Nhân gian bất tu tiên - Chương 451: Luận Đạo Lạc Hồng: Khước Từ Thiên Mệnh Cũ
Bình minh nhuộm vàng Thôn Lạc Hồng, ánh nắng ban mai như tơ lụa mềm mại vương trên những mái nhà tranh, len lỏi qua từng kẽ lá, đánh thức vạn vật sau một đêm dài. Không khí trong lành, mát mẻ, mang theo mùi đất ẩm sau sương đêm và hương cỏ cây thoang thoảng. Tiếng chim hót ríu rít trên những cành cây đã bắt đầu xanh tươi trở lại, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách từ con khe nhỏ, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của sự sống. Đâu đó, tiếng gà gáy eo óc, tiếng trẻ con nô đùa rộn ràng, cùng tiếng người dân làng khẽ khàng chuẩn bị cho một ngày lao động mới. Tất cả tạo nên một bức tranh thôn dã yên bình, ấm cúng và đầy sức sống.
Tạ Trần ngồi dưới gốc cây cổ thụ lớn nhất làng, tán lá sum suê vươn rộng như một vòng tay che chở. Trong tay hắn là một cuốn sách cổ đã ngả màu úa vàng, tựa đề mờ nhạt: "Vô Vi Chi Đạo". Hắn không đọc, chỉ khẽ vuốt ve trang bìa sờn cũ, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những tầng mây trắng bồng bềnh trôi, ẩn chứa vô vàn suy tư. Bình yên này... quả thật quý giá biết bao. Một sự bình yên không cần đến linh khí cuồn cuộn, không cần đến pháp lực vô biên, mà chỉ cần sự kết nối giữa con người với đất trời, với nhau. Đó chính là những viên gạch đầu tiên, vững chắc nhất, của Nhân Đạo mà hắn đang từng bước kiến tạo.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng cách đó không xa, tựa vào một thân cây khác, ánh mắt phượng sắc bén của nàng dõi theo Tạ Trần. Nàng đã từng thấy hắn đối mặt với những hiểm nguy tột cùng, từng chứng kiến hắn dùng trí tuệ phi phàm để hóa giải những phép tắc tưởng chừng bất di bất dịch của Thiên Đạo. Nhưng giờ đây, nhìn hắn bình thản trong khung cảnh phàm trần này, nàng chợt nhận ra một điều sâu sắc hơn. Sự trầm tĩnh của Tạ Trần không phải là sự thờ ơ, mà là sự kiên định đến mức đáng kinh ngạc. Nàng khẽ thở dài, cảm nhận làn gió nhẹ lướt qua mái tóc, mang theo một chút ưu tư. “Bình yên này�� quý giá thật,” nàng khẽ thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sự hoài nghi. “Nhưng liệu nó có kéo dài được không? Khi Thiên Đạo đang dần tan rã, khi những thế lực cũ vẫn còn cố chấp vào chấp niệm của mình, liệu chúng ta có thể giữ được sự bình yên này cho Nhân Đạo vừa nảy mầm?” Nàng biết, câu hỏi này không chỉ dành cho Tạ Trần, mà còn là một câu hỏi nàng tự đặt ra cho chính mình.
Dương Quân ngồi gần Tạ Trần hơn, đang tỉ mẩn dùng một cành cây nhỏ vẽ vời trên đất. Hắn nghe thấy lời Lăng Nguyệt, ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy nhiệt huyết nhưng cũng thoáng chút bối rối. “Thiên Đạo sụp đổ, liệu có phải là kết thúc hay khởi đầu, Lăng Nguyệt Tiên Tử?” Hắn đặt câu hỏi, không phải để tìm kiếm một câu trả lời duy nhất, mà là để thể hiện sự tranh đấu trong tư tưởng của chính mình. Từ khi chứng kiến Tạ Trần đứng vững giữa bão Hư Vô, từ khi nghe những lời của Vô Danh Tăng, quan niệm về tu tiên và thế giới của hắn đã bị lung lay tận gốc. Hắn vẫn còn nhớ lời Tạ Trần nói về việc không chạy theo sức mạnh, mà sống một đời trọn vẹn. “Chúng ta đã cùng nhau chứng kiến sự mục ruỗng của cái gọi là ‘Thiên Đạo’ ấy. Nếu cứ cố chấp níu giữ một thứ đã chết, liệu đó có phải là một sự vô thường đáng sợ hơn cả sự hủy diệt?”
Mộ Dung Tuyết, với vẻ dịu dàng thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc, đang giúp một bà lão phơi thảo dược dưới nắng. Nàng lắng nghe cuộc trò chuyện của họ, khẽ mỉm cười. “Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?” Câu nói mà nàng từng thốt ra đã trở thành một châm ngôn trong lòng nàng. Nàng tin vào con đường của Tạ Trần, một con đường không cần sức mạnh siêu phàm, mà cần sự chân thật và lòng nhân ái. Nàng nhìn Tạ Trần, thấy ánh mắt hắn vẫn tĩnh lặng như mặt hồ thu, hiểu rằng hắn đang gánh vác một trọng trách lớn lao, nhưng cũng đầy hy vọng.
Tiểu Cửu, Hồ Ly Nữ tinh nghịch, đang chuyền cành cùng đám trẻ con trong làng, mái tóc đen nhánh và đôi tai cáo trắng muốt ẩn hiện giữa những tán lá. Tiếng cười trong trẻo của nàng vang vọng, mang theo sự hồn nhiên vô tư lự. Nàng không hiểu sâu sắc những triết lý cao siêu mà Tạ Trần và các đồng minh đang tranh luận, nhưng nàng cảm nhận được sự ấm áp, sự chân thật từ nơi này. Ở đây, nàng không bị coi là yêu quái, không bị xa lánh, mà được đối xử như một phần của cuộc sống. “Hồ ly ta đâu có ngu! Chỉ là hơi... lanh lợi chút thôi!” Nàng thầm nghĩ, rồi lại cười khúc khích khi một đứa trẻ níu lấy đuôi lông mềm mại của nàng. Nàng tin Tạ Trần, tin vào con đường mà hắn chọn.
Tạ Trần, sau một lúc trầm mặc, khẽ khép cuốn sách lại, đặt nó nhẹ nhàng bên cạnh. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt quét qua những người đồng hành và khung cảnh yên bình trước mắt. “Bình yên này không thể kéo dài mãi nếu chúng ta chỉ ngồi chờ đợi,” hắn nói, giọng trầm ổn nhưng vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh lặng. “Nó cần được bảo vệ, được vun đắp. Thiên Đạo cũ đã suy yếu đến tột cùng, thậm chí có thể nói là đã chết. Những tàn dư của nó, những ý chí vô hình của nó, vẫn còn ảnh hưởng đến thế giới này, nhưng chúng không còn là quy tắc chi phối nữa.”
Hắn đứng dậy, bước đến gần Dương Quân. “Sự sụp đổ của Thiên Đạo không phải là kết thúc, mà là sự phá cục. Một cái kết cho những chấp niệm cũ kỹ, những quy tắc đã mục nát, để mở ra một khởi đầu mới. Khởi đầu cho một kỷ nguyên mà con người có thể sống một đời bình thường, không bị ràng buộc bởi sự khao khát thành tiên hay nỗi sợ hãi mất người. Đó là Nhân Đạo.” Hắn nhìn Lăng Nguyệt, ánh mắt không hề có sự trách móc hay phán xét, mà chỉ là sự thấu hiểu. “Sự vô thường là bản chất của vạn vật. Chúng ta không thể trốn tránh nó, nhưng chúng ta có thể lựa chọn cách đối diện với nó. Liệu chúng ta sẽ cố chấp níu giữ một quá khứ đã tàn phai, hay dũng cảm bước đi trên con đường của tương lai?”
Lăng Nguyệt Tiên Tử bước đến gần hơn, đối diện với Tạ Trần. Gương mặt tuyệt mỹ của nàng giờ đây không còn vẻ lạnh lùng như băng tuyết thường thấy, mà ẩn chứa một sự băn khoăn sâu sắc. “Con đường Nhân Đạo của ngươi… liệu có phải là con đường mà chúng sinh có thể chấp nhận? Hàng ngàn năm qua, tu tiên đã ăn sâu vào tâm trí, vào khát vọng của mỗi người. Từ bỏ tất cả để sống một đời bình thường, liệu đó có phải là một sự xa xỉ hay một sự từ bỏ hèn nhát?” Nàng chất vấn, nhưng không phải là nghi ngờ, mà là sự mong cầu một lời giải đáp.
Tạ Trần khẽ lắc đầu. “Không phải là sự từ bỏ. Mà là sự tìm kiếm ý nghĩa thực sự của sự tồn tại. Khi Thiên Đạo còn thịnh, con người khao khát thành tiên để trường sinh bất tử, để thoát khỏi luân hồi sinh tử. Nhưng khi Thiên Đạo suy kiệt, khao khát ấy lại dẫn đến sự mất người, đánh mất nhân tính, trở thành những cái vỏ rỗng tuếch. Đó không phải là trường sinh, mà là một sự tồn tại vô nghĩa. Nhân Đạo không phủ nhận sức mạnh, nhưng nó đặt sức mạnh vào đúng vị trí của nó: phục vụ cuộc sống, chứ không phải là mục đích tối thượng.”
Hắn ngước nhìn bầu trời trong xanh, một nụ cười nhạt hiện trên môi. “Con đường phía trước chắc chắn sẽ đầy chông gai. Ma Chủ Cửu U sẽ không ngồi yên nhìn thế giới này chuyển mình. Các đại tông môn, với những chấp niệm đã ăn sâu vào cốt tủy, cũng sẽ không dễ dàng buông bỏ quyền lực và lý tưởng cũ. Nhưng chúng ta không đơn độc. Chúng ta có những người tin tưởng vào giá trị chân thật của cuộc sống, vào sự kết nối của nhân quả.” Hắn nhìn về phía Thôn Lạc Hồng, nơi những người dân vẫn đang hăng say lao động, nơi những đứa trẻ vẫn đang hồn nhiên nô đùa. “Sự sống, dẫu mong manh, vẫn luôn tìm được cách để vươn lên, để nở hoa, để tiếp nối. Đó chính là bản chất của luân hồi, của sự tồn tại. Và đó cũng là nền tảng của Nhân Đạo.”
Lời Tạ Trần vang vọng trong không gian, không quá lớn nhưng đủ sức lay động lòng người. Lăng Nguyệt Tiên Tử im lặng, nàng nhìn hắn, rồi lại nhìn về phía những ngôi nhà tranh đơn sơ, nơi nàng đã chứng kiến Tạ Trần giúp đỡ những phàm nhân bằng những hành động bình dị nhất. Một luồng suy nghĩ mạnh mẽ, chưa từng có, khuấy động tâm trí nàng. Nàng từng là một tiên tử cao ngạo, nhưng giờ đây, khái niệm về “đạo” trong lòng nàng đang dần thay đổi, từ bỏ sự siêu thoát đ��� hòa nhập, từ bỏ sự siêu phàm để tìm thấy sự trọn vẹn trong bình dị.
Dương Quân gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt hắn sáng lên rực rỡ như vừa tìm thấy một lý tưởng mới. Hắn đứng dậy, đi đến bên Tạ Trần, giọng nói đầy kiên định. “Ta hiểu rồi, Tạ huynh. Chúng ta sẽ không cố gắng vá trời bằng những mảnh vá đã mục nát, mà chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng một bầu trời mới. Một bầu trời cho Nhân Đạo.” Mộ Dung Tuyết cũng bước đến, ánh mắt nàng thể hiện sự ủng hộ không lời. Tiểu Cửu, tuy vẫn đang chơi đùa, nhưng đôi tai cáo của nàng khẽ giật giật, lắng nghe từng lời nói của Tạ Trần, một cách chăm chú hơn bao giờ hết. Họ đã sẵn sàng.
***
Khoảng khắc bình yên không kéo dài được bao lâu.
Giữa trưa, khi ánh mặt trời đứng bóng, chiếu rọi gay gắt xuống Thôn Lạc Hồng, một luồng linh khí mạnh mẽ đến mức cuồn cuộn, mang theo áp lực uy hiếp đáng sợ, đột ngột ập xuống. Không khí bỗng trở nên ngột ngạt, nặng nề, như thể có một ngọn núi vô hình đang đè nén. Tiếng chim chóc đang hót líu lo bỗng im bặt, rồi kinh hãi bay tán loạn lên không trung, tạo thành một đám mây đen hỗn độn. Tiếng trẻ con nô đùa cũng ngừng hẳn, thay vào đó là tiếng khóc thét của những đứa bé và tiếng la hét hoảng loạn của người lớn.
Dân làng, đang bận rộn với công việc đồng áng hay sinh hoạt thường ngày, đều ngẩng đầu nhìn lên trời, ánh mắt tràn ngập sự sợ hãi. Họ đã từng trải qua trận bão Hư Vô, nhưng áp lực lần này lại mang một vẻ khác, một vẻ cao ngạo, lạnh lẽo, đến từ những kẻ tự xưng là thần linh.
Trên không trung, một đạo hào quang rực rỡ xé toạc tầng mây, từ từ hạ xuống. Dẫn đầu là một nhóm tu sĩ uy nghiêm, mỗi người đều toát ra khí chất cao ngạo, ánh mắt sắc lạnh. Họ mặc những bộ tiên bào lấp lánh, thêu rồng phượng, vân mây, tỏa ra những luồng linh khí khiến phàm nhân không dám đến gần. Người đứng đầu, Liễu Thanh Phong, dáng người thanh tú nhưng ánh mắt lại sắc bén như kiếm, tay khẽ đặt lên chuôi kiếm Bích Lạc bên hông. Bên cạnh hắn là Bạch Phong, vóc dáng cao lớn, khí chất ngạo mạn, ánh mắt sắc lạnh như băng. Y vận áo bào trắng tinh khôi, tạo cảm giác thánh khiết nhưng xa cách, lạnh lùng. Phía sau họ là vài vị Trưởng Lão đến từ các tông môn lớn khác, khuôn mặt uy nghiêm, đạo mạo, nhưng ẩn sâu trong đó là sự lo âu và một niềm cố chấp không thể lay chuyển.
Họ hạ xuống quảng trường nhỏ giữa làng, nơi Tạ Trần và các đồng minh đang đứng. Tiếng chân khẽ chạm đất không gây ra tiếng động, nhưng sự xuất hiện của họ đã tạo thành một làn sóng chấn động trong Thôn Lạc Hồng. Các tu sĩ tiên môn nhanh chóng tạo thành một vòng vây bán nguyệt, bao quanh Tạ Trần và những người bên cạnh hắn. Ánh mắt họ quét qua Tạ Trần, mang theo sự phán xét, nghi ngờ và cả một chút tức giận không thể che giấu.
Dân làng sợ hãi lùi lại, co rúm vào nhau, không dám ho he một lời. Họ chỉ là phàm nhân yếu ớt, làm sao có thể đối đ���u với những vị tiên nhân mang sức mạnh hủy diệt ấy?
Tạ Trần đứng thẳng, thân hình gầy gò của hắn như một ngọn cây nhỏ bé giữa cơn bão táp. Nhưng ánh mắt hắn vẫn tĩnh lặng, không hề nao núng trước sự uy hiếp từ linh khí cuồn cuộn của các tu sĩ. Hắn đã dự đoán được ngày này, khi những kẻ cố chấp vào Thiên Đạo cũ sẽ tìm đến hắn.
Liễu Thanh Phong bước lên một bước, ánh mắt hắn khóa chặt vào Tạ Trần. Giọng nói của hắn vang vọng, mang theo sự uy nghiêm và một chút giận dữ không kìm nén được. “Tạ Trần! Ngươi rốt cuộc cũng lộ diện!” Hắn không gọi họ là “đạo hữu” hay “công tử”, mà gọi thẳng tên, thể hiện sự coi thường và không chấp nhận. “Ngươi biết rõ tình cảnh của Thiên Đạo, biết rõ vận mệnh của chúng sinh đang bị đe dọa. Cớ sao ngươi lại ẩn mình ở chốn phàm trần này, làm những việc vô bổ, thay vì gánh vác trách nhiệm mà ngươi phải gánh vác?”
Bạch Phong cũng tiến lên, ánh mắt y sắc lạnh như lưỡi dao, chiếu thẳng vào Tạ Trần. “Kẻ dị đoan như ngươi, lẽ ra không nên tồn tại! Bạch Vô Thường đã thất bại trong việc xóa bỏ ngươi, nhưng không có nghĩa là ngươi có thể tự tung tự tác. Ngươi là một điểm neo, là nhân quả của kỷ nguyên này. Ngươi có khả năng cứu vãn Thiên Đạo, nhưng lại lựa chọn từ bỏ, lựa chọn nhìn thế giới này chìm vào hỗn loạn. Ngươi không cảm thấy tội lỗi sao? Ngươi không sợ bị Thiên Địa trừng phạt sao?” Giọng điệu của Bạch Phong đầy cao ngạo và khinh thường, coi Tạ Trần như một kẻ phản bội, một dị đoan cần bị tiêu diệt.
Lăng Nguyệt Tiên Tử siết chặt tay, ánh mắt lạnh lùng quét qua Liễu Thanh Phong và Bạch Phong. Nàng hiểu những gì Tạ Trần đang làm, nhưng nàng cũng biết sự cố chấp của những tông môn này. Nàng định bước lên, nhưng Tạ Trần khẽ đưa tay ngăn lại. Hắn vẫn đứng đó, bình thản đối mặt với những lời buộc tội.
Dương Quân bối rối nhìn Tạ Trần, rồi nhìn những tu sĩ đang bao vây họ. Hắn cảm nhận được sự áp bức từ linh khí của họ, nhưng điều khiến hắn khó chịu hơn cả là thái độ miệt thị, cao ngạo mà họ dành cho Tạ Trần. Hắn muốn phản bác, muốn bảo vệ Tạ Trần, nhưng hắn biết đây là cuộc chiến tư tưởng, không phải là cuộc chiến bằng sức mạnh.
Một trong các vị Trưởng Lão Tiên Môn, một lão nhân râu tóc bạc phơ, bước lên phía trước. Giọng nói của ông ta trầm ổn hơn, nhưng vẫn mang đầy sự trách móc và thất vọng. “Tạ Trần, ngươi là người được Thiên Đạo lựa chọn. Ngươi mang trong mình tiềm năng vô hạn, là hy vọng cuối cùng để vá trời, để cứu vãn sự suy tàn của Thiên Đạo. Ngươi biết rõ Ma Chủ Cửu U đang lăm le phá hủy mọi thứ, biến thế giới thành hỗn loạn vĩnh viễn. Tại sao ngươi lại từ chối vận mệnh, từ bỏ trách nhiệm cao cả của mình? Ngươi nhẫn tâm nhìn chúng sinh lầm than, nhìn kỷ nguyên tu tiên này sụp đổ sao?” Ông ta nhìn Tạ Trần với ánh mắt như nhìn một đứa con bất trị đang đi lạc lối.
Không khí căng thẳng đến tột độ. Tiếng gió thổi qua những tán cây cổ thụ cũng dường như ngừng lại. Mùi đất ẩm và cỏ cây yên bình bị át bởi mùi hương trầm lạnh lẽo của các tu sĩ, một mùi hương vừa thanh khiết vừa xa cách, gợi lên sự phàm tục bị khinh miệt.
Tạ Trần, cuối cùng, cũng cất tiếng. Giọng nói của hắn vẫn trầm tĩnh, điềm đạm, không hề có chút xúc động hay sợ hãi nào. “Chư vị đến đây, không phải để tìm kiếm một câu trả lời, mà là để tìm kiếm một kẻ gánh tội, hay một người thừa nhận lý tưởng của chư vị.” Hắn nhìn thẳng vào mắt Liễu Thanh Phong, ánh mắt sâu thẳm như hồ nước không đáy. “Ta chưa bao giờ nói rằng mình là kẻ được Thiên Đạo lựa chọn. Ta chỉ là một phàm nhân, một thư sinh muốn sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình.”
Liễu Thanh Phong nhíu mày, rõ ràng không hài lòng với câu trả lời này. “Lời lẽ ngụy biện! Nếu không phải ngươi, thì ai có thể làm được? Sức mạnh nhân quả của ngươi là duy nhất!”
Tạ Trần khẽ cười, nụ cười nhạt nhưng đầy thâm ý. “Sức mạnh của nhân quả không phải là để duy trì một Thiên Đạo đã mục nát, mà là để kiến tạo một kỷ nguyên mới. Chư vị nói ta nhẫn tâm nhìn chúng sinh lầm than, nhìn Thiên Đạo sụp đổ sao?” Hắn nâng cao giọng một chút, nhưng vẫn giữ sự trầm ổn. “Chính sự cố chấp vào cái đã mục nát mới là nguyên nhân sâu xa của sự lầm than ấy. Chính cái gọi là ‘Thiên Đạo’ mà chư vị đang cố gắng cứu vãn, đã là nguyên nhân khiến con người mất người, đánh mất cảm xúc, ký ức và nhân tính của mình. Chư vị đã bao giờ tự hỏi, cái giá của việc ‘thành tiên’ ấy là gì chưa?”
Lời nói của Tạ Trần như một lưỡi kiếm sắc bén, đâm thẳng vào lý tưởng đã ăn sâu của các tu sĩ. Các Trưởng Lão và Bạch Phong tỏ vẻ tức giận, nhưng lại không thể phản bác ngay lập tức. Họ đã quen với việc được kính trọng, được nghe những lời tán tụng, chứ không phải những lời chất vấn đầy gai góc như vậy.
“Thiên Đạo không sụp đổ,” Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt hắn quét qua từng gương mặt đang tức giận và bối rối. “Nó đã chết rồi. Nó đã chết từ rất lâu rồi, từ khi nó không còn có thể dung chứa nhân tính, từ khi nó biến khao khát thành tiên thành một lời nguyền. Cái mà chư vị đang cố níu giữ chỉ là một cái xác không hồn, một lớp vỏ rỗng tuếch. Càng cố chấp, chư vị càng lún sâu vào sự hư vô.”
Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí những người đối diện. “Ma Chủ Cửu U không phải là nguyên nhân của sự hủy diệt. Hắn chỉ là một hệ quả, một tấm gương phản chiếu sự suy tàn đã có từ bên trong. Nếu Thiên Đạo không mục nát, làm sao Ma Chủ có thể trỗi dậy mạnh mẽ đến vậy? Nếu con người không mất người, làm sao chấp niệm về sức mạnh lại có thể lớn đến thế?”
Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó, ánh mắt nàng chấn động mạnh mẽ. Nàng đã từng tự hỏi những điều này, đã từng cảm nhận sự mệt mỏi, sự vô nghĩa trong con đường tu tiên của mình. Nhưng nàng chưa bao giờ dám thốt ra, chưa bao giờ dám đối diện với sự thật phũ phàng ấy một cách trực diện như Tạ Trần. Lời nói của hắn đã phá tan những rào cản cuối cùng trong tư tưởng nàng, khiến nàng nhận ra rằng những hoài nghi của mình không phải là sai lầm.
Dương Quân hít một hơi thật sâu, ánh mắt hắn từ bối rối dần trở nên kiên định. Hắn nhìn Tạ Trần, trong lòng dâng lên một sự kính phục vô hạn. Những lời này, không phải ai cũng dám nói ra, và không phải ai cũng có thể nói ra một cách rành mạch và thấu triệt đến vậy.
Liễu Thanh Phong sắc mặt trắng bệch vì tức giận. “Ngươi… ngươi nói Thiên Đạo đã chết? Ngươi đang mạo phạm Thiên uy! Ngươi đang phá hoại nền tảng của toàn bộ thế giới này!” Hắn rút kiếm Bích Lạc ra khỏi vỏ, mũi kiếm chỉ thẳng vào Tạ Trần, linh khí cuồn cuộn tỏa ra. “Ngươi muốn tự mình làm loạn luân thường đạo lý sao? Ngươi muốn dẫn dắt chúng sinh vào con đường lầm lạc sao?”
“Luân thường đạo lý nào? Đạo lý của một Thiên Đạo đã đánh mất linh hồn của nó sao?” Tạ Trần không hề né tránh mũi kiếm, ánh mắt hắn vẫn bình thản nhìn Liễu Thanh Phong. “Thế giới này không cần một Thiên Đạo mục nát để tồn tại. Nó cần một Nhân Đạo mới, một kỷ nguyên mà con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Một kỷ nguyên mà giá trị của sự sống không nằm ở sự trường sinh giả tạo, mà ở sự chân thật của cảm xúc, sự sâu sắc của ký ức, và sự ấm áp của nhân tính.”
Bạch Phong cười khẩy, giọng điệu đầy khinh miệt. “Nhân Đạo? Một phàm nhân như ngươi muốn kiến tạo Nhân Đạo? Ngươi dựa vào cái gì? Dựa vào những phàm nhân yếu ớt này sao? Khi Ma Chủ Cửu U giáng lâm, khi mọi thứ chìm trong biển lửa, cái gọi là ‘Nhân Đạo’ của ngươi sẽ trở thành tro bụi!”
“Ta dựa vào chính sự sống, dựa vào sự kết nối của nhân quả, dựa vào ý chí kiên cường của mỗi con người,” Tạ Trần đáp, không hề nao núng. “Ma Chủ Cửu U không thể phá hủy Nhân Đạo, bởi vì Nhân Đạo không phải là một pháp tắc bên ngoài, mà là một ngọn lửa bùng cháy từ bên trong mỗi chúng sinh. Khi không còn ai khao khát thành tiên bằng mọi giá, khi không còn ai chấp niệm vào sức mạnh vô nghĩa, thì Ma Chủ Cửu U sẽ không còn nơi để dung thân.”
Hắn nhìn lên bầu trời, ánh mắt như xuyên thấu cả không gian và thời gian. “Và chúng ta, những con người, phải là người kiến tạo một bình minh mới, không phải kéo dài hoàng hôn. Thiên Đạo đã hoàn thành sứ mệnh của nó. Giờ là lúc để nó tan rã, để nhường chỗ cho một kỷ nguyên khác, một kỷ nguyên của con người, do con người và vì con người.”
Lời Tạ Trần vang vọng, không chỉ trong quảng trường nhỏ bé này, mà còn như một tiếng sét đánh thẳng vào tai những tu sĩ đang đứng bao vây hắn. Các Trưởng Lão tiên môn đều biến sắc, khuôn mặt họ từ tức giận chuyển sang hoang mang tột độ. Chưa từng có ai dám nói ra những lời như vậy, dám công khai tuyên bố sự “chết” của Thiên Đạo và khước từ con đường tu tiên đã ăn sâu vào tín ngưỡng của họ. Họ cảm thấy bị xúc phạm, bị thách thức, nhưng sâu thẳm trong lòng, một hạt mầm nghi ngờ đã bắt đầu nảy nở.
***
Ánh nắng chiều tà bắt đầu dịu xuống, nhuộm một màu vàng cam lên khung cảnh Thôn Lạc Hồng. Cuộc đối đầu giữa Tạ Trần và các tu sĩ tiên môn đã kéo dài hơn nửa buổi, nhưng không một ai nhượng bộ. Liễu Thanh Phong và Bạch Phong vẫn giữ vẻ tức giận, nhưng họ không thể làm gì hơn. Dùng vũ lực tại một chốn phàm trần như thế này, đặc biệt là khi Tạ Trần đã trở thành một “điểm neo nhân quả” quan trọng, sẽ gây ra những hậu quả khôn lường, có thể đẩy nhanh sự sụp đổ của Thiên Đạo và tạo cơ hội cho Ma Chủ Cửu U. Hơn nữa, những lời nói của Tạ Trần, dù có vẻ “phản nghịch”, lại ẩn chứa một sự thật không thể chối cãi, khiến họ không thể hoàn toàn bác bỏ.
Liễu Thanh Phong thu kiếm về, ánh mắt hắn vẫn sắc lạnh, nhưng có thêm một tia bất lực. “Ngươi sẽ phải hối hận vì sự ngông cuồng này, Tạ Trần!” Giọng hắn nghiến răng. “Khi Ma Chủ Cửu U giáng lâm, khi thế giới này chìm vào hỗn loạn không thể vãn hồi, ngươi sẽ hiểu được sai lầm của mình!”
Bạch Phong cũng gật đầu, ánh mắt y đầy cảnh cáo. “Lời ngươi nói hôm nay, sẽ là bản án cho chính ngươi. Đừng nghĩ rằng Thiên Đạo sẽ dễ dàng buông tha cho kẻ dám mạo phạm nó. Hậu quả mà ngươi gánh chịu sẽ không chỉ dừng lại ở đây!”
Các vị Trưởng Lão tiên môn khác cũng để lại những lời đe dọa mơ hồ, những ánh mắt lạnh lẽo, đầy phẫn nộ và thất vọng. Họ không thể khuất phục Tạ Trần bằng lý lẽ, cũng không thể dùng vũ lực. Điều này khiến họ cảm thấy vô cùng bất lực.
Sau cùng, không nói thêm lời nào, Liễu Thanh Phong, Bạch Phong và các tu sĩ tiên môn khác đồng loạt bay vút lên trời. Linh khí cuồn cuộn một lần nữa xé toạc không khí, rồi nhanh chóng tan biến vào hư không, để lại Thôn Lạc Hồng trong sự tĩnh lặng đột ngột. Tiếng chim chóc vẫn còn sợ hãi chưa dám cất lên, nhưng không khí căng thẳng đã dần tan đi, nhường chỗ cho mùi khói bếp và hương hoa dại quen thuộc. Dân làng vẫn còn co rúm lại, nhưng ánh mắt họ bắt đầu hướng về Tạ Trần, người vẫn đứng đó, bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Tạ Trần đứng nhìn họ khuất dạng, ánh mắt sâu thẳm, không ai có thể đoán được hắn đang suy nghĩ gì. Gió nhẹ mơn man mái tóc đen dài của hắn. Hắn biết, sự phẫn nộ của các đại tông môn sẽ không dừng lại ở những lời đe dọa. Đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến dài hơi, một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh mà còn bằng niềm tin và lý tưởng. Ma Chủ Cửu U sẽ lợi dụng sự hỗn loạn này để hành động, và các tông môn cũ sẽ tìm mọi cách để cản trở con đường của hắn.
Hắn quay lại, ánh mắt chạm vào Lăng Nguyệt Tiên Tử. Nàng vẫn còn đứng đó, gương mặt tuyệt mỹ ẩn chứa một sự dao động sâu sắc. Từ ánh mắt sắc bén ban đầu, giờ đây có một sự mềm mại hơn, một sự thấu hiểu và cả một chút bối rối. Nàng đang đấu tranh giữa lý tưởng tu tiên đã ăn sâu và những lời lẽ thấu triệt của Tạ Trần, dần chấp nhận sự thật đau lòng về Thiên Đạo và con đường của mình. Sự kiên định của Tạ Trần đã gieo một hạt giống mới trong trái tim nàng.
Kế đến là Dương Quân, ánh mắt hắn rực cháy một ngọn lửa của lý tưởng mới. Sự bối rối ban đầu đã biến mất, thay vào đó là sự kiên quyết và lòng tin tưởng tuyệt đối vào con đường của Tạ Trần. Hắn đã chấp nhận triết lý 'Nhân Đạo', và giờ đây, hắn sẵn sàng cùng Tạ Trần đối mặt với mọi thử thách.
Mộ Dung Tuyết mỉm cười nhẹ nhàng, ánh mắt nàng ấm áp, đầy sự ủng hộ không lời. Tiểu Cửu, giờ đây đã chạy lại bên Tạ Trần, khẽ kéo ống tay áo hắn, ánh mắt tò mò và đầy tin cậy. Họ không cần Tạ Trần phải thốt ra lời nào, họ đã hiểu.
Tạ Trần mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng tràn đầy quyết tâm. Con đường đã chọn, không hối hận. Việc từ chối “thiên mệnh cũ” và tuyên bố “kỷ nguyên mới” chính là khởi đầu thực sự cho hành trình “tầm đạo nhân gian” của hắn. Một hành trình dài hơi, đầy thử thách, nhưng hắn không còn đơn độc. Hắn có những đồng minh, những người tin tưởng vào Nhân Đạo, và quan trọng nhất, hắn có một lý tưởng vững chắc. Bình minh cho một kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.