Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 234: Chân Tướng Phơi Bày: Lý Lẽ Người Phàm Thách Thức Đạo Tiên

Thành Vô Song rung chuyển dữ dội. Không phải là những chấn động nhẹ nhàng như cơn giận của đất trời, mà là một sự giày vò nghiền nát, một cơn đau xé toạc linh hồn của một sinh mệnh khổng lồ. Từ trung tâm khe nứt không gian, nơi luồng hắc ám của Ma Chủ Cửu U bị Tạ Trần dẫn dụ vào, một thực thể khổng lồ đang dần thành hình, như một vết thương lở loét của thế giới. Nó không có hình hài rõ ràng, chỉ là một khối vật chất đen kịt không ngừng biến đổi, uốn lượn và phình to, nuốt chửng ánh sáng và hy vọng. Những đường nứt lớn chạy dọc theo các bức tường thành kiên cố, như những mạch máu bị vỡ, phơi bày cốt lõi đá xanh trơ trụi. Pháp trận phòng ngự, vốn là niềm kiêu hãnh của Thành Vô Song, giờ đây chỉ còn lay lắt những ánh sáng mờ nhạt, như ngọn nến trước giông bão, lung lay và chực tắt. Tiếng la hét hoảng loạn của phàm nhân hòa cùng tiếng gầm thét tuyệt vọng của binh sĩ, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hủy diệt.

Thực thể khổng lồ vươn một xúc tu đen kịt, không phải bằng xương bằng thịt mà bằng thuần túy năng lượng hỗn loạn, đập mạnh xuống một phần tường thành. Âm thanh long trời lở đất vang lên, gạch đá vỡ vụn, bụi mù bốc lên cuồn cuộn, nuốt chửng mọi thứ trong tầm mắt. Một đoạn tường thành sụp đổ, để lộ ra khoảng trống chết chóc, nơi những sinh linh đang cố gắng chạy trốn. Ma khí nồng đặc như mực chảy lan, nhuộm đen cả bầu trời, khiến ánh sáng ban ngày trở nên u ám và ảm đạm. Gió rít mạnh, mang theo mùi khói bụi, mùi lưu huỳnh nồng nặc và cả mùi máu tanh đã bắt đầu lan ra từ những khu vực bị tàn phá.

Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, khuôn mặt vuông vức đầy nghị lực, vẫn đứng vững như một ngọn núi đá. Ánh mắt kiên nghị của hắn quét qua chiến trường, đôi tay siết chặt chuôi trường đao. "Quân đoàn Thiết Huyết! Lấp đầy chỗ trống! Cung nỏ thủ chuẩn bị! Bắn!" Giọng nói trầm hùng của hắn vang vọng giữa tiếng gầm thét và đổ nát, cố gắng truyền đi mệnh lệnh và giữ vững tinh thần cho binh sĩ. Những cung thủ phàm nhân, dù run rẩy, vẫn giương cung tên tẩm độc, những nỏ máy khổng lồ bắn ra những mũi tên thép rít gió, cố gắng làm chậm bước tiến của thực thể. Tuy nhiên, trước sức mạnh nguyên thủy của khối hỗn loạn đó, mọi nỗ lực dường như chỉ là muối bỏ bể. Những mũi tên va vào thân thể đen kịt của nó mà không để lại bất kỳ dấu vết nào, như thể chúng chỉ là những hạt bụi vô hình.

Không xa Bách Lý Hùng, Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc, gương mặt dịu dàng thường ngày giờ đây đanh lại vì lo lắng. Nàng cùng Dương Quân và các tu sĩ trẻ khác đang dốc toàn lực thi triển pháp thuật. Những luồng linh lực ngũ sắc bay vút lên, cố gắng tạo ra những kết giới phòng ngự, những đòn tấn công thanh tẩy, nhưng tất cả đều bị nuốt chửng bởi khối đen kịt hỗn loạn. Dương Quân, mặc đạo bào lam nhạt, tuấn tú nhưng ánh mắt đầy quyết tâm, vung kiếm, từng đạo kiếm khí rực sáng chém vào thực thể, cố gắng mở đường cho phàm nhân rút lui. "Kết trận! Duy trì phòng ngự! Đừng để chúng tiến vào nội thành!" Giọng nói của hắn, tuy không trầm hùng như Bách Lý Hùng, nhưng cũng đầy dứt khoát và nhiệt huyết.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây lộ rõ vẻ căng thẳng. Nàng đứng ở một vị trí cao hơn, bạch y bay phấp phới trong gió ma khí, thanh Bích Lạc Kiếm trong tay nàng sáng rực như một vì sao băng. Từng đạo kiếm quang băng hàn của nàng chém xuống, cố gắng cắt lìa những xúc tu của thực thể, nhưng hiệu quả cũng không đáng kể. Nàng biết, thực thể này không phải là thứ có thể bị tiêu diệt bằng sức mạnh đơn thuần. Nó là sự phản ứng, là bản chất của một Thiên Đạo đã suy tàn, một sự tồn tại vượt ra ngoài phạm trù tu vi thông thường. Trong sâu thẳm tâm trí, nàng cảm thấy một sự bất lực lớn dần, một sự hoài nghi về con đường tu tiên mà nàng đã theo đuổi bấy lâu nay. Nàng đã từng chứng kiến Tạ Trần vạch trần bản chất của Thiên Đạo, và giờ đây, trước mắt nàng, hiện thân của sự thật đó đang tàn phá thế giới.

Tạ Trần, thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt, đứng ở một vị trí chiến lược trên một tòa tháp canh còn nguyên vẹn. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, không bị gió ma khí làm rối loạn. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, không chút hoảng loạn. Hắn không thi triển bất kỳ pháp thuật nào, không vung kiếm hay ra đao, nhưng sự hiện diện của hắn lại là một điểm tựa vững chắc giữa biển lửa hỗn loạn. ‘Nhân Quả Luân Bàn’ trong tâm trí hắn vẫn quay cuồng không ngừng, không chỉ để thấu hiểu mà còn để định hình. Hắn nhìn thực thể khổng lồ đang tàn phá, nhìn sự tuyệt vọng của phàm nhân, sự bất lực của tu sĩ, và cả sự hả hê điên cuồng của Ma Chủ Cửu U đang đứng từ xa, thân hình cường tráng, đôi mắt đỏ rực như máu. Ma Chủ gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy uy quyền và mỉa mai, như muốn nhấn chìm tất cả vào sự hủy diệt mà hắn tin là con đường tái sinh.

Tạ Trần biết, đây là một cuộc chiến không thể thắng bằng sức mạnh thu��n túy. Thực thể đó là một phản lực của Thiên Đạo, một hiện thân của sự suy tàn và hỗn loạn mà chính các tu sĩ đã góp phần tạo nên. Phải tìm ra một cách khác, một cách để phá vỡ cục diện này, không phải bằng vũ lực, mà bằng sự thật. Hắn đã thấy, đã hiểu về cái giá của Thiên Đạo, về ‘giao ước’ cổ xưa. Và giờ là lúc để phơi bày nó.

Trong lúc hỗn loạn tột độ, một luồng áp lực mạnh mẽ đột ngột hạ xuống gần vị trí của Tạ Trần, không phải từ thực thể khổng lồ, mà là từ một tu sĩ. Liễu Thanh Phong, thanh tú, dáng người cao gầy, mắt sáng như sao, nhưng giờ đây ánh lên vẻ phẫn nộ và khinh miệt, xuất hiện như một bóng ma. Hắn mặc trường bào trắng muốt, thanh Bích Lạc Kiếm vắt ngang lưng, toát ra vẻ chính trực nhưng ẩn chứa sự tự phụ. Hắn không nhìn thực thể khổng lồ đang hoành hành, mà ánh mắt hắn lại găm chặt vào Tạ Trần, như thể Tạ Trần mới là mối họa lớn nhất. Hắn không tin vào những gì đang diễn ra, hắn không tin rằng phàm nhân có thể làm được điều gì đó thay đổi cục diện, và hắn càng không tin vào một kẻ phàm nhân như Tạ Trần. Hắn cho rằng Tạ Trần đang lợi dụng tình hình để làm loạn trật tự, gây thêm hỗn loạn cho thế giới đã vốn đang chao đảo.

"Tạ Trần! Kẻ phàm nhân như ngươi, dám mưu đồ gì giữa đại kiếp này?!" Giọng nói của Liễu Thanh Phong vang lên, mang theo tu vi cường đại, chấn động cả không gian xung quanh, cố gắng áp chế Tạ Trần. "Ngươi đang phá hoại trật tự, gây thêm hỗn loạn! Những chỉ dẫn của ngươi đã khiến trận pháp bị xuyên thủng! Hãy lui lại, để tiên môn chúng ta lo liệu đại sự! Đây không phải là nơi cho kẻ phàm tục như ngươi được phép ngông cuồng!" Khuôn mặt hắn vặn vẹo vì giận dữ, ánh mắt hắn như muốn xuyên thủng Tạ Trần. Hắn phóng ra một luồng áp lực vô hình, một sức mạnh vô hình từ tu vi của hắn, cố gắng ép Tạ Trần quỳ xuống, buộc hắn phải nhận ra vị trí thấp kém của một phàm nhân trước mặt một tu sĩ chân chính. Luồng áp lực đó đủ để khiến những phàm nhân bình thường phải thổ huyết, những tu sĩ cấp thấp phải run rẩy.

Nhưng Tạ Trần vẫn đứng thẳng, không hề nao núng. Dáng người gầy gò của hắn như một cây tùng bách giữa phong ba bão táp, không hề cúi đầu. Đôi mắt sâu thẳm của hắn bình tĩnh nhìn thẳng vào Liễu Thanh Phong, như một hồ nước tĩnh lặng phản chiếu cơn giận dữ của đối phương. Hắn không tránh né, không phản kháng bằng sức mạnh, mà chỉ bằng sự kiên định của ý chí.

"Trật tự mà ngươi nói là gì?" Tạ Trần đáp lại, giọng nói trầm, điềm tĩnh, nhưng lại mang một sức nặng không thể xem thường. Nó không ồn ào, nhưng lại xuyên thẳng vào tâm trí người nghe, buộc họ phải suy ngẫm. "Là trật tự đã tạo ra kiếp nạn này, hay trật tự bảo vệ những kẻ đang 'mất người' vì ảo ảnh sức mạnh?" Hắn nói, không chút sợ hãi, không chút do dự. "Trật tự đó đã từng là gì? Là sự an bình hay là sự chấp nhận của những kẻ không bao giờ được phép chạm đến linh khí, không bao giờ được phép hiểu biết về đại đạo? Là sự im lặng của phàm nhân để đổi lấy sự tồn tại của tiên nhân, hay là sự hy sinh của chính nhân tính để duy trì một ảo ảnh?"

Liễu Thanh Phong cứng họng, nét mặt giận dữ càng thêm vặn vẹo. Hắn chưa bao giờ gặp một phàm nhân nào dám nói chuyện với hắn bằng giọng điệu đó, bằng những lời lẽ thách thức đạo lý tu tiên mà hắn đã tôn thờ cả đời. Hắn muốn phản bác, nhưng những lời của Tạ Trần lại chạm vào một nơi sâu thẳm trong tâm trí hắn, nơi mà những nghi ngờ đã từng le lói.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, người vừa hạ cánh gần đó cùng Dương Quân sau khi cố gắng đẩy lùi một đợt tấn công của thực thể, chứng kiến cảnh tượng này. Nàng định can thiệp để ngăn cản Liễu Thanh Phong, nhưng những lời của Tạ Trần đã khiến nàng khựng lại. Đôi mắt phượng của nàng nhìn Tạ Trần, rồi nhìn Liễu Thanh Phong, và cuối cùng, nhìn vào khối hỗn loạn khổng lồ đang tiếp tục tàn phá Thành Vô Song. Nàng cảm nhận được sự thật trong lời Tạ Trần, một sự thật mà bấy lâu nay nàng đã cố gắng chôn vùi. Dương Quân, đứng cạnh Lăng Nguyệt, ánh mắt hắn đầy hiếu kỳ và ngưỡng mộ nhìn Tạ Trần. Hắn biết Tạ Trần không bao giờ nói những lời vô nghĩa, và chắc chắn có một hàm ý sâu xa đằng sau câu hỏi đó. Mộ Dung Tuyết, tay đặt lên chuôi kiếm, sẵn sàng bảo vệ Tạ Trần nếu Liễu Thanh Phong có bất kỳ hành động thái quá nào. Nàng cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, nhưng cũng cảm nhận được sự kiên định của Tạ Trần.

"Ngươi... ngươi dám!" Liễu Thanh Phong gầm lên, tu vi trên người hắn bùng phát mạnh mẽ hơn, những luồng linh khí vô hình như những lưỡi dao sắc bén cắt vào không khí. "Đó là đại đạo! Là quy luật trời đất! Là căn cơ của sự tồn tại! Kẻ phàm nhân như ngươi sao có thể hiểu được! Ngươi chỉ là đang lợi dụng sự hỗn loạn để gây thêm chia rẽ! Ngươi muốn hủy hoại những gì còn sót lại của trật tự này sao?!" Hắn muốn dùng quyền năng để áp chế, dùng uy thế tu sĩ để dập tắt những lời lẽ của Tạ Trần, nhưng Tạ Trần vẫn như một bức tường thành kiên cố, không thể bị lung lay.

Tạ Trần khẽ cười, một nụ cười nhạt nhẽo nhưng đầy thâm ý. Hắn không phản bác trực tiếp, mà ánh mắt hắn lại xuyên thấu tâm can Liễu Thanh Phong, như thể nhìn thấu mọi chấp niệm, mọi ảo ảnh mà hắn đang bám víu. "Ngươi có nghĩ rằng, chính cái 'trật tự' mà ngươi tôn thờ, chính cái 'đại đạo' mà ngươi bám víu, mới là nguyên nhân sâu xa của mọi hỗn loạn này không?" Giọng hắn vẫn trầm tĩnh, nhưng từng lời lại như những mũi kim sắc bén, đâm thẳng vào trái tim của Liễu Thanh Phong. "Ngươi có nghĩ rằng, cái giá của 'trật tự' đó, không phải là sự an bình vĩnh cửu, mà là sự 'mất người' của chính các ngươi? Là sự biến chất của nhân tính, là sự lãng quên nguồn cội, để đổi lấy một chút quyền năng hão huyền?"

Tia sáng yếu ớt của mặt trời, như một lời đáp trả, bất chợt xuyên qua khe mây dày đặc ma khí, chiếu rọi vào gương mặt Tạ Trần, khiến vẻ gầy gò của hắn trở nên thanh thoát và kiên định đến lạ thường. Ánh sáng đó cũng chiếu vào Liễu Thanh Phong, làm nổi bật sự giằng xé trong ánh mắt hắn. Hắn lùi lại một bước, nét mặt biến sắc. Từ giận dữ tột cùng, biểu cảm của hắn chuyển sang bàng hoàng, sau đó là nghi ngờ, và cuối cùng là một sự dao động sâu sắc. Những lời của Tạ Trần, không chỉ là những câu hỏi, mà là cả một sự thật tr��n trụi, một sự thật mà hắn đã cố gắng phủ nhận bấy lâu nay. Hắn nhớ lại những tu sĩ cấp cao, những vị trưởng lão, những người đã từng là biểu tượng của đạo lý, nhưng cuối cùng lại trở nên lạnh lùng, vô cảm, chỉ còn lại sự cố chấp vào tu vi và quyền năng. Phải chăng, đó chính là cái giá của sự 'thành tiên' mà Tạ Trần đã nhắc đến?

"Thiên Đạo không khai sinh sự phân biệt Tiên Phàm để ban phước, mà là một giao ước..." Tạ Trần tiếp tục, giọng nói của hắn như một dòng suối ngầm chảy qua những tảng đá cằn cỗi, từ từ làm mềm đi những chấp niệm cứng nhắc. "Một sự hy sinh thầm lặng của phàm nhân để đổi lấy sự ổn định. Ngươi có biết, cái giá của sự 'ổn định' đó là gì không, Liễu Thanh Phong? Là việc vĩnh viễn tước đoạt quyền được tu luyện, quyền được tiếp cận linh khí của đa số, để một số ít có thể đạt tới đỉnh cao, để duy trì một Thiên Đạo đang dần suy kiệt."

Hắn nhắm mắt lại một khắc, như đang hồi tưởng lại tầm nhìn Thượng Cổ mà hắn đã chứng kiến. "Mỗi khi một tu sĩ 'mất người', đó không phải là sự tiến hóa, sự siêu thoát như các ngươi vẫn tưởng. Mà đó là cái giá của một lời thề bị lãng quên, một giao ước bị phá vỡ. Thiên Đạo, trong bản chất nguyên thủy của nó, không hề ban phước cho sự phân biệt. Nó chỉ là một cơ chế cân bằng. Và khi sự cân bằng đó bị phá vỡ, khi con người tham lam muốn chiếm đoạt tất cả linh khí, muốn độc quyền con đường trường sinh, thì cái giá phải trả chính là sự tha hóa của nhân tính, là sự xuất hiện của những thực thể hỗn loạn như thế kia, như một phản ứng tự nhiên của thế giới, một lời cảnh báo từ chính Thiên Đạo."

Lời nói của Tạ Trần, không phải là một bài diễn thuyết hùng hồn, mà là một sự phơi bày chân tướng lạnh lùng và tàn nhẫn. Nó không chỉ làm rung chuyển Liễu Thanh Phong, mà còn khiến Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân lộ rõ vẻ chấn động. Trong đầu Lăng Nguyệt Tiên Tử, một dòng suy nghĩ hỗn loạn hiện lên: *Giao ước... cái giá... chẳng lẽ... tất cả những gì chúng ta tin tưởng bấy lâu nay... đều là một sự lầm lạc?* Nàng đã từng chứng kiến quá nhiều tu sĩ 'mất người', đã từng cảm thấy sự lạnh lẽo trong chính con đường tu tiên của mình. Những lời của Tạ Trần như gáo nước lạnh tạt vào mặt nàng, nhưng cũng như một tia sáng yếu ớt soi rọi vào vực sâu nghi ngờ trong tâm hồn.

Dương Quân thì không giấu được vẻ kinh ngạc. Hắn đã luôn tin vào chính nghĩa, vào lý tưởng của tu sĩ là bảo vệ nhân gian. Nhưng giờ đây, những lời của Tạ Trần lại cho thấy một bức tranh hoàn toàn khác, một sự thật đau lòng mà hắn chưa từng nghĩ tới. Hắn nhìn Tạ Trần, rồi nhìn Liễu Thanh Phong, và một sự quyết tâm lớn dần trong mắt hắn. Nếu lời Tạ Trần là thật, thì con đường của hắn phải là bảo vệ nhân tính, chứ không phải là mù quáng tin vào một Thiên Đạo đã suy tàn.

Mộ Dung Tuyết, đứng sau Tạ Trần, ánh mắt nhìn hắn đầy ngưỡng mộ. Nàng đã luôn tin tưởng vào trí tuệ của Tạ Trần, và giờ đây, nàng cảm nhận được sự thật sâu sắc trong từng lời nói của hắn. Cái giá của sự sống, của nhân tính, chưa bao giờ là rẻ, nhưng giờ đây, Tạ Trần đang vạch ra một con đường ��ể trả cái giá đó mà không cần phải hy sinh chính mình cho những giáo điều cũ kỹ.

Liễu Thanh Phong lùi thêm một bước nữa, vẻ mặt hắn giờ đây không còn sự giận dữ hay khinh miệt, mà là sự trống rỗng, sự bàng hoàng tột độ. "Ngươi... ngươi nói bậy! Đó là đại đạo! Là quy luật trời đất! Ngươi... ngươi đang phá hoại niềm tin!" Hắn cố gắng phản bác, nhưng giọng nói của hắn đã yếu ớt, không còn sự tự tin và uy quyền như trước. Những lời của Tạ Trần đã gieo một hạt giống nghi ngờ vào sâu thẳm tâm hồn hắn, khiến nền tảng niềm tin của hắn lung lay dữ dội. Hắn nhìn thực thể khổng lồ đang tiếp tục tàn phá, nhìn những tu sĩ đang vô vọng chống đỡ, và một câu hỏi lớn dấy lên trong tâm trí hắn: *Phải chăng, chính chúng ta, những kẻ tự xưng là bảo vệ Thiên Đạo, mới là những kẻ đang phá hoại nó?*

Ma Chủ Cửu U, từ xa, dường như cũng cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. Hắn nhìn Liễu Thanh Phong với vẻ chế giễu, nhưng ánh mắt hắn cũng thoáng qua một tia bối rối, như thể những lời của Tạ Trần đã chạm đến một bí mật mà chính hắn cũng không muốn bị phơi bày. Hắn gầm lên một tiếng, ra lệnh cho thực thể khổng lồ đẩy nhanh tốc độ tàn phá, như muốn nhấn chìm mọi lý lẽ, mọi sự thật vào trong hỗn loạn.

Tuy nhiên, lời nói của Tạ Trần đã được gieo. Nó đã gieo vào tâm trí của Liễu Thanh Phong, của Lăng Nguyệt Tiên Tử, của Dương Quân, và của cả những phàm nhân và tu sĩ trẻ đang lắng nghe. Cuộc chiến không chỉ là giành giật sự sống, mà còn là giành giật lại ý nghĩa của sự tồn tại, của con người, khỏi những xiềng xích vô hình của Thiên Đạo. Dù cho trước mặt là một thực thể khổng lồ mang theo sức mạnh hủy diệt, dù cho Ma Chủ Cửu U đang cuồng nộ, Tạ Trần vẫn tin rằng, nhân gian sẽ tìm thấy con đường của riêng mình. Và con đường đó, bắt đầu từ việc thấu hiểu sự thật, từ việc phá bỏ những ảo ảnh đã tồn tại hàng vạn năm. Liễu Thanh Phong, với gương mặt tái nhợt, đôi mắt mất hồn, vẫn đứng đó, giữa cảnh đổ nát và hỗn loạn, như một bức tượng đá vừa nghe được lời phán xét cuối cùng, bàng hoàng trước chân tướng của "Thiên Đạo" mà hắn đã dâng hiến cả cuộc đời. Niềm tin của hắn, giờ đây, đã vỡ tan thành từng mảnh.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free