Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 672: Thiên Đạo Băng Hà: Khởi Nguồn Của Một Kỷ Nguyên Tàn Phai

Ma Chủ đã tan biến, mang theo những lời nguyền rủa cuối cùng gieo rắc sự hoài nghi và sợ hãi. Thiên Đạo cũ đã không còn, nhường chỗ cho một khoảng trống mênh mông, lạnh lẽo, hệt như cái cách mà Ma Chủ Cửu U đã để lại sau khi hắn hóa thành hư vô. Dưới bầu trời chiều tà, giữa đống đổ nát của Thành Vô Song, Tạ Trần và những người đồng hành đứng đó, như những cột mốc cô độc trong dòng chảy vô tận của thời gian. Kỷ nguyên mới đã bắt đầu, nhưng nó không phải là bình minh rực rỡ của một thế giới mới mà là một khoảnh khắc giao thời bi tráng, nơi gánh nặng của quá khứ đè nặng lên vai những người còn lại, buộc họ phải nhìn lại nguồn cội của sự suy tàn, để hiểu rằng, cái gọi là 'Đạo' này đã bắt đầu rạn nứt từ bao giờ.

Năm tháng chảy trôi, m���t vạn năm trước, khi cái tên Tạ Trần còn chưa kịp hiển hiện trong dòng sông lịch sử.

Thái Huyền Tông, nơi từng là thánh địa của tu tiên giới, ngàn năm sừng sững trên đỉnh Cô Vân Phong, nay chìm trong một thứ ánh sáng mờ nhạt, hệt như bị một màn sương vô hình che khuất. Ánh nắng ban ngày vẫn cố gắng xuyên qua tầng mây dày đặc, nhưng chỉ còn là những vệt màu nhợt nhạt, yếu ớt, không đủ sức sưởi ấm không gian. Không khí se lạnh một cách bất thường, từng đợt gió mang theo hơi ẩm nặng nề, thỉnh thoảng lại lất phất những hạt mưa phùn li ti, bám vào từng mái ngói lưu ly, làm mất đi vẻ rực rỡ vốn có của chúng.

Trên đỉnh núi cao nhất, nơi một cây cổ tùng ngàn năm vươn mình đón gió, Lão Tiên Quân đứng đó. Dáng người ông gầy gò, lưng hơi còng, nhưng ánh mắt lại tinh anh lạ thường, chứa đựng nỗi buồn vô hạn của một kẻ đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm. Râu tóc ông bạc phơ, rũ xuống tận ngực, hòa lẫn vào bộ quần áo tiều phu đơn giản nhưng sạch sẽ, khiến ông trông như một ẩn sĩ bình dị hơn là một vị Tiên Quân danh trấn một thời. Trên tay ông, một cây rìu gỗ cũ kỹ được nắm chặt, hệt như một vật tùy thân đã gắn bó với ông suốt những tháng năm dài đằng đẵng. Khuôn mặt khắc khổ của ông hằn sâu những nếp nhăn, mỗi nếp nhăn đều kể một câu chuyện về sương gió và sự đổi thay của nhân thế. Ông nhìn xuống Thái Huyền Tông, nơi các điện đài tráng lệ làm từ ngọc thạch và gỗ linh mộc, với những chạm khắc rồng phượng tinh xảo, từng là biểu tượng của sự phồn thịnh, nay lại mang một vẻ u buồn, hoang phế. Các cầu đá bắc qua vực sâu, tháp tu luyện cao vút chạm mây, và các sân luyện võ rộng lớn, tất cả đều nhuốm màu thời gian và sự suy tàn.

Linh khí, thứ sức mạnh vô hình nuôi dưỡng vạn vật, là cội nguồn của sự tu luyện, giờ đây mỏng manh đến mức khó cảm nhận. Nó không còn dồi dào, thanh mát như xưa, mà trở nên yếu ớt, lẫn tạp chất, như một dòng suối cạn. Tiếng chuông chùa ngân vang từ các điện thờ, tiếng kiếm reo trong các sân tập, tiếng chim hót líu lo từ rừng cây linh, tiếng đệ tử tụng kinh và tiếng thác nước chảy róc rách – tất cả đều trở nên yếu ớt, xa xăm, như một bản nhạc buồn sắp đi đến hồi kết. Mùi hương trầm thanh khiết từ các điện thờ, mùi thảo dược từ Dược Viên, mùi linh khí thanh mát, và đôi khi là mùi gỗ đàn hương, giờ đây chỉ còn là những ký ức nhạt nhòa, bị thay thế bởi mùi ẩm mốc và sự trống trải.

Lão Tiên Quân khẽ thở dài, một hơi thở nặng trĩu chất chứa sự bất lực. "Đạo trời vô thường... linh khí như huyết mạch, nay dần khô cạn. Chẳng lẽ, kỷ nguyên này đã đến hồi kết?" Giọng ông khàn đặc, lẫn vào tiếng gió rít thưa thớt, như một lời thì thầm với chính mình, với vũ trụ đang dần thay đổi. Ông chứng kiến những đệ tử từng đầy nhiệt huyết, ánh mắt rực sáng niềm tin vào con đường trường sinh, nay trở nên uể oải, mất đi tinh thần. Một số khác thì lại quá mức cuồng tín vào việc tu luyện, bỏ quên mọi thứ xung quanh, mọi mối quan hệ, mọi cảm xúc, hệt như những cỗ máy chỉ biết vận hành theo bản năng. Đây chính là dấu hiệu đầu tiên của hiện tượng 'mất người', một căn bệnh vô hình đang gặm nhấm nhân tính của giới tu sĩ.

Ông đưa mắt nhìn xuống Dược Viên, nơi từng rực rỡ sắc màu của trăm ngàn cây linh thảo quý hiếm. Nay, nhiều luống cây đã héo úa, lá úa vàng, cành khô giòn, không còn một chút sức sống. Ông cúi xuống, nhặt một cành cây linh đã hoàn toàn khô héo, thân cây chỉ còn là một lớp vỏ mục nát. Ông bóp nhẹ, cành cây vỡ vụn thành tro bụi, tan biến trong kẽ tay. Một biểu tượng bi tráng cho sự suy tàn của vạn vật.

Cách đó không xa, dưới một gốc cây cổ thụ, một tu sĩ trẻ tuổi tên là Thanh Phong đang ngồi thiền. Vẻ ngoài hắn vẫn uy nghi, áo bào trắng tinh khôi, nhưng ánh mắt lại lộ rõ sự lo lắng, mệt mỏi, mất đi vẻ thanh tịnh thường thấy. Hắn cố gắng vận công, nhưng linh khí nhập thể chỉ còn một phần nhỏ, không đủ để duy trì chu thiên. Hắn thở ra một hơi dài, nặng nề, rồi mở mắt nhìn Lão Tiên Quân.

"Sư tổ," Thanh Phong cất tiếng, giọng hắn mang theo sự hoang mang không giấu diếm, "con cảm thấy như có thứ gì đó đang rút cạn sinh khí của con đường tu luyện. Tâm cảnh của con cũng không còn được thanh tịnh như xưa. Linh khí ngày càng mỏng manh, mà mỗi khi cố gắng hấp thụ, con lại thấy một cảm giác trống rỗng, như có thứ gì đó trong con đang dần biến mất."

Lão Tiên Quân không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt đầy xót xa. Ông hiểu điều Thanh Phong đang nói. Đó không chỉ là sự suy yếu của linh khí bên ngoài, mà còn là sự xói mòn của linh hồn bên trong. Con đường tu luyện, lẽ ra phải là con đường tìm kiếm sự siêu thoát, nay lại trở thành con đường dẫn đến sự 'mất người', sự đánh mất bản ngã.

Lão Tiên Quân lại nhìn về phía những tu sĩ khác đang cố gắng luyện kiếm, luyện phép. Họ vận dụng những chiêu thức uy mãnh, nhưng trong mỗi động tác, lại thiếu đi sự linh động, thiếu đi cái hồn của một người tu sĩ thực thụ. Họ chỉ là những cái bóng, lặp đi lặp lại những động tác đã được học, không còn sự sáng tạo, không còn niềm vui hay nỗi buồn trong từng chiêu thức. Đó là một cảnh tượng bi tráng, hệt như một buổi diễn kịch mà diễn viên đã quên đi cảm xúc của mình. Lão Tiên Quân hiểu rằng, đây không chỉ là sự suy yếu của Thái Huyền Tông, mà là sự khởi đầu của một kỷ nguyên tàn phai, nơi Thiên Đạo đang dần tan rã, và con người, dù là phàm nhân hay tu sĩ, đều phải chịu đựng những hậu quả khốc liệt của nó. Ông vuốt râu trầm ngâm, ánh mắt dõi xa xăm, nơi những tầng mây xám xịt đang bao phủ cả chân trời, như một tấm màn che giấu đi tương lai vô định.

***

Rời khỏi Thái Huyền Tông, Lão Tiên Quân không ngừng bước. Ông muốn tự mình chứng kiến sự đổi thay của thế giới, muốn hiểu rõ hơn về căn nguyên của sự suy tàn đang diễn ra. Bước chân ông đưa ông đến Dược Vương Cốc, một thung lũng bí ẩn, nơi từng vang danh với hàng ngàn loại linh thảo quý hiếm và vô số luyện dược sư tài ba.

Hoàng hôn buông xuống Dược Vương Cốc, nhưng không còn là cảnh tượng rực rỡ, tráng lệ của những ánh nắng vàng óng ả xuyên qua tán lá xanh tươi. Thay vào đó, ánh chiều tà yếu ớt, nhợt nhạt, khó khăn lắm mới có thể xuyên qua lớp sương mù dày đặc đang bao phủ khắp thung lũng. Không khí ẩm ướt và lạnh lẽo, mang theo một mùi hương thảo dược nồng nặc, nhưng giờ đây lại pha lẫn mùi đất ẩm mục và một chút gì đó của sự ảm đạm, héo úa.

Các nhà gỗ đơn giản nhưng tinh xảo, từng ẩn mình giữa rừng cây và thác nước, giờ đây cũng nhuốm màu cũ kỹ. Các lầu các treo đèn lồng giấy, nhưng ánh sáng từ chúng cũng yếu ớt, không đủ sức xua đi màn sương mù bao trùm. Các khu vườn thảo dược, nơi từng được chăm sóc cẩn thận, nay nhiều luống cây đã khô héo, không còn sức sống. Tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim hót, tiếng cối giã thuốc, tiếng lò đan hoạt động và tiếng gió xào xạc qua tán lá – tất cả đều trở nên trầm lắng, ít ỏi hơn, như thể chính tự nhiên cũng đang kiệt sức. Bầu không khí yên bình, thanh tĩnh, tràn ngập mùi hương thảo dược, giờ đây mang theo một vẻ u hoài, một sự tĩnh lặng đáng sợ.

Lão Tiên Quân bước vào một nhà đan, nơi các luyện dược sư từng miệt mài với những lò đan, tạo ra những viên đan dược thần kỳ. Nhưng giờ đây, tỷ lệ thất bại của họ ngày càng cao. Mồ hôi lấm tấm trên trán họ, ánh mắt họ không còn sự tập trung sắc bén, mà thay vào đó là sự mệt mỏi và hoang mang. Một luyện dược sư già nua, râu tóc bạc phơ, đang cúi mình bên lò đan, lẩm bẩm.

"Linh khí suy yếu, đan dược không còn phát huy công hiệu như trước. Tâm trí ta cũng không còn được thanh tịnh để cảm nhận linh thảo nữa." Ông thở dài, tay run rẩy khuấy động nồi đan, nhưng khói độc bốc lên ngày càng nhiều, báo hiệu một lần thất bại nữa.

Lão Tiên Quân lặng lẽ quan sát. Ông thấy một cảnh tượng đau lòng. Một luyện dược sư trẻ tuổi tên Hồ Thanh, người từng được ca ngợi là thiên tài của Dược Vương Cốc, bỗng dưng bỏ mặc lò đan đang cháy dở. Hắn chỉ ngồi đó, ánh mắt trống rỗng nhìn về phía trước, không còn quan tâm đến thành công hay thất bại của đan dược. Khuôn mặt hắn vô cảm, không một chút biểu cảm, hệt như một pho tượng đá.

"Hồ Thanh đã bỏ lò đan rồi, hắn chỉ ngồi nhìn vô định suốt mấy ngày qua," một luyện dược sư khác thì thầm với vẻ sợ hãi. "Chẳng lẽ, hắn cũng đã... mất người?"

Lời thì thầm đó như một lưỡi dao sắc bén đâm vào tim Lão Tiên Quân. Ông đã nghe về hiện tượng 'mất người' ở Thái Huyền Tông, nhưng chứng kiến tận mắt nó đang lan rộng trong Dược Vương Cốc, nơi vốn dĩ thanh tịnh và an lành, khiến ông không khỏi xót xa. Hiện tượng này không chỉ lấy đi linh khí, mà còn lấy đi thứ quý giá nhất của con người: cảm xúc, ký ức và nhân tính. Những luyện dược sư, những người từng dùng tâm hồn mình để cảm nhận linh thảo, giờ đây trở thành những cái xác không hồn, chỉ biết làm việc theo bản năng, hoặc tệ hơn, hoàn toàn mất đi ý chí.

Lão Tiên Quân tiến lại gần lò đan của Hồ Thanh. Lò đan đã nguội lạnh, khói độc bốc lên nhẹ nhàng, mang theo mùi khét lẹt của sự thất bại. Ông chạm nhẹ vào thành lò, cảm nhận sự lạnh lẽo. Cái lạnh ấy không chỉ đến từ kim loại, mà còn đến từ sự trống rỗng trong tâm hồn con người. Ông nhìn Hồ Thanh, ánh mắt ông đầy xót xa, nhưng không có sự phán xét. Ông hiểu rằng, đây không phải là lỗi của Hồ Thanh, mà là hậu quả của một quy luật vũ trụ đang dần thay đổi. Thiên Đạo suy yếu, kéo theo sự suy yếu của vạn vật, và con người, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng không thể chống lại được.

Ông cảm nhận được sự bất lực dâng trào trong lòng. Ông là một Tiên Quân, một tu sĩ đại năng, nhưng trước sự suy tàn của Thiên Đạo, ông cũng chỉ là một hạt cát nhỏ bé, không thể thay đổi được dòng chảy của số phận. Ông chỉ có thể lặng lẽ quan sát, và ghi nhớ những cảnh tượng bi tráng này, như một lời cảnh báo cho những thế hệ sau. Bởi vì, sự 'mất người' này, sự suy yếu linh khí này, chính là tiền đề cho sự tha hóa của tu sĩ, và là mảnh đất màu mỡ cho sự xuất hiện của những thế lực tà ác, của những Ma Chủ Cửu U trong tương lai. Ông biết, một khoảng trống lớn đang hình thành, một khoảng trống mà không phải bằng sức mạnh tu luyện truyền thống, mà bằng một con đường khác, mới có thể lấp đầy.

***

Từ Dược Vương Cốc, Lão Tiên Quân tiếp tục cuộc hành trình trầm mặc của mình. Ông không còn tìm kiếm những dấu hiệu kỳ lạ hay những sự thay đổi lớn lao trong giới tu tiên, mà bắt đầu hướng tầm mắt về những nơi bình dị nhất: những thôn làng của ph��m nhân. Ông muốn biết, liệu sự suy tàn của Thiên Đạo có ảnh hưởng đến những sinh linh bé nhỏ, những người không tu luyện, không cầu tiên, chỉ mong một cuộc sống bình thường, giản dị hay không.

Ông dừng chân tại Thôn Vân Sơn, một ngôi làng nhỏ ẩn mình giữa những ngọn núi xanh biếc, nơi từng nổi tiếng với đất đai màu mỡ và cuộc sống yên bình. Nhưng khi ông đặt chân đến, cảnh tượng đập vào mắt ông lại là một bức tranh u buồn, khác xa với ký ức của ông về một Thôn Vân Sơn trù phú.

Sáng sớm, mặt trời đã mọc, nhưng ánh nắng không còn ấm áp, rực rỡ như trước. Nó chỉ là một vệt sáng yếu ớt, lạnh lẽo, hệt như một ngọn lửa sắp tàn. Khí hậu dường như đã trở nên khắc nghiệt hơn: nắng gắt hơn vào ban ngày, thiêu đốt mọi thứ, và lạnh hơn vào ban đêm, thấu xương thấu thịt. Mưa thì thất thường, không còn đều đặn, khi thì trút xuống như thác lũ gây lụt lội, khi thì khô hạn kéo dài khiến đất đai nứt nẻ.

Những ngôi nhà gỗ và đá nhỏ, đường đất quanh co, con suối chảy qua làng và những cánh đồng lúa xung quanh, tất cả đều mang một vẻ tiều tụy, mệt mỏi. Tiếng chim hót yếu ớt, tiếng suối chảy róc rách cũng không còn mạnh mẽ, tiếng gà gáy thưa thớt, và tiếng trẻ con nô đùa cũng không còn vang vọng như xưa. Thay vào đó là những tiếng ho khan, những tiếng thở dài nặng nề. Mùi đất, mùi cỏ, mùi khói bếp, những mùi hương quen thuộc của làng quê, giờ đây pha lẫn với mùi của sự nghèo đói và bệnh tật.

Lão Tiên Quân đi qua những cánh đồng lúa. Đất đai không còn màu mỡ như trước, những cây lúa còi cọc, vàng úa, không thể cho năng suất cao. Những người nông dân, với khuôn mặt khắc khổ, lấm lem bùn đất, đang vất vả hơn gấp bội để canh tác. Họ đổ mồ hôi, nhưng thu hoạch chẳng được bao nhiêu.

"Đất đai khô cằn quá, linh khí không còn," một lão nông với mái tóc bạc phơ, lưng còng, thở hắt ra, tay run rẩy cày bừa. "Cây trồng không lớn nổi. Mùa màng thất bát liên tục. Chẳng biết rồi đây chúng ta sẽ sống ra sao." Giọng ông lão đầy sự tuyệt vọng và bất lực, nhưng ông vẫn không ngừng làm việc, bởi vì đó là cách duy nhất để ông và gia đình có thể sống sót.

Lão Tiên Quân nhìn thấy những đứa trẻ gầy gò, xanh xao, bụng ỏng đít teo, đang ngồi chơi bên vệ đường. Chúng không còn vẻ tinh nghịch, hoạt bát, mà thay vào đó là sự mệt mỏi, uể oải. Một người mẹ trẻ, với đôi mắt thâm quầng, đang ôm đứa con trai nhỏ đang ho liên tục.

"Thằng bé ốm yếu quá, không hiểu sao bệnh tật cứ kéo đến mãi," người mẹ thì thầm, giọng nàng nghẹn ngào, nước mắt lưng tròng. "Uống thuốc của y sĩ làng mãi mà không khỏi. Chẳng lẽ trời phạt chúng ta?"

Lão Tiên Quân lặng lẽ quan sát, lắng nghe. Ông cảm nhận được sự tuyệt vọng và bất lực của họ. Phàm nhân, những người không hiểu về Thiên Đạo, về linh khí, chỉ biết than vãn về 'ý trời' và cố gắng thích nghi với cuộc sống ngày càng khắc nghiệt. Bệnh tật phát sinh nhiều hơn, nhưng lại không thể lý giải nguyên nhân. Họ chỉ biết sống, bằng bản năng sinh tồn thuần túy nhất.

Trong lòng Lão Tiên Quân dâng lên một nỗi đau xót vô bờ bến. Ông là một tu sĩ, đã sống hàng ngàn năm, chứng kiến bao nhiêu thịnh suy. Nhưng chưa bao giờ ông thấy một cảnh tượng nào bi tráng và thê lương đến vậy. Ngay cả phàm nhân, những người tưởng chừng như vô can với con đường tu tiên, cũng đang phải gánh chịu hậu quả của sự suy tàn Thiên Đạo.

Ông thì thầm, như một lời khẳng định cuối cùng cho tất cả những gì ông đã chứng kiến: "Ngay cả phàm nhân cũng cảm nhận được... Thiên Đạo quả nhiên đã bắt đầu băng hà."

Ánh mắt ông dõi về phía chân trời, nơi những vệt nắng yếu ớt cuối cùng đang lụi tàn, nhường chỗ cho bóng đêm bao trùm. Ông không thể làm gì để giúp đỡ những con người này. Sức mạnh của ông, dù là Tiên Quân, cũng không đủ để chống lại quy luật vũ trụ. Ông chỉ có thể lặng lẽ quan sát và suy ngẫm về sự tàn khốc của số phận.

Sự suy yếu linh khí và hiện tượng 'mất người' đã bắt đầu. Lời tiên tri về 'Thiên Đạo tan rã khi không còn ai khao khát thành tiên' vẫn còn là một bí ẩn, nhưng những dấu hiệu khởi đầu của một kỷ nguyên tàn phai đã hiển hiện rõ ràng. Một 'khoảng trống' đã được tạo ra, một vực thẳm sâu thẳm đang chờ đợi một cái gì đó, hoặc một ai đó, lấp đầy. Và Lão Tiên Quân, trong khoảnh khắc đó, hiểu rằng, giải pháp cho sự suy tàn này không nằm ở sức mạnh tu luyện truyền thống, không nằm ở việc 'vá trời' theo cách cũ, mà ở một con đường khác, một con đường mà ông, và những người cùng thế hệ với ông, chưa bao giờ dám nghĩ tới. Đó là con đường của 'Nhân Đạo', con đường mà hàng vạn năm sau, một thư sinh tên Tạ Trần sẽ dũng cảm bước đi.

Nhưng trong khoảnh khắc này, chỉ có sự tĩnh lặng, sự bất lực và một cảm giác bi tráng lan tỏa khắp Thôn Vân Sơn, báo hiệu về một tương lai vô định, nơi Thiên Đạo đã bắt đầu băng hà, và con người phải tự tìm lấy con đường sinh tồn của mình.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free