Nhân gian bất tu tiên - Chương 478: Bão Tố Nổi Lên Từ Những Làng Quê Yên Bình
Ánh tà dương cuối cùng cũng chìm khuất sau rặng núi xa, để lại một vệt đỏ cam rực rỡ trên nền trời lam tím, tựa như vết thương lòng của một thế giới đang hấp hối. Lời nói của Tạ Trần vẫn còn văng vẳng trong không gian, gieo vào lòng mỗi người một hạt mầm của triết lý mới, một "Nhân Đạo" không phô trương sức mạnh nhưng lại tiềm ẩn một sức mạnh cải biến vạn vật. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, hai tu sĩ từng mang theo lý tưởng cao ngút trời, giờ đây nhìn nhau với ánh mắt phức tạp. Sự tuyệt vọng đã tan biến, thay vào đó là một tia hy vọng mong manh, nhưng cũng đầy quyết tâm. Họ đã nhận ra, con đường cũ không phải là giải pháp, mà chính là một phần của vấn đề.
Mộ Dung Tuyết, với nụ cười dịu dàng mà kiên định, cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa trong lòng. Nàng vẫn tin vào bản chất thiện lương của nhân loại, và Tạ Trần đã cho nàng thấy rằng niềm tin ấy không hề sai lầm. Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu khẽ vẫy chiếc đuôi trắng muốt, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ tò mò và tin tưởng mãnh liệt vào thư sinh gầy gò này. Nàng cảm nhận được một luồng sinh khí mới, một sự hứa hẹn về một tương lai mà yêu tộc không còn phải sống trong bóng tối và sợ hãi. Lão Hoang Tăng và Lâm Trưởng, những người từng nếm trải đủ thăng trầm của cõi nhân gian và tiên giới, gật đầu đồng tình. Ánh mắt họ, vốn đã nhuốm màu thời gian và sự bi ai, giờ đây bừng lên một niềm tin vào con đường mà Tạ Trần đang vạch ra. "Cái giá của Đại Đạo đã được phơi bày," họ thầm nghĩ, "giữa cảnh Thiên Đạo suy kiệt này, có lẽ chỉ có 'Nhân Đạo' mới là lối thoát duy nhất."
Họ rời khỏi nơi ẩn cư của Lão Hoang Tăng, men theo con đường mòn phủ đầy lá mục, tâm trí vẫn còn chìm đắm trong những suy tư sâu xa. Mục tiêu tiếp theo của họ là Thị Trấn An Bình, một nơi từng sầm uất nhưng giờ đây cũng không thoát khỏi sự ảnh hưởng của Thiên Đạo suy kiệt.
***
Hoàng hôn buông xuống Thị Trấn An Bình, mang theo một không khí ảm đạm lạ thường. Dòng Tam Giang vẫn cuồn cuộn chảy, phản chiếu những ánh đèn lồng lờ mờ từ Quán Trọ Tam Giang, nơi nhóm Tạ Trần vừa đặt chân đến. Quán trọ này là một kiến trúc gỗ ba tầng, cổ kính và vững chãi, với một sân rộng dành cho những chiếc thuyền bè cập bến và ngựa nghỉ ngơi. Tiếng người nói chuyện, tiếng chén đĩa va chạm, tiếng nước vỗ mạn thuyền, và cả những câu hát hò buồn bã từ một góc quán, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng ồn ào nhưng lại thiếu đi sự vui tươi vốn có. Mùi thức ăn, rượu, khói bếp và mùi nước sông quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của chốn bến bãi. Không khí tuy náo nhiệt nhưng ẩn chứa một sự bất an khó tả, một nỗi lo lắng vô hình len lỏi trong từng ánh mắt, từng lời thì thầm.
Nhóm Tạ Trần chọn một bàn khuất trong góc, tránh xa những ánh mắt tò mò. Thân hình gầy gò của Tạ Trần, bộ áo vải bố cũ kỹ của hắn, dường như hòa lẫn vào bóng tối, khiến hắn trở nên không mấy nổi bật. Tuy nhiên, đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn tinh tường, quét một lượt qua toàn bộ sảnh quán trọ. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe những mẩu chuyện rời rạc bay lượn trong không khí. Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ vẻ lạnh lùng thường thấy, nhưng đôi mắt phượng của nàng lại ánh lên vẻ suy tư. Nàng vẫn mặc bộ bạch y tinh khiết, nhưng giờ đây nó dường như không còn tỏa ra khí chất tiên gia mà chỉ là một tấm áo đơn thuần, che giấu những băn khoăn đang giày vò tâm trí nàng. Dương Quân thì có vẻ nóng nảy hơn, hắn liên tục đảo mắt quanh quán, đôi khi khẽ nhíu mày khi nghe thấy những lời than vãn. Mộ Dung Tuyết vẫn dịu dàng, thanh lịch, nàng khẽ vuốt mái tóc đen nhánh của mình, ánh mắt đượm buồn. Còn Tiểu Cửu, với đôi tai cáo trắng muốt thỉnh thoảng khẽ giật giật, nàng ngồi yên vị bên cạnh Tạ Trần, đôi mắt to tròn hiếu kỳ quan sát mọi thứ.
"Ai da, dạo này loạn lạc quá, các làng ven rừng cứ nghe tin đánh nhau với yêu tộc hoài. Cứ thế này thì làm sao mà sống yên ổn được!" Tiếng Tiểu Nhị quán trọ vang lên lanh lảnh, cắt ngang dòng suy nghĩ của mọi người. Hắn là một chàng trai gầy gò, nhanh nhẹn, luôn miệng kêu ca nhưng vẫn thoăn thoắt bưng bê món ăn. Hắn đặt xuống bàn nhóm Tạ Trần vài món ăn đơn giản, rồi lại tiếp tục câu chuyện với một vị khách lữ hành ngồi gần đó.
"Đúng vậy, hôm trước ta đi qua Mộc Diệp Thôn, thấy mấy người bị thương nặng lắm. Nghe nói là do lũ yêu Hắc Lang Sơn kéo xuống cư���p bóc," một vị khách lữ hành khác, với vẻ mặt đầy lo lắng, xen vào. Hắn là một người đàn ông trung niên, râu tóc lởm chởm, có lẽ là một thương nhân thường xuyên qua lại vùng này.
Vị khách bên cạnh hắn, một người trẻ tuổi hơn, bộ dạng có vẻ là một thợ săn, lắc đầu phản bác: "Không phải đâu, ta nghe nói là đám thợ săn bên Mộc Diệp Thôn lại lén lút vào khu vực cấm của yêu tộc trước, nên mới bị trả thù. Yêu tộc tuy hung hãn nhưng cũng có luật lệ, đâu phải tự nhiên mà gây sự?"
Những lời bàn tán tiếp tục râm ran, mỗi người một ý, nhưng chung quy lại đều xoay quanh những cuộc xung đột ngày càng gia tăng giữa phàm nhân và yêu tộc ở các vùng lân cận. Tiếng chén đĩa lách cách, tiếng cười nói bỗng trở nên lạc lõng giữa những câu chuyện đầy bi ai và lo lắng.
Tạ Trần vẫn ngồi tĩnh lặng, như một pho tượng. Hắn không ăn uống vội vã, chỉ nhấp một ngụm trà ấm. Đôi mắt hắn dõi theo dòng người qua lại, nhưng tâm trí hắn lại đang phân tích từng câu nói, từng ánh mắt, từng biểu cảm của những người xung quanh. "Xung đột... không phải tự nhiên mà có, ắt có nguyên nhân sâu xa hơn," hắn thầm nghĩ. Những cuộc xung đột này, bề ngoài có vẻ là tranh chấp lãnh thổ, cướp bóc, hay trả thù, nhưng sâu xa hơn, chúng phản ánh sự suy kiệt của Thiên Đạo. Linh khí mỏng manh khiến tài nguyên trở nên khan hiếm, đẩy các sinh linh vào thế đối đầu sinh tử. Sự cân bằng bị phá vỡ, và chính những quy luật tưởng chừng bất di bất dịch của nhân gian cũng dần sụp đổ.
Lăng Nguyệt và Dương Quân, ban đầu còn cau mày vì khó chịu trước những lời than vãn, giờ đây đã nhìn nhau đầy băn khoăn. Những tin tức này, mặc dù chỉ là những câu chuyện vặt vãnh từ miệng phàm nhân, nhưng lại khiến họ nhớ đến lời cảnh báo của Lão Hoang Tăng, và cả triết lý về "Nhân Đạo" mà Tạ Trần vừa chia sẻ. Nếu Thiên Đạo suy kiệt đến mức khiến cả những sinh linh nhỏ bé nhất cũng phải tranh giành để sinh tồn, vậy con đường tu tiên mà họ từng theo đuổi có ý nghĩa gì? Sức mạnh mà họ khao khát, liệu có thể giải quyết được những vấn đề căn bản như vậy không, hay chỉ làm mọi chuyện thêm phần phức tạp?
Mộ Dung Tuyết khẽ thở dài. Nàng đã quen với những câu chuyện như thế này từ khi còn hành nghề y sư. Nàng biết, đằng sau mỗi vết thương, mỗi cái chết, là một câu chuyện bi thương, một mâu thuẫn chồng chất mà không phải lúc nào cũng có thể giải quyết bằng thuốc thang hay vũ lực. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy tin tưởng. Nàng biết hắn không chỉ nhìn thấy bề nổi của vấn đề.
Tiểu Cửu, sau khi nghe những lời bàn tán về yêu tộc, đôi tai cáo của nàng cụp xuống một chút. Nàng hiểu rằng, yêu tộc cũng có nỗi khổ riêng. Không phải yêu tộc nào cũng hung ác, nhưng trong thời loạn lạc này, ngay cả những yêu tộc hiền lành cũng có thể bị đẩy vào bước đường cùng. Nàng khẽ chạm vào tay Tạ Trần, như muốn tìm kiếm sự trấn an.
Tạ Trần khẽ gật đầu với nàng, một cái gật đầu nhẹ nhàng nhưng đầy thấu hiểu. Hắn biết, những gì họ đang nghe thấy chỉ là khởi đầu của một bão tố lớn hơn nhiều. Những xung đột nhỏ lẻ này, như những đốm lửa li ti, đang báo hiệu cho một đám cháy rừng sắp bùng lên, thiêu rụi cả Thập Phương Nhân Gian. Thiên Đạo đang suy kiệt, và sự suy kiệt đó không chỉ ảnh hưởng đến tu sĩ hay yêu tộc, mà còn tác động trực tiếp đến cuộc sống bình thường nhất của mỗi phàm nhân. Đó chính là lý do vì sao "Nhân Đạo" của hắn lại càng trở nên cấp thiết.
***
Đêm khuya, quán trọ đã chìm vào tĩnh lặng. Chỉ còn tiếng nước sông Tam Giang chảy nhẹ từ cửa sổ phòng trọ của Tạ Trần, và thỉnh thoảng tiếng chó sủa từ xa vọng lại, phá vỡ sự yên tĩnh bao trùm. Mùi gỗ ẩm mục và mùi khói bếp nhẹ nhàng vẫn còn vương vấn trong không khí, tạo nên một bầu không gian quen thuộc nhưng lại nhuốm màu bất an. Cả nhóm đã tập trung trong phòng, ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn dầu hắt lên những khuôn mặt đầy suy tư. Những câu chuyện họ nghe được dưới sảnh quán trọ đã trở thành một gánh nặng vô hình, đè nặng lên tâm trí mỗi người.
Dương Quân không thể ngồi yên. Hắn đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng, vẻ mặt nôn nóng. "Không thể để phàm nhân chịu khổ mãi được! Chúng ta phải ra tay, trấn áp lũ yêu tộc kia!" Giọng hắn mang theo sự sốt ruột và một chút phẫn nộ. Lý tưởng về chính nghĩa, về việc bảo vệ bách tính vẫn còn cháy bỏng trong lòng hắn, mặc dù đã bị lung lay bởi những lời của Lão Hoang Tăng. Hắn vẫn muốn hành động, muốn dùng sức mạnh để giải quyết vấn đề, đó là bản năng của một tu sĩ chân chính.
Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi trầm tư bên cạnh bàn, tay nàng vô thức vuốt ve chiếc Nguyệt Quang Trâm cài trên tóc. Ánh mắt nàng nhìn xa xăm, ẩn chứa một sự đấu tranh nội tâm dữ dội. "Nhưng... ta nghe nói họ cũng có lý do. Liệu việc can thiệp bằng vũ lực có phải là giải pháp tốt nhất, hay chỉ làm mọi chuyện thêm tồi tệ? Lời của Lão Hoang Tăng vẫn còn văng vẳng bên tai ta..." Nàng ngừng lại, khẽ thở dài. Cái khái niệm "mất người" khi tu luyện, cái giá phải trả cho sức mạnh đã ghim sâu vào tâm trí nàng. Nàng không còn chắc chắn rằng việc dùng vũ lực, dù để bảo vệ, có phải là con đường đúng đắn hay không. Nàng đã từng tự hào về sức mạnh của mình, về vị thế của một tiên tử, nhưng giờ đây, những điều đó chỉ còn là gánh nặng của sự nghi ngờ. "Nếu cứ tiếp tục dùng sức mạnh để giải quyết, liệu chúng ta có trở thành những kẻ vô cảm, những 'tiên' trống rỗng như lời Lão Hoang Tăng đã nói không?" câu hỏi đó ám ảnh nàng.
Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt hiền hậu và đôi mắt thông minh, lên tiếng: "Mâu thuẫn giữa nhân và yêu đã có từ lâu, nhưng dạo này lại bùng phát. Có lẽ không chỉ đơn thuần là tranh chấp lãnh thổ." Nàng nhìn Tạ Trần, như muốn tìm kiếm sự đồng tình. Nàng hiểu rằng, những xung đột này không phải là những sự kiện riêng lẻ, mà chúng là triệu chứng của một căn bệnh lớn hơn đang ăn mòn thế giới. Sự suy kiệt của Thiên Đạo đã khiến mọi thứ trở nên mong manh, và ranh giới giữa đúng sai, thiện ác cũng vì thế mà trở nên mờ nhạt.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với vẻ mặt nghiêm túc hơn thường lệ, khẽ nói: "Yêu tộc chúng ta cũng có kẻ hiền kẻ ác. Nhưng nếu phàm nhân cứ xâm phạm lãnh địa, chúng ta cũng không thể ngồi yên." Giọng nàng nhỏ nhẹ nhưng đầy kiên định. Nàng hiểu rõ bản chất của yêu tộc hơn ai hết. Không phải yêu tộc nào cũng muốn gây sự, nhưng khi bị dồn vào đường cùng, chúng cũng phải phản kháng để sinh tồn. Nàng cảm thấy một sự đồng cảm sâu sắc với cả hai phía, cả phàm nhân và yêu tộc, bởi cả hai đều đang vật lộn trong một thế giới ngày càng khắc nghiệt.
Tạ Trần vẫn ngồi yên lặng, lắng nghe tất cả. Hắn đợi cho mọi người nói hết, sau đó mới chậm rãi lên tiếng, giọng nói trầm ổn, mang theo sự uyên bác và kiên định thường thấy. "Mỗi cuộc xung đột đều là một sợi dây nhân quả, kéo theo vô số hệ lụy. Nếu chúng ta chỉ cắt đứt sợi dây ở một điểm, mà không tìm ra nút thắt ban đầu, nó sẽ lại hình thành ở một nơi khác." Hắn ngừng lại, ánh mắt sâu thẳm nhìn từng người. "Sức mạnh, dù là của tiên nhân hay yêu quái, đều không thể hóa giải triệt để những mâu thuẫn này nếu không chạm đến gốc rễ của vấn đề. Gốc rễ đó, chính là sự mất cân bằng, sự suy kiệt của Thiên Đạo, và hơn hết, là sự thiếu vắng của 'nhân tính' trong cách đối xử với vạn vật."
Hắn đứng dậy, dáng người gầy gò của hắn dưới ánh đèn dầu dường như cao lớn hơn. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vắt ngang qua dòng sông Tam Giang, tạo nên một dải bạc lấp lánh. "Chúng ta không thể cứ mãi dùng võ lực để trấn áp. Điều đó sẽ chỉ tạo ra thêm thù hận, thêm những sợi dây nhân quả chồng chéo. 'Vá trời' không phải là trừng phạt kẻ xấu và bảo vệ người tốt theo một quy chuẩn cũ kỹ. Mà là tái thiết một trật tự, nơi mỗi sinh linh, dù là phàm nhân hay yêu tộc, đều có thể tìm thấy con đường tồn tại của mình mà không cần phải giẫm đạp lên nhau."
Lăng Nguyệt và Dương Quân nhìn theo ánh mắt Tạ Trần, rồi lại nhìn nhau. Lời nói của hắn như một gáo nước lạnh tạt vào những suy nghĩ cũ kỹ của họ, nhưng đồng thời cũng mở ra một cánh cửa mới, một con đường mới mà họ chưa từng nghĩ tới. Sự bất an trong lòng họ vẫn còn đó, nhưng đã nhường chỗ cho một sự tò mò và khao khát được thấu hiểu. Họ bắt đầu nhận ra, những vấn đề mà họ đang đối mặt không thể giải quyết bằng kiếm pháp hay tiên thuật, mà cần một loại trí tuệ khác, một loại sức mạnh khác – sức mạnh của sự thấu hiểu và kết nối. Họ đã từng khao khát thành tiên, nhưng giờ đây, họ lại khao khát trở thành những người có ích cho nhân gian, dù cho con đường ấy có chông gai đến đâu.
***
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang len lỏi qua kẽ lá, nhuộm vàng con đường mòn phủ đầy sương đêm, nhóm Tạ Trần đã rời khỏi Thị Trấn An Bình. Họ men theo con đường nhỏ dẫn sâu vào rừng, hướng về Mộc Diệp Thôn, nơi được cho là trung tâm của những cuộc xung đột gần đây. Bầu không khí trên đường vẫn còn nặng nề bởi những suy tư từ đêm qua. Mặc dù thiên nhiên xung quanh tràn đầy sức sống – tiếng chim hót líu lo, tiếng lá cây xào xạc theo làn gió nhẹ, tiếng suối chảy róc rách, và mùi đất ẩm, lá cây, hoa dại thoang thoảng trong không khí – nhưng sự yên bình đó dường như đối lập hoàn toàn với những lời đồn đại về chiến tranh và chết chóc mà họ đã nghe. Những khu rừng rậm rạp, nơi sự sống hoang dã bắt đầu hiện rõ, cũng có thể ẩn chứa những nguy hiểm và mâu thuẫn tiềm tàng.
Dương Quân bước đi bên cạnh Tạ Trần, vẻ mặt vẫn còn chút băn khoăn. "Chúng ta sẽ làm gì khi đến đó, Tạ huynh? Trấn áp yêu tộc hay khuyên giải phàm nhân?" Hắn hỏi, giọng điệu có chút thiếu kiên nhẫn. Hắn đã sẵn sàng cho một cuộc chiến, nhưng những lời Tạ Trần nói đêm qua đã gieo vào lòng hắn một sự nghi ngờ về phương pháp.
Tạ Trần không vội trả lời. Hắn đi trước, đôi mắt sáng và sâu thẳm của hắn dò xét mọi thứ xung quanh, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, từ những dấu chân mờ nhạt trên đất đến những cành cây gãy đổ bất thường. Hắn thấu hiểu nỗi lòng của Dương Quân, một lý tưởng gia khao khát hành động. Nhưng hành động cần phải đúng cách. "Trước hết, chúng ta cần lắng nghe. Lắng nghe cả hai phía, thấu hiểu nỗi khổ của họ. Sức mạnh có thể trấn áp, nhưng sự thấu hiểu mới có thể hóa giải." Giọng Tạ Trần trầm tĩnh, như dòng suối nhỏ len lỏi qua khe đá, mang theo sự kiên nhẫn và trí tuệ. Hắn tin rằng, mọi vấn đề đều có nguyên nhân sâu xa, và chỉ khi hiểu rõ nguyên nhân, mới có thể tìm ra giải pháp thực sự. Nếu không, mọi sự can thiệp chỉ là chữa ngọn mà không trị gốc, thậm chí còn có thể làm bùng phát một cuộc chiến lớn hơn, tạo cơ h��i cho những thế lực đen tối như Ma Chủ Cửu U lợi dụng để biến thế giới thành hỗn loạn vĩnh viễn.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, bước đi phía sau, khẽ thở dài. Nàng gật đầu đồng tình với Tạ Trần, nhưng trong lòng vẫn còn những băn khoăn. "Ta... ta sẽ cố gắng. Nhưng nếu bọn yêu tộc quá hung tàn..." Nàng không nói hết câu, bởi nàng biết, lời nói đó vẫn còn mang nặng tư duy cũ. Nàng đã từng coi yêu tộc là kẻ thù, là những kẻ cần phải trấn áp. Giờ đây, nàng đang cố gắng phá vỡ bức tường thành kiến đó, nhưng quá trình này không hề dễ dàng. Nàng đã chứng kiến sự suy kiệt của Thiên Đạo, và nàng hiểu rằng, những quy tắc cũ không còn phù hợp. Thế nhưng, làm thế nào để dung hòa những mâu thuẫn đã tồn tại ngàn năm, làm sao để những sinh linh vốn đối đầu nhau có thể ngồi lại và lắng nghe? Đó là một thử thách lớn, không chỉ với nàng, mà với cả "Nhân Đạo" mà Tạ Trần đang muốn xây dựng.
Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt trầm tĩnh, tiếp lời: "Yêu tộc cũng có luật lệ của họ, và phàm nhân cũng có những cái sai. Vấn đề là tìm ra điểm giao thoa và nguyên nhân thực sự." Nàng tin vào khả năng của Tạ Trần, tin vào khả năng của sự thấu hiểu. Nàng đã từng chứng kiến Tạ Trần hóa giải nhiều mối nhân quả phức tạp, và nàng biết rằng, trí tuệ của hắn có thể làm được điều mà sức mạnh tu vi không thể.
Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, đôi mắt to tròn lấp lánh, đề nghị: "Ta có thể giúp nói chuyện với yêu tộc. Ta hiểu ngôn ngữ của họ." Giọng nàng đầy nhiệt tình. Nàng là cầu nối tự nhiên giữa hai thế giới, và nàng cảm thấy có trách nhiệm phải giúp đỡ. Nàng không muốn yêu tộc của mình bị hiểu lầm, cũng không muốn phàm nhân phải chịu cảnh đau khổ. Nàng tin rằng, nếu có thể nói chuyện, có thể hiểu nhau, thì mâu thuẫn sẽ được hóa giải.
Tạ Trần quay lại nhìn Tiểu Cửu, nở một nụ cười nhẹ đầy khích lệ. "Đó là một sự giúp đỡ vô cùng quý giá, Tiểu Cửu." Hắn biết, trong hành trình này, không ai là thừa thãi. Mỗi người đều có vai trò riêng, đều là một phần của "Nhân Đạo". Hắn không muốn một liên minh của những kẻ mạnh, mà là một liên minh của những trái tim biết yêu thương và thấu hiểu.
Cả nhóm tiếp tục cuộc hành trình, bước chân họ đều đặn trên con đường mòn. Tạ Trần vẫn đi trước, ánh mắt dò xét mọi thứ, như một người thầy dẫn đường đang tìm kiếm chân lý giữa ngàn vạn hỗn độn. Lăng Nguyệt và Dương Quân đi phía sau, mặc dù vẫn còn những suy tư trong lòng, nhưng bước chân họ đã kiên định hơn, không còn sự ngập ngừng như trước. Họ đang dần chấp nhận rằng, con đường phía trước không phải là con đường của kiếm khí ngút trời hay tiên pháp thần thông, mà là con đường của sự lắng nghe, của sự thấu hiểu, và của lòng nhân ái. Mộ Dung Tuyết và Tiểu Cửu thỉnh thoảng trao đổi nhỏ, ánh mắt họ tràn đầy niềm tin vào Tạ Trần và con đường mới mà hắn đang xây dựng.
Họ tiến sâu hơn vào rừng, nơi những dấu hiệu của sự sống hoang dã ngày càng rõ nét. Nhưng bên cạnh đó, họ cũng bắt đầu nhận thấy những dấu vết của sự xáo trộn: một vài cành cây bị chặt một cách bừa bãi, những vết chân lạ trên đất, và một mùi hương thoang thoảng của khói bếp lẫn với mùi máu động vật. Những xung đột nhỏ lẻ giữa phàm nhân và yêu tộc, tưởng chừng như xa vời, đang dần hiện hữu ngay trước mắt họ. Đây chỉ là khởi đầu, một tín hiệu báo trước cho một cuộc chiến tranh lớn hơn hoặc sự hỗn loạn lan rộng khắp Thập Phương Nhân Gian, điều mà Ma Chủ Cửu U có lẽ đang âm thầm kích động. Tạ Trần biết, trách nhiệm của hắn không chỉ dừng lại ở việc giảng giải triết lý, mà còn phải biến triết lý đó thành hành động, để hóa giải những mâu thuẫn đang đe dọa nuốt chửng cả nhân gian. Con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, nhưng hắn đã có những người đồng hành, những người đã bắt đầu tin vào "Nhân Đạo" của hắn.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.