Nhân gian bất tu tiên - Chương 479: Cân Bằng Đổ Vỡ: Khói Lửa Từ Biển Giới Sinh Tồn
Nhóm Tạ Trần tiếp tục cuộc hành trình, bước chân họ đều đặn trên con đường mòn. Con đường càng lúc càng vắng vẻ, dẫn sâu vào vùng biên viễn, nơi những dấu hiệu của sự sống hoang dã ngày càng rõ nét. Tiếng chim rừng lảnh lót, tiếng suối chảy róc rách vọng lại từ xa, và hương đất ẩm, hương cây cỏ dại quấn quýt trong không khí. Nhưng bên cạnh đó, một sự bất thường nhỏ nhoi, ban đầu chỉ là những tín hiệu mơ hồ, đã bắt đầu lọt vào giác quan của Tạ Trần. Một vài cành cây bị chặt một cách bừa bãi, những vết chân lạ trên đất không phải của phàm nhân hay dã thú thông thường, và một mùi hương thoang thoảng của khói bếp lẫn với mùi máu động vật, len lỏi trong từng cơn gió. Những xung đột nhỏ lẻ giữa phàm nhân và yêu tộc, tưởng chừng như xa vời, đang dần hiện hữu ngay trước mắt họ, như một vết thương đang rỉ máu trên tấm áo nhân gian.
Khi họ vượt qua một khúc quanh co, leo lên một ngọn đồi nhỏ, cảnh tượng phía trước hiện ra đột ngột và tàn khốc, khiến cả nhóm phải khựng lại. Dưới thung l��ng, một làng nhỏ bé, Mộc Diệp Thôn, đang chìm trong khói lửa. Những căn nhà gỗ đơn sơ, mộc mạc, được dựng nên từ sức lao động cần cù của phàm nhân, giờ đây đang bốc cháy ngùn ngụt, những cột khói đen kịt cuộn lên bầu trời xanh ngắt, như những ngón tay gầy guộc đang cào cấu vào hư không. Tiếng kêu la thảm thiết, xé lòng của phàm nhân, tiếng khóc nức nở của trẻ thơ, hòa lẫn tiếng gầm gừ hung tợn, ghê rợn của yêu thú, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hỗn loạn và tuyệt vọng.
"Trời ơi..." Dương Quân thốt lên, đôi mắt anh ta trợn trừng, bàn tay đã vô thức nắm chặt chuôi kiếm. Khí huyết trong người anh ta sôi sục, cái bản năng muốn ra tay nghĩa hiệp, bảo vệ kẻ yếu trỗi dậy mạnh mẽ. Anh ta là một thư sinh kiêm kiếm khách, từ nhỏ đã được nuôi dưỡng bằng lý tưởng trừ gian diệt bạo, và cảnh tượng này hiển nhiên đã chạm vào giới hạn của lòng kiên nhẫn.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nay nhuốm vẻ tái nhợt, đôi mắt phượng sắc bén ánh lên sự phẫn nộ và lo lắng tột độ. Nàng khẽ nghiến răng, tiên lực trong cơ thể tự động vận chuyển, một luồng hàn khí vô hình tỏa ra, khiến không khí xung quanh dường như ngưng đọng. "Chúng ta phải ra tay! Yêu tộc dám quấy phá nhân gian, không thể dung thứ!" Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy uy nghiêm, dứt khoát, như một mệnh lệnh không thể chối từ. Đối với một tiên tử trưởng thành trong tiên môn, yêu tộc luôn là mối hiểm họa, là những kẻ cần phải trấn áp, tiêu diệt để bảo vệ trật tự.
Thế nhưng, Tạ Trần vẫn đứng yên, thân hình gầy gò của hắn như một pho tượng giữa cơn bão tố. Hắn không vội vã, không phẫn nộ. Đôi mắt sâu thẳm của hắn quét qua toàn bộ khung cảnh, không chỉ nhìn vào ngọn lửa, không chỉ nghe tiếng kêu la, mà còn cố gắng nhìn thấu những gì ẩn giấu bên dưới bề mặt. "Khoan đã." Giọng hắn trầm tĩnh, nhẹ nhàng nhưng đủ sức xuyên qua sự huyên náo. "Đừng vội hành động. Nhìn kỹ xem. Chúng không chỉ có sát ý... mà còn có sự tuyệt vọng."
Lăng Nguyệt và Dương Quân quay sang nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy khó hiểu. Tuyệt vọng? Trong những con yêu thú hung tợn kia?
Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt trầm tĩnh thường thấy, khẽ thở dài. Nàng đã quen với cách nhìn nhận vấn đề của Tạ Trần, luôn tìm kiếm nguyên nhân sâu xa hơn là chỉ nhìn vào hành động bề ngoài. Nàng cũng nhìn xuống, cố gắng đọc vị những gì Tạ Trần đã thấy.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, đôi tai cáo trắng muốt khẽ giật giật, chiếc đuôi lông mềm mại cụp xuống một cách bất an. Nàng là yêu tộc, nên nhạy cảm hơn với khí tức của đồng loại. "Thực sự... khí tức của chúng rất hỗn loạn, không phải chỉ là muốn cướp bóc thông thường." Nàng run rẩy thì thầm, đôi mắt to tròn lấp lánh sự sợ hãi nhưng cũng tràn đầy sự thấu cảm. Nàng cảm nhận được một nỗi lo lắng, một sự đói khát đến cùng cực ẩn sâu trong sự hung hăng, cuồng loạn của bầy yêu.
Tạ Trần không nói thêm, chỉ ra hiệu cho nhóm nán lại, ẩn mình sau những lùm cây rậm rạp trên đỉnh đồi. Hắn quan sát kỹ hơn động thái của cả hai bên. Dân làng, những phàm nhân yếu ớt, cố gắng chống cự một cách yếu ớt bằng những nông cụ thô sơ, ánh mắt họ đầy sự sợ hãi và tuyệt vọng. Nhưng họ không lùi bước, bởi phía sau họ là nhà cửa, là những người thân, là t��t cả những gì họ còn lại. Những con yêu thú hình thù kỳ dị, thân thể gầy gò đến đáng sợ, đang vây hãm, ánh mắt chúng đỏ rực sự đói khát, nhưng cũng có một sự mệt mỏi, một vẻ điên cuồng của những kẻ bị dồn vào đường cùng. Chúng không chỉ tấn công để cướp bóc, mà như thể đang tranh giành từng hạt gạo, từng giọt nước để tồn tại. Những vết thương trên mình chúng không chỉ do chống trả, mà còn do những trận chiến nội bộ, do sự khốc liệt của cuộc đấu tranh sinh tồn giữa những kẻ cùng cảnh ngộ. Tạ Trần nhìn vào ánh mắt của chúng, cố gắng đọc vị sự thật đằng sau hành động tàn bạo đó. Hắn thấy một nỗi sợ hãi nguyên thủy, một bản năng sinh tồn trỗi dậy khi mọi nguồn sống đều cạn kiệt. Đây không phải là sự tàn ác bẩm sinh, mà là hậu quả của một sự mất cân bằng sâu sắc.
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, nhưng không khí vẫn oi ả, đặc quánh mùi khói và mùi máu. Ngọn lửa vẫn bùng lên dữ dội, nuốt chửng những mái nhà gỗ, và tiếng la hét, tiếng gầm gừ vẫn không ngừng nghỉ. Tạ Trần hít một hơi thật sâu, ánh mắt hắn kiên định. Hắn biết, lúc này, không thể chần chừ thêm nữa.
Tạ Trần bước xuống đồi, không dùng bất kỳ phép thuật hay tu vi nào để che giấu thân hình gầy gò của mình, cũng không có vẻ uy áp của một người tu luyện. Hắn chỉ bước đi một cách bình tĩnh, từng bước chân chậm rãi và vững chãi, như một thư sinh đang dạo chơi giữa vườn hoa, hoàn toàn lạc lõng giữa cảnh tượng hỗn loạn của chiến tranh. Sự xuất hiện đột ngột của một phàm nhân giữa cuộc chiến khốc liệt ấy, không hề mang theo vẻ sợ h hãi hay hung hăng, đã tạo nên một khoảnh khắc ngỡ ngàng. Tiếng la hét dần thưa thớt, tiếng gầm gừ cũng dịu xuống, cả phàm nhân lẫn yêu thú đều tạm ngừng chiến đấu, ánh mắt đổ dồn vào thư sinh gầy gò đang tiến đến. Cái sự bình tĩnh đến khó tin của Tạ Trần, cái khí chất thâm trầm thoát tục của hắn, dường như đã tạo nên một luồng khí đặc biệt, một "điểm neo nhân quả" vô hình, tạm thời trấn áp được sự điên loạn của chiến trường.
"Dừng lại." Giọng Tạ Trần trầm tĩnh, không cao không thấp, nhưng vang vọng rõ ràng trong không khí đặc quánh mùi khói và máu. Hắn đứng ngay giữa trung tâm hỗn loạn, nơi xác người và xác yêu thú nằm la liệt, nơi những giọt máu tươi còn chưa kịp khô. "Tại sao các ngươi lại tấn công? Các ngươi muốn gì?" Hắn hỏi, ánh mắt không hề né tránh, nhìn thẳng vào Thủ Lĩnh Dân Quân đang bị thương và một con yêu thú to lớn, da xanh xám, răng nanh lởm chởm, trông có vẻ là thủ lĩnh của bầy yêu. Con yêu thú ấy, sau này được biết đến là Hắc Phong Sơn Chủ, đang cưỡi trên lưng một con hổ đen khổng lồ, ánh mắt nó lộ rõ vẻ mệt mỏi, tuyệt vọng xen lẫn sự hung dữ đã bị dồn nén đến cực điểm.
Thủ Lĩnh Dân Quân, một người đàn ông thân hình cường tráng nhưng giờ đây đang bê bết máu, khuôn mặt cương nghị nhuốm vẻ tuyệt vọng, cố gắng đứng thẳng. "Chúng... chúng cướp lương thực, cướp nước! Làng chúng ta đã khô hạn mấy tháng nay, mùa màng thất bát! Chúng ta phải bảo vệ những gì còn lại!" Giọng ông ta khản đặc, vừa căm phẫn vừa bất lực, chỉ vào những cánh đồng khô cằn phía xa và những thùng nước rỗng tuếch. "Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống. Chúng ta không thể để chúng cướp đi!"
Hắc Phong Sơn Chủ gầm gừ một tiếng, tiếng gầm mang theo sự phẫn nộ và uất ức. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu lập tức bước đến bên Tạ Trần, đôi tai giật giật, dịch lại những gì con yêu thú vừa nói với giọng run rẩy: "Tiên sinh... nó nói... 'Nguồn nước của chúng ta cạn kiệt! Rừng cũng không còn thức ăn! Không cướp, chúng ta sẽ chết đói! Con của ta sẽ chết đói!'" Ánh mắt của Hắc Phong Sơn Chủ quả thực đầy vẻ tuyệt vọng khi nhìn về phía những con yêu thú con đang nấp sau lưng nó, thân hình gầy gò, đôi mắt xanh biếc đầy vẻ sợ hãi và đói khát.
Tạ Trần khẽ thở dài. Hắn đã nhìn thấy điều này, và giờ đây, lời nói của cả hai bên đã xác nhận suy đoán của hắn. Hắn đưa mắt nhìn xung quanh, nhìn vào những cánh rừng đang khô héo dần, nhìn vào những con suối trơ đáy, nhìn vào vẻ kiệt quệ của cả phàm nhân lẫn yêu tộc. "Cả hai bên đều đang tuyệt vọng." Giọng hắn lại vang lên, chậm rãi và rõ ràng. "Các ngươi tranh giành không phải vì lòng tham hay sự tàn bạo, mà vì sự sống. Nhưng nguyên nhân không phải do các ngươi, mà là do sự cạn kiệt của thiên địa linh khí, khiến nguồn nước khô hạn, cây cối chết dần. Thiên Đạo đang suy yếu, đẩy tất cả chúng ta vào thế sinh tồn."
Những lời của Tạ Trần như một tiếng sét đánh ngang tai. Phàm nhân ngơ ngác, yêu tộc gầm gừ khó hiểu. Họ chỉ biết tranh đấu để sống còn, chứ chưa bao giờ nghĩ đến một nguyên nhân sâu xa hơn như vậy.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng phía sau Tạ Trần, khẽ rùng mình. Nàng thì thầm với Dương Quân, giọng đầy sự bàng hoàng: "Hắn... hắn nói đúng. Đây không phải là tranh chấp thông thường. Linh khí suy kiệt... đã ảnh hưởng đến cả những dòng suối, những cánh rừng sao?" Lý thuyết nàng được học trong tiên môn chưa bao giờ đề cập đến việc Thiên Đạo suy yếu lại có thể dẫn đến một thảm cảnh sinh tồn tàn khốc như vậy.
Dương Quân nắm chặt chuôi kiếm, nhưng không còn ý định xông lên. Anh ta nhìn Tạ Trần, nhìn Thủ Lĩnh Dân Quân, nhìn Hắc Phong Sơn Chủ, rồi lại nhìn những ngọn lửa đang bùng cháy. Một sự thật đau lòng dần hiện rõ: sức mạnh của anh ta, của Lăng Nguyệt, của bất kỳ tu sĩ nào, không thể giải quyết được cái gốc rễ của vấn đề này. Trấn áp yêu tộc hôm nay, nhưng ngày mai, khi chúng vẫn đói khát, chúng sẽ lại tấn công. Hay phàm nhân diệt yêu tộc, thì bản thân cũng sẽ dần kiệt quệ mà chết vì thiếu nước, thiếu lương thực.
Tạ Trần không đợi ai trả lời. Hắn điềm nhiên lấy từ trong tay áo ra một lọ nhỏ chứa một ít thảo dược khô, là thứ Mộ Dung Tuyết đã chế biến cho hắn trong chuyến đi. Hắn dùng một chút nước ít ỏi còn lại trong bình, hòa tan thảo dược, rồi nhẹ nhàng thoa lên vết thương sâu trên cánh tay của Thủ Lĩnh Dân Quân. Sau đó, hắn tiến lại gần Hắc Phong Sơn Chủ, ánh mắt không hề tỏ vẻ sợ hãi. Hắn nhìn vào những con yêu thú con đang run rẩy, rồi quay sang con yêu chúa. "Ta có thể giúp các ngươi giảm bớt cơn đói tạm thời, và có thể chỉ cho các ngươi một vài nguồn nước ẩn giấu." Hắn đặt một nắm lá cây có tính năng giải khát và một ít quả dại mà hắn đã cẩn thận hái dọc đường xuống đất, trước mặt con yêu thú. "Nhưng đó không phải là giải pháp vĩnh viễn. Nếu các ngươi muốn sống sót, cả phàm nhân và yêu tộc đều phải tìm ra con đường mới, không phải bằng cách tranh giành lẫn nhau."
Hắc Phong Sơn Chủ gầm gừ một tiếng, lưỡi nó liếm qua những quả dại, đôi mắt hung dữ giờ đây ánh lên một tia ngờ vực xen lẫn hy vọng. Nó chưa từng thấy một phàm nhân nào lại dám đặt chân vào giữa trận chiến, lại càng chưa từng thấy một kẻ yếu ớt như vậy lại có thể khiến cả hai bên ngừng chiến. Hành động của Tạ Trần, không phải là uy hiếp, không phải là ban ơn, mà là sự thấu cảm, một sự thừa nhận rằng cả hai bên đều là nạn nhân của cùng một nghịch cảnh. Cái cử chỉ nhỏ nhoi ấy, không hề có tu vi hay phép thuật, nhưng lại có sức mạnh hơn vạn lời nói, hơn ngàn đạo pháp.
Đêm khuya buông xuống, không trăng, nhưng bầu trời lại đầy sao, lấp lánh như vô vàn viên kim cương được rắc lên tấm màn nhung đen. Gió đêm thổi nhẹ, mang theo mùi khói còn vương vấn và mùi đất ẩm, xoa dịu đi bầu không khí oi ả của một ngày đầy biến động. Yêu tộc đã tạm thời rút lui, mang theo những chiến lợi phẩm ít ỏi và những lời hứa của Tạ Trần về nguồn nước. Sự căng thẳng vẫn còn đó, như một sợi dây đàn bị kéo căng, nhưng ít nhất, máu đã ngừng chảy.
Tạ Trần ngồi bên đống lửa cùng các đồng minh và Thủ Lĩnh Dân Quân. Lửa cháy tí tách, soi rõ những gương mặt mệt mỏi, bàng hoàng. Thủ Lĩnh Dân Quân đã được Mộ Dung Tuyết băng bó vết thương, giờ đây ông ta nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy phức tạp: vừa biết ơn, vừa hoài nghi, vừa kính phục.
"Cuộc chiến này không phải về thiện ác, mà về sinh tồn." Tạ Trần lại mở lời, giọng hắn vẫn trầm tĩnh, như đang kể một câu chuyện cổ xưa, dù câu chuyện ấy đang diễn ra ngay trước mắt họ. "Và kẻ gây ra sự mất cân bằng này... không phải là ai trong số họ, mà là một trật tự đang mục ruỗng." Hắn nhìn vào ngọn lửa, ánh mắt phản chiếu những đốm lửa nhảy múa. "Thiên Đạo suy yếu không chỉ ảnh hưởng đến các tu sĩ, khiến họ 'mất người' trên con đường truy cầu trường sinh. Nó còn ảnh hưởng đến toàn bộ thế giới, từ những mạch linh khí ẩn sâu dưới lòng đất, đến những con sông, những cánh rừng, và cuối cùng, là đến bữa ăn, chén nước của mỗi sinh linh."
Lăng Nguyệt Tiên Tử siết chặt tay, khuôn mặt nàng vẫn còn vẻ tái nhợt. Nàng đã từng chứng kiến sự suy kiệt của Thiên Đạo qua những lời giải thích của Lão Hoang Tăng, nhưng đó chỉ là lý thuyết khô khan. Giờ đây, cảnh tượng đổ nát của Mộc Diệp Thôn, tiếng khóc của phàm nhân, sự tuyệt vọng của yêu thú đã khiến nàng cảm nhận được cái giá thực sự của sự suy tàn ấy. "Thiên Đạo... đã suy yếu đến mức này sao? Ngay cả những sinh linh nhỏ bé cũng bị ảnh hưởng trực tiếp." Nàng thì thầm, giọng nói mang theo sự đau đớn và hối hận. Những gì nàng và các tiên môn đã làm, những nỗ lực "vá trời" mà họ coi là vĩ đại, giờ đây lại giống như việc cố gắng trám một vết nứt nhỏ trong khi cả nền móng đang lung lay.
Dương Quân, ánh mắt anh ta đã không còn vẻ nhiệt huyết bốc đồng ban đầu, thay vào đó là sự trầm tư sâu sắc. "Nếu cứ tiếp tục tu luyện để vá trời, chúng ta chỉ đang bỏ qua những vết thương sâu sắc hơn ở nhân gian. Chúng ta dùng sức mạnh để trấn áp, để giành giật, nhưng cuối cùng, cái gốc rễ của sự sống vẫn đang bị rút cạn." Anh ta nhìn vào những người dân Mộc Diệp Thôn đang run rẩy co ro cạnh đống lửa, những khuôn mặt khắc khổ hằn sâu nỗi sợ hãi. Họ không cần tiên pháp, không cần thần thông, họ chỉ cần một cuộc sống bình yên, đủ ăn, đủ mặc.
Mộ Dung Tuyết khẽ gật đầu, giọng nàng nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. "Đây mới là chân tướng của sự hỗn loạn. Không phải do Ma Chủ Cửu U kích động mà không có nguyên nhân, mà là một cuộc chiến tranh giành tài nguyên quy mô lớn, không có hồi kết nếu không tìm ra giải pháp gốc rễ. Ma Chủ Cửu U chỉ là kẻ lợi dụng sự hỗn loạn này để đạt được mục đích của hắn mà thôi." Nàng nhìn sang Tạ Trần, ánh mắt đầy tin tưởng.
Tạ Trần quay đầu, nhìn thẳng vào từng người trong nhóm, ánh mắt hắn sâu thẳm như vực thẳm nhưng lại sáng ngời một ngọn lửa bất diệt. "Chúng ta không thể dùng sức mạnh để ép buộc hòa bình khi cái gốc của sự sống đang bị đe dọa. Sức mạnh chỉ tạo ra sự khuất phục tạm thời, không thể chữa lành vết thương của Thiên Đạo, cũng không thể hàn gắn những rạn nứt trong lòng nhân thế." Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí của mọi người. "Chúng ta cần một 'đạo' mới, một con đường giúp tất cả các sinh linh tìm thấy chỗ đứng của mình trong thế giới này. Một 'Nhân Đạo' không chỉ dành cho phàm nhân, không chỉ dành cho tu sĩ, mà còn dành cho cả yêu tộc, cho mọi sự sống."
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, ngồi thu mình cạnh Mộ Dung Tuyết, đôi tai khẽ ve vẩy. Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ hy vọng mong manh. "Tiên sinh... có lẽ yêu tộc chúng ta cũng có thể tìm được con đường đó sao?" Giọng nàng thì thầm, đầy vẻ lo lắng nhưng cũng chất chứa một niềm tin không thể lý giải vào thư sinh phàm tục này.
Tạ Trần nở một nụ cười nhẹ, ấm áp nhưng cũng đầy sự mệt mỏi. Hắn nhìn ra bầu trời đêm đầy sao, một cảm giác nặng trĩu nhưng cũng đầy quyết tâm trỗi dậy trong lòng. Hắn biết, cuộc chiến này không chỉ là của riêng hắn, mà là của tất cả những ai còn muốn gìn giữ sự sống, gìn giữ "nhân tính" trong một thế giới đang dần "mất người". Các đồng minh nhìn anh với ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa hoài nghi, nhưng đều đã bắt đầu tin tưởng vào hướng đi mới mẻ này. Họ đã nhận ra rằng, sự hỗn loạn và tranh giành tài nguyên ở Mộc Diệp Thôn chỉ là một ví dụ nhỏ, một tín hiệu báo trước cho một thảm họa lớn hơn đang lan rộng khắp Thập Phương Nhân Gian. Ma Chủ Cửu U chắc chắn đang âm thầm kích động những cuộc xung đột sinh tồn này, biến chúng thành ngọn lửa bùng lên cho chiến tranh lớn hơn. Nhưng đồng thời, họ cũng thấy được một tia hy vọng: nếu yêu tộc cũng đang chịu ảnh hưởng và tuyệt vọng, thì có lẽ một liên minh bao gồm cả yêu tộc, chứ không chỉ phàm nhân và tu sĩ 'giác ngộ', là điều hoàn toàn có thể xảy ra. Con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, nhưng Lăng Nguyệt và Dương Quân, cùng với Mộ Dung Tuyết và Tiểu Cửu, đã bắt đầu từ bỏ tư duy tu tiên cũ, và bước đầu trở thành những trụ cột vững chắc cho 'Nhân Đạo' của Tạ Trần, không chỉ bằng sức mạnh mà bằng sự thấu hiểu và lòng nhân ái.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.