kể về hành trình tu luyện của mình, về cái giá của sức mạnh khi không có nhân tính. Hãy cho họ thấy rằng, có một con đường khác, nơi sức mạnh được dùng để phụng sự nhân gian, chứ không phải để siêu thoát khỏi nó. Hãy nói về sự 'mất người' mà các vị đã trải nghiệm, và cách các vị tìm lại được chính mình thông qua 'Nhân Đạo'."
Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Tạ Trần, ánh mắt có chút phức tạp, nhưng rồi nàng gật đầu, sự quyết tâm hiện rõ trên khuôn mặt lạnh lùng. "Ta hiểu rồi. Ta sẽ dùng chính những sai lầm của mình để cảnh tỉnh người khác."
Dương Quân cũng vậy, hắn nói với giọng đầy nhiệt huyết: "Ta sẽ nói cho họ biết, làm người, quan trọng hơn làm tiên!"
Bách Lý Hùng đấm nắm tay vào lòng bàn tay: "Cứ yên tâm, an nguy của các vị, ta sẽ đảm bảo."
Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt anh quét qua từng người bạn, từng đồng minh của mình. Anh biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Cuộc chiến tư tưởng này sẽ còn rất dài, nhưng với những người này bên cạnh, anh không hề đơn độc. Anh đã sẵn sàng cho "ván cờ định mệnh" của mình.
***
**Cảnh 2: Quảng Trường Thiên Nguyên, Thành Vô Song**
Giữa trưa, nắng gắt như đổ lửa xuống Quảng Trường Thiên Nguyên. Hơi nóng hầm hập bốc lên từ mặt đất lát đá, khiến không khí trở nên oi ả, ngột ngạt. Tuy vậy, quảng trường rộng lớn này vẫn chật kín người. Tiếng ồn ào của thành phố, tiếng rao hàng của các tiểu thương, tiếng bước chân hối hả của đám đông như bị nén chặt lại, tạo thành một âm thanh hỗn tạp, nặng nề. Mùi mồ hôi của đám đông hòa lẫn với mùi đồ ăn từ các hàng quán vỉa hè, mùi hương liệu thoảng qua từ các cửa tiệm gần đó, tạo nên một bầu không khí đặc trưng, vừa sống động vừa đầy căng thẳng. Ban đầu, đám đông tụ tập với vẻ mặt tò mò, xen lẫn hoài nghi và cả một chút sợ hãi. Họ không biết điều gì sẽ diễn ra, nhưng sự xuất hiện của những tu sĩ cao cấp như Lăng Nguyệt Tiên Tử đã khiến họ không dám rời đi.
Một bục gỗ đơn sơ được dựng lên giữa quảng trường, không hề có vẻ lộng lẫy hay uy nghiêm như những bục diễn thuyết của các tông môn trước kia. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố giản dị, bước lên bục. Theo sau anh là Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, vẻ ngoài của họ vẫn toát lên khí chất phi phàm, nhưng không còn vẻ xa cách, tự mãn của tu sĩ. Bách Lý Hùng, trong bộ giáp trụ nhẹ, cùng đội quân dân binh của mình, đứng vòng ngoài, tạo thành một hàng rào vững chắc, ánh mắt sắc bén quét qua đám đông, đảm bảo trật tự. Mộ Dung Tuyết đứng bên dưới, lẫn vào đám đông, đôi mắt chăm chú theo dõi mọi phản ứng.
Tạ Trần đưa mắt nhìn khắp lượt. Đôi mắt sâu thẳm, vốn luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, giờ đây lại chứa đựng một sự kiên nhẫn vô bờ. Giọng nói của anh trầm ấm, rõ ràng, không dùng bất kỳ pháp lực nào để khuếch đại, nhưng lại có sức mạnh xuyên thấu đến từng tâm khảm. Anh không dùng những từ ngữ hoa mỹ hay phức tạp, mà bắt đầu bằng một câu hỏi giản dị: "Thế nhân, các vị có tin vào nhân quả không?"
Đám đông im lặng trong chốc lát, rồi bắt đầu xì xào bàn tán. Nhân quả, ai mà chẳng biết? Nhưng trong thời đại Thiên Đạo suy yếu, tu sĩ hô phong hoán vũ, nhân quả dường như đã trở thành một khái niệm mơ hồ, chỉ còn tồn tại trong những lời răn của người già.
Tạ Trần đợi cho tiếng xì xào lắng xuống một chút, rồi tiếp tục: "Nhân quả không phải là sự trừng phạt hay ban ơn của Thiên Đạo, cũng không phải là số mệnh đã định sẵn. Nó là sợi dây liên kết vô hình, nhưng chắc chắn, giữa mọi hành động và hệ quả. Gieo nhân nào, gặt quả đó, không phải là luật trời khắc nghiệt, mà là lẽ tự nhiên của vạn vật, là sự vận hành vốn có của thế gian." Anh dùng tay chỉ vào những người đang đứng dưới. "Các vị, mỗi chúng ta, từng hơi thở, từng bước đi, từng lời nói, từng suy nghĩ, đều đang gieo một hạt nhân. Và hạt nhân đó, sớm hay muộn, cũng sẽ trổ ra một quả, tốt hay xấu, đều do chính chúng ta tạo nên."
Anh kể một câu chuyện ngụ ngôn, về một người tiều phu tham lam chặt phá rừng bừa bãi, khiến núi lở, đất trôi, nhấn chìm ngôi làng của chính mình. Rồi lại kể về một người nông dân cần cù chăm sóc mảnh đất cằn cỗi, cuối cùng gặt hái được mùa màng bội thu, giúp đ��� được bao người đói kém. Những câu chuyện giản dị, gần gũi với cuộc sống của phàm nhân, khiến họ dễ dàng tiếp thu hơn những triết lý cao siêu. Anh nhấn mạnh: "Khi Thiên Đạo suy yếu, không còn thần linh ban phước hay giáng họa, con người càng phải tự mình gánh vác nhân quả của mình. Không ai có thể trốn tránh được."
Một tu sĩ trung niên, gương mặt đầy vẻ hoài nghi, đột nhiên cất tiếng, giọng nói mang theo sự bức bối: "Vậy quyền năng của chúng ta thì sao? Ý nghĩa của tu luyện là gì nếu không phải để siêu phàm, để đạt đến cảnh giới cao hơn, để trường sinh bất lão, thoát khỏi luân hồi?" Hắn là một trong số những tu sĩ đã quen với việc được kính trọng, được hưởng thụ quyền lực từ linh khí.
Tạ Trần nhìn thẳng vào vị tu sĩ đó, ánh mắt vẫn điềm tĩnh. "Quyền năng chỉ là một công cụ, đạo hữu. Giống như cây rìu của người tiều phu, nó có thể dùng để xây nhà, tạo ra của cải, nhưng cũng có thể dùng để hủy diệt rừng cây, gây ra tai họa. Ý nghĩa của tu luyện, theo 'Nhân Đạo' mà ta đang nói, nằm ở việc chúng ta dùng sức mạnh đó để kiến tạo, để bảo vệ, để vun đắp cho nhân gian này, cho những người thân yêu, cho chính bản thân mình một cuộc sống trọn vẹn, chứ không phải để lạm dụng hay bỏ rơi nhân tính. Con đường tu luyện xưa kia, đã khiến bao người 'mất người', đánh mất cảm xúc, ký ức, và cả bản chất làm người của mình, chỉ để đổi lấy chút hư danh và sức mạnh ảo ảnh."
Đúng lúc đó, Lăng Nguyệt Tiên Tử bước tới, đứng cạnh Tạ Trần. Bạch y của nàng tung bay trong gió, nhưng ánh mắt nàng không còn vẻ lạnh lùng vô cảm như trước. Giọng nói trong trẻo của nàng vang vọng khắp quảng trường, mang theo một sức nặng mà không một pháp thuật nào có thể tạo ra: "Ta, Lăng Nguyệt, từng là một tiên tử được vạn người ngưỡng mộ. Ta từng tin rằng tu luyện là con đường duy nhất để đạt đến sự vĩnh cửu, để thoát khỏi phàm trần. Ta đã từng dùng sức mạnh của mình để trấn áp, để cai trị, để ép buộc người khác phải tuân theo cái gọi là 'Thiên Quy'. Nhưng ta đã lầm. Con đường ta từng đi, đã khiến ta suýt đánh mất chính mình. Ta đã trở thành một cỗ máy tu luyện, một pho tượng băng giá, quên đi cảm xúc, quên đi tình yêu thương, quên đi ý nghĩa của sự sống." Nàng khẽ thở dài, một hơi thở mang theo cả ngàn năm chấp niệm đã được giải tỏa. "Giờ đây, ta hiểu rằng, giá trị thực sự không nằm ở cảnh giới, mà ở trái tim. Không nằm ở việc chúng ta bay cao đến đâu, mà ở việc chúng ta đứng vững trên mặt đất này như thế nào. Sức mạnh có ý nghĩa gì nếu ta không còn biết thương yêu, không còn biết bảo vệ những điều quý giá nhất?"
Dương Quân tiếp lời, giọng hắn tràn đầy nhiệt huyết và sự chân thành: "Ta cũng vậy. Ta từng tin rằng tu luyện là con đường duy nhất để cứu thế, để chống lại sự suy yếu của Thiên Đạo. Ta từng tin rằng chỉ có sức mạnh siêu phàm mới có thể mang lại bình yên. Nhưng Tạ Trần đã cho ta thấy, cứu thế không phải là chống lại trời, mà là xây dựng lại cõi người, từ những giá trị cơ bản nhất: sự công bằng, lòng nhân ái, và trách nhiệm với nhân quả của chính mình. Chúng ta không cần thành tiên để làm người, chúng ta cần làm người để có thể thành tựu những điều vĩ đại nhất, ngay cả khi chỉ là một phàm nhân."
Đám đông lúc này không còn xì xào nữa. Họ lắng nghe một cách chăm chú, có người cau mày suy nghĩ, có người gật gù, có người lại lộ rõ vẻ bàng hoàng. Những lời của Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, hai tu sĩ từng là biểu tượng của quyền năng và lý tưởng tu tiên, đã chạm đến tận cùng nỗi lo sợ và niềm hy vọng ẩn sâu trong lòng họ. Một số tu sĩ trẻ, đứng lẫn trong đám đông, ánh mắt bắt đầu lay động, như thể một cánh cửa mới đang dần mở ra trong tâm trí họ.
Vài tiếng chất vấn lại vang lên, nhưng không còn gay gắt như trước, mà mang nhiều sự hoài nghi và tò mò hơn. "Nếu không tu tiên, vậy chúng ta làm sao để chống lại yêu ma quỷ quái? Làm sao để bảo vệ bản thân khỏi thiên tai, dịch bệnh?"
Tạ Trần kiên nhẫn lắng nghe, ánh mắt thấu hiểu. Anh dùng lý lẽ sắc bén nhưng ôn hòa để giải đáp từng thắc mắc, đôi khi xen kẽ một nụ cười nhẹ. "Chúng ta không nói bỏ tu luyện, mà là thay đổi mục đích của tu luyện. Sức mạnh để bảo vệ, ��ể kiến tạo, để chữa bệnh, để xây dựng cuộc sống tốt đẹp hơn. Không phải để chạy trốn khỏi cuộc đời, hay để đè nén người khác. Thiên Đạo suy yếu, nhưng nhân gian vẫn còn. Và chính chúng ta, bằng sự đoàn kết, bằng trí tuệ, bằng lòng nhân ái, sẽ là những người bảo vệ tốt nhất cho chính mình. Nhân quả sẽ dạy chúng ta bài học về sự cộng sinh, về việc mỗi hành động đều ảnh hưởng đến cả cộng đồng."
Buổi diễn giải kéo dài cho đến tận chiều tà. Nắng gắt đã dịu đi, nhường chỗ cho những làn gió nhẹ. Đám đông không còn căng thẳng như lúc ban đầu, nhưng vẫn còn sự suy tư và bàn tán không ngớt. Một sự thay đổi, dù nhỏ bé, đã bắt đầu len lỏi vào tâm trí họ, như những hạt mầm vừa được gieo xuống mảnh đất khô cằn.
***
**Cảnh 3: Rìa Quảng Trường Thiên Nguyên, Thành Vô Song**
Khi ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm Thành Vô Song trong sắc cam đỏ rực rỡ, Quảng Trường Thiên Nguyên dần vãn người. Tiếng ồn ào của đám đông đã lắng xuống, chỉ còn lại những tiếng xì xào bàn tán nhỏ lẻ, như tiếng ong vỡ tổ sau một ngày làm việc. Mùi khói bếp từ các hàng quán đang chuẩn bị bữa tối bắt đầu lan tỏa, hòa quyện với mùi hoa dại từ công viên gần đó, tạo nên một không khí dịu mát, bình yên đến lạ. Sự căng thẳng đã tan biến, thay vào đó là một vẻ trầm tư, suy ngẫm bao trùm.
Tạ Trần lặng lẽ lùi về một góc yên tĩnh ở rìa quảng trường, nơi một gốc cây cổ thụ tỏa bóng mát. Anh không rời đi ngay, mà đứng đó, đôi mắt sâu thẳm dõi theo những người phàm nhân và cả những tu sĩ đang dần tản đi. Anh quan sát từng biểu cảm trên khuôn mặt họ: có người vẫn còn hoài nghi, lắc đầu nguầy nguậy; có người lại gật gù, ánh mắt lộ vẻ đăm chiêu, như thể vừa nhận ra điều gì đó; lại có những tu sĩ trẻ, đứng thành nhóm nhỏ, nhiệt liệt thảo luận, ánh mắt tràn đầy hy vọng và lý tưởng. Anh biết, không phải ai cũng sẽ chấp nhận ngay lập tức, nhưng những hạt giống đã được gieo, và đó là điều quan trọng nhất.
Đúng lúc đó, một bóng dáng gầy gò, lưng còng, mái tóc bạc phơ tiến đến gần Tạ Trần. Đó chính là Ông Lão Tiều Phu, người vẫn thường xuyên xuất hiện ở những thời điểm quan trọng, mang theo những lời khuyên ẩn ý. Trên tay ông là một chiếc chén sứ cũ kỹ, tỏa ra mùi hương nhẹ nhàng của trà thảo mộc. Ông lão đặt chiếc chén xuống phiến đá cạnh Tạ Trần, rồi mỉm cười hiền hậu, ánh mắt tinh anh nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi ánh mặt trời cuối cùng đang dần khuất bóng.
"Hạt giống dù nhỏ, nhưng một khi đã gieo đúng mảnh đất, ắt sẽ nảy mầm," Ông Lão Tiều Phu chậm rãi cất lời, giọng nói từ tốn, mang theo sự từng trải của tháng năm. "Vấn đề là ta phải kiên nhẫn chăm sóc nó, và chịu đựng những cơn gió ngược."
Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt suy tư vẫn dán vào đám đông đang dần thưa thớt. Anh biết rõ những gì ông lão muốn nói. "Đúng vậy, lão nhân gia. Chỉ sợ gió quá lớn, thổi bay cả mầm non trước khi nó kịp bén rễ. Tư tưởng đã ăn sâu hàng vạn năm, chấp niệm về sức mạnh và sự bất tử đã thấm vào máu thịt của biết bao người. Thay đổi điều đó, e rằng khó hơn cả việc dời non lấp biển."
Ông Lão Tiều Phu quay sang nhìn Tạ Trần, nụ cười hiền hậu vẫn giữ nguyên trên môi. "Gió lớn cũng có khi là thử thách để cây bám rễ sâu hơn. Một cái cây chưa từng trải qua bão táp, làm sao biết được sức mạnh của mình? Một hạt giống chưa từng chống chọi với nghịch cảnh, làm sao có thể vươn mình thành đại thụ?" Ông lão nhấp một ngụm trà, rồi tiếp tục, giọng nói chứa đựng đầy triết lý: "Cái gọi là 'Thiên Đạo', cũng như một cái cây cổ thụ vậy. Nó đã mục ruỗng từ bên trong, đã không còn sức sống. Việc nó sụp đổ là lẽ tất yếu. Nhưng mảnh đất này, nhân gian này, vẫn còn đó. Và trên mảnh đất này, những hạt giống mới, những ý niệm mới sẽ nảy mầm. Hạt giống 'Nhân Đạo' của công tử, nó không cần sức mạnh của Thiên Đạo để tồn tại, nó cần sức mạnh của lòng người."
Ông lão đưa tay chỉ về phía xa, nơi những ánh đèn Thành Vô Song bắt đầu lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. "Hãy nhìn kìa, công tử. Ánh sáng không chỉ đến từ những vì sao trên trời. Ánh sáng còn đến từ những ngọn đèn nhỏ bé của mỗi gia đình, mỗi con người. Mỗi ngọn đèn tuy yếu ớt, nhưng khi hợp lại, chúng sẽ soi sáng cả một vùng trời."
Tạ Trần lắng nghe, trầm ngâm trước những lời của Ông Lão Tiều Phu. Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm đang dần hiện rõ những vì sao đầu tiên. Anh hiểu rằng, con đường kiến tạo "Nhân Đạo" sẽ là một chặng đường dài, đầy thử thách và cần sự kiên nhẫn không ngừng nghỉ. Không thể một sớm một chiều mà thành công, cũng không thể chỉ bằng vài ba buổi diễn giải mà thay đổi được tư tưởng của cả nhân gian. Những phản ứng đa dạng của đám đông hôm nay, từ hoài nghi đến tò mò, từ sợ hãi đến hy vọng, đều là minh chứng cho điều đó.
Anh biết, vai trò của Lăng Nguyệt và Dương Quân, những người đã từng là biểu tượng của giới tu sĩ, sẽ ngày càng trở nên quan trọng hơn trong việc truyền bá triết lý mới này. Họ không chỉ là những người đồng hành, mà sẽ là những ngọn hải đăng, dẫn dắt thế hệ tu sĩ mới hòa nhập vào nhân gian, tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự tồn tại mà không cần chạy theo quyền năng hư ảo.
Ông Lão Tiều Phu mỉm cười hiền hậu một lần nữa, rồi nhẹ nhàng rời đi, để lại Tạ Trần một mình với chiếc chén trà thảo mộc đã cạn và những suy nghĩ miên man về con đường phía trước. Dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì 'Nhân Đạo' vẫn là một thách thức lâu dài. Tạ Trần biết, cuộc đời bình thường mà anh khao khát, sẽ không hề bình thường chút nào. Nhưng anh đã sẵn sàng, sẵn sàng để làm một người gieo hạt, một người chăm sóc, dù cho "gió lớn" có thể đến bất cứ lúc nào. Anh tin rằng, chỉ cần hạt giống được gieo, và lòng người còn hy vọng, thì một kỷ nguyên mới, nơi nhân tính được vẹn toàn, nhất định sẽ đến.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.