Nhân gian bất tu tiên - Chương 706: Phân Tích Sâu Sắc: Triết Lý và Thực Tế Hỗn Loạn
Ánh trăng dần lùi về sau rặng núi, nhường chỗ cho vầng dương hé rạng, nhuộm hồng phía chân trời. Một ngày mới đã bắt đầu, nhưng dư âm của cuộc tranh luận kịch liệt hôm qua tại Quảng Trường Thiên Nguyên vẫn còn đọng lại, dai dẳng như sương đêm chưa tan. Dòng người đổ về quảng trường không còn đông đúc và cuồng nhiệt như khi Tạ Trần vừa công bố "Luận về Trật Tự Nhân Quả", nhưng không khí vẫn hết sức sống động, tựa như một ngọn lửa âm ỉ, tuy không bùng cháy dữ dội nhưng lại có thể thiêu đốt mọi nghi hoặc chậm rãi.
Nắng dịu dàng rải xuống những phiến đá xanh cổ kính, gió nhẹ vuốt ve những mái ngói cong vút của các kiến trúc xung quanh. Tuy nhiên, âm thanh chủ đạo không phải là tiếng chim hót líu lo hay tiếng gió xào xạc, mà là tiếng người nói chuyện, tranh cãi, thì thầm và thỉnh thoảng lại vang lên những tiếng la ó phản đối. Quảng trường lúc này đã biến thành một diễn đàn khổng lồ, nơi mỗi nhóm người vây quanh một bản sao của "Luận", chăm chú đọc từng câu chữ, rồi lại quay sang nhau, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ, phẫn nộ, hoặc đôi khi là một sự bừng tỉnh mơ hồ. Mùi hương của bánh nướng, trà nóng và cả mùi mồ hôi của đám đông hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí hỗn tạp, vừa đời thường lại vừa mang đậm tính thời đại.
Giữa dòng người xô bồ ấy, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân vẫn kiên định đứng đó, như hai ngọn núi sừng sững giữa biển người dậy sóng. Lăng Nguyệt, trong bộ bạch y tinh khiết, dung nhan tuyệt mỹ vẫn lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén quét qua từng gương mặt, chứa đựng sự uy nghiêm và cả một nỗi mệt mỏi khó tả. Nàng không nói nhiều, chỉ lắng nghe những chất vấn gay gắt, những lời lẽ phẫn nộ, rồi đôi khi mới cất giọng trong trẻo nhưng lạnh lùng đáp lại, mỗi lời đều ngắn gọn, dứt khoát, mang tính chất lý giải hơn là tranh cãi. Nàng hiểu rõ, sự thay đổi tư tưởng không thể diễn ra trong một sớm một chiều, và những lời lý lẽ cần thời gian để thấm vào lòng người.
Dương Quân thì khác, hắn nhiệt huyết hơn nhiều. Ngoại hình tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh hòa cùng vẻ anh tuấn của người luyện võ, khiến hắn dễ dàng thu hút sự chú ý. Đôi mắt sáng, tràn đầy lý tưởng, hắn không ngừng dùng lý lẽ để thuyết phục, để trấn an những kẻ hoang mang, để bác bỏ những lời lẽ vô căn cứ. Hắn đứng thẳng người, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, vang vọng giữa quảng trường: "Các vị không thể chỉ nhìn vào bề ngoài! Hãy đọc kỹ, 'Luận' này không phải là phủ nhận tu đạo, mà là tìm một con đường chân chính hơn! Con đường để giữ trọn nhân tính, để thực sự sống chứ không phải tồn tại trong sự 'mất người'!"
Một tu sĩ trung niên, râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào màu xám tro của một tông môn danh tiếng, hừ lạnh một tiếng, nét mặt đầy khinh bỉ. Y bước đến gần Dương Quân, đôi mắt l��e lên sự ngạo mạn. "Chân chính? Con đường phàm nhân sao? Nực cười! Thiên Đạo đang suy yếu, linh khí mỏng manh, yêu ma tứ phía rình rập. Chẳng lẽ chúng ta lại quay về làm những kẻ phàm phu yếu ớt, chờ đợi cái chết đến sao? Cái gọi là 'Nhân Đạo' này, chẳng qua là lời lẽ của kẻ thất bại, không có khả năng tu luyện mà thôi!" Y nói xong, khạc một tiếng, quay lưng bỏ đi, để lại một tràng cười nhạo báng từ nhóm tu sĩ đứng sau lưng.
Những lời của tu sĩ ấy như một gáo nước lạnh tạt vào sự nhiệt huyết của Dương Quân, nhưng hắn không nao núng. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Hắn lại quay sang một nhóm phàm nhân đang hoang mang. "Các vị, Tạ huynh không hề bảo các vị từ bỏ sự phòng vệ. Cái chúng ta cần là một trật tự mới, một sự cân bằng mới, nơi sức mạnh không phải là mục đích tối thượng, mà là công cụ để bảo vệ những giá trị chân chính của nhân gian!"
Một phàm nhân, một người nông dân chất phác với gương mặt rám nắng và đôi tay chai sần, e dè giơ tay. "Nhưng 'Luận' nói về nhân quả, về sự bình đẳng... liệu có thật là như vậy không? Hay lại là một trò lừa bịp của kẻ nào đó muốn thao túng chúng ta, để chúng ta từ bỏ sức mạnh, rồi dễ dàng bị chúng áp bức?" Nỗi sợ hãi cố hữu về việc bị lợi dụng, bị lừa dối, đã ăn sâu vào tâm trí những phàm nhân đã quá quen với sự bất công.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, lúc này, mới khẽ cất lời. "Nếu lời lẽ có thể thao túng được các ngươi, vậy sự thống trị của các tông môn bấy lâu nay lẽ nào không phải là sự thao túng sức mạnh? Tư tưởng của Tạ Trần không phải là mệnh lệnh, mà là một lời thức tỉnh. Tin hay không, hành động hay không, đều là do các ngươi tự chọn." Giọng nàng vẫn lạnh lùng, nhưng ẩn chứa một sự thật không thể chối cãi.
Một vài tu sĩ trẻ tuổi, những người đã từng trầm tư trong quán trà hôm qua, vẫn còn ở lại quảng trường, lắng nghe mọi cuộc tranh cãi. Ánh mắt họ phức tạp, không còn hoàn toàn khinh bỉ, cũng không hoàn toàn chấp nhận. Họ đã đọc qua "Luận", và một hạt giống nghi ngờ đã được gieo vào tâm trí họ. "Nếu tu luyện chỉ để đạt được sức mạnh, để rồi 'mất người', vậy ý nghĩa của sự tồn tại của chúng ta là gì? Mục đích của cuộc đời chúng ta là gì nếu không phải là trường sinh, là siêu thoát? Chẳng lẽ chúng ta cứ mãi luẩn quẩn trong vòng sinh lão bệnh tử, không có hy vọng đạt đến cảnh giới cao hơn?" Một tu sĩ trẻ thì thầm với bạn đồng môn, câu hỏi ấy không phải là chất vấn Tạ Trần, mà là một sự tự vấn nội tâm sâu sắc.
Sự kiên định của Lăng Nguyệt và Dương Quân giữa làn sóng chỉ trích và hoài nghi đã khẳng định vai trò của họ như những trụ cột đầu tiên của "Nhân Đạo". Họ không sử dụng vũ lực, mà dùng lời nói, dùng lý lẽ để đối mặt với những định kiến đã ăn sâu vào tiềm thức nhân gian. Mỗi ánh mắt nghi ngờ, mỗi lời lẽ phẫn nộ, mỗi câu hỏi hoang mang đều là một thử thách, và cũng là một cơ hội để gieo những hạt giống tư tưởng mới. Cuộc tranh luận cứ thế tiếp diễn, không ngừng nghỉ, trải dài trên khắp quảng trường, như những gợn sóng lan tỏa từ một hòn đá lớn vừa được ném xuống mặt hồ phẳng lặng của Thập Phương Nhân Gian.
***
Trong khi Quảng Trường Thiên Nguyên vẫn đang chìm trong những cuộc tranh luận ồn ào, một bầu không khí hoàn toàn khác bao trùm Thư Viện Cổ, cách đó không xa. Buổi chiều, mây u ám giăng kín bầu trời, không khí trở nên se lạnh, càng làm tăng thêm vẻ thâm trầm, cổ kính của thư viện. Trong một gian phòng lớn, chất đầy kệ sách cao ngất ngưởng, mùi giấy cũ, mực Tùng Yên và một chút hương trầm thoang thoảng tạo nên một không gian đặc trưng, nơi tri thức ngưng đọng qua bao thế hệ.
Lạc Thư, vị học giả uyên thâm với mái tóc dài bạc trắng, và Hàn Lâm Viện Trưởng, râu tóc cũng đã bạc phơ, khuôn mặt khắc khổ nhưng ánh mắt tinh anh, đang cùng ba học giả lớn tuổi khác vây quanh một chiếc bàn gỗ lim cổ kính. Trên bàn trải ra vài bản sao của "Luận về Trật Tự Nhân Quả", được viết tay một cách cẩn trọng và tỉ mỉ. Ánh sáng mờ ảo xuyên qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, hắt lên những trang giấy, phản chiếu lên khuôn mặt đầy suy tư của các vị học giả. Tiếng lật sách sột soạt nhẹ nhàng, tiếng bút lông miết trên giấy ghi chú, và những tiếng thở dài thườn thượt là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng.
Ban đầu, sự hoài nghi là chủ đạo. Hàn Lâm Viện Trưởng, người nổi tiếng với sự cẩn trọng và bảo thủ trong tư tưởng, cau mày đọc từng dòng. "Cái này... 'nhân quả tương sinh, vạn vật đồng nhất'... có vẻ lý lẽ không tồi, nhưng lại quá mức lý tưởng. Một phàm nhân mà dám luận bàn về Thiên Đạo, về quy tắc vũ trụ, chẳng phải quá ngông cuồng sao?" Giọng ông trầm thấp, mang theo vẻ khinh thường cố hữu của một người đã dành cả đời để nghiên cứu các kinh điển cổ xưa, những lời dạy của tiên hiền. Ông đã quá quen với những giáo lý đã định hình thế giới này qua hàng vạn năm, và bất kỳ sự phá cách nào cũng đều bị coi là dị đoan.
Một học giả khác, với vầng trán cao và đôi mắt lờ đờ vì đọc sách quá nhiều, gật gù đồng tình. "Đúng vậy, Viện Trưởng. Hơn nữa, hắn dám tuyên bố con đường tu tiên là 'mất nhân tính'? Điều này... làm sao chấp nhận được? Bao nhiêu vị tiền bối đã đổ xương máu, đánh đổi tất cả để tìm kiếm trường sinh, để siêu thoát khỏi vòng luân hồi khổ ải. Lời lẽ này chẳng khác nào phủ nhận toàn bộ nỗ lực của họ." Y nói, tay chỉ vào một đoạn trong bản luận, giọng điệu xen lẫn sự bực tức và khó hiểu.
Tuy nhiên, Lạc Thư lại khác. Ông nhắm mắt lại, rồi từ từ mở ra, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, nay lại sáng hơn hẳn, như vừa nhìn thấu một chân lý nào đó. Ông đã đọc bản "Luận" này từ sớm, và mỗi lần đọc lại, ông lại phát hiện ra một tầng ý nghĩa mới, sâu sắc hơn. "Không, Hàn Lâm huynh. Không chỉ là lý tưởng. Nó là một sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của vũ trụ, về mối liên hệ giữa sinh linh và Thiên Đạo. Kẻ phàm nhân này... Tạ Trần này... đã nhìn thấy điều mà chúng ta, những người cả đời đọc sách thánh hiền, lại bỏ qua." Giọng Lạc Thư trầm mặc, nhưng lại chứa đựng một sự chắc chắn không thể lay chuyển, khiến các học giả khác phải quay sang nhìn ông với vẻ ngạc nhiên.
Ông Lạc Thư vuốt chòm râu bạc, ánh mắt vẫn không rời khỏi bản luận. "Hắn không chỉ nói về 'nhân quả' như một định luật trừng phạt hay ban thưởng. Hắn nói về 'nhân quả' như một sợi dây liên kết vô hình, kết nối mọi sự tồn tại, từ một hạt bụi nhỏ bé đến một ngôi sao xa xôi. Mỗi hành động, mỗi suy ngh��, dù nhỏ bé đến đâu, đều tạo ra một gợn sóng trong dòng chảy của nhân quả, và gợn sóng ấy, sớm muộn gì cũng sẽ quay trở lại, định hình số phận của chính chúng ta và của cả thế giới này." Ông dừng lại, hít một hơi thật sâu, dường như đang cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn loạn trong tâm trí. "Cái gọi là 'mất người' mà hắn nhắc đến, không phải là sự biến mất của hình hài, mà là sự xói mòn của cảm xúc, của ký ức, của bản ngã con người, những thứ bị bào mòn bởi chấp niệm về sức mạnh, về trường sinh, về sự siêu việt. Đó là cái giá đắt phải trả khi con người cố gắng phá vỡ quy luật tự nhiên, cố gắng trở thành thần thánh mà lại quên mất mình là ai."
Các học giả khác im lặng lắng nghe. Vẻ mặt họ dần từ hoài nghi chuyển sang kinh ngạc, rồi đến nghiêm trọng. Những lời của Lạc Thư đã mở ra một góc nhìn hoàn toàn mới về bản "Luận", vượt xa những tranh cãi bề nổi trên quảng trường. Họ bắt đầu đọc lại, không còn với thái độ phán xét, mà với một tâm thế cầu thị, cố gắng thấu hiểu từng câu chữ, từng ẩn ý. Tiếng bút lông giờ đây không còn là tiếng ghi chú rời rạc, mà là những nét chữ cẩn trọng, đánh dấu những đoạn văn khiến họ phải suy ngẫm.
Hàn Lâm Viện Trưởng, mặc dù vẫn còn chút bảo thủ, cũng không khỏi gật đầu. Ông đã dành cả đời để nghiên cứu lịch sử, và những lời của Lạc Thư đã khơi gợi trong ông những ký ức về những triều đại suy tàn, những nền văn minh sụp đổ, không phải vì thiếu sức mạnh, mà vì thiếu đi sự nhân đạo, thiếu đi sự cân bằng trong nhân quả. Ông cầm bản "Luận" lên, đôi mắt tinh anh lướt qua những dòng chữ, dường như đang cố gắng nhìn thấu cả ngàn năm lịch sử đằng sau mỗi từ. "Lịch sử là tấm gương phản chiếu tương lai," ông khẽ lẩm bẩm, "Kẻ nào quên đi, kẻ đó sẽ lặp lại sai lầm. Có lẽ... chúng ta đã quên đi quá nhiều." Vẻ mặt ông đầy lo lắng, không phải vì bản thân triết lý, mà vì những hệ lụy mà nó có thể mang lại, bởi lẽ, để thay đổi một thế giới đã định hình bởi những chấp niệm cũ, cái giá phải trả sẽ vô cùng lớn.
***
Đêm dần buông, mưa phùn lất phất ngoài cửa sổ Thư Viện Cổ, tiếng tí tách nhẹ nhàng trên mái ngói, càng làm cho không khí bên trong thêm phần thâm trầm. Ánh đèn dầu hắt lên khuôn mặt các học giả, giờ đây đã lộ rõ sự mệt mỏi sau nhiều giờ nghiên cứu, nhưng trong đôi mắt họ lại bừng lên một tia sáng kích động. Họ đã vượt qua giai đoạn đánh giá chiều sâu triết lý của "Luận về Trật Tự Nhân Quả" và đang chuyển sang phân tích tính khả thi của nó, những "lỗ hổng" và thách thức lớn trong việc áp dụng triết lý "Nhân Đạo" vào thực tế hỗn loạn của một kỷ nguyên mà Thiên Đạo đang dần suy yếu.
Hàn Lâm Viện Trưởng đập nhẹ tay xuống bàn, tiếng động khô khốc vang lên trong không gian tĩnh mịch. "Triết lý này sâu sắc đến mức không thể phủ nhận. Hắn đã vén bức màn che khuất tầm nhìn của chúng ta, chỉ ra một con đường thoát khỏi sự suy tàn của Thiên Đạo cũ. Nhưng... làm sao để thực hiện nó? Làm sao để những kẻ phàm phu đang khao khát sức mạnh để tồn tại trong thời loạn, giữa vòng vây của yêu ma và hiểm nguy, lại chấp nhận từ bỏ con đường tu tiên, con đường duy nhất mà họ tin rằng có thể mang lại sự bảo vệ?" Ông thở dài, mái tóc bạc phơ rung nhẹ theo từng nhịp thở. "Làm sao để những tu sĩ đã quen với quyền năng, với vị thế cao quý, lại tự nguyện hòa nhập vào nhân gian, từ bỏ sự siêu việt mà họ đã dày công theo đuổi?"
Lạc Thư gật đầu, ánh mắt ông nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những hạt mưa phùn đang nhảy múa dưới ánh đèn lờ mờ. "Đây chính là thử thách lớn nhất. 'Luận' chỉ ra con đường, nhưng con đường đó gập ghềnh và đầy chông gai. Đặc biệt là khi Thiên Đạo đang suy yếu, mọi thứ đều hỗn loạn, lòng người khó định. Cái giá phải trả để 'không tu tiên' có lẽ quá lớn đối với nhiều người. Con người luôn khao khát sự an toàn, khao khát sức mạnh để chống lại cái chết, chống lại sự tàn phá. Và tu tiên, trong suy nghĩ của họ, chính là hiện thân của sức mạnh ấy. Để phá bỏ chấp niệm đó, không chỉ cần lý lẽ, mà còn cần một sự thay đổi tận gốc rễ trong tư tưởng, trong cách họ nhìn nhận về sự tồn tại và mục đích của cuộc đời."
Một học giả trẻ hơn, người đã từng hoài nghi nhất lúc ban đầu, nay lại là người đặt ra câu hỏi thực tế nhất. "Nếu không có quyền năng của tu sĩ, nếu chúng ta từ bỏ con đường siêu nhiên, làm sao chúng ta bảo vệ được những giá trị đó khỏi sự tàn phá của ma vật, của những kẻ tu sĩ tà ác vẫn còn tồn tại và hoành hành? 'Nhân Đạo' có vẻ như là con đường của kẻ yếu..." Y ngập ngừng khi nhận ra ánh mắt nghiêm nghị của Lạc Thư đang nhìn mình. "Ý ta là, lý thuyết này quá tuyệt vời, nhưng thực tế... thực tế tàn khốc hơn nhiều."
Hàn Lâm Viện Trưởng xoa xoa thái dương, vẻ mặt đầy lo lắng. "Hắn nói về 'công cụ' chứ không phải 'mục đích'. Nhưng công cụ đó là gì? Nếu không phải là linh lực, không phải là pháp bảo, không phải là thần thông, vậy thì thứ gì có thể bảo vệ nhân gian khỏi sự hủy diệt? Hắn đã nói về 'sức mạnh của nhân quả', nhưng sức mạnh ấy hiển hóa như thế nào trong một trận chiến với yêu ma? Đây là những câu hỏi mà 'Luận' chưa giải đáp một cách rõ ràng, và cũng là điểm yếu lớn nhất của nó khi đối mặt với thực tế."
Các học giả bắt đầu liệt kê những khó khăn, từ sự kháng cự của tu sĩ, sự hoài nghi của phàm nhân, đến vấn đề bảo vệ thế giới khi không còn sức mạnh siêu nhiên. Không khí trong phòng trở nên nặng nề, không còn là sự kinh ngạc hay thán phục, mà là một cảm giác bất lực trước gánh nặng của thực tế. Họ nhận ra rằng, Tạ Trần đã gieo một hạt giống vĩ đại, nhưng để hạt giống ấy nảy mầm và đơm hoa kết trái, cần một sự chăm sóc, một sự bảo vệ, và một kế hoạch tỉ mỉ, vượt xa mọi suy nghĩ của họ. "Một triết lý vĩ đại cần một nền tảng thực tiễn vững chắc," Lạc Thư khẽ nói, "Nếu không, nó cũng chỉ là một giấc mơ đẹp, dễ dàng tan vỡ trước gió bão của thời loạn."
***
Đêm đã khuya, mưa phùn đã tạnh, chỉ còn lại những giọt nước lấp lánh trên tán lá, phản chiếu ánh trăng mờ nhạt treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, một không gian yên tĩnh và ấm cúng đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn của thế giới bên ngoài. Mùi giấy cũ, mực, và hương thảo mộc từ những cuốn sách cổ hòa quyện với mùi trà thơm nhẹ nhàng, tạo nên một bầu không khí thanh bình, tĩnh tại.
Tạ Trần ngồi bên bàn, một tách trà nóng bốc khói nhẹ, hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay. Thân hình gầy gò của anh tựa vào lưng ghế, toát lên vẻ thư sinh, yếu ớt, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Làn da trắng nhợt của anh càng làm nổi bật vẻ thanh tú trên khuôn mặt, và mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, không chút phô trương.
Đối diện anh là Mộ Dung Tuyết, người vừa trở về sau khi rời Thư Viện Cổ. Nàng vẫn mặc y phục màu xanh ngọc của một y sư, vẻ mặt dịu dàng, thanh lịch, nhưng đôi mắt lại ánh lên một nỗi quan ngại sâu sắc. Nàng vừa báo cáo cho Tạ Trần về những phản ứng từ giới học giả, về sự kinh ngạc của họ trước chiều sâu triết lý của "Luận", nhưng cũng không quên đề cập đến những lo ngại về tính khả thi, về những thách thức mà họ đã chỉ ra. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, tạo nên một âm thanh mơ hồ, như tiếng thở dài của nhân gian.
"Các học giả đều kinh ngạc trước triết lý của huynh, Tạ Trần. Họ gọi nó là 'Thiên Sách', một tác phẩm có thể thay đổi vận mệnh thế giới," Mộ Dung Tuyết khẽ nói, giọng nàng nhẹ nhàng như gió thoảng, "Nhưng họ cũng lo ngại rằng nó quá xa vời so với thực tế tàn khốc hiện tại. Họ nói rằng, 'Nhân Đạo' cần một nền tảng vững chắc, không phải chỉ là lý thuyết suông. Họ không tin rằng lý lẽ và nhân quả có thể chống lại yêu ma, hay những kẻ tu sĩ vẫn còn chấp niệm về sức mạnh." Nàng nhìn thẳng vào Tạ Trần, đôi mắt thông minh của nàng ẩn chứa một sự lo lắng không hề che giấu.
Tạ Trần nhấp một ngụm trà, hơi nóng lan tỏa qua cổ họng, xua đi cái lạnh se của đêm khuya. Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi anh, nhưng không phải là sự khinh thường, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc. "Đúng vậy, Mộ Dung. Lý thuyết chỉ là ngọn đèn chỉ lối. Con đường phải do chính những người đi trên đó tạo ra. Họ đã thấy được chiều sâu, và giờ, họ sẽ thấy được những thử thách. Đó là bước đầu tiên để kiến tạo một trật tự mới." Giọng anh trầm tĩnh, điềm đạm, không chút dao động, tựa như mọi chuyện đều nằm trong dự liệu của anh.
Mộ Dung Tuyết nhìn anh, trong lòng nàng dấy lên một cảm giác phức tạp. Nàng hiểu Tạ Trần không phải là người sẽ đưa ra những lời hứa hão huyền, nhưng gánh nặng của thực tế lại quá lớn. "Vậy huynh đã có kế sách nào để giải quyết những thách thức đó chưa? Huynh không thể chỉ dùng lý lẽ để thuyết phục tất cả những kẻ đang nắm giữ sức mạnh, hay những kẻ đang tuyệt vọng tìm kiếm nó." Nàng hỏi, trong giọng nói ẩn chứa một chút lo lắng, một chút mong đợi.
Tạ Trần đặt tách trà xuống, tiếng động nhỏ xíu vang lên trong không gian tĩnh lặng. Anh ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng mờ đang soi rọi một góc phố vắng. Khuôn mặt anh bình thản, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên một tia sáng kỳ lạ, như chứa đựng cả một kế hoạch lớn lao, phức tạp, đã được tính toán kỹ lưỡng. Anh đã dự liệu được tất cả những phản ứng này, từ sự phẫn nộ của tu sĩ, sự hoài nghi của phàm nhân, cho đến sự lo lắng của giới học giả. Đó không phải là điều bất ngờ, mà là một phần tất yếu của quá trình "phá cục", của việc kiến tạo một trật tự mới.
"Con đường 'Nhân Đạo' không phải là con đường của kẻ yếu, Mộ Dung," Tạ Trần khẽ nói, giọng anh trầm ấm, mang theo một sức mạnh vô hình, "Nó là con đường của kẻ tỉnh táo, của kẻ biết rõ mình là ai và mình muốn gì. Sức mạnh không nằm ở việc sở hữu linh khí hay pháp bảo, mà nằm ở sự liên kết của nhân quả, ở sự đoàn kết của lòng người, ở ý chí kiên cường không chịu 'mất người'. Ta đã gieo hạt, và giờ là lúc để nó nảy mầm. Những thách thức mà họ nhìn thấy, cũng chính là những cơ hội để chúng ta chứng minh rằng 'Nhân Đạo' không chỉ là lý thuyết, mà là một con đường sống, một con đường duy nhất để cứu vãn nhân gian."
Mộ Dung Tuyết nhìn anh, thấy được sự tự tin tuyệt đối, dù cho thế giới bên ngoài đang hỗn loạn và đầy rẫy bất an. Nàng biết, Tạ Trần không bao giờ nói suông. Anh đã có kế hoạch, một kế hoạch vượt xa những gì nàng có thể tưởng tượng. Ánh trăng vẫn mờ ảo, nhưng trong lòng Mộ Dung Tuyết, một tia hy vọng mới đã bừng sáng, đẩy lùi đi những lo lắng ban đầu. Con đường phía trước vẫn còn dài và gian nan, nhưng với Tạ Trần là "điểm neo nhân quả", nàng tin rằng nhân gian sẽ tìm thấy lối đi của mình. Những hạt giống tư tưởng đã được gieo, và giờ là lúc chúng cần được tưới tắm bằng hành động, bằng niềm tin, và bằng sự kiên định không ngừng nghỉ.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.