Nhân gian bất tu tiên - Chương 705: Thiên Sách Xuất Thế: Làn Sóng Nghi Ngờ Và Phẫn Nộ
Hoàng hôn buông mình trên Thành Vô Song, nhuộm rực những mái ngói xanh xám bằng một thứ ánh vàng rực rỡ, nhưng trong quán sách nhỏ bé ấy, ngọn nến đã được thắp lên từ lâu. Cuộn “Luận về Trật Tự Nhân Quả” nằm ngay ngắn trên bàn, từng nét chữ được nắn nót, từng ý tứ được gọt giũa, giờ đây đã hoàn mỹ, như một tinh thể kết tụ từ biết bao tâm huyết và trí tuệ. Tạ Trần khẽ vuốt ve bìa luận, đôi mắt y tuy đã hằn lên vài nét mệt mỏi, nhưng lại rạng ngời một thứ ánh sáng mãn nguyện hiếm thấy, như thể vừa hoàn thành một kiệt tác vĩ đại nhất của đời mình. Một luồng khí tức thanh khiết, không phải linh khí của trời đất mà là sự kết tinh của ý chí nhân gian, của lý lẽ và trí tuệ thâm sâu, lan tỏa khắp căn phòng, khiến mọi tâm hồn trong đó đều cảm thấy được gột rửa, soi sáng.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, đứng cạnh bàn, ánh mắt họ không còn chút hoài nghi hay bối rối nào. Thay vào đó là sự kính trọng vô bờ bến và một sự bừng tỉnh sâu sắc. Họ đã cùng Tạ Trần trải qua quá trình thai nghén triết lý này, đã tự mình gỡ bỏ những chấp niệm cố hữu vào con đường tu tiên đã ngàn năm ăn sâu vào tâm trí, và giờ đây, họ nhìn thấy một con đường mới, một tương lai mới cho nhân gian, nơi mà sức mạnh không còn là thước đo duy nhất của sự tồn tại.
“Vậy là, bản luận đã hoàn thành.” Tạ Trần khẽ nói, giọng y trầm, nhưng chứa đựng sự mãn nguyện sâu sắc. Y khẽ vuốt ve những trang giấy, từng đường nét chữ, từng dấu gạch xóa đều là minh chứng cho biết bao suy tư, biết bao trăn trở, biết bao lần y đã phải đối mặt với chính những câu hỏi triết lý gai góc nhất của nhân sinh.
Lăng Nguyệt Tiên Tử tiến đến, ánh mắt nàng lần đầu tiên lộ rõ sự ngưỡng mộ và quyết tâm chân thành, không còn chút lạnh lùng hay cao ngạo nào của một tiên tử đã đứng trên đỉnh cao quyền lực. Nàng nhìn Tạ Trần, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây dịu lại, chứa đựng một thứ ánh sáng thấu hiểu và sẻ chia. “Tạ công tử, ta... ta đã hiểu. Đây chính là con đường mà nhân gian cần. Con đường này, không phải để tu thành tiên, mà là để tu thành người.” Lời nói của nàng như một lời tuyên thệ, một sự từ bỏ hoàn toàn quá khứ để đón nhận một tương lai mới. Nàng đã tìm thấy sự giải thoát khỏi cái chấp niệm trường sinh, tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự tồn tại trong "Nhân Đạo" mà Tạ Trần đã khai mở, một triết lý mà nàng tin rằng sẽ chữa lành những vết thương đã hằn sâu trong Thiên Đạo và nhân gian suốt hàng vạn năm.
Dương Quân, đứng cạnh Lăng Nguyệt, cũng không giấu nổi sự xúc động. Khuôn mặt tuấn tú, thư sinh của y giờ đây bừng lên vẻ kiên định, đôi mắt sáng rực lý tưởng. Giọng y hùng hồn, đầy nhiệt huyết, như muốn tuyên cáo với cả thế gian. “Vãn bối nguyện dốc hết sức mình để phổ biến bản luận này, để ‘Nhân Đạo’ đ��ợc thấm nhuần vào lòng người! Dù có bao nhiêu khó khăn, dù có bao nhiêu thử thách, vãn bối cũng sẽ không lùi bước!” Chàng trai trẻ này, với lý tưởng và nhiệt huyết của mình, đã sẵn sàng trở thành người tiên phong, đối mặt với những tàn dư của tư tưởng cũ, để mang ánh sáng của "Nhân Đạo" đến với mọi ngóc ngách của nhân gian, không quản ngại hiểm nguy.
Mộ Dung Tuyết, với nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy thấu hiểu, nhẹ nhàng chạm vào vai Tạ Trần. Cử chỉ ấy không lời, nhưng lại là một lời động viên sâu sắc nhất, một sự chia sẻ gánh nặng thầm lặng, và một lời khẳng định về niềm tin sắt đá của nàng vào con đường mà y đã chọn. Nàng biết, hành trình phía trước còn rất dài, không chỉ là những lời nói mà còn là cả một cuộc chiến tư tưởng khổng lồ. Nhưng với sự đồng lòng này, Tạ Trần sẽ không đơn độc. Nàng cảm nhận được sự mệt mỏi trong đôi mắt y, nhưng cũng thấy được ngọn lửa kiên định cháy rực không bao giờ tắt.
Tạ Trần cẩn trọng gấp bản thảo lại, như thể đang gói ghém cả một thế giới vào trong đó. Ánh mắt y nhìn từng người, rồi nhìn ra khung cửa sổ, nơi hoàng hôn đang dần lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm sắp buông. Y biết, việc bản "Luận về Trật Tự Nhân Quả" được hoàn thiện chỉ là bước khởi đầu. Một sự kiện lớn hơn, một cuộc cách mạng tư tưởng vĩ đại đang chờ đợi khi bản luận này được công bố rộng rãi ra toàn nhân gian. Sự chấp nhận và quyết tâm của Lăng Nguyệt và Dương Quân cho thấy họ sẽ là những người tiên phong, những người sẽ đối mặt với những thử thách đầu tiên khi phổ biến "Nhân Đạo", đối diện với sự hoài nghi và phản kháng của những kẻ còn chấp niệm vào Thiên Đạo cũ. Tạ Trần hiểu rằng, "không chỉ cần lý lẽ, mà còn cần sự thấu hiểu sâu sắc từ mỗi cá nhân", và việc xây dựng "Nhân Đạo" sẽ là một quá trình dài và đầy thử thách, không thể hoàn thành chỉ bằng một bản luận hay một cuộc diễn thuyết đơn thuần.
Nhưng nhìn vào ánh mắt kiên định của Tạ Trần, nhìn vào sự đồng lòng của những người có mặt trong quán sách nhỏ bé ấy, một tia hy vọng mới đã bùng cháy rực rỡ hơn cả ánh hoàng hôn cuối ngày, báo hiệu một kỷ nguyên vĩ đại đang chờ đợi Thập Phương Nhân Gian. Dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì "Nhân Đạo" vẫn là một thách thức lâu dài, một hành trình bất tận mà Tạ Trần sẽ tiếp tục dấn thân. Y sẽ vẫn sống một cuộc đời bình thường, nhưng ảnh hưởng của y sẽ còn mãi, là nền móng cho một thế giới mà ở đó, con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, một thế giới nơi nhân tính được phục hồi và trân trọng.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua làn sương mỏng, phủ lên Thành Vô Song một vẻ đẹp huyền ảo, Quảng Trường Thiên Nguyên đã chật kín người. Không khí ban đầu trang nghiêm đến lạ. Hàng vạn con người, từ những tu sĩ khoác đạo bào lộng lẫy đến những phàm nhân ăn mặc giản dị, tất cả đều đổ về trung tâm quảng trường, nơi một đài cao tạm bợ đã được dựng lên. Tiếng người xì xào bàn tán như tiếng ve râm ran giữa trưa hè, nhưng không ồn ào mà trầm đục, mang theo chút tò mò, chút hoài nghi, và cả sự chờ đợi. Mùi hương liệu thoang thoảng từ những đạo quán gần đó hòa lẫn với mùi đất ẩm sau một đêm sương, tạo nên một bầu không khí vừa linh thiêng vừa gần gũi. Từ xa, tiếng chuông đồng vọng lại, ngân dài, như báo hiệu một sự kiện trọng đại sắp diễn ra, một khoảnh khắc có thể thay đổi vận mệnh của cả Thập Phương Nhân Gian.
Tạ Trần bước lên đài cao, thân hình gầy gò của y hiện rõ giữa vạn người. Y không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay khí chất siêu phàm của tu sĩ, làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, thường ẩn mình trong thư phòng. Khuôn mặt thanh tú của y, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, giờ đây chứa đựng một sự bình thản đến lạ. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, trang phục là một bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương. Y đứng đó, không một chút linh lực ba động, chỉ như một thư sinh bình thường, nhưng lại thu hút mọi ánh nhìn, mọi sự chú ý.
Bên cạnh y, Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng thẳng tắp trong bộ bạch y thanh thoát. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén kia lại ánh lên vẻ kiên định không gì lay chuyển. Nàng đứng đó, không phải với vẻ cao ngạo của một tiên tử, mà như một người hộ vệ trung thành cho một lý tưởng. Dương Quân, tuấn tú và nho nhã trong bộ đạo bào lam nhạt, đứng bên kia, đôi mắt sáng ngời đầy nhiệt huyết, sẵn sàng đối mặt với bất cứ thử thách nào. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng trong y phục xanh ngọc của y sư, ánh mắt nàng thấu cảm lướt qua đám đông, dường như cảm nhận được sự bối rối và những hy vọng mơ hồ trong lòng họ. Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị, đứng uy nghiêm như một tảng đá, đại diện cho ý chí của phàm nhân. Nữ Hoàng Đồ Long, với khí chất vương giả, đôi mắt sắc sảo đầy kiên nghị, cũng hiện diện, cho thấy sự quan tâm sâu sắc của giới lãnh đạo phàm nhân đối với "Luận" này. Họ cùng nhau tạo thành một vòng tròn bất khả xâm phạm quanh Tạ Trần, một biểu tượng của sự đồng lòng giữa những người đến từ các tầng lớp khác nhau, cùng chung một niềm tin vào "Nhân Đạo".
Tạ Trần chậm rãi mở cuộn "Luận về Trật Tự Nhân Quả", không một lời dẫn dắt hoa mỹ. Giọng y trầm, điềm tĩnh, nhưng từng lời y nói ra lại như những giọt nước lạnh thấm sâu vào lòng người giữa trưa nắng gắt. "Hỡi nhân gian vạn vật, Thiên Đạo suy yếu, linh khí cạn kiệt, đó là lời cảnh tỉnh. Nó không phải là sự trừng phạt, mà là một sự kết thúc tất yếu của một chu kỳ, một lời nhắc nhở về những gì chúng ta đã đánh mất. Con đường trường sinh bằng cách 'mất nhân tính' không phải là lối thoát, mà là vực thẳm. Chúng ta đã từng chạy theo quyền năng vô hạn, theo sự bất tử hư vô, mà bỏ quên đi gốc rễ của mình. Ta đã quan sát dòng thời gian, đã nhìn thấy hàng vạn năm của sự lầm lạc, của những tu sĩ dần đánh mất cảm xúc, ký ức, và nhân tính của mình, trở thành những cỗ máy tu luyện vô tri, vô giác. Họ không còn biết yêu thương, không còn biết sợ hãi, không còn biết đau khổ, tất cả chỉ vì một chấp niệm duy nhất: thành tiên."
Tiếng xì xào bắt đầu lan rộng trong đám đông, không còn là tiếng bàn tán vu vơ mà là những tiếng thì thầm mang theo sự bất ngờ, hoài nghi. Tạ Trần vẫn giữ nguyên sự bình thản, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng khuôn mặt, như đọc được mọi suy nghĩ đang luẩn quẩn trong tâm trí họ. Y tiếp tục, từng lời, từng chữ đều rõ ràng, vang vọng khắp quảng trường mà không cần đến linh lực. "Cái giá của quyền năng vô hạn đó, chính là sự mục ruỗng từ bên trong. Chúng ta đã biến mình thành những kẻ xa lạ, thờ ơ với số phận đồng loại, thờ ơ với chính bản thân mình. 'Nhân Đạo' ta đề xướng, chính là trở về với gốc rễ của con người, là nhận thức lại giá trị của nhân tính, của sự hữu hạn, của những cảm xúc chân thực, của những mối liên kết sâu sắc giữa người với người, giữa con người với vạn vật. Nó là con đường của sự cân bằng, của trách nhiệm cộng đồng, của việc từ bỏ khao khát quyền lực và trường sinh vô hạn để tìm thấy ý nghĩa thực sự trong từng khoảnh khắc của một đời sống bình thường, trọn vẹn."
Y không nói đến việc tiêu diệt yêu ma, không hứa hẹn sức mạnh, chỉ nói đến "nhân tính", "trách nhiệm", "cân bằng". Những từ ngữ ấy, đối với tu sĩ thì quá đỗi xa lạ, thậm chí là yếu đuối. Đối với phàm nhân, chúng lại quá mơ hồ, quá triết lý, khiến họ bối rối không biết nên tin vào điều gì. Một số tu sĩ bắt đầu nhíu mày, biểu lộ rõ sự khó chịu và khinh thường. Một vài phàm nhân thì gãi đầu, vẻ mặt ngơ ngác, không thể nào nắm bắt hết được những ý nghĩa sâu xa trong lời nói của thư sinh gầy gò này. Tuy nhiên, cũng có những ánh mắt sáng lên, những người từng chứng kiến sự tàn nhẫn vô cảm của tu sĩ, từng chịu đựng sự áp bức của quyền năng, họ bắt đầu cảm thấy một tia hy vọng le lói, một con đường khác, một lối thoát khỏi vòng luẩn quẩn của sinh tử và quyền lực. Bầu không khí vẫn nắng đẹp, nhưng một cơn giông bão trong lòng người đã b���t đầu hình thành, báo hiệu một cuộc chiến tư tưởng khốc liệt sắp bùng nổ.
***
Ngay khi Tạ Trần kết thúc bài diễn văn, một sự im lặng kỳ lạ bao trùm quảng trường trong vài nhịp thở, sau đó là một làn sóng phản ứng dữ dội bùng nổ, quét qua đám đông như một cơn lốc. Tiếng xì xào ban nãy nhanh chóng biến thành những tiếng la ó, tiếng tranh cãi ồn ào. Các tu sĩ, đặc biệt là những người vẫn còn chấp niệm với con đường tu tiên truyền thống, với những lợi ích và quyền lực mà nó mang lại, bắt đầu la ó, phẫn nộ. Những luồng linh khí vô hình bắt đầu rung động nhẹ trong không khí, như những cơn sóng ngầm của sự tức giận và bất mãn đang cuộn trào.
Giữa làn sóng hỗn loạn đó, một bóng người thanh tú, khoác đạo bào màu xanh biếc, vọt lên phía trước. Đó là Liễu Thanh Phong, ánh mắt hắn sáng như sao, nhưng giờ đây lại bừng cháy một ngọn lửa cuồng nộ và tự phụ. Hắn tuấn tú, dáng người cao gầy, bên hông đeo thanh kiếm Bích Lạc mà hắn luôn tự hào, biểu tượng cho sức mạnh và chính nghĩa mà hắn tin tưởng. Hắn bư���c thẳng tới hàng rào bảo vệ vô hình, chỉ tay vào Tạ Trần, khuôn mặt đỏ gay, gân xanh nổi lên trên thái dương.
“Vô sỉ!” Liễu Thanh Phong gầm lên, giọng hắn vang dội như tiếng chuông vỡ, át cả tiếng ồn ào của đám đông. “Kẻ phàm tục như ngươi dám cả gan xuyên tạc Thiên Đạo, báng bổ con đường trường sinh mà tiền nhân đã dày công khai mở! Ngươi là dị đoan, là kẻ muốn hủy hoại căn cơ tu hành của nhân loại, muốn đẩy chúng ta vào vực sâu của sự yếu đuối và diệt vong!” Hắn không chút giấu giếm sự khinh miệt và căm phẫn, nhìn Tạ Trần như nhìn một kẻ tội đồ đáng bị ngàn đao xẻ thịt. Đối với Liễu Thanh Phong và hàng ngàn tu sĩ khác, việc từ bỏ tu tiên đồng nghĩa với việc từ bỏ mọi ý nghĩa của sự tồn tại, từ bỏ quyền lực và địa vị đã gắn bó với họ suốt hàng trăm, hàng ngàn năm.
Dương Quân lập tức bước tới, gương mặt tuấn tú tràn đầy chính khí, cố gắng xoa dịu tình hình. “Liễu sư huynh! Hãy bình tĩnh! Tạ huynh nói có lý, ngươi hãy lắng nghe những gì huynh ấy muốn truyền đạt!” Giọng Dương Quân dứt khoát, nhưng vẫn mang theo chút cố gắng níu kéo tình huynh đệ. Chàng biết rõ chấp niệm của những người như Liễu Thanh Phong sâu sắc đến mức nào, nhưng chàng vẫn hy vọng vào một tia lý trí.
Nhưng lời nói của Dương Quân chỉ như đổ thêm dầu vào lửa. Đám đông tu sĩ càng thêm kích động. “Dị giáo! Giết hắn đi!” “Kẻ phàm nhân sao dám múa rìu qua mắt thợ!” “Hắn muốn chúng ta mãi mãi là phàm nhân sao? Phải chăng hắn muốn chúng ta trở thành những kẻ yếu đuối, không thể tự vệ trước yêu ma?” Những tiếng la ó, chửi bới vang lên tứ phía, kèm theo đó là những luồng linh lực bắt đầu bùng phát mạnh mẽ hơn, những ánh sáng pháp khí chớp lóe, báo hiệu một cuộc xung đột có thể nổ ra bất cứ lúc nào.
Trong khi đó, giữa những tiếng ồn ào ấy, tiếng phàm nhân cũng bắt đầu vang lên, mang theo sự hoang mang, nghi ngờ, nhưng cũng xen lẫn một vài tiếng ủng hộ yếu ớt. “Nhưng... có lẽ hắn nói đúng... Những vị tiên nhân kia... họ đã làm gì ngoài việc tu luyện và đánh nhau?” “Nếu không tu tiên, làm sao chúng ta đối phó với yêu ma? Chẳng lẽ cứ mãi yếu ớt sao?” “Nhân tính... ta cũng thấy nhiều tu sĩ đã ‘mất người’ thật rồi...” Những câu hỏi, những tiếng thì thầm này dù yếu ớt nhưng lại như những ngọn lửa nhỏ, bắt đầu nhóm lên sự nghi ngờ trong lòng phàm nhân, những người đã quá quen thuộc với sự lạnh lùng, vô cảm của các tu sĩ đã “mất người”.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ mặt nghiêm nghị, tiến lên một bước. Nàng không nói nhiều, nhưng ánh mắt nàng quét qua đám đông tu sĩ, mang theo một áp lực vô hình của một cường giả từng đứng trên đỉnh cao, khiến những kẻ quá khích phải chùn bước. Dù đã từ bỏ chấp niệm tu tiên, nhưng sức mạnh và khí chất của nàng vẫn còn đó, đủ để trấn áp một phần sự hỗn loạn. Nàng nhìn Liễu Thanh Phong, đôi mắt phượng sắc bén như muốn xuyên thấu tâm can hắn. "Liễu sư đệ, chấp niệm là con đường đưa người ta vào ma đạo. Ngươi hãy suy xét kỹ." Lời nói của nàng lạnh lùng, nhưng lại chứa đựng một sự cảnh báo sâu sắc.
Mộ Dung Tuyết vẫn đứng sau Tạ Trần, ánh mắt nàng thấu cảm lướt qua từng khuôn mặt trong đám đông. Nàng không nói gì, nhưng nội tâm nàng đang dậy sóng. Nàng nhận ra sự dao động trong tâm trí họ, cả tu sĩ lẫn phàm nhân. Nhiều tu sĩ trẻ, đứng lẫn trong đám đông, có vẻ mặt phức tạp, không còn vẻ cuồng nộ như Liễu Thanh Phong, mà thay vào đó là sự trầm tư, bối rối. Họ đã nghe những lời Tạ Trần nói, và những lời đó đã gieo những hạt mầm nghi ngờ vào lòng họ. Nàng cũng nhìn thấy sự sợ hãi và hy vọng đan xen trong mắt phàm nhân, những người đã quá mệt mỏi với một Thiên Đạo suy yếu và những tu sĩ vô cảm.
Tạ Trần vẫn đứng yên, đôi mắt bình thản quan sát mọi thứ diễn ra trước mặt. Y không hề tỏ ra sợ hãi hay bất ngờ. Giữa tiếng la ó, chửi bới, giữa những luồng linh lực bùng phát và sự hỗn loạn của đám đông, y vẫn giữ vững sự trầm tĩnh đến kinh ngạc. Y biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường để "Nhân Đạo" được chấp nhận sẽ còn rất dài, rất nhiều chông gai, và sự phản đối này chỉ là một phần tất yếu của quá trình phá bỏ những chấp niệm đã ăn sâu vào xương tủy của cả một kỷ nguyên. Y không dùng vũ lực, y chỉ dùng lời nói, lý lẽ, và sự kiên định của mình để đối mặt với tất cả. Ánh mắt y như một điểm neo vững chắc giữa cơn bão táp, một lời khẳng định rằng dù thế giới có đảo điên đến mấy, thì nhân tính vẫn sẽ là ngọn hải đăng dẫn lối.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây Thành Vô Song, hắt bóng xuống dòng sông Vọng Giang cuồn cuộn chảy. Tại Quán Trà Vọng Giang, một quán trà nhỏ nằm nép mình bên bờ sông, không khí sôi động hơn bao giờ hết. Mặc dù sự kiện tại Quảng Trường Thiên Nguyên đã kết thúc từ lâu, nhưng dư âm của nó vẫn còn vang vọng khắp thành, tạo nên những làn sóng tranh luận không ngừng nghỉ. Tiếng người bàn tán xôn xao, tiếng chén trà va chạm lạch cạch, tiếng nước sông chảy nhẹ nhàng bên ngoài, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự hỗn loạn trong tư tưởng. Mùi trà thơm ngát hòa lẫn với mùi nước sông thoang thoảng và mùi thức ăn nhẹ từ nhà bếp, mang đến một cảm giác vừa ấm cúng vừa đầy những suy tư.
Vương Đại Ngưu, thân hình vạm vỡ, cao lớn, khuôn mặt chất phác, thật thà, đang ngồi giữa một nhóm phàm nhân khác. Hắn vận đồ thợ săn quen thuộc, chiếc rìu nhỏ vắt ngang lưng, nhưng lúc này hắn không mảy may nghĩ đến việc săn bắn. Đôi mắt hắn sáng lên đầy vẻ tò mò và bức xúc khi hắn vung tay nói chuyện sôi nổi.
“Ta không hiểu hết những lời của Tạ huynh, nhưng cái ‘mất nhân tính’ kia... ta thấy nhiều rồi!” Vương Đại Ngưu gằn giọng, đập nhẹ tay xuống bàn trà khiến mấy chiếc chén rung lên. “Những tiên nhân lạnh lùng, coi phàm nhân như cỏ rác, ra tay tàn độc không chớp mắt chỉ vì một chút linh dược hay một vật phẩm nhỏ nhặt... Họ còn khác gì quỷ dữ đội lốt người chứ? Ít ra quỷ dữ còn có bản năng, còn họ... họ chỉ có chấp niệm tu tiên!” Lời của hắn thô mộc, nhưng lại chạm đúng vào nỗi lòng của nhiều phàm nhân khác, những người đã từng chứng kiến và phải chịu đựng sự vô cảm của các tu sĩ.
Một phàm nhân khác, một người bán vải gầy gò, rụt rè hơn, khẽ lên tiếng: “Nhưng nếu không tu tiên, làm sao chúng ta đối phó với yêu ma? Chẳng lẽ cứ mãi yếu ớt sao? Những lời của Tạ huynh... nghe thì hay, nhưng nếu không có các tiên nhân bảo vệ, chúng ta sẽ làm thế nào để sống sót trong thế giới đầy hiểm nguy này?” Nỗi sợ hãi cố hữu về một thế giới không có sức mạnh bảo hộ, một thế giới mà phàm nhân chỉ là con mồi cho yêu ma, vẫn còn ăn sâu vào tâm trí họ. Đó là một nỗi sợ hãi rất thực, rất bản năng.
Bên cạnh đó, một vài tu sĩ trẻ tuổi cũng có mặt trong quán trà, lắng nghe những cuộc tranh luận này với vẻ mặt phức tạp. Có người nhíu mày khinh bỉ, cho rằng những lời của Tạ Trần chỉ là dị đoan, là lời lẽ của kẻ yếu đuối không thể tu luyện. Nhưng cũng có những người khác trầm tư suy nghĩ, ánh mắt mơ hồ nhìn ra dòng sông đang chảy, dường như những lời của Tạ Trần đã gieo một hạt giống nghi ngờ vào lòng họ, khiến họ phải tự vấn về con đường mà mình đang đi.
Một tu sĩ trẻ, khoảng đôi mươi, mặc đạo bào của một tông môn nhỏ, đặt chén trà xuống, giọng nói trầm tĩnh hơn những người khác. “Lời lẽ của Tạ Trần rất sắc bén, không thể phủ nhận. Hắn đã chỉ ra một vấn đề mà chúng ta đã phớt lờ quá lâu: sự ‘mất người’ trong quá trình tu luyện. Nhưng nếu từ bỏ tu đạo, thì ý nghĩa của sự tồn tại của chúng ta là gì? Mục đích của cuộc đời chúng ta là gì nếu không phải là trường sinh, là siêu thoát? Chẳng lẽ chúng ta cứ mãi luẩn quẩn trong vòng sinh lão bệnh tử, không có hy vọng đạt đến cảnh giới cao hơn?” Hắn không hoàn toàn phản đối, nhưng cũng không thể hoàn toàn chấp nhận, bởi lẽ toàn bộ cuộc đời hắn đã được định hình bởi con đường tu tiên.
Cuộc tranh luận cứ thế tiếp diễn, không ngừng nghỉ. Mỗi người một quan điểm, không ai chịu nhường ai. Sự hỗn loạn trong tư tưởng bắt đầu hiện rõ, không chỉ là sự đối đầu giữa tu sĩ và phàm nhân, mà còn là sự đấu tranh nội tâm của mỗi cá nhân. Những khái niệm về "Thiên Đạo", về "nhân quả", về "mất người" và "sống một đời bình thường" được lặp đi lặp lại, được mổ xẻ từ nhiều góc độ khác nhau. Tạ Trần đã tung ra một hòn đá lớn vào mặt hồ phẳng lặng của Thập Phương Nhân Gian, và những gợn sóng của nó đang lan tỏa, chạm đến mọi ngóc ngách, mọi tâm hồn.
Mộ Dung Tuyết, sau khi rời quảng trường, cũng ghé qua quán trà này, ngồi ở một góc khuất, lặng lẽ thưởng thức một tách trà hoa cúc. Nàng lắng nghe tất cả, nụ cười dịu dàng của nàng thoáng chút buồn bã. Nàng biết, những lời của Tạ Trần là chân lý, là con đường duy nhất để cứu vãn nhân gian khỏi sự suy tàn. Nhưng nàng cũng hiểu, việc phá vỡ những chấp niệm đã tồn tại hàng vạn năm, việc thay đổi tận gốc rễ tư tưởng của cả một thế giới, là một hành trình dài và gian nan, không thể chỉ bằng một bản luận hay một bài diễn thuyết.
Tạ Trần đã gieo hạt giống, nhưng để hạt giống ấy nảy mầm, đơm hoa kết trái, cần rất nhiều thời gian, công sức, và cả những hy sinh. Sự phản đối dữ dội từ tu sĩ và sự hoài nghi của phàm nhân chỉ là khúc dạo đầu cho một cuộc chiến tư tưởng khổng lồ. Tuy nhiên, sự kiên định của Tạ Trần giữa làn sóng chỉ trích đã khẳng định vai trò của y như một "điểm neo nhân quả" không thể lay chuyển. Và việc các đồng minh của y đứng ra bảo vệ "Luận" cho thấy họ sẽ là những trụ cột chính trong cuộc chiến tư tưởng sắp tới, những người sẽ cùng y kiến tạo một trật tự mới.
Mặc dù Thiên Đạo cũ đã sụp đổ, việc duy trì "Nhân Đạo" vẫn là một thách thức lâu dài, một hành trình bất tận. Tạ Trần sẽ tiếp tục sống một cuộc đời bình thường, có thể là mở một quán sách nhỏ, nhưng ảnh hưởng của y sẽ còn mãi, là nền móng cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Những tranh luận vẫn tiếp diễn trong quán trà, và ánh mắt Mộ Dung Tuyết dõi theo dòng sông, nơi ánh trăng bắt đầu soi rọi, như một lời hứa hẹn về một tương lai xa xăm, đầy hy vọng nhưng cũng không kém phần thử thách.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.