Nhân gian bất tu tiên - Chương 192: Phong Bạo Tin Đồn: Kế Phản Công Của Liễu Thanh Phong
Ánh trăng đã lùi sâu về phía chân trời, nhường chỗ cho một màn sương mờ mịt giăng lối, bao phủ lấy Thái Huyền Tông trong một vẻ tĩnh mịch đến lạnh lẽo. Trong Giảng Đường Ngoại Môn, nơi ban ngày vẫn còn vang vọng tiếng giảng bài và thảo luận, giờ đây lại được thắp sáng bằng những ngọn linh đăng lờ mờ, hắt những bóng hình dài ngoằng lên nền tường gỗ đã cũ kỹ. Không khí trang nghiêm thường ngày bị thay thế bởi một sự căng thẳng vô hình, tựa như một sợi dây đàn bị kéo căng đến cực hạn. Mùi trầm hương thoang thoảng trong không gian, cố gắng xua đi cái ẩm ướt của sương đêm và sự ngột ngạt của những trái tim đang chất chứa sự bất an.
Liễu Thanh Phong đứng ở vị trí cao nhất trong giảng đường, ánh mắt sắc như kiếm quét qua từng gương mặt đệ tử ngoại môn thân cận và các tu sĩ trung thành đang tề tựu bên dưới. Vẻ ngoài thanh tú, dáng người cao gầy của hắn vẫn toát lên một khí chất xuất chúng, nhưng trong đôi mắt sáng như sao ấy, sự tự phụ đã nhường chỗ cho một tia phẫn nộ khó kìm nén. Hắn không thể chấp nhận được việc một phàm nhân như Tạ Trần lại dám cả gan khuấy động cục diện, làm tổn hại danh tiếng của Bách Xà Môn – một tông môn phụ thuộc, và gián tiếp là làm lung lay uy tín của chính hắn trong giới tu tiên. Cái tên "Tạ Trần" vẫn còn văng vẳng trong tâm trí hắn, như một lời nguyền, một vết nhơ không thể gột rửa.
"Các ngươi đã nghe hết những tin đồn kia rồi chứ?" Giọng Liễu Thanh Phong vang vọng, trầm thấp nhưng chứa đựng một sức mạnh uy áp, khiến từng lời nói như khắc vào tâm khảm người nghe. "Một lũ phàm nhân ngu muội, dưới sự xúi giục của một kẻ phàm trần không biết trời cao đất rộng, dám cả gan phỉ báng tiên môn, sỉ nhục tu sĩ!" Hắn ngừng lại, đôi mắt nheo lại, hằn lên sự khinh miệt sâu sắc. "Bọn chúng dùng những lời lẽ mị dân, bóp méo sự thật, vẽ nên một bức tranh đen tối về những người đang ngày đêm tu luyện vì đại nghĩa, vì sự tồn vong của Thiên Đạo!"
Một đệ tử đứng ra, cúi đầu cung kính: "Sư huynh minh giám. Những lời lẽ ấy quả thực vô cùng ác độc, khiến cho không ít phàm nhân dao động, thậm chí còn có những tu sĩ non trẻ cũng bị làm lung lay niềm tin."
Liễu Thanh Phong khẽ hừ lạnh một tiếng, một nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên môi, đầy vẻ châm biếm. "Lay lay niềm tin? Ha! Những kẻ tin tưởng vào lời nói gió bay của phàm nhân, thì niềm tin của chúng vốn dĩ đã không vững vàng. Nhưng, chúng ta không thể để cho ngọn lửa của sự hỗn loạn này lan rộng. Kẻ phàm nhân đó, Tạ Trần, hắn không phải là cứu tinh, mà là một kẻ loạn thế!" Hắn nhấn mạnh từng chữ, giọng điệu kiên quyết không thể lay chuyển. "Hắn dùng cái vỏ bọc 'vì phàm nhân', 'vì nhân tính' để che đậy dã tâm của mình. Hắn muốn phá hoại trật tự, hắn muốn lật đổ Thiên Đạo!"
Trong đám đông, vài tu sĩ tỏ vẻ hoang mang. Dù họ trung thành với Liễu Thanh Phong, nhưng những gì họ nghe được từ Thành Vô Song về Tạ Trần lại không giống như vậy. Tuy nhiên, dưới ánh mắt sắc lạnh của Liễu Thanh Phong, không ai dám cất lời nghi vấn.
"Vậy, chúng ta phải làm gì, Sư huynh?" Một tu sĩ khác thận trọng hỏi.
Liễu Thanh Phong đưa tay vén tà áo, bước xuống vài bậc thềm, ánh mắt dừng lại ở trung tâm giảng đường. "Chúng ta sẽ dùng lời lẽ, dùng sự thật để phản bác lại những lời dối trá đó. Nhưng không chỉ là phản bác, mà là phải đánh thẳng vào gốc rễ, vào động cơ thực sự của kẻ dám khiêu khích chúng ta." Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào một đệ tử thân tín nhất. "Hãy tung tin đồn rằng Tạ Trần đang lợi dụng phàm nhân để đoạt lấy cơ duyên 'vá trời' cho riêng mình. Rằng hắn là một Ma Tu giả danh, muốn phá hoại trật tự Thiên Đạo từ bên trong, để rồi một tay thao túng tất cả!"
Lời nói của hắn như một lưỡi dao sắc lạnh, xé toạc không khí vốn đã nặng nề. Vài người giật mình, nhưng nhanh chóng cúi đầu che giấu cảm xúc. Khái niệm Ma Tu luôn là điều cấm kỵ, là nỗi sợ hãi cố hữu trong tâm trí tu sĩ. Gán ghép Tạ Trần với Ma Tu là một đòn hiểm độc, có thể khiến hắn mất hết sự ủng hộ, ngay cả từ những người phàm nhân đã từng tin tưởng hắn.
"Ma Tu?" Một đệ tử rụt rè nhắc lại, giọng nói mang theo sự kinh hãi.
Liễu Thanh Phong nhếch môi cười khẩy. "Chẳng phải chính hắn đã nói không muốn thành tiên sao? Chẳng phải chính hắn đã từ bỏ tiên đạo sao? Kẻ không muốn thành tiên, không tin vào Thiên Đạo, chẳng phải chính là kẻ muốn phá hoại Thiên Đạo sao? Hắn không sùng bái sức mạnh, nhưng lại có trí tuệ sắc bén, lại có khả năng nhìn thấu nhân tâm. Loại người như vậy, không phải Ma Tu thì là gì? Chẳng phải Ma Đạo vẫn luôn tìm cách phá hoại trật tự, lật đổ chính đạo đó sao?" Hắn nói một tràng, mỗi câu chữ đều được tính toán kỹ lưỡng, khoét sâu vào nỗi sợ hãi và định kiến của tu sĩ. "Hắn là một 'điểm neo nhân quả', nhưng cái neo đó không phải để cứu vớt, mà là để nhấn chìm tất cả. Hắn là một kẻ phá cục, một kẻ vô thường, một chấp niệm muốn kéo tất cả xuống vực sâu!"
Hắn tiếp tục ra lệnh chi tiết cho thuộc hạ, ánh mắt đầy vẻ quyết đoán. "Hãy dùng những kẻ đã 'mất người' của Bách Xà Môn làm ví dụ. Nói rằng Tạ Trần đã dùng tà thuật, dùng lời lẽ Ma Đạo để làm lung lay tâm trí của họ, khiến họ trở nên hung tàn, mất hết nhân tính. Nói rằng hắn chính là kẻ đứng sau những hành vi tàn bạo đó, nhằm gây chia rẽ giữa tiên và phàm, để rồi một mình ngư ông đắc lợi!"
Những lời Liễu Thanh Phong nói ra, dù là dối trá, nhưng lại được xây dựng trên một nền tảng "sự thật" đã bị bóp méo, khiến chúng trở nên đáng tin hơn rất nhiều. Hắn hiểu rõ tâm lý con người, đặc biệt là sự sợ hãi và ngờ vực cố hữu. Hắn biết rằng, một khi hạt giống nghi ngờ được gieo rắc, nó sẽ nhanh chóng nảy mầm và phát triển, không cần đến bất kỳ chứng cứ xác thực nào.
"Hãy nhớ kỹ," Liễu Thanh Phong dặn dò, giọng hắn trở nên lạnh lẽo đến đáng sợ. "Chúng ta không cần chứng cứ, chúng ta chỉ cần gieo rắc sự ngờ vực. Hãy nói rằng Tạ Trần đang thao túng nhân tâm, rằng hắn đang làm cho phàm nhân nổi loạn, rằng hắn muốn biến Thập Phương Nhân Gian thành một thế giới hỗn loạn, nơi hắn có thể làm bá chủ. Hắn không tin vào Thiên Đạo, hắn muốn phá hủy Thiên Đạo để mở ra một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên do hắn định đoạt!"
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi sương mù vẫn giăng mắc, che khuất vầng trăng khuất dạng. Trong mắt hắn, Tạ Trần không chỉ là một kẻ phản đối, mà là một kẻ thù nguy hiểm, một chướng ngại vật cần phải bị loại bỏ, không phải bằng sức mạnh, mà bằng cách bôi nhọ danh tiếng, hủy hoại niềm tin mà hắn đã gây dựng. Hắn sẽ nghiền nát con đường "nhân đạo" mà Tạ Trần đang rao giảng, chứng minh rằng chỉ có tiên đạo mới là con đường đúng đắn, và kẻ nào dám đi ngược lại, kẻ đó sẽ phải chịu quả báo thê thảm. Mùi hương trầm đã lụi tàn, chỉ còn lại cái lạnh buốt của sương đêm và sự âm u của những âm mưu đang được dệt nên. Một cuộc chiến không tiếng súng, nhưng lại khốc liệt hơn bất kỳ trận chiến nào bằng vũ lực, đã chính thức được Liễu Thanh Phong phát động.
***
Buổi chiều tà, mặt trời đã ngả về tây, nhưng những tia nắng cuối cùng vẫn cố gắng rọi xuống Phố Thương Mại Kim Long, khiến những mái ngói cong và biển hiệu lộng lẫy ánh lên sắc vàng rực rỡ. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hương của các loại gia vị, thức ăn từ những quán hàng san sát, lẫn vào tiếng nhạc từ các tửu lầu và tiếng rao hàng ồn ã. Phố xá vẫn sầm uất, náo nhiệt như mọi ngày, nhưng sâu thẳm trong những cuộc chuyện trò, một làn sóng ngầm của những lời thì thầm và nghi ngờ đang bắt đầu lan truyền.
Dương Quân và Bách Lý Hùng đang dạo bước trên phố, vẻ mặt cả hai đều lộ rõ sự lo lắng. Họ không phải là những kẻ chậm nhạy, và những tin đồn mới nhất về Tạ Trần đã sớm đến tai họ. Ban đầu chỉ là những tiếng xì xào nhỏ nhặt từ vài tu sĩ lạ mặt, nhưng chỉ trong một buổi chiều, chúng đã lan rộng như cháy rừng, không chỉ trong giới tu sĩ, mà còn len lỏi vào cả những gánh hàng rong, những quán trà vỉa hè của phàm nhân.
"Ngươi nghe gì chưa? Cái tên Tạ Trần đó, ta nghe nói hắn là Ma Tu cải trang đấy!" Một tu sĩ trẻ, dáng vẻ thư sinh nhưng ánh mắt đầy vẻ ngờ vực, thì thầm với bạn đồng hành, tay che miệng nhưng giọng nói vẫn đủ lớn để những người xung quanh nghe thấy. "Hắn muốn lợi dụng sự hỗn loạn này để đoạt lấy Thiên Đạo Phù Ấn, trở thành Ma Chủ mới!"
Bạn hắn giật mình, vội vàng bịt miệng y lại, nhưng lời đã ra khỏi miệng. "Im đi! Ngươi không sợ bị tai vạ sao? Huynh ấy là người tốt mà!"
"Người tốt cái gì mà người tốt!" Tu sĩ kia vẫn không chịu buông tha. "Nghe nói hắn có một loại tà thuật, có thể thao túng nhân tâm, khiến phàm nhân ngu muội nghe theo hắn. Những hành động tàn bạo của Bách Xà Môn ở Thôn Vân Sơn, ai biết có phải do hắn giật dây sau lưng không?"
Dương Quân nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Đôi mắt sáng của chàng trai giờ đây tràn đầy sự phẫn nộ. Chàng muốn bước đến, muốn dùng lý lẽ để phản bác, nhưng Bách Lý Hùng đã kịp thời giữ chàng lại, lắc đầu ra hiệu.
"Đây là đòn bẩn thỉu!" Dương Quân nghiến răng, giọng nói trầm thấp đầy vẻ căm phẫn khi cả hai đã đi xa hơn một chút. "Liễu Thanh Phong dám vu khống Tạ huynh như vậy! Hắn dám gán ghép Tạ huynh với Ma Tu, với những lời lẽ ác độc như vậy sao?"
Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt vuông vức đầy kiên nghị, vẫn giữ vẻ bình tĩnh hơn. Ánh mắt y quét qua những gương mặt hoang mang của những người qua đường, những tiểu thương đang xì xào bàn tán. "Ta đã lường trước được điều này. Liễu Thanh Phong sẽ không chịu ngồi yên nhìn Tạ huynh lay chuyển cục diện. Nhưng ta không ngờ hắn lại dùng đến thủ đoạn hèn hạ như vậy."
Một tiểu thương đang gọt hoa quả bên lề đường, nghe được những lời bàn tán, không khỏi hoang mang. "Thật sao? Vậy mà ta cứ nghĩ hắn là người tốt... Hắn đã giúp chúng ta rất nhiều mà. Nhưng nếu hắn là Ma Tu thì sao? Ma Tu đều là những kẻ độc ác, ăn thịt người, phá hoại trật tự mà..." Giọng lão ta run rẩy, ánh mắt thất thần nhìn về phía quán sách nhỏ của Tạ Trần ở cuối phố.
Một phụ nữ bán vải gần đó cũng tiếp lời, giọng đầy vẻ lo lắng. "Ta cũng nghe nói vậy. Nghe nói Tạ công tử không tin vào Thiên Đạo, muốn phá cục để trở thành Ma Chủ. Điều đó có thật không? Nếu Thiên Đạo sụp đổ, chúng ta sẽ phải sống sao đây?"
Những lời thì thầm, những ánh mắt nghi ngờ, những gương mặt hoang mang, tất cả như những mũi kim đâm vào trái tim Dương Quân. Chàng hiểu rằng, lời đồn đại, dù vô căn cứ đến mấy, một khi đã gieo vào lòng người, sẽ nhanh chóng nảy mầm thành sự sợ hãi và nghi kỵ. Niềm tin mà Tạ Trần đã dày công gây dựng trong lòng phàm nhân đang bị lung lay dữ dội.
"Tạ huynh đã làm biết bao nhiêu điều tốt cho Thành Vô Song này!" Dương Quân gằn giọng, "Hắn chỉ muốn phàm nhân có một cuộc sống bình thường, an ổn, không bị tu sĩ chèn ép! Hắn đâu có dã tâm gì!"
Bách Lý Hùng vỗ vai Dương Quân, ánh mắt trầm ngâm. "Chúng ta biết điều đó. Nhưng những kẻ khác thì không. Nhất là những tu sĩ trung lập, những kẻ đang lưỡng lự giữa hai con đường. Liễu Thanh Phong muốn gieo rắc sự ngờ vực vào tâm trí họ, khiến họ quay lưng lại với Tạ huynh, và ủng hộ hắn ta." Y nhìn về phía xa, nơi một nhóm tu sĩ của Thanh Vân Các đang đứng giữa phố, cũng đang xì xào bàn tán, vẻ mặt hiện rõ sự bối rối và nghi hoặc. "Thậm chí, hắn còn muốn tạo ra sự chia rẽ trong chính lòng phàm nhân."
Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục giản dị của một tiểu thư nhà giàu, đang lướt qua đám đông như một bóng ma, đôi mắt tinh anh lướt qua từng gương mặt, từng lời nói. Nàng cẩn thận lắng nghe nội dung của các tin đồn, nguồn gốc của chúng, và cách chúng được lan truyền. Nàng biết, những thông tin này, dù là dối trá, lại là những mảnh ghép quan trọng trong kế hoạch của Tạ Trần. Nàng ghi nhớ từng chi tiết nhỏ, từ cách diễn đạt, ngữ điệu của người nói, đến biểu cảm của người nghe. Mùi hương liệu thoang thoảng từ những sạp hàng không thể át đi cái mùi bất an đang lan tỏa trong không khí Thành Vô Song. Mặc dù niềm tin vào Tạ Trần trong lòng phàm nhân vẫn còn mạnh mẽ, nhưng sự hoang mang đã bắt đầu gặm nhấm, và đó là điều nguy hiểm nhất. Cuộc chiến không còn chỉ là giữa đúng và sai, mà đã trở thành một cuộc chiến của những lời nói dối trá và sự thật bị bóp méo, một cuộc chiến giành lấy lòng tin của nhân tâm.
***
Đêm khuya, mây mù dày đặc như một tấm chăn khổng lồ bao phủ lấy Thái Huyền Tông, khiến vầng trăng chỉ còn là một chấm sáng mờ nhạt ẩn hiện phía sau. Gió lạnh rít qua khe cửa sổ bằng đá trong Phòng Luyện Công Cá Nhân của Lăng Nguyệt Tiên Tử, mang theo hơi ẩm của sương đêm và một cảm giác cô độc đến tột cùng. Căn phòng đá kiên cố vốn được thiết kế để cô lập người tu luyện khỏi mọi tạp niệm thế tục, nhưng đêm nay, nó không thể ngăn chặn được những tạp âm đang gào thét trong tâm trí Lăng Nguyệt.
Nàng ngồi trên bồ đoàn, dáng vẻ thanh thoát trong bộ bạch y thuần khiết, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây lại chứa đựng một vẻ mệt mỏi và hoài nghi sâu sắc. Chiếc Nguyệt Quang Trâm vẫn nằm trong tay nàng, nhưng nó lạnh lẽo, không còn hơi ấm như những lần nàng cảm thấy xúc động trước những hành động của Tạ Trần hay sự tàn bạo của tu sĩ Bách Xà Môn. Tâm trí nàng cứ quay cuồng với những lời thì thầm về Tạ Trần, về Ma Tu, về sự suy đồi của đạo lý tu tiên.
"Tạ Trần là Ma Tu... muốn phá hủy Thiên Đạo..." Lời đồn ấy như một tiếng chuông chùa xa xăm, vang vọng trong thinh không, nhưng lại chói tai đến lạ lùng trong tâm hồn nàng. Nàng nhớ lại cảnh tượng tàn bạo của Trưởng Lão Ác Độc và tu sĩ Bách Xà Môn tại Thôn Vân Sơn, nhớ lại những lời lẽ méo mó của chúng khi biện minh cho hành động bóc lột phàm nhân. Nàng nhớ lại vẻ bình tĩnh, ánh mắt thấu triệt và trí tuệ sắc bén của Tạ Trần khi anh nói về "sống một đời bình thường", về "nhân quả" và "nhân tính".
Mâu thuẫn giữa lý tưởng tu đạo mà nàng đã theo đuổi bấy lâu và thực tế tàn khốc mà nàng đã chứng kiến ngày càng sâu sắc. Làm sao một Ma Tu lại có thể có một trái tim nhân ái đến vậy? Làm sao một kẻ muốn phá hủy Thiên Đạo lại có thể hành động vì sự bình an của phàm nhân, trong khi những kẻ tự xưng là chính đạo lại chà đạp lên họ?
Lăng Nguyệt mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mây mù dày đặc che khuất mọi thứ, tựa như chính tâm cảnh của nàng lúc này. "Phải chăng, tất cả đều là dối trá?" Nàng thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ chua chát. "Ai mới là kẻ thực sự muốn cứu vớt chúng sinh, và ai chỉ muốn bảo vệ quyền lợi của chính mình? Liễu Thanh Phong nói Tạ Trần là Ma Tu, là kẻ loạn thế. Nhưng những hành động của hắn, những lời lẽ của hắn, sao lại giống hệt những kẻ đã 'mất người' mà ta từng gặp?"
Nàng nhắm mắt lại, cố gắng nhập định, nhưng những hình ảnh, những âm thanh cứ liên tục hiện lên trong tâm trí nàng. Tiếng khóc than của phàm nhân, ánh mắt tham lam của tu sĩ Bách Xà Môn, khuôn mặt đầy kiên nghị của Tạ Trần, và cả giọng nói đầy vẻ khinh miệt của Liễu Thanh Phong. Tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một mớ hỗn độn không thể gỡ rối.
"Nếu Tạ Trần thực sự là Ma Tu như lời đồn," nàng lại tự vấn, một giọt nước mắt vô thức lăn dài trên má, tan biến vào không khí lạnh lẽo. "Tại sao hắn lại hành động vì phàm nhân, trong khi những kẻ tự xưng chính đạo lại chà đạp họ? Chẳng lẽ, cái gọi là 'chính đạo' này, cái gọi là 'vá trời' này, đều chỉ là một lớp vỏ bọc cho sự ích kỷ, cho quyền lực, cho sự 'mất người'?"
Chiếc Nguyệt Quang Trâm trong tay nàng càng lúc càng lạnh buốt, như thể nó cũng đang cảm nhận được sự tuyệt vọng và hoài nghi trong lòng chủ nhân. Nàng đã từng tin tưởng vào con đường tu tiên, tin tưởng vào Thiên Đạo, tin tưởng vào sứ mệnh của mình. Nhưng giờ đây, mọi thứ đều đang sụp đổ. Cái cảm giác trống rỗng, cái cảm giác bị lừa dối, gặm nhấm tâm hồn nàng. Nàng không thể nhập định, không thể cảm nhận được linh khí thanh khiết như mọi ngày. Căn phòng luyện công, nơi từng là nơi trú ẩn của sự thanh tịnh, giờ đây lại trở thành một cái lồng giam cầm những suy nghĩ hỗn loạn của nàng. Lăng Nguyệt Tiên Tử, biểu tượng của sự thanh cao và chính trực của Thái Huyền Tông, đang đứng trước một ngã rẽ lớn của cuộc đời mình, không còn biết đâu là thật, đâu là giả, đâu là đúng, đâu là sai. Cái ranh giới mờ nhạt giữa tiên và phàm, giữa thiện và ác, giữa chính và tà, chưa bao giờ trở nên mong manh và đáng sợ đến thế.
***
Đêm đã về khuya, gió heo may se lạnh thổi qua những con phố vắng lặng của Thành Vô Song, mang theo chút hương hoa dạ lý hương còn vương vấn. Vầng trăng mờ nhạt ẩn hiện sau những cụm mây, hắt ánh sáng yếu ớt xuống những mái ngói rêu phong. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, ánh đèn dầu leo lét hắt lên một không gian ấm cúng, tĩnh mịch. Mùi giấy cũ, mực tàu và một chút hương trà thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí dễ chịu, hoàn toàn tách biệt với những ồn ào và hỗn loạn bên ngoài.
Tạ Trần ngồi đối diện với một bàn cờ vây đã bày sẵn, những quân cờ đen trắng nằm im lìm trên mặt bàn gỗ sẫm màu. Anh nhấp một ngụm trà ấm, hơi nóng từ chén trà lan tỏa vào lòng bàn tay gầy gò, xua đi cái lạnh của đêm khuya. Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tiếng xì xào, những lời thì thầm cuối cùng của phàm nhân về những tin đồn độc địa vẫn còn vọng lại một cách yếu ớt. Anh đã nghe thấy tất cả. Từ lời vu khống "Ma Tu", đến cáo buộc "thao túng nhân tâm", hay "muốn phá hủy Thiên Đạo để đoạt lấy quyền lực".
Không một chút tức giận, không một tia lo lắng hiện lên trên khuôn mặt thanh tú, thư sinh của Tạ Trần. Anh vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường thấy, như thể mọi chuyện đều nằm trong dự đoán của anh. Chiếc áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, vẫn phẳng phiu như mọi ngày, không chút phô trương hay cầu kỳ. Anh đã lường trước được phản ứng từ phía Liễu Thanh Phong. Một kẻ tự phụ như hắn, một kẻ tin rằng mình đang gánh vác sứ mệnh "vá trời" cao cả, sẽ không bao giờ chấp nhận để một phàm nhân như anh làm lung lay trật tự mà hắn đang cố gắng bảo vệ.
Anh chậm rãi đặt chén trà xuống, tiếng động nhỏ xíu vang lên trong sự tĩnh lặng. Ngón tay thon dài của anh nhẹ nhàng gắp một quân cờ đen, giữ nó giữa hai ngón tay, cảm nhận sự trơn nhẵn và lạnh lẽo của nó. Ánh mắt anh không còn nhìn ra ngoài cửa sổ, mà tập trung hoàn toàn vào bàn cờ vây trước mặt, như thể đang đối diện với một đối thủ vô hình, nhưng lại vô cùng mạnh mẽ.
Trong cuộc cờ vây này, mỗi quân cờ đều mang một ý nghĩa, mỗi nước đi đều ẩn chứa một chiến lược sâu xa. Liễu Thanh Phong đã tung ra một đòn tấn công mạnh mẽ vào danh tiếng của anh, một nước cờ trắng nhằm bao vây và làm suy yếu thế lực của quân đen. Nhưng Tạ Trần biết, đó không phải là một nước đi bất ngờ. Đó là một phần không thể thiếu trong ván cờ lớn hơn, ván cờ của "nhân quả" và "thiên đạo" đang dần suy tàn.
Anh khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ bẫng tan vào không khí. "Hành động của ngươi, Liễu Thanh Phong," Tạ Trần lẩm bẩm, giọng nói trầm tĩnh, chỉ đủ để chính anh nghe thấy. "Càng chứng minh sự sợ hãi và bất an của chính ngươi. Ngươi sợ cái gọi là 'nhân tính' sẽ mạnh hơn cái gọi là 'tiên tính'. Ngươi sợ rằng con đường 'sống một đời bình thường' sẽ hấp dẫn hơn con đường 'thành tiên' đầy cô độc của ngươi."
Anh nhẹ nhàng đặt quân cờ đen xuống bàn, vào một vị trí chiến lược, không phải để tấn công trực diện, mà để củng cố thế trận, để mở ra một con đường mới, một lối thoát bất ngờ. Âm thanh "cạch" nhẹ nhàng của quân cờ như một lời tuyên bố, một bước đi đã được tính toán kỹ lưỡng. Ánh mắt anh sắc bén lóe lên một tia thâm thúy, như đã nhìn thấu mọi nước đi tiếp theo của đối thủ, và cả những biến số tiềm ẩn mà đối thủ chưa lường tới.
"Nhưng," anh tiếp tục, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười ẩn ý, "đây mới chỉ là khởi đầu của ván cờ. Ngươi đánh vào niềm tin, ta sẽ dùng niềm tin để phản đòn. Ngươi dùng sự dối trá, ta sẽ dùng sự thật để đáp trả. Ngươi muốn phá cục, ta sẽ phá cục của ngươi, không phải bằng sức mạnh, mà bằng chính nhân tâm."
Anh nhìn quân cờ đen đã được đặt xuống, và một hình ảnh chợt lóe lên trong tâm trí anh: một con cáo chín đuôi đang ẩn mình trong bóng đêm, một ác ma đang dõi theo từ sâu thẳm cửu u, và một vị phán quan âm thầm ghi chép từng hành động của thế gian. Liễu Thanh Phong có thể cho rằng đây là nước cờ cao tay của hắn, nhưng Tạ Trần biết, những gì hắn đang làm chỉ đang đẩy nhanh tiến trình của "nhân quả", kéo theo những thế lực khác vào cuộc chiến.
Anh không cần phải chiến đấu bằng bạo lực, không cần phải chứng minh bằng phép thuật. Chỉ cần anh vẫn giữ vững "nhân tính", vẫn tin tưởng vào "sống một đời bình thường", thì đó chính là vũ khí mạnh nhất của anh. Và chính điều đó, mới là thứ Liễu Thanh Phong sợ hãi nhất. Bởi vì, một khi con người không còn khao khát thành tiên, không còn tin vào Thiên Đạo đang mục nát, thì cái "vá trời" của hắn cũng sẽ trở nên vô nghĩa. Cái giá của quyền năng, của sự bất tử, sẽ không bao giờ sánh bằng giá trị của một cuộc sống trọn vẹn, chân thực. Tạ Trần nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió lạnh lùa qua khe cửa, biết rằng một phong ba bão táp lớn hơn đang chờ đợi, nhưng trong lòng anh vẫn tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Ván cờ này, anh nhất định sẽ chơi đến cùng.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.