Nhân gian bất tu tiên - Chương 233: Hùng Tuyết Hợp Bích: Phàm Nhân Phản Công, Tiên Môn Rúng Động
Thành Vô Song rung chuyển dữ dội, không phải bởi địa chấn, mà bởi một cơn thủy triều vô hình của năng lượng. Từ khe nứt khổng lồ trên không trung, một luồng linh lực nguyên thủy cuồng bạo, mang theo sức mạnh của sự hỗn loạn và nguyên thủy, phun trào như thác lũ. Nó không chỉ là linh khí đơn thuần, mà là bản chất của một kỷ nguyên xa xưa, một sự phẫn nộ thầm lặng của Thiên Đạo khi bị vạch trần và lung lay. Các pháp trận bảo hộ quanh thành Vô Song lập tức phát sáng rực rỡ, nhưng cũng lập tức xuất hiện những vết rạn nứt chằng chịt, như thể đang gồng mình chống đỡ sức nặng của cả một thế giới sắp sụp đổ. Những tòa nhà cao ngất, từng là biểu tượng của sự phồn thịnh, giờ đây run rẩy bần bật, những viên gạch đá rơi lả tả như những giọt nước mắt của một nền văn minh đang hấp hối. Khói bụi mịt mù cuộn lên từ những con phố, hòa cùng ánh sáng xanh tím kỳ dị từ khe nứt, tạo nên một khung cảnh vừa bi tráng vừa đáng sợ.
Trên một điểm cao nhất của tường thành, nơi một tháp canh đã bị hư hại nặng nề, Tạ Trần đứng đó, thân hình gầy gò của hắn dường như nhỏ bé trước sự hung hãn của tự nhiên. Thế nhưng, khí tức toát ra từ hắn lại tĩnh lặng đến lạ lùng, như một tảng đá giữa dòng thác lũ. Đôi mắt hắn, vốn đã sâu thẳm, giờ đây còn ánh lên một thứ ánh sáng kỳ lạ, như thể chứa đựng cả một vũ trụ đang vận hành. Đó là ánh sáng của “Nhân Quả Chi Nhãn” đã được tẩy luyện, đã chạm vào Thiên Đạo Chi Nguyên, giờ đây không chỉ nhìn thấu mà còn có thể định hình. Hắn không hề né tránh luồng linh lực cuồng bạo đang ập tới, ngược lại, hắn dường như đang lắng nghe, đang cảm nhận từng sợi tơ hỗn loạn trong dòng chảy ấy.
“Luồng lực này không phải để hủy diệt, mà là để... tái tạo,” Tạ Trần trầm giọng nói, âm thanh của hắn bị nhấn chìm một phần bởi tiếng gào thét của gió và tiếng nổ của pháp trận, nhưng vẫn đủ để những người đứng gần đó nghe rõ. Hắn không nói với ai cụ thể, mà như tự nói với chính mình, hoặc nói với một ý thức cao hơn mà chỉ hắn có thể cảm nhận. “Chúng ta phải dẫn dắt nó, Hùng tướng quân, Tuyết cô nương. Hãy biến sự hỗn loạn của chúng thành vũ khí của chúng ta.”
Bách Lý Hùng, với gương mặt phong trần và ánh mắt kiên nghị, không một chút nghi ngờ. Hắn đã chứng kiến quá nhiều điều phi thường từ thư sinh này. Dù chiến bào đã rách nát, dính đầy bùn đất và máu khô, nhưng khí thế của một vị tướng lĩnh vẫn không suy suyển. Hắn gật đầu kiên quyết, bàn tay nắm chặt chuôi kiếm bên hông. “Rõ! Xin công tử chỉ giáo.”
Mộ Dung Tuyết, dù nét mặt vẫn còn vương vẻ ưu tư của một y sư chứng kiến quá nhiều sinh ly tử biệt, nhưng ánh mắt nàng đã tràn đầy kiên cường. Y phục xanh ngọc của nàng đã phai màu bởi bụi khói, nhưng khí chất thanh tao vẫn còn đó. Nàng hiểu lời của Tạ Trần không chỉ là chiến thuật, mà còn là một triết lý sâu xa. “Chúng ta sẽ làm theo lời ngài, Tạ công tử.”
Tạ Trần đưa tay chỉ về phía khe nứt, nơi linh lực nguyên thủy đang cuộn trào mạnh nhất. “Luồng lực này là ‘phản lực’ của Thiên Đạo, là sự hỗn loạn khi trật tự cũ bị lung lay. Ma Chủ Cửu U muốn lợi dụng nó để phá hủy, nhưng hắn không hiểu, sự hỗn loạn này cũng có ‘bản năng’ của riêng nó. Nó phản kháng mọi sự kiểm soát, mọi sự lợi dụng. Chúng ta sẽ không cố gắng trấn áp hoàn toàn, mà sẽ ‘dẫn dụ’ nó.” Hắn khẽ nhếch môi, một nụ cười nhạt hiện lên, ẩn chứa sự châm biếm sâu sắc đối với kẻ tự cho mình là bá chủ. “Chúng ta sẽ tạo ra một ‘nguồn hấp dẫn’ mạnh hơn, nhưng vô hại, khiến những thực thể hỗn loạn mất phương hướng, và quay lại cắn xé những kẻ thực sự muốn thao túng chúng.”
Hắn giải thích chi tiết, giọng nói trầm tĩnh nhưng mỗi lời đều như một mũi tên xuyên thẳng vào trọng tâm. Những tu sĩ của vương triều, những binh lính phàm nhân của Bách Lý Hùng, và cả những tu sĩ trẻ của Mộ Dung Tuyết, tất cả đều lắng nghe trong im lặng tuyệt đối, dù xung quanh là tiếng gầm thét của chiến trận. Tạ Trần chỉ ra những điểm yếu trong trận pháp của Ma Tộc mà các thực thể hỗn loạn có thể lợi dụng, và cách để điều chỉnh trận pháp phòng ngự của Thành Vô Song, biến nó thành những luồng linh khí dẫn dụ, những cái bẫy vô hình.
"Lăng Nguyệt, Dương Quân!" Tạ Trần gọi.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, bạch y đã dính đầy bụi bẩn và vết máu khô, nhưng đôi mắt phượng của nàng vẫn sắc bén, kiên định. Nàng không còn vẻ lạnh lùng xa cách của một tiên tử, mà là sự quyết liệt của một chiến binh bảo vệ nhân gian. "Dương Quân, cùng ta!" Nàng quay sang Dương Quân, "Dùng Thanh Tâm Quyết, trấn áp khí tức hỗn loạn này, tạo vùng an toàn cho phàm nhân! Chúng ta phải tạo ra những 'hải đăng' của sự sống, để những luồng lực này có thể được 'dẫn dắt' mà không gây hại cho người dân."
Dương Quân gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt rực lửa nhiệt huyết. Từ khi nghe Tạ Trần vạch trần bản chất của Thiên Đạo và chứng kiến sự chuyển mình của Lăng Nguyệt, trái tim hắn đã được củng cố. Hắn không còn là một tu sĩ chỉ biết tuân theo giáo điều, mà là một chiến sĩ vì chính nghĩa, vì sự sống. "Rõ!" Hắn lập tức vận chuyển chân nguyên, cùng Lăng Nguyệt Tiên Tử lao vào giữa những luồng linh lực cuồng bạo nhất, không chút e dè.
Cả hai người, một tiên tử từng chấp niệm vào đại đạo, một tu sĩ trẻ đầy lý tưởng, giờ đây cùng nhau thi triển pháp quyết. Lăng Nguyệt Tiên Tử vung tay, từng luồng bạch quang thanh tịnh lan tỏa, như những dòng suối mát lành xoa dịu sự hỗn loạn của linh lực. Nàng không cố gắng chống lại, mà là "thanh tẩy", "dẫn dắt". Dương Quân theo sát phía sau, kiếm khí ngưng tụ thành những bức tường vô hình, bảo vệ những phàm nhân đang co cụm tìm chỗ trú ẩn. Hắn liên tục phóng ra những đạo pháp mang theo hơi thở của "sự sống", của "nhân đạo", không phải để công kích, mà để "neo giữ" những linh hồn lạc lối trong cơn bão hỗn loạn.
Bách Lý Hùng không chần chừ, lập tức ra lệnh. "Toàn quân nghe lệnh! Điều chỉnh phòng tuyến! Các đội cung thủ, chuẩn bị 'mồi nhử' linh khí theo chỉ dẫn của Tạ công tử! Các đội cận chiến, tạo thành 'kết giới tạm thời', dẫn dụ thực thể vào vị trí đã định! Không lùi một bước! Vì Vô Song Thành!" Giọng hắn trầm hùng, vang vọng khắp chiến trường, tiếp thêm sức mạnh cho những binh sĩ phàm nhân đang hoang mang. Những chiến sĩ cấm vệ quân, dưới sự chỉ huy của Thủ Lĩnh Cấm Vệ Quân, lập tức hành động. Họ nhanh chóng sắp xếp lại đội hình, những lá chắn bằng đồng, bằng sắt được dựng lên, không phải để chống đỡ đơn thuần, mà để tạo thành những "lối đi" dẫn dụ các thực thể.
Nữ Hoàng Đồ Long, dù không trực tiếp tham gia chiến đấu ở tiền tuyến, nhưng ánh mắt sắc sảo của nàng đã nắm bắt toàn bộ chiến lược của Tạ Trần. Nàng lập tức điều động các tu sĩ của vương triều, hướng dẫn họ thay đổi cách vận hành trận pháp, tạo ra những luồng linh khí kích thích, dẫn dụ những thực thể hỗn loạn. Nàng hiểu rằng đây là một canh bạc lớn, nhưng trước sự tuyệt vọng của tình thế, và niềm tin vào Tạ Trần, nàng không còn lựa chọn nào khác. "Hãy tin tưởng vào Tạ Trần! Hắn sẽ dẫn dắt chúng ta qua cơn bão này!"
Tạ Trần vẫn đứng đó, lặng lẽ quan sát. Trong mắt hắn, toàn bộ chiến trường không còn là một cảnh tượng hỗn loạn đơn thuần, mà là một bàn cờ khổng lồ, nơi mỗi hành động, mỗi luồng linh lực, mỗi sự sống đều là một quân cờ đang vận động. Hắn không phải là kẻ điều khiển, mà là một người "đọc" và "dẫn dắt" dòng chảy nhân quả, biến nguy thành cơ, biến sự tàn phá của Thiên Đạo thành một cơ hội tái sinh cho nhân gian. Một luồng sinh khí mới, dù mong manh, đã bùng lên trong liên minh của Tạ Trần. Họ đã nhìn thấy Thiên Đạo không phải là bất khả xâm phạm, không phải là chân lý tuyệt đối. Nó cũng có khởi nguyên, cũng có khiếm khuyết. Và chính từ những khiếm khuyết đó, một cơ hội để tái định nghĩa trật tự mới, một kỷ nguyên mới cho nhân gian, đã hé mở. Cái giá của sự sống, của nhân tính, chưa bao giờ là rẻ, nhưng giờ đây, họ đã tìm thấy một con đường để trả cái giá đó mà không cần phải hy sinh chính mình cho những giáo điều cũ kỹ. Cuộc chiến không chỉ là giành giật sự sống, mà còn là giành giật lại ý nghĩa của sự tồn tại, của con người, khỏi những xiềng xích vô hình của Thiên Đạo.
***
Dưới cổng Thành Vọng Nguyệt, nơi vốn là tuyến phòng thủ vững chắc nhất, giờ đây đã trở thành một lò luyện thép khắc nghiệt. Tiếng binh khí va chạm chan chát, tiếng gầm thét của thực thể hỗn loạn hòa lẫn tiếng hô vang của phàm nhân, tiếng pháp thuật nổ tung và tiếng đổ vỡ của đá, gỗ tạo nên một bản giao hưởng khốc liệt của chiến tranh. Bầu trời vẫn nắng gắt, nhưng những cột khói bụi mịt mù và ánh sáng pháp thuật chói lòa khiến tầm nhìn trở nên hạn chế, không khí đặc quánh mùi khét của linh lực, mùi máu tanh và mùi mồ hôi.
Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ như một bức tường đồng, đứng sừng sững ở tiền tuyến. Hắn không còn là một tướng quân chỉ huy từ xa, mà là một dũng sĩ trực tiếp xông pha trận mạc. Chiếc giáp trụ nhẹ của hắn đã biến dạng ở vài chỗ, một vết sẹo mới lằn ngang thái dương, nhưng đôi mắt kiên nghị của hắn vẫn rực lửa. "Tiến lên! Kẻ địch hỗn loạn, chúng ta phải giữ vững đội hình! Nhắm vào điểm yếu, không lùi một bước! Vì Vô Song Thành!" Giọng hắn trầm hùng, át cả tiếng gào thét của thực thể, truyền thêm sức mạnh và lòng dũng cảm vào từng binh sĩ phàm nhân đang chiến đấu bên cạnh.
Quân đoàn phàm nhân của Thành Vô Song, vốn được huấn luyện bài bản và có tinh thần chiến đấu cao, giờ đây càng thêm dũng mãnh dưới sự chỉ dẫn chiến lược của Tạ Trần và tài chỉ huy của Bách Lý Hùng. Họ không có tu vi cao siêu như các tu sĩ, nhưng họ có sự đoàn kết, sự kiên cường và lòng quả cảm của những người bảo vệ quê hương. Thủ Lĩnh Cấm Vệ Quân, một nam nhân cường tráng với gương mặt nghiêm nghị, dẫn đầu một đội quân tinh nhuệ, lao vào giữa bầy thực thể hỗn loạn. Ánh mắt hắn kiên định, mỗi nhát kiếm, mỗi đòn thương đều dứt khoát, chính xác. "Giữ vững! Trận pháp 'Địa Tỏa' đã được Tạ công tử chỉ dẫn! Dụ chúng vào! Đừng để chúng phân tán!"
Những chiến thuật mà Tạ Trần gợi ý đã được áp dụng một cách linh hoạt. Các binh sĩ phàm nhân, thay vì chỉ chống đỡ đơn thuần, bắt đầu sử dụng những 'kết giới tạm thời' được tạo ra từ sức mạnh tập thể và một loại phù chú đơn giản mà Tạ Trần đã truyền dạy. Những kết giới này không đủ mạnh để tiêu diệt thực thể, nhưng chúng đủ để 'định hướng' và 'cô lập' từng nhóm thực thể nhỏ, khiến chúng mắc kẹt trong những không gian hạn hẹp, dễ dàng bị tấn công hơn. Những mũi tên tẩm độc dược đặc chế, những cây thương được khắc phù văn dẫn dụ linh khí, thay vì nhắm vào sinh mệnh, lại nhắm vào 'điểm yếu' trong cấu trúc hỗn loạn của thực thể, khiến chúng càng thêm mất phương hướng và tự tấn công lẫn nhau.
Một con thực thể khổng lồ, hình thù như một con mãng xà khổng lồ làm từ năng lượng hỗn loạn, lao tới cổng thành. Nó gầm rít, cái đầu khổng lồ đập mạnh vào bức tường đá, khiến cả cổng thành rung chuyển. Những viên đá lớn rơi xuống, suýt chút nữa đè trúng một toán binh sĩ. "Dụ nó vào bẫy!" Bách Lý Hùng hét lớn. Ngay lập tức, một nhóm binh sĩ mang theo một vật thể phát sáng kỳ lạ, được Tạ Trần gọi là "Mồi Linh Khí", chạy thoát thân về phía một khoảng trống được bao bọc bởi những tấm khiên khổng lồ. Con mãng xà hỗn loạn lập tức bị thu hút, lao theo. Khi nó vừa lọt vào, những tấm khiên được đóng sập lại, tạo thành một cái lồng tạm thời. Cùng lúc đó, các cung thủ trên tường thành, theo chỉ thị của Tạ Trần, không bắn tên thường mà bắn ra những "Phá Hồn Tiễn" đặc biệt, không mang sát thương vật lý mà mang theo một loại năng lượng làm rối loạn ý thức của thực thể. Mũi tên không xuyên thủng da thịt, nhưng lại khiến con mãng xà gào thét dữ dội, thân hình khổng lồ giãy giụa điên cuồng, va đập vào chính những bức tường năng lượng mà Ma Chủ Cửu U đã tạo ra để điều khiển chúng.
"Khốn kiếp! Chúng đang tự cắn xé lẫn nhau!" Một tên Ma Tộc tướng lĩnh gầm lên giận dữ khi chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn. Hắn cố gắng phóng ma khí để trấn áp con mãng xà, nhưng dường như ma khí của hắn lại càng kích thích sự điên loạn của nó. Con mãng xà quay đầu, cái miệng rộng há to, cắn phập vào cánh tay của tên Ma Tộc, xé toạc hắn ra thành những mảnh vụn.
Bách Lý Hùng nắm bắt cơ hội, ra lệnh: "Toàn quân xông lên! Dùng chiến thuật 'Liên Hoàn Tỏa' đã được Tạ công tử chỉ dẫn! Đừng để chúng thoát ra! Tiêu diệt chúng!" Các binh sĩ phàm nhân, với sự dũng mãnh phi thường, lao vào những thực thể đang rối loạn. Họ không còn sợ hãi như trước. Họ biết rằng, Tạ Trần đã chỉ cho họ một con đường, một cơ hội. Họ không chiến đấu bằng tu vi, mà bằng trí tuệ và sự đoàn kết.
Sự phối hợp giữa các đội quân, sự hiểu biết về bản chất của thực thể hỗn loạn, và đặc biệt là lòng quả cảm không hề thua kém tu sĩ, đã tạo nên những chiến công vang dội. Từng nhóm thực thể bị cô lập, bị dẫn dụ vào những cái bẫy, và bị tiêu diệt một cách hiệu quả. Mặc dù vẫn có những tổn thất, nhưng tinh thần chiến đấu của quân đoàn phàm nhân vẫn được giữ vững. Bách Lý Hùng, tự tay chém bay đầu một con quái vật nhỏ hơn đang cố gắng đột phá, ánh mắt rực sáng. "Đúng vậy! Đây chính là cách chúng ta chiến thắng! Không phải bằng sức mạnh tuyệt đối, mà bằng trí tuệ và lòng người!"
Thủ Lĩnh Cấm Vệ Quân, sau khi chỉ huy đội quân của mình đẩy lùi một đợt tấn công nguy hiểm, quay sang Bách Lý Hùng, vẻ mặt đầy thán phục. "Hùng tướng quân, Tạ công tử thật sự là thiên tài! Những chiến thuật này... chúng chưa từng có tiền lệ! Chúng ta đang đẩy lùi được chúng!"
Bách Lý Hùng gật đầu, khuôn mặt lấm lem bùn đất và máu vẫn toát lên vẻ oai phong. "Phải! Tạ công tử đã nhìn thấu bản chất của Thiên Đạo và những kẻ lợi dụng nó. Chúng ta chỉ là những người thực thi. Hãy tiếp tục, Thủ Lĩnh! Giữ vững trận địa này, chúng ta sẽ cho Ma Chủ Cửu U thấy, phàm nhân không hề yếu đuối!"
Tiếng hô vang của phàm nhân dưới cổng thành Vọng Nguyệt, "Vì Vô Song Thành! Vì nhân gian!", dường như mang một sức nặng khác, một ý nghĩa khác. Nó không chỉ là tiếng hô của sự sống còn, mà còn là tiếng hô của sự tự tôn, của một ý chí kiên cường không chịu khuất phục trước bất kỳ thế lực nào, dù đó là Thiên Đạo hay Ma Chủ. Họ đang chứng minh rằng, giá trị của một sinh mệnh không nằm ở tu vi, mà ở ý chí và bản chất con người.
***
Cùng lúc đó, tại Phố Thương Mại Kim Long, một trong những khu vực sầm uất và quan trọng nhất của Thành Vô Song, không khí cũng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Những đám mây đen kịt từ khe nứt không gian bắt đầu kéo đến, che khuất ánh nắng chiều, khiến cả khu phố chìm trong một thứ ánh sáng mờ ảo, u ám. Gió bắt đầu thổi mạnh, cuốn theo những mảnh vỡ, bụi bẩn và cả tiếng gào thét thảm thiết từ xa, báo hiệu hiểm nguy đang cận kề. Các tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong và những biển hiệu lộng lẫy, giờ đây trở nên hoang tàn, đổ nát dưới sức ép của những luồng linh lực hỗn loạn và sự tấn công của các thực thể.
Mộ Dung Tuyết, y phục xanh ngọc giờ đã thấm đẫm mồ hôi và bụi bẩn, nhưng đôi mắt nàng vẫn sáng ngời sự nhân hậu và kiên cường. Nàng không chỉ là một chiến binh, mà còn là một thiên sứ giữa chiến trường. Nàng dẫn dắt Dương Quân và một nhóm tu sĩ trẻ của các tiên môn nhỏ, những người đã từ bỏ sự chấp niệm vào giáo điều cũ kỹ để đứng về phía nhân gian. Họ không chỉ chiến đấu mà còn bảo vệ những phàm nhân còn lại, những người dân thường không kịp sơ tán hoặc đang bị thương.
“Hãy tin tưởng lẫn nhau! Phàm nhân và tu sĩ, chúng ta cùng là người bảo vệ nơi này!” Giọng Mộ Dung Tuyết dịu dàng nhưng đầy kiên quyết, vang lên giữa tiếng đổ nát và tiếng gầm gừ của thực thể. Nàng liên tục thi triển pháp thuật chữa trị, những luồng ánh sáng xanh lá cây ấm áp bao phủ lấy những người bị thương, xoa dịu nỗi đau thể xác và cả sự sợ hãi trong tâm hồn họ.
Tuy nhiên, nàng không chỉ chữa trị. Theo chỉ dẫn của Tạ Trần, Mộ Dung Tuyết đã học cách sử dụng y thuật của mình để tạo ra những ‘kết giới thanh tẩy’. Những kết giới này không có tác dụng sát thương trực tiếp, nhưng lại phát ra một loại năng lượng tinh khiết, làm suy yếu các thực thể hỗn loạn, khiến chúng trở nên chậm chạp và mất đi sự hung hãn. Những thực thể bị ảnh hưởng bởi kết giới của nàng thường trở nên lảo đảo, như thể chúng đang bị một thứ bệnh dịch vô hình giày vò.
Dương Quân, với thanh kiếm pháp bảo trong tay, chiến đấu như một vị thần. Mỗi nhát kiếm của hắn đều mang theo khí thế hào hùng, không chỉ là sức mạnh của tu sĩ mà còn là lòng nhiệt huyết của một người trẻ sẵn sàng hy sinh vì chính nghĩa. Hắn trở thành một lá chắn vững chắc, bảo vệ Mộ Dung Tuyết và những phàm nhân phía sau. “Tiên đạo không ở trên trời, mà ở trong lòng người!” Hắn gầm lên, chém bay một thực thể đang lao tới. Ánh mắt hắn rực cháy lý tưởng, không hề có một chút sợ hãi hay do dự. Hắn hiểu rằng, con đường hắn chọn, dù khó khăn đến mấy, cũng là con đường chân chính.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, với tu vi cao hơn hẳn, không trực tiếp tham gia vào cuộc chiến hỗn loạn ở tuyến đầu, mà nàng âm thầm yểm trợ từ phía trên các mái nhà. Bạch y của nàng hòa vào màu xám xịt của bầu trời u ám, khiến nàng gần như vô hình. Nàng không còn là một tiên tử lạnh lùng, mà là một bóng ma bảo hộ. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét khắp chiến trường, tìm kiếm những thực thể lớn hơn, nguy hiểm hơn, những kẻ có thể gây ra mối đe dọa nghiêm trọng cho Mộ Dung Tuyết và Dương Quân. Khi nàng phát hiện, một luồng kiếm khí lạnh lẽo, sắc bén như sương tuyết, xé toạc không khí, làm suy yếu những thực thể đó, khiến chúng mất đi sức mạnh, trở thành mục tiêu dễ dàng hơn cho Dương Quân và các tu sĩ trẻ. Nàng vẫn sử dụng sức mạnh tiên đạo, nhưng mục đích đã hoàn toàn thay đổi. Nó không còn là để thăng thiên, mà là để bảo vệ nhân gian. Sự chuyển mình từ ‘tiên’ sang ‘nhân’ của nàng giờ đây đã trở nên rõ ràng và kiên định hơn bao giờ hết.
Dưới sự phối hợp ăn ý của họ, Phố Thương Mại Kim Long, dù vẫn bị tấn công dữ dội, nhưng đã tạo ra được những ‘vùng an toàn’ cho phàm nhân, nơi họ có thể trú ẩn và được chữa trị. Đồng thời, những ‘mũi nhọn’ tấn công được tạo ra, khiến các thực thể hỗn loạn bị đẩy lùi một cách hiệu quả, gây áp lực lớn lên kẻ thù.
Một tên tu sĩ Ma Tộc cấp cao, đang đứng trên đỉnh một tòa nhà đổ nát, chứng kiến cảnh tượng này, không khỏi cau mày. “Những kẻ thấp kém này… chúng đang làm gì vậy? Sao những con quái vật lại trở nên yếu ớt như vậy?” Hắn gầm lên, cố gắng điều khiển một thực thể lớn hơn, nhưng con quái vật dường như không nghe lệnh, chỉ gầm gừ một cách vô định, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào hư không.
Mộ Dung Tuyết nhìn tên tu sĩ Ma Tộc đó, ánh mắt nàng ánh lên vẻ thương hại. “Ngươi không hiểu đâu. Thiên Đạo không phải là thứ để thao túng. Những thực thể này, chúng chỉ là sự phản ứng. Và khi chúng bị lợi dụng, chúng sẽ phản kháng.” Nàng nói, giọng nói của nàng như một lời tiên tri, một sự thật đau lòng được vạch trần.
Dương Quân, sau khi đánh bật một thực thể khác, quay sang nhìn Mộ Dung Tuyết, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười. “Chúng ta đang chiến đấu cho một điều gì đó vĩ đại hơn cả tu vi và sức mạnh, Mộ Dung cô nương. Chúng ta đang chiến đấu cho nhân tính, cho sự sống.”
Những tu sĩ trẻ khác, chứng kiến sự dũng cảm và lòng nhân hậu của Mộ Dung Tuyết và Dương Quân, cùng với những đòn yểm trợ đầy uy lực của Lăng Nguyệt Tiên Tử, cũng được tiếp thêm sức mạnh. Họ không còn sợ hãi trước cái chết, mà chiến đấu với một ý chí kiên cường, vì họ biết, họ đang làm điều đúng đắn. Họ không chỉ là tu sĩ, mà còn là những người bảo vệ nhân gian.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhưng bầu trời phía trên Thành Vô Song không hề có ánh ráng chiều rực rỡ, mà chỉ là một màu u ám, xám xịt. Gió càng lúc càng lớn, thổi phần phật vào những vết nứt trên tường thành, tạo thành những âm thanh rít gào như tiếng khóc than của một thế giới đang hấp hối. Từ khe nứt không gian khổng lồ trên cao, một luồng năng lượng đen kịt, mang theo sự phẫn nộ và tuyệt vọng, phun trào dữ dội hơn bao giờ hết.
Ma Chủ Cửu U, đang lơ lửng giữa không trung, khuôn mặt góc cạnh của hắn giờ đây méo mó vì giận dữ. Đôi mắt đỏ rực như máu của hắn quét khắp chiến trường, cố gắng tìm kiếm Tạ Trần. Hắn đã cảm nhận được sự thất bại. Kế hoạch của hắn, một kế hoạch hoàn hảo để lợi dụng sự hỗn loạn của Thiên Đạo suy yếu, giờ đây đang sụp đổ trước mắt hắn một cách khó hiểu. Các thực thể hỗn loạn, vốn là quân bài mạnh nhất của hắn, lại đang quay ra cắn xé chính những ma vật và tu sĩ Ma Tộc của hắn.
“Tạ Trần! Ngươi đã làm cái quái gì với Thiên Đạo của ta?!” Ma Chủ Cửu U gầm lên thịnh nộ, giọng hắn khàn đặc, vang vọng khắp không gian, mang theo sự tức giận tột độ và một nỗi sợ hãi mơ hồ. Hắn đã mất kiểm soát, và điều đó khiến hắn điên tiết. Hắn cho rằng Thiên Đạo là của hắn, là thứ mà hắn có thể thao túng để đạt được mục đích của mình.
Tạ Trần, đứng trên đỉnh tháp canh đổ nát, vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh, nhưng khóe môi hắn khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt đầy châm biếm. Hắn nhìn lên Ma Chủ Cửu U, ánh mắt sâu thẳm như nhìn thấu mọi mưu đồ. “Không phải của ngươi… và cũng không phải để phá hủy,” Tạ Trần khẽ lẩm bẩm, âm thanh của hắn bị gió cuốn đi, nhưng ý nghĩa của nó lại vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn đã thấy, đã hiểu. Thiên Đạo không thuộc về bất kỳ ai, và sự hỗn loạn của nó không phải để bị hủy diệt, mà để được dẫn dắt, để tái tạo.
Ma Chủ Cửu U không nghe thấy lời của Tạ Trần, hoặc nếu có, hắn cũng không hiểu. Sự giận dữ đã che mờ lý trí của hắn. Hắn không thể chấp nhận sự thất bại này. Hắn đã chuẩn bị quá lâu, đã hy sinh quá nhiều. Hắn không phải là kẻ ‘đứng sau tất cả’, hắn cũng chỉ là một quân cờ trong ‘kịch bản’ lớn hơn của Thiên Đạo, nhưng hắn lại nghĩ mình là người điều khiển. Hắn phóng ra một đòn tấn công mạnh mẽ nhất, tập trung toàn bộ ma khí và sức mạnh của những thực thể còn lại mà hắn có thể kiểm soát, biến chúng thành một luồng hắc ám khổng lồ, nhắm thẳng vào Thành Vô Song, như muốn xóa sổ tất cả.
Luồng hắc ám mang theo sức mạnh hủy diệt kinh hoàng, nó xé toạc không khí, khiến không gian xung quanh vặn vẹo. Các pháp trận bảo hộ của Thành Vô Song, vốn đã rạn nứt, giờ đây càng rung chuyển dữ dội hơn, như sắp vỡ tung. Tiếng la hét hoảng loạn của phàm nhân, tiếng gầm thét tuyệt vọng của binh sĩ vang lên.
Tuy nhiên, Tạ Trần đã dự đoán được động thái này. Ngay khi Ma Chủ Cửu U bắt đầu tích tụ sức mạnh, một chỉ dẫn cuối cùng đã được Tạ Trần truyền đi khắp chiến trường, không phải bằng lời nói, mà bằng một loại giao cảm tinh thần, xuyên qua mọi rào cản. Các binh sĩ phàm nhân, các tu sĩ trẻ, thậm chí là Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, tất cả đều cảm nhận được một luồng thông tin rõ ràng trong tâm trí họ: hướng dẫn cách phản ứng, cách điều chỉnh trận pháp, cách ‘dẫn dụ’ luồng hắc ám của Ma Chủ.
Theo chỉ dẫn của Tạ Trần, toàn bộ trận pháp phòng ngự của Thành Vô Song không chống đỡ trực diện, mà ‘mở ra’ một khe hở, một ‘lối thoát’ vô hình. Luồng hắc ám của Ma Chủ, mang theo bản năng hủy diệt, lập tức bị dẫn dụ vào khe hở đó, như một dòng nước bị hút vào một vực sâu không đáy. Nó không hoàn toàn bị hóa giải, nhưng sức mạnh hủy diệt của nó đã bị phân tán, bị dẫn hướng vào một không gian khác, khiến nó không thể gây ra sát thương toàn diện cho Thành Vô Song. Một phần lớn năng lượng của nó bị hút ngược trở lại khe nứt không gian, nơi nó gặp phải chính ‘phản lực’ của Thiên Đạo mà Ma Chủ đang lợi dụng.
Tuy nhiên, đòn phản công của Ma Chủ Cửu U không hoàn toàn vô ích. Dù bị Tạ Trần hóa giải phần nào, nó vẫn gây ra một sự chấn động kinh hoàng. Từ trung tâm khe nứt không gian, nơi luồng hắc ám bị hút vào, một sự biến đổi đáng sợ bắt đầu diễn ra. Một thực thể khổng lồ, hình thù kỳ dị, không còn là những con quái vật hỗn loạn không định hình, mà là một khối năng lượng nguyên thủy cực đoan, mang theo sự kết hợp của hỗn loạn và trật tự, bắt đầu hình thành. Nó không có mắt, không có miệng, chỉ là một khối vật chất đen kịt không ngừng biến đổi, toát ra một thứ khí tức cổ xưa, nặng nề, như thể nó là hiện thân của chính sự suy tàn của Thiên Đạo. Đây không phải là một thực thể thông thường, mà là một thứ gì đó vượt xa sự hiểu biết của Ma Chủ Cửu U, một con bài tẩy đáng sợ, một mối đe dọa cấp độ cao hơn, có thể là sự ‘phản ứng’ trực tiếp của Thiên Đạo suy yếu hoặc một con bài ẩn giấu mà Ma Chủ vẫn chưa tiết lộ.
Ma Chủ Cửu U nhìn thực thể khổng lồ đang dần thành hình, đôi mắt đỏ rực của hắn ánh lên sự kinh ngạc, rồi chuyển sang vẻ hả hê một cách điên cuồng. Hắn không hiểu rõ bản chất của nó, nhưng hắn biết, đây là một sức mạnh mà Tạ Trần không thể hóa giải một cách dễ dàng. "Ngươi nghĩ ngươi có thể chống lại ta mãi sao, Tạ Trần?! Ngươi nghĩ ngươi có thể phá vỡ mọi thứ sao?! Ngươi vẫn chỉ là một phàm nhân!" Hắn gầm lên, giọng nói đầy sự cuồng loạn và bất chấp.
Tạ Trần, mặc dù khuôn mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng đôi mắt hắn ánh lên sự căng thẳng. Hắn đã đẩy lùi được một đợt tấn công, nhưng hắn cũng biết, đây chỉ là khởi đầu. Con bài tẩy của Ma Chủ, hay đúng hơn, là sự phản ứng của Thiên Đạo, đã xuất hiện. Thực thể khổng lồ đó không phải là thứ có thể dùng trí tuệ để ‘dẫn dụ’ hay ‘hóa giải’ một cách đơn thuần. Nó là sự hủy diệt nguyên thủy, là một mối đe dọa mà ngay cả hắn cũng phải suy nghĩ cẩn trọng.
Thế nhưng, trong sâu thẳm tâm trí Tạ Trần, ‘Nhân Quả Luân Bàn’ vẫn quay cuồng không ngừng, giờ đây không chỉ là sự thấu hiểu, mà còn là công cụ để định hình. Hắn đã vạch trần được một phần kịch bản cổ xưa, đã chạm vào Thiên Đạo Chi Nguyên, và giờ đây, hắn sẽ lợi dụng sự thật đó để phá vỡ cái cục diện đang đè nặng lên nhân gian. Hắn sẽ không lùi bước. Bởi vì, cái giá của sự sống, của nhân tính, chưa bao giờ là rẻ, nhưng giờ đây, họ đã tìm thấy một con đường để trả cái giá đó mà không cần phải hy sinh chính mình cho những giáo điều cũ kỹ. Cuộc chiến không chỉ là giành giật sự sống, mà còn là giành giật lại ý nghĩa của sự tồn tại, của con người, khỏi những xiềng xích vô hình của Thiên Đạo. Dù cho trước mặt là một thực thể khổng lồ mang theo sức mạnh hủy diệt, hắn vẫn tin rằng, nhân gian sẽ tìm thấy con đường của riêng mình.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.