Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 673: Hậu Khủng Hoảng Cổ Xưa: Mầm Sống Giữa Phế Tích

Ánh mắt Lão Tiên Quân vẫn dõi về phía chân trời, nơi những vệt nắng yếu ớt cuối cùng đang lụi tàn, nhường chỗ cho bóng đêm bao trùm. Cảm giác bi tráng và bất lực vẫn còn vương vấn trong tâm hồn ông, nhưng đâu đó, một hạt mầm suy tư mới đã nảy nở, một nhận định về con đường mà ông, và những người cùng thế hệ với ông, chưa bao giờ dám nghĩ tới. Đó là con đường của 'Nhân Đạo'. Ông đứng lặng hồi lâu giữa Thôn Vân Sơn tiêu điều, tiếng ho khan của đứa trẻ, tiếng thở dài của lão nông như những mũi kim đâm vào tâm can. Cái 'khoảng trống' mà Thiên Đạo để lại, cái vực thẳm sâu thẳm đang chờ đợi một cái gì đó, hoặc một ai đó, lấp đầy, đã không còn là một khái niệm mơ hồ nữa. Nó đã hiển hiện rõ ràng trong sự cùng quẫn của phàm nhân, trong nỗi đau âm ỉ của vạn vật.

Sau đêm ấy, L��o Tiên Quân không quay về động phủ ngay. Ông đi, đi mãi, bước chân nặng nề nhưng tâm trí lại không ngừng vận chuyển. Ông muốn nhìn tận mắt, cảm nhận tận cùng cái “băng hà” của Thiên Đạo đang tác động lên muôn loài như thế nào. Và rồi, bước chân ông đưa ông trở lại nơi mà một thời từng là biểu tượng của phồn thịnh tu tiên: Giảng Đường Ngoại Môn của Thái Huyền Tông.

***

Trong Giảng Đường Ngoại Môn của Thái Huyền Tông, một không khí ảm đạm và nặng nề bao trùm lấy từng thớ gỗ, từng viên gạch. Những cột trụ chạm khắc tinh xảo giờ đây lộ rõ dấu vết của thời gian, màu sơn son đã phai nhạt, và những vết nứt nhỏ li ti bắt đầu xuất hiện trên vách tường. Nơi đây, từng là thánh địa của linh khí, nơi âm thanh tụng niệm kinh văn, tiếng kiếm reo, tiếng pháp quyết vang vọng không ngừng, giờ chỉ còn là một sự tĩnh lặng đến rợn người, đôi khi bị phá vỡ bởi tiếng gió rít qua những khe cửa sổ gỗ đã mục ruỗng. Bên ngoài, những cây linh dược trong vườn, từng xanh tốt, tỏa hương thơm ngát, giờ đã héo úa, cành lá khô cong, trơ trọi như những bộ xương khẳng khiu. Chúng không còn khả năng hấp thụ linh khí mỏng manh trong không trung, hay có lẽ, chính linh khí đã không còn đủ để nuôi dưỡng chúng nữa.

Lão Tiên Quân ngồi trên bục giảng, dáng vẻ gầy gò, đôi vai gánh chịu cả một gánh nặng của thời đại. Râu tóc ông bạc phơ, khuôn mặt khắc khổ, đôi mắt sâu thẳm chất chứa sự mệt mỏi và một trí tuệ đã nhìn thấu bao nhiêu thịnh suy. Ông nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm, nơi bầu trời xám xịt, nặng trĩu những đám mây u ám, như thể sắp trút xuống một trận mưa tầm tã nhưng lại chỉ có những cơn gió lạnh buốt lùa vào, mang theo mùi gỗ mục và bụi bẩn. Không còn cái mùi hương trầm dịu nhẹ, thanh tịnh như thuở xưa, chỉ còn một sự ẩm ướt, mốc meo của vạn vật đang dần lụi tàn.

Phía dưới, các đệ tử ngồi nghe giảng, nhưng không khí không còn sôi nổi, tràn đầy khát khao tu luyện như trước. Nhiều người lộ rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt vô hồn, trống rỗng. Họ cố gắng tập trung vào những lời giảng của Lão Tiên Quân, nhưng tâm trí họ dường như đã bị một lớp sương mù dày đặc bao phủ. Họ là những người trẻ tuổi, lẽ ra phải tràn đầy sức sống và nhiệt huyết, nhưng giờ đây, trên khuôn mặt họ chỉ còn sự hoang mang, bất an và một nỗi sợ hãi vô hình trước tương lai vô định. Thỉnh thoảng, tiếng ho khan yếu ớt lại vang lên từ một góc nào đó, phá tan sự yên tĩnh giả tạo trong giảng đường, nhắc nhở về những căn bệnh lạ lùng đang lan truyền trong giới tu sĩ, những căn bệnh mà linh dược và pháp thuật cũng không thể chữa khỏi.

Thanh Ngọc Chân Nhân, một tu sĩ trung niên với khuôn mặt thanh tú, giờ đây có phần cứng nhắc, đang cố gắng giữ cho tâm trí mình không xao nhãng. Y mặc đạo bào màu lam nhạt, nhưng sắc thái cũng đã không còn tươi tắn như xưa, như chính linh khí đã phai nhạt theo thời gian. Y ngồi thẳng lưng, hai tay đặt trên đùi, ánh mắt nhìn thẳng vào Lão Tiên Quân, cố gắng tiếp thu từng lời giảng. Thế nhưng, trong sâu thẳm tâm hồn y, một ký ức phiền nhiễu cứ văng vẳng. Đó là một bài ca phàm trần, một điệu hò đồng quê mà y đã nghe được từ thuở bé, trước khi bước ch��n vào tiên môn. Những ca từ mộc mạc, những giai điệu chân chất, lẽ ra đã phải bị lãng quên từ lâu trong quá trình tu luyện vô tình, giờ lại hiện về rõ nét, cào cấu tâm trí y.

"Thiên Đạo suy yếu, linh khí cạn kiệt... Đây là quy luật của vạn vật, hay là một lời cảnh tỉnh?" Lão Tiên Quân cất tiếng, giọng ông trầm buồn, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Chư vị đệ tử, con đường tu hành của chúng ta, từ nay, sẽ không còn như xưa nữa. Sự tồn vong của tiên đạo, của chính bản thân chúng ta, giờ đây lại phụ thuộc vào những điều mà ta chưa từng nghĩ đến." Ông thở dài một hơi thật nặng, tiếng thở dài như mang theo cả nỗi bi ai của một kỷ nguyên đang tàn lụi. Ông ngừng giảng, ánh mắt quét qua một lượt những khuôn mặt vô hồn phía dưới.

Thanh Ngọc Chân Nhân khẽ run rẩy. Y cảm nhận được sự hỗn loạn trong tâm hồn mình, một cuộc chiến âm thầm giữa bản năng tu luyện và những cảm xúc phàm tục đang trỗi dậy. Y đã đạt tới cảnh giới Kim Đan hậu kỳ, lẽ ra phải đoạn tuyệt với thất tình lục dục, đạt tới sự thanh tịnh v�� vi. Nhưng không, những cảm xúc, những ký ức mà y tưởng chừng đã chôn vùi sâu thẳm, giờ lại như những mầm cây cứng cỏi, xuyên qua lớp băng giá của vô tình, trỗi dậy mạnh mẽ.

"Bài ca đó... tại sao ta vẫn nhớ?" Thanh Ngọc Chân Nhân thầm thì trong tâm trí, giọng nói như vang vọng từ một cõi xa xăm nào đó. "Cảm xúc này... thật phiền nhiễu." Y cố gắng xua đi những giai điệu, những hình ảnh về cánh đồng lúa xanh mướt, về tiếng hò của người mẹ ru con, về nụ cười của một cô gái phàm trần ngày xưa. Y muốn trở lại trạng thái vô tâm, vô tình như những tu sĩ khác, những người đã "mất người" hoàn toàn, chỉ còn lại bản năng truy cầu đại đạo. Nhưng một phần sâu thẳm trong y lại không muốn điều đó. Một tia cảm xúc yếu ớt, mong manh, vẫn cố gắng níu giữ lấy những gì gọi là "con người" trong y. Y biết, đây chính là hiện tượng "mất người" mà các trưởng lão vẫn hay nhắc đến, một lời nguyền vô hình đang nuốt chửng linh hồn của tu sĩ. Nó không phải là một loại tẩu hỏa nhập ma, mà là sự bào mòn dần cảm xúc, ký ức, nhân tính, để lại một cái vỏ rỗng tuếch chỉ còn biết đến tu luyện.

Lão Tiên Quân nhìn Thanh Ngọc Chân Nhân, ánh mắt ông lộ vẻ thấu hiểu. Ông đã chứng kiến quá nhiều trường hợp như vậy. Những tu sĩ tài năng, những người từng là niềm hy vọng của tông môn, giờ đây chỉ còn là những bức tượng sống, lạnh lùng và vô cảm. Cái "khoảng trống" mà Thiên Đạo để lại không chỉ là sự suy yếu linh khí, mà còn là sự xói mòn nhân tính, thứ mà ngay cả Lão Tiên Quân cũng không thể lý giải nổi. Ông hiểu rằng, thách thức lớn nhất không phải là chống lại sự suy yếu của Thiên Đạo, mà là giữ lấy cái "người" trong mỗi tu sĩ, trong mỗi chúng sinh. Một cuộc chiến không tiếng súng, nhưng lại tàn khốc hơn bất kỳ cuộc chiến nào.

***

Trong khi Thái Huyền Tông và các tiên môn khác chìm trong sự ảm đạm và hoang mang, thì dưới chân núi, Thôn Vân Sơn lại mang một vẻ kiên cường đến lạ thường. Dưới ánh nắng yếu ớt của buổi chiều tà, những mái nhà gỗ và đá nhỏ vẫn đứng vững chãi, khói bếp lượn lờ bay lên từ những ống khói, mang theo mùi hương quen thuộc của cuộc sống. Tiếng chim hót yếu ớt, tiếng suối chảy róc rách cũng không còn mạnh mẽ, tiếng gà gáy thưa thớt, và tiếng trẻ con nô đùa cũng không còn vang vọng như xưa. Thay vào đó là những tiếng ho khan, những tiếng thở dài nặng nề. Mùi đất, mùi cỏ, mùi khói bếp, những mùi hương quen thuộc của làng quê, giờ đây pha lẫn với mùi của sự nghèo đói và bệnh tật.

Lão Nông, với đôi tay chai sạn, da đen sạm vì nắng gió, đang cặm cụi vun đất cho mảnh vườn nhỏ của mình. Lưng ông đã còng, mái tóc bạc phơ như sương tuyết, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự kiên nghị và một ý chí sống mãnh liệt. Đất đai khô cằn, bạc màu, những cây rau xanh lác đác cũng không còn tươi tốt như trước, nhưng ông vẫn không ngừng làm việc. Mỗi nhát cuốc, mỗi động tác vun trồng đều chứa đựng sự chăm chút và niềm hy vọng nhỏ nhoi vào một mùa màng không quá thất bát. Mùi đất ẩm và cỏ mục lẫn vào mùi mồ hôi của ông, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và sự vật lộn.

"Đất này giờ cằn cỗi hơn, nhưng chúng ta vẫn phải vun trồng. Có ăn là có sống," Lão Nông lẩm bẩm, giọng ông khàn đặc nhưng kiên quyết. Ông không biết về Thiên Đạo, không hiểu về linh khí, nhưng ông biết rằng đất đai là nguồn sống của ông và gia đình. Dù khó khăn đến mấy, ông cũng không thể từ bỏ. Đó là bản năng sinh tồn thuần túy nhất của phàm nhân, một bản năng mà ngay cả sự suy tàn của Thiên Đạo cũng không thể dập tắt.

Cạnh đó, Thư Đồng Tiểu An, một đứa trẻ gầy gò với đôi mắt toát lên vẻ thông minh và hiếu kỳ, đang ngồi trên một phiến đá, dùng những viên đá cuội nhỏ để xếp hình một ngôi nhà. Chiếc áo vải thô cũ kỹ trên người nó đã sờn rách nhiều chỗ, nhưng nụ cười trên môi nó vẫn rạng rỡ, hồn nhiên. Tiếng nước suối chảy róc rách, tiếng chim hót yếu ớt từ xa vọng lại, không đủ để làm phiền sự tập trung của nó. Nó không biết về những lo toan của người lớn, không hiểu về sự suy yếu của Thiên Đạo, nó chỉ biết chơi đùa, biết khám phá thế giới xung quanh bằng sự ngây thơ và trí tưởng tượng của mình.

"Ông ơi, con xếp được một ngôi nhà mới rồi!" Tiểu An reo lên, giọng nói trong trẻo vang vọng trong không gian tĩnh mịch của buổi chiều tà. "Ngôi nhà này không sợ gió bão đâu!" Nó chỉ vào ngôi nhà đá cuội nhỏ bé mà nó vừa xếp xong, đôi mắt lấp lánh niềm tự hào.

Lão Nông ngẩng đầu lên, nở một nụ cười hiền hậu. Ông đặt chiếc cuốc xuống, bước đến bên Tiểu An, xoa nhẹ đầu nó. Bàn tay chai sạn của ông chạm vào mái tóc mềm mại của đứa trẻ, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng ông. "Ừ, tốt lắm, cháu của ông giỏi quá." Ông nhìn ngôi nhà đá cuội, trong lòng dấy lên một niềm hy vọng mong manh. Đúng vậy, dù cho trời đất có biến đổi thế nào, con người vẫn phải tiếp tục xây dựng, phải tiếp tục sống. Những ngôi nhà này, dù chỉ là đá cuội, cũng là biểu tượng của sự kiên cường, của ý chí không ngừng vươn lên.

Thư Đồng Tiểu An tiếp tục chơi đùa, hồn nhiên không vướng bận. Nó nhặt thêm những viên đá khác, bắt đầu xếp thêm một bức tường bao quanh ngôi nhà, một hàng rào bảo vệ. Trong thế giới đơn giản của nó, mọi thứ đều có thể xây dựng lại, mọi thứ đều có thể trở nên tốt đẹp hơn. Nó không biết rằng, chính cái sự hồn nhiên, sự thích nghi tự nhiên của nó, lại là một mầm mống hy vọng quý giá giữa thời loạn lạc, một sự khẳng định rằng cuộc sống vẫn sẽ tiếp diễn, dù Thiên Đạo có "băng hà" đi chăng nữa.

Lão Nông ngồi xuống cạnh Tiểu An, ánh mắt ông nhìn xa xăm về phía những cánh đồng lúa cằn cỗi. Ông biết cuộc sống sẽ còn khó khăn hơn nữa, nhưng nhìn thấy đứa cháu nhỏ vẫn vô tư chơi đùa, ông lại tìm thấy một sức mạnh vô hình. Phàm nhân, không có sức mạnh thần thông, không có khả năng "vá trời", nhưng họ có một thứ khác: ý chí sinh tồn, khả năng thích nghi và niềm tin vào cuộc sống giản dị, chân thực. Chính những điều này, dẫu nhỏ bé, lại là nền tảng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên không còn phụ thuộc vào sự ban phát của Thiên Đạo hay sự màu nhiệm của linh khí. Một 'Nhân Đạo' đơn sơ, mộc mạc, đang dần hình thành trong những hành động và suy nghĩ thường ngày của những con người bình dị nhất.

***

Đêm đã khuya, Thôn Vân Sơn chìm trong tĩnh lặng. Lão Tiên Quân đã quay trở lại động phủ tán tu của mình, một hang động tự nhiên được cải tạo, có một lối vào được che giấu kỹ lưỡng giữa những tảng đá rêu phong. Bên trong, không gian nhỏ hẹp, chỉ có một vài đồ vật đơn sơ. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một khe đá nhỏ, vọng vào không gian tĩnh mịch, tạo thành một nhịp điệu đều đặn, như tiếng thở của đất trời. Mùi đá ẩm, mùi đất và một chút mùi hương linh dược đã cạn kiệt, trộn lẫn vào nhau, tạo nên một không khí cô tịch và bí ẩn.

Lão Tiên Quân ngồi tĩnh tọa trên một tấm đệm cỏ khô, đôi mắt khép hờ. Trước mặt ông là một chiếc Nhân Quả Luân Bàn cũ kỹ, được làm từ một loại gỗ không rõ nguồn gốc, đã phai màu theo năm tháng. Từng đường nét chạm khắc trên đó đã mờ nhạt, và năng lượng từ nó cũng yếu ớt đến đáng thương. Giờ đây, nó chỉ còn phát ra một ánh sáng xanh nhạt, lay lắt, như ngọn nến trước gió. Chiếc Nhân Quả Luân Bàn này là vật gia truyền của tông môn ông, tương truyền có thể thấu thị nhân quả, nhìn rõ sợi dây định mệnh của vạn vật. Nhưng giờ đây, nó cũng đang dần mất đi linh tính, không còn đủ sức mạnh để soi rọi những bí ẩn của thế giới đang thay đổi.

Ông nhắm mắt, cảm nhận sự thay đổi của thế giới, sự suy tàn không thể đảo ngược của Thiên Đạo cũ. Cái cảm giác lạnh lẽo của linh khí mỏng manh, cái sự nặng nề của sinh linh đang vật lộn, tất cả đều hiển hiện rõ ràng trong tâm trí ông. Ông đã sống hàng ngàn năm, chứng kiến bao nhiêu kỷ nguyên thịnh suy, nhưng chưa bao giờ ông cảm nhận được một sự thay đổi tận gốc rễ, triệt để đến như vậy. Thiên Đạo, từng là cột trụ của vũ trụ, giờ đây đang băng hà. Những giá trị, những quy tắc đã định hình thế giới này suốt hàng vạn năm, đang dần tan rã.

Nhưng trong sâu thẳm, ông cũng cảm nhận được những mầm mống hy vọng. Không phải từ những tu sĩ đang dần "mất người", hay từ những tiên môn đang cố gắng "vá trời" bằng sức mạnh đã cạn kiệt. Mà từ chính những phàm nhân, từ những cuộc sống bình dị không còn trông chờ vào 'Tiên' hay 'Đạo'. Ông nhớ lại ánh mắt kiên nghị của Lão Nông, nụ cười hồn nhiên của Thư Đồng Tiểu An, và những ngôi nhà đá cuội nhỏ bé mà đứa trẻ đã xếp. Họ không có sức mạnh, không có pháp thuật, nhưng họ có ý chí sống, có khả năng thích nghi, và trên hết, họ có nhân tính trọn vẹn.

Lão Tiên Quân khẽ thở dài, một tiếng thở nhẹ như gió thoảng qua. Ông nhận ra rằng, sự tan rã của Thiên Đạo không phải là tận thế, mà là khởi đầu cho một sự sắp đặt mới. Cái "khoảng trống" mà Thiên Đạo để lại, sẽ không được lấp đầy bằng một Thiên Đạo khác, cũng không phải bằng một loại sức mạnh siêu nhiên nào đó. Mà nó sẽ được lấp đầy bởi chính "người", bởi những điều không ai ngờ tới, bởi những giá trị nhân sinh mà bấy lâu nay đã bị lu mờ bởi khát vọng thành tiên.

"Linh khí cạn, Thiên Đạo suy. Nhưng nhân tính vẫn còn, ý chí vẫn tồn tại. Phải chăng, đây chính là 'Đạo' mới của vạn vật?" Lão Tiên Quân thầm thì trong tâm trí, giọng nói như vang vọng từ một cõi xa xăm. Ông mở mắt, ánh mắt tuy vẫn buồn bã, ưu tư, nhưng đã pha lẫn một tia hy vọng và sự chấp nhận. Ông nhìn chiếc Nhân Quả Luân Bàn mờ nhạt trước mặt, hiểu rằng sức mạnh của nó không nằm ở linh khí, mà nằm ở chính những sợi dây nhân quả vô hình, những mối liên kết giữa con người với con người, giữa con người với vạn vật. Chiếc luân bàn này, dẫu yếu ớt, vẫn là biểu tượng của một quy luật vĩnh hằng, một quy luật mà ngay cả Thiên Đạo cũng không thể bẻ gãy.

"Cái trống rỗng mà Thiên Đạo để lại... sẽ được lấp đầy bởi những điều không ai ngờ tới." Ông khẽ gật đầu, như đã tìm thấy một lời giải đáp cho chính mình, một sự chấp nhận số phận, nhưng cũng là một niềm tin vào tương lai. Một tương lai không còn tiên môn, không còn Thiên Đạo, nhưng lại tràn đầy nhân tính và ý chí sống mãnh liệt. Hàng vạn năm sau, trong một kỷ nguyên hỗn loạn nhất, một thư sinh tên Tạ Trần sẽ dũng cảm bước đi trên con đường ấy, con đường của 'Nhân Đạo', và dùng chính khả năng thấu thị nhân quả của mình để định nghĩa lại ý nghĩa của sự tồn tại. Nhưng đó là câu chuyện của tương lai, còn giờ đây, chỉ có sự tĩnh lặng, sự chấp nhận và một tia hy vọng mong manh len lỏi trong bóng đêm vĩnh cửu của một kỷ nguyên đang tàn lụi. Ông ngước nhìn bầu trời đêm qua khe cửa động, nơi những vì sao vẫn lấp lánh yếu ớt, dường như đang thì thầm về một sự khởi đầu mới, một sự vô thường của vạn vật, mà Thiên Đạo hay bất cứ thế lực nào cũng không thể kiểm soát mãi mãi.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free