Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 450: Bình Minh Nhân Đạo: Viên Gạch Đầu Tiên

Thiên Đạo đã chết.

Sự thật ấy, dù được thốt ra từ miệng Vô Danh Tăng hay được Tạ Trần tự mình cảm nhận qua Nhân Quả Chi Nhãn, vẫn để lại một khoảng lặng đầy khắc khoải trong tâm hồn những người chứng kiến. Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ thiền thất, rải những vệt vàng mơ hồ lên nền gạch rêu phong của Phật Sơn Tự. Tiếng chuông chùa ngân vang một hồi dài, chậm rãi, trầm buồn mà thanh tịnh, như một lời tiễn biệt cho cái cũ, và một tiếng gọi thức tỉnh cho cái mới. Mùi hương trầm thoang thoảng, hòa quyện với mùi hoa sen tinh khiết từ hồ nước ngoài sân, tạo nên một bầu không khí linh thiêng, thoát tục, nhưng cũng tràn đầy sự tiếc nuối và hy vọng.

Trong ngôi thiền thất trang nghiêm, Tạ Trần vẫn ngồi đối diện Vô Danh Tăng, ánh mắt hắn dường như xuyên thấu cả thời gian và không gian, nhìn thấy những mảnh vỡ của một trật tự đã từng ngự trị vạn vật. Lăng Nguyệt Tiên Tử trong bộ bạch y thanh khiết, Dương Quân với vẻ thư sinh pha lẫn kiên nghị, và Mộ Dung Tuyết dịu dàng trong y phục xanh ngọc, tất cả đều hiện diện, chìm trong sự tĩnh lặng của riêng mình, nhưng ánh mắt không hẹn mà cùng hướng về Tạ Trần, về người phàm nhân đã dám thách thức ý chí của Thiên Đạo.

“Thiên Đạo tan rã, không phải là kết thúc, mà là sự trở về của vạn vật vào vòng luân hồi.” Vô Danh Tăng khẽ nói, giọng ông trầm ấm, thấu suốt như tiếng suối ngàn năm róc rách. Đôi mắt nhắm hờ của ông dường như có thể nhìn thấy mọi hạt bụi trong luân hồi sinh diệt. “Kẻ kiến tạo Nhân Đạo, không phải là chúa tể, mà là người dẫn đường cho mỗi hạt bụi tìm thấy giá trị của mình.”

Tạ Trần hít một hơi thật sâu, cảm nhận gánh nặng vô hình đang đè nặng lên đôi vai gầy của mình. Hắn đã hiểu rõ hơn ai hết về sự mục nát của Thiên Đạo, về nỗi sợ hãi tột cùng đã khiến nó cố gắng níu giữ quyền lực bằng mọi giá. Nhưng việc kiến tạo một con đường mới, một “Đạo” hoàn toàn khác, không dựa trên sức mạnh siêu phàm hay quy tắc lạnh lẽo, lại là một trách nhiệm khác hẳn, lớn lao hơn bội phần.

“Gánh nặng này... liệu có thể đặt lên vai phàm nhân nhỏ bé như ta?” Tạ Trần trầm giọng hỏi, câu hỏi không hẳn là sự nghi ngờ, mà là sự phản tư sâu sắc về giới hạn của bản thân. Hắn không có năng lực bay lượn trên trời, không thể hô phong hoán vũ, chỉ có một trí tuệ nhạy bén và một trái tim kiên định vào nhân tính.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, người từng là một trong những tinh anh của tiên môn, khẽ thở dài, âm thanh nhỏ đến mức gần như vô hình trong không gian tĩnh mịch. Nàng đã chứng kiến sự suy tàn của Thiên Đạo, đã cảm nhận sự “mất người” của chính bản thân và những đồng môn. Nàng biết, con đường cũ đã đi vào ngõ cụt. “Chúng ta đã thấy Thiên Đạo sụp đổ. Giờ là lúc chúng ta phải tự mình định nghĩa lại ý nghĩa của sự tồn tại.” Giọng nàng vẫn lạnh lùng, nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm không thể lay chuyển, một ngọn lửa hy vọng vừa được nhen nhóm trong băng giá. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt phư��ng sắc bén như muốn khắc ghi hình bóng phàm nhân này vào sâu thẳm tâm trí.

Dương Quân, với vẻ ngoài thư sinh nho nhã nhưng ẩn chứa nhiệt huyết sục sôi, đã tiến lên một bước. Hắn nắm chặt tay, ánh mắt tràn đầy lý tưởng. “Tạ huynh, ta nguyện theo chân huynh, dùng sức lực nhỏ bé của mình để xây dựng một thế giới mà không ai còn phải 'mất người' vì tu luyện.” Hắn đã từng khao khát tu tiên, từng tin vào sức mạnh và quyền năng. Nhưng giờ đây, những lời của Tạ Trần, những biến cố vừa qua, đã khiến hắn nhận ra giá trị thực sự không nằm ở cảnh giới, mà ở chính nhân tâm.

Tạ Trần lắng nghe từng lời, từng câu, ánh mắt hắn dần trở nên kiên định hơn, sự mơ hồ trong lòng tan biến như sương tan trước nắng. Hắn trao đổi ánh nhìn với các đồng minh, nhận thấy sự ủng hộ và quyết tâm không lay chuyển của họ. Trong khoảnh khắc ấy, hắn không còn cảm thấy đơn độc. Gánh nặng vẫn còn đó, nhưng đã được chia sẻ, được gánh vác bởi những con người cùng chung lý tưởng. Vô Danh Tăng khẽ gật đầu, một nụ cười an lạc hiện trên gương mặt gầy guộc của ông, như thể ông đã nhìn thấy trước tất cả. Ông không nói thêm, chỉ nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, để lại không gian cho những hạt mầm Nhân Đạo đầu tiên đâm chồi nảy lộc. Tạ Trần hiểu rằng, đây không phải là một chiến thắng huy hoàng, mà là khởi đầu của một hành trình gian nan, một cuộc kiến tạo vĩ đại, mà hắn, một phàm nhân, sẽ là nền móng. Hắn sẽ không tu tiên, nhưng hắn sẽ là người bảo vệ con đường cho nhân gian, con đường của một đời người bình thường, trọn vẹn, không chấp niệm.

***

Vài ngày sau, Thành Vô Song đã bắt đầu khôi phục lại phần nào sự náo nhiệt vốn có, nhưng những vết sẹo của Hư Vô Phong Bão vẫn còn hằn sâu. Những mái nhà đổ nát, những con đường nứt vỡ, và đặc biệt là ánh mắt lo âu, sợ hãi vẫn còn vương vấn trên gương mặt của phàm nhân. Tại một quán trà nhỏ ven đường ở Phố Thương Mại Kim Long, một nơi ít bị ảnh hưởng bởi cơn bão, Tạ Trần cùng các đồng minh của mình đang họp mặt. Tiếng rao hàng của thương nhân, tiếng bước chân hối hả, tiếng xe ngựa, và tiếng nhạc từ các tửu lầu đã bắt đầu vang vọng trở lại, nhưng vẫn có một sự dè dặt nhất định, như thể mọi người vẫn đang nín thở chờ đợi điều gì đó sắp xảy ra.

Tạ Trần, vẫn trong bộ áo vải bố cũ kỹ, trải một tấm bản đồ cũ kỹ trên mặt bàn gỗ đơn sơ. Hắn không có vẻ vội vã hay lo lắng, đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng chi tiết trên bản đồ, như đang tìm kiếm những sợi chỉ nhân quả vô hình. Bên cạnh hắn là Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Mộ Dung Tuyết, Bách Lý Hùng vạm vỡ, và Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu đang ngồi vắt vẻo trên ghế, đôi tai cáo trắng muốt khẽ ve vẩy, biểu thị sự tò mò của nàng.

“Nhân Đạo không phải là một pháp tắc cưỡng chế, mà là một sự lựa chọn.” Tạ Trần trầm giọng, ngón tay hắn khẽ chạm vào một điểm trên bản đồ, nơi có một ngôi làng nhỏ. “Chúng ta phải bắt đầu từ những điều nhỏ nhất, từ chính con người, từ việc giúp đỡ họ tìm lại niềm tin vào cuộc sống bình thường.” Hắn không muốn tạo ra một Thiên Đạo mới, một bộ quy tắc mới để trói buộc nhân gian. Hắn muốn gieo mầm cho một sự hiểu biết, một sự giác ngộ tự thân.

Mộ Dung Tuyết, người luôn có cái nhìn thực tế, khẽ nhíu mày. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi buồn khó tả khi nhìn vào sự tàn phá. “Sự hỗn loạn vẫn còn, Tạ Trần. Các tàn dư của Thiên Đạo, những kẻ lợi dụng thời cơ, và cả Ma Chủ Cửu U... chúng ta cần một kế hoạch cụ thể để bảo vệ những gì chúng ta đang xây dựng.” Nàng không hoài nghi lý tưởng của Tạ Trần, nhưng nàng hiểu rõ những hiểm nguy đang rình rập. Cái chết của Thiên Đạo không có nghĩa là thế giới đã an bình. Ngược lại, nó có thể là khởi đầu cho một kỷ nguyên hỗn loạn hơn.

Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, ánh mắt kiên nghị, đập nhẹ nắm đấm xuống bàn. “Cứ giao việc bảo vệ cho ta. Quân đội phàm nhân sẽ sẵn sàng theo mệnh lệnh của huynh.” Giọng hắn trầm hùng, đầy khí phách. Hắn là một người của hành động, không nhiều lời triết lý, nhưng lòng trung thành và ý chí bảo vệ nhân gian của hắn là không thể nghi ngờ. Hắn đã nhìn thấy Tạ Trần, một phàm nhân, đứng vững trước Bạch Vô Thường, và điều đó đã đủ để hắn đặt trọn niềm tin.

Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu, với đôi tai trắng muốt và chiếc đuôi lông mềm mại, đột nhiên lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy tinh quái. “Tiểu Cửu sẽ đi thăm dò tin tức! Ai dám làm hại Nhân Đạo, Tiểu Cửu sẽ mách Tạ Trần!” Nàng không ngu ngốc, nàng hiểu được sự nguy hiểm của Ma Chủ Cửu U và những thế lực ngầm khác. Hơn nữa, việc được Tạ Trần tin tưởng giao phó nhiệm vụ khiến nàng cảm thấy mình thực sự hữu dụng, không chỉ là một yêu tinh đáng yêu.

Tạ Trần gật đầu, phác thảo một hệ thống “liên kết nhân gian” ban đầu. Hắn không vẽ ra những trận pháp hùng vĩ hay những cấm chế kinh người, mà là một mạng lưới những ngôi làng, những thành trấn, những cá nhân nguyện ý sống một cuộc đời bình thường, giữ trọn nhân tính. Hắn kêu gọi các đồng minh tập trung vào việc khôi phục trật tự xã hội, y tế, và giáo dục. “Chúng ta cần xây dựng lại lòng tin, sự đoàn kết. Không phải bằng quyền năng, mà bằng sự sẻ chia, bằng tình người.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử suy tư, rồi đề xuất: “Kiến thức của tiên môn, những phương pháp chữa bệnh, những kỹ thuật canh tác, có thể hỗ trợ phàm nhân một cách không can thiệp vào 'nhân tính' của họ. Chúng ta sẽ truyền dạy, không phải ban phát quyền năng.” Nàng hiểu rằng, việc trao sức mạnh tuyệt đối cho phàm nhân có thể lặp lại sai lầm của Thiên Đạo. Nhưng việc cung cấp tri thức, phương pháp để họ tự cường, lại là một con đường khác, phù hợp với Nhân Đạo.

Dương Quân gật đầu đồng tình, ánh mắt hắn sáng lên. “Chúng ta sẽ là những người truyền lửa, chứ không phải những kẻ nắm giữ lửa.”

Nhìn những người đồng hành đang hăm hở thảo luận, Tạ Trần khẽ mỉm cười. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, đầy rẫy hiểm nguy. Ma Chủ Cửu U sẽ lợi dụng sự suy yếu của Thiên Đạo để thực hiện kế hoạch cuối cùng của hắn, có thể là một cuộc tấn công lớn vào thế giới này khi nó yếu ớt nhất. Hắn cũng hiểu rằng, việc thay đổi nhận thức và niềm tin đã ăn sâu c��a phàm nhân và tu sĩ về “đạo” và “sức mạnh” sẽ không hề dễ dàng. Nhưng nhìn những gương mặt đầy quyết tâm này, hắn cảm thấy một niềm hy vọng mãnh liệt. Hắn sẽ không đơn độc.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả Thôn Lạc Hồng. Nơi đây, những ngôi nhà gỗ đơn giản, mái rơm, tường đất vẫn còn in hằn dấu vết của trận bão Hư Vô, nhưng không khí đã trở nên trong lành, gió nhẹ mơn man, mang theo mùi đất ẩm và cỏ cây. Tiếng chim hót ríu rít trên những cành cây đã bắt đầu xanh tươi trở lại, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách và tiếng trẻ con nô đùa, tạo nên một bản giao hưởng của sự hồi sinh.

Tạ Trần, cùng các đồng minh, không dùng bất kỳ phép thuật hay công pháp nào. Hắn chỉ dùng trí tuệ và sự khéo léo để hướng dẫn người dân dựng lại nhà cửa, sửa sang lại những mảnh ruộng bị tàn phá. Hắn giúp một cụ già sửa lại mái nhà, lắng nghe những câu chuyện đời thường về mùa màng, về con cháu, về nỗi lo toan của cuộc sống. Những câu chuyện ấy, tuy nhỏ bé, nhưng lại là những viên gạch vững chắc ��ầu tiên của Nhân Đạo mà hắn đang kiến tạo.

Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên và đôi mắt to tròn lanh lợi, chạy đến bên Tạ Trần, tay cầm một bông hoa dại màu tím biếc. Khuôn mặt bé bỏng rạng rỡ một nụ cười hồn nhiên. “Anh Tạ Trần ơi, nhìn bông hoa này đẹp không? Nó lại nở rồi! Cây cối không chết đâu!”

Tạ Trần nhẹ nhàng xoa đầu Tiểu Hoa, nụ cười hiếm hoi nở trên môi hắn, ấm áp như ánh hoàng hôn. Hắn cúi xuống, ngắm nhìn bông hoa nhỏ bé đang vươn mình khoe sắc. Trong khoảnh khắc ấy, hắn không dùng Nhân Quả Chi Nhãn để tính toán vận mệnh, mà để cảm nhận sự kết nối giữa con người và thiên nhiên đang dần phục hồi. Sự sống, dẫu mong manh, vẫn luôn tìm được cách để vươn lên, để nở hoa, để tiếp nối. Đó chính là bản chất của luân hồi, của sự tồn tại.

Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng từ xa quan sát Tạ Trần. Nàng đã từng thấy hắn đối mặt với những thế lực hùng mạnh nhất, đã thấy hắn dùng trí tuệ để phá giải những phép tắc tưởng chừng không thể lay chuyển. Nhưng giờ đây, nhìn hắn bình thản giúp đỡ những phàm nhân, nhìn hắn mỉm cười với một cô bé nhỏ, nàng chợt hiểu sâu sắc hơn về con đường mà hắn đang chọn. “Đây mới là 'đạo' thực sự...” Nàng khẽ thì thầm, giọng nói như tan vào gió. “Không phải là sự siêu thoát, mà là sự hòa nhập. Không phải là sự siêu phàm, mà là sự trọn vẹn trong bình dị.”

Dương Quân, Bách Lý Hùng, Mộ Dung Tuyết, và cả Hồ Ly Nữ Tiểu Cửu cũng không đứng yên. Dương Quân giúp người dân khơi thông dòng suối, Bách Lý Hùng dùng sức mạnh của mình để di chuyển những tảng đá lớn, Mộ Dung Tuyết tỉ mỉ hướng dẫn cách trồng trọt, chữa trị những vết thương nhỏ, còn Tiểu Cửu thì lanh lợi giúp nhặt nhạnh những vật dụng bị gió bão cuốn đi. Mỗi người một việc, họ không còn là những tu sĩ cao ngạo hay những chiến binh quyền năng, mà là những con người bình thường, cùng nhau kiến tạo.

Tạ Trần ngước nhìn trời xanh, ánh mắt sâu thẳm, chứa đựng cả gánh nặng và hy vọng. Hắn cảm nhận được rằng, Thiên Đạo cũ tuy đã suy yếu đến tột cùng, nhưng có thể vẫn còn những tàn dư cuối cùng, những ý chí vô hình sẽ ảnh hưởng đến thế giới này. Con đường Nhân Đạo vừa mở ra, dài hun hút trước mắt hắn, nhưng không còn là con đường cô độc. Hắn có những đồng minh, có những phàm nhân ngây thơ như Tiểu Hoa, và quan trọng nhất, hắn có một lý tưởng vững chắc. Hắn, một phàm nhân, sẽ từng bước kiến tạo nên bình minh cho một kỷ nguyên mới, nơi giá trị của sự sống không cần đến ánh hào quang của tiên nhân, mà rực rỡ từ chính nội tại của mỗi con người.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free