Nhân gian bất tu tiên - Chương 191: Tiếng Vọng Nhân Tâm: Bằng Chứng Lên Tiếng
Sương đêm bao trùm lấy Hẻm Núi U Ảnh, nuốt chửng những tàn dư của ánh sáng cuối ngày. Lăng Nguyệt Tiên Tử ngồi đó, giữa sự tịch mịch lạnh lẽo, tấm bạch y tinh khiết của nàng giờ đây dường như cũng nhuốm màu u buồn của cảnh vật. Nàng nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh kinh hoàng vừa chứng kiến: ánh mắt tuyệt vọng của những người phàm nhân, tiếng kêu la thảm thiết của trẻ thơ, và nụ cười tàn nhẫn, khinh miệt của Trưởng Lão Ác Độc. Nhưng chúng cứ bám riết lấy tâm trí nàng, như những lưỡi dao sắc bén cắt vào từng thớ thịt. Mùi máu tanh, mùi khét của pháp thuật, tiếng roi vút, và tiếng gào thét vẫn còn văng vẳng bên tai, ám ảnh nàng không dứt.
Trong khoảnh khắc ấy, nàng chợt cảm thấy một hơi ấm dịu nhẹ lan tỏa từ Nguyệt Quang Trâm, chiếc trâm cài tóc quen thuộc của nàng. Nguyệt Quang Trâm, vật phẩm được truyền lại qua nhiều đời tiên tử, luôn tỏa ra một ánh sáng bạc thanh khiết và mang theo một hơi ấm kỳ lạ, như một lời nhắc nhở về nhân tính, về sự từ bi, về những giá trị mà tu sĩ chân chính nên theo đuổi. Nàng sờ lên chiếc trâm, cảm nhận hơi ấm ấy, như một sợi dây mỏng manh níu giữ nàng lại với phần "người" trong mình, ngăn không cho nàng hoàn toàn chìm đắm vào sự vô cảm và tuyệt vọng.
"Đạo lý tu tiên... Thiên Đạo... tất cả chỉ là lời ngụy biện cho sự tham lam và tàn bạo sao?" Nàng tự vấn trong tâm trí, giọng nội tâm giờ đây không còn sự phẫn nộ, chỉ còn lại sự hoài nghi và đau đớn tột cùng. "Con đường ta chọn... có thực sự là chính đạo? Hay ta cũng đang dần 'mất người' mà không hay biết, giống như những kẻ tu sĩ kia?" Nàng nhớ đến Tạ Trần, người phàm nhân ấy, với những lời nói tưởng chừng ngông cuồng nhưng lại ẩn chứa triết lý sâu xa. Anh ta đã từ bỏ con đường tu tiên, chọn làm một phàm nhân, liệu có phải vì anh ta đã nhìn thấu được bản chất mục ruỗng này từ sớm?
Nàng sờ lên Nguyệt Quang Trâm, hỏi nó, hỏi chính mình: "Ngươi... còn giữ lại gì cho ta?" Nàng khao khát một câu trả lời, một lời khẳng định rằng nàng vẫn còn là chính mình, rằng nàng chưa hề đánh mất nhân tính, rằng những đau đớn và hoài nghi này là bằng chứng cho sự tồn tại của lương tri trong nàng.
Giữa những suy tư hỗn loạn ấy, một luồng khí tức mỏng manh nhưng kiên định chợt lướt qua phía xa, như một làn gió nhẹ giữa màn sương dày đặc. Đó không phải là khí tức của yêu thú, cũng không phải là linh lực hùng hậu của một vị chân tiên. Nó rất tinh tế, ẩn giấu kỹ càng, nhưng Lăng Nguyệt, với tu vi cao thâm và trực giác nhạy bén, vẫn cảm nhận được. Luồng khí tức ấy mang theo một sự quen thuộc mơ hồ, như đã từng gặp ở đâu đó, nhưng lại khó lòng xác định rõ ràng. Nó có vẻ như đang âm thầm hoạt động, len lỏi giữa những vách đá và khe nứt, di chuyển một cách cẩn trọng và bí mật.
Nàng chấn động, ngay lập tức mở mắt, ánh mắt phượng sắc bén quét qua màn sương mù dày đặc. Nàng cố gắng tập trung thần thức, cảm nhận kỹ lưỡng hơn, nhưng luồng khí tức ấy chợt biến mất, tựa như chưa từng xuất hiện. Chỉ còn lại sự trống rỗng và một nỗi hoài nghi mới. Phải chăng đó là Dương Quân và Mộ Dung Tuyết, đang thực hiện kế hoạch của Tạ Trần? Hay là một thế lực khác, một sự hiện diện tinh quái hơn, như Hồ Ly Nữ, đang âm thầm nhúng tay vào cục diện này?
Dù không thể xác định rõ, nhưng sự xuất hiện thoáng qua của luồng khí tức ấy đã gieo vào lòng Lăng Nguyệt một tia hy vọng mỏng manh, rằng không phải tất cả mọi thứ đều chìm trong bóng tối. Rằng có lẽ, ở một nơi nào đó, vẫn có những người đang âm thầm đấu tranh cho lẽ phải, cho nhân tính, cho một con đường khác. Nàng ngồi yên lặng, tay nắm chặt Nguyệt Quang Trâm, ánh mắt mờ mịt nhìn vào khoảng không vô định. Sương đêm càng lúc càng dày đặc, bao trùm lấy nàng, bao trùm lấy Hẻm Núi U Ảnh, và bao trùm lấy Thập Phương Nhân Gian đang đứng trên bờ vực suy tàn. Trong tâm trí Lăng Nguyệt, một vết rạn lớn đã hình thành trong niềm tin kiên cố bấy lâu nay. Vết rạn ấy, tuy đau đớn, nhưng cũng có thể là khởi đầu cho một sự thức tỉnh, một sự thay đổi sâu sắc, một con đường mới mà nàng chưa từng nghĩ tới. Con đường ấy, có lẽ, sẽ không còn là con đường thành tiên mà nàng hằng mơ ước, mà là con đường tìm lại ý nghĩa của chữ "người" giữa nhân gian khốn khổ này.
***
Trong Thành Vô Song, không khí bên ngoài vẫn sầm uất, náo nhiệt như thường lệ. Tiếng rao hàng của những người bán rong vang vọng trên đường phố, hòa lẫn với tiếng bước chân hối hả của kẻ bộ hành và tiếng cười nói xôn xao từ các quán trà, tửu lầu. Mùi đồ ăn từ các gánh hàng rong, mùi hương liệu từ các cửa tiệm trang sức, và cả mùi ẩm mốc của những góc phố khuất lấp, tất cả tạo nên một bức tranh sống động, chân thực về cuộc sống phàm trần. Nhưng sâu bên trong một tư phòng ẩn mình giữa lòng thành phố, nơi ánh sáng dịu từ cửa sổ hắt vào làm nổi bật vẻ trầm tư của chủ nhân, không khí lại hoàn toàn tĩnh lặng, chỉ có tiếng bút sột soạt trên giấy, mùi mực và mùi trà thảo mộc thoang thoảng.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, vẫn ngồi yên bên bàn, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, và bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, càng làm nổi bật sự giản dị, không chút phô trương của hắn. Đối diện hắn, Dương Quân và Mộ Dung Tuyết vừa trở về từ chuyến đi Thôn Vân Sơn, đặt xuống bàn một chồng giấy tờ, bản vẽ chi tiết và vài vật phẩm nhỏ. Nét mặt Dương Quân vẫn còn hằn lên sự phẫn nộ và mệt mỏi, trong khi Mộ Dung Tuyết, dù dịu dàng, thanh lịch trong y phục xanh ngọc của một y sư, đôi mắt nàng lại chứa đựng một nỗi buồn khó tả. Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ, phong trần và ánh mắt kiên nghị, đứng bên cạnh, bàn tay to lớn siết chặt lại, biểu lộ sự căng thẳng rõ rệt.
"Sư huynh, những gì chúng ta thấy còn ghê rợn hơn lời đồn," Dương Quân mở lời, giọng nói rõ ràng nhưng pha lẫn sự căm phẫn khó kìm nén. Hắn là một thư sinh tuấn tú, khí chất nho nhã, nhưng giờ đây vẻ anh tuấn ấy lại bị che mờ bởi sự kinh hoàng mà hắn đã trải qua. "Bọn chúng không chỉ khai thác linh mạch, mà còn coi phàm nhân như những con vật, đánh đập, bỏ đói, thậm chí... giết hại không gớm tay." Hắn đặt xuống một bức vẽ phác thảo tỉ mỉ về khu vực khai thác linh mạch, nơi những đường nét thô sơ nhưng đầy ám ảnh khắc họa cảnh phàm nhân bị xiềng xích, roi vọt.
Mộ Dung Tuyết tiếp lời, giọng trầm hơn, nhưng từng lời nàng nói ra lại như những nhát dao cứa vào lòng người nghe. "Chúng ta đã thu thập được nhật ký của một tên trưởng lão, hắn ghi chép chi tiết về số lượng phàm nhân bị bóc lột, và cả những 'phần thưởng' cho việc 'xử lý' những kẻ chống đối." Nàng đẩy về phía Tạ Trần một cuốn sổ nhỏ bọc da, cũ kỹ, những trang giấy bên trong chi chít chữ viết nguệch ngoạc. "Cả một số 'linh thạch' chứa đựng oán khí của phàm nhân chết oan." Nàng nhẹ nhàng đặt xuống một túi vải nhỏ, bên trong là vài viên đá màu xám đục, tỏa ra một luồng khí tức âm lãnh, nặng nề.
Tạ Trần không nói gì, chỉ bình tĩnh nhấp một ngụm trà thảo mộc, hương vị thanh mát lan tỏa trong khoang miệng. Đôi mắt hắn lướt qua từng bức vẽ, từng dòng chữ trong cuốn nhật ký, và cảm nhận luồng oán khí từ những viên linh thạch. Hắn không hề tỏ ra kinh ngạc hay phẫn nộ, chỉ có một sự tập trung cao độ, như một thư sinh đang nghiên cứu một quyển kinh thư cổ. Đối với hắn, những bằng chứng này không chỉ là lời tố cáo, mà còn là những mảnh ghép quan trọng để "phá cục". Hắn đã đoán được sự tàn bạo của các tu sĩ đã "mất người", nhưng việc có bằng chứng cụ thể, không thể chối cãi, lại là một chuyện khác.
"Tốt lắm," Tạ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm, điềm tĩnh, không chút dao động. "Bằng chứng là vũ khí sắc bén nhất. Giờ là lúc để lưỡi gươm này phát huy tác dụng." Hắn đẩy tách trà sang một bên, cầm lấy cuốn nhật ký, lật từng trang, ánh mắt dò xét từng nét bút, từng con số. Hắn không chỉ nhìn vào những tội ác được ghi lại, mà còn cố gắng phác họa ra bức chân dung tâm lý của kẻ đã viết chúng, để hiểu rõ hơn về sự "mất người" đã ăn sâu vào giới tu sĩ. Hắn tin rằng, để đánh bại một tư tưởng, phải hiểu rõ nó trước tiên.
Bách Lý Hùng, với khuôn mặt vuông vức, râu quai nón rậm rạp, nắm chặt tay đến nỗi các khớp xương kêu răng rắc. "Những kẻ này... chúng không xứng đáng là tu sĩ!" Giọng nói trầm hùng của hắn đầy khí phách, nhưng cũng không che giấu được sự đau đớn và phẫn nộ tột cùng. "Chúng ta sẽ làm gì, tiên sinh?" Hắn nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy tin tưởng, biết rằng vị thư sinh này sẽ không bao giờ để phàm nhân chịu thiệt thòi.
Tạ Trần ngước mắt lên, nhìn từng người một. "Chúng ta sẽ không dùng vũ lực. Chúng ta sẽ dùng sự thật." Hắn chậm rãi giải thích, ánh mắt sắc bén như có thể nhìn thấu mọi sự. "Bách Xà Môn dựa vào sự im lặng của phàm nhân và sự thờ ơ của các tông môn khác để làm điều ác. Chúng ta sẽ phá vỡ sự im lặng đó, và buộc các tông môn khác phải nhìn vào sự thật." Hắn cầm một mảnh giấy trắng và cây bút lông, bắt đầu phác thảo một kế hoạch. "Dương Quân, Mộ Dung Tuyết, các ngươi đã làm rất tốt. Giờ đây, chúng ta cần nhân rộng những bằng chứng này, và để chúng tự lên tiếng. Không phải chỉ một bản, mà là hàng trăm, hàng ngàn bản. Chúng ta sẽ để cho mỗi người phàm nhân đều được thấy, được nghe, và được cảm nhận."
Hắn nhấp một ngụm trà, nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần tắt. "Phàm nhân tuy yếu đuối, nhưng khi họ đoàn kết, tiếng nói của họ có thể làm rung chuyển cả Thiên Đạo. Chúng ta sẽ không chỉ vạch trần Bách Xà Môn. Chúng ta sẽ vạch trần sự mục ruỗng của cái gọi là 'chính đạo' đã khiến tu sĩ 'mất người' này." Tạ Trần biết rằng, đây không chỉ là một cuộc chiến chống lại một tông môn cụ thể, mà là một cuộc chiến tư tưởng, một cuộc chiến giành lại giá trị "nhân sinh" đã bị lãng quên. Hắn muốn gieo vào lòng phàm nhân một tia hy vọng, một niềm tin vào chính mình, rằng họ không phải là những kẻ yếu đuối bị số phận an bài. Và hắn muốn gieo vào lòng các tu sĩ một hạt giống hoài nghi, một câu hỏi về ý nghĩa thực sự của con đường họ đang đi.
***
Giữa trưa, Phố Thương Mại Kim Long của Thành Vô Song trở nên tấp nập hơn bao giờ hết. Các tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong vút, trang trí lộng lẫy, chen chúc nhau hai bên đường. Hàng trăm biển hiệu lớn với những nét chữ thư pháp bay bướm, cùng hàng ngàn chiếc đèn lồng rực rỡ sắc màu, dù là ban ngày vẫn tỏa ra ánh sáng lung linh, tạo nên một cảnh tượng xa hoa, tráng lệ. Tiếng rao hàng của các thương nhân vang vọng không ngừng: "Tơ lụa Kim Long thượng hạng đây!" "Trà Long Tỉnh mới hái, thơm lừng ngào ngạt!" "Thức ăn vặt nóng hổi, ngon bá cháy!" Tiếng mặc cả của khách hàng, tiếng nói chuyện ồn ào từ các quán rượu, và tiếng nhạc từ các ban nhạc đường phố hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng sôi động của cuộc sống. Mùi hương liệu quý hiếm, mùi thức ăn hấp dẫn, mùi vải vóc mới, và cả mùi kim loại từ các xưởng rèn, tất cả lan tỏa trong không khí, kích thích mọi giác quan.
Giữa cái náo nhiệt, phồn hoa ấy, những tờ giấy trắng mỏng manh bắt đầu xuất hiện một cách bí mật. Ban đầu, chúng chỉ được dán lên những góc khuất, trên cột đèn, cạnh các cửa tiệm nhỏ. Chẳng mấy ai để ý. Nhưng rồi, một người phàm nhân tò mò dừng lại, nheo mắt đọc. Kế đến là hai, ba người. Dần dần, một đám đông bắt đầu tụ tập, những ánh mắt ban đầu chỉ là tò mò, sau đó chuyển dần sang vẻ kinh ngạc.
"Cái gì thế này?" Một người đàn ông trung niên, Phàm Nhân A, với vẻ mặt khắc khổ, lẩm bẩm đọc to từng chữ. "Hơn ba trăm phàm nhân bị cưỡng bức khai thác linh mạch, hai mươi người chết vì kiệt sức, mười người bị giết vì dám phản kháng... bởi Bách Xà Môn!" Giọng hắn run lên, không chỉ vì sợ hãi mà còn vì một sự phẫn nộ bùng cháy.
Thông tin như một ngọn lửa, chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ để bùng lên thành cháy lớn. Những tiếng xì xào ban đầu nhanh chóng bùng nổ thành những tiếng hô lớn, đầy giận dữ.
"Trời ơi! Đây là sự thật sao?" Một người phụ nữ, Phàm Nhân B, tay ôm đứa con nhỏ, nước mắt lưng tròng. "Bọn tu sĩ này... chúng còn có nhân tính không? Chúng ta là phàm nhân, nhưng cũng là người mà!" Nàng run rẩy nhìn về phía tờ giấy, như thể nó đang kể lại một câu chuyện kinh hoàng ngay trước mắt nàng.
"Con gái nhà lão Lý bị bắt đi... giờ mới biết là bị chúng mang về làm nô lệ..." Một ông lão, Phàm Nhân C, với mái tóc bạc trắng, thều thào, giọng đầy đau đớn. "Chúng ta cứ tưởng chúng được các tiên nhân phù hộ, ai ngờ lại là ác ma đội lốt..."
Cả khu phố như chững lại bởi làn sóng thông tin chấn động. Những người bán hàng ngừng rao, khách hàng quên cả mặc cả. Tất cả đều đổ dồn sự chú ý vào những tờ giấy. Nội dung được đọc đi đọc lại, mỗi lần như vậy, sự phẫn nộ lại tăng thêm một bậc. Những lời lẽ súc tích, những con số cụ thể, những mô tả chân thực về sự tàn bạo của Bách Xà Môn, tất cả đã đánh thẳng vào lương tri của phàm nhân.
Một vài tu sĩ đi ngang qua, với y phục thanh tao, khí chất thoát tục, ban đầu chỉ khinh thường liếc nhìn đám đông phàm nhân ồn ào. Nhưng rồi, khi nghe được những lời xì xào, khi ánh mắt vô tình lướt qua những dòng chữ trên tờ giấy, họ cũng không khỏi dừng lại. Vẻ kinh ngạc hiện rõ trên khuôn mặt họ, và một vài người lộ vẻ khó chịu, thậm chí là tức giận. "Làm càn! Phàm nhân dám vu khống tiên gia!" Một tu sĩ từ một tông môn nhỏ la lên, vội vã xé toạc một tờ giấy. Nhưng ngay lập tức, một bàn tay khác đã dán một tờ mới vào vị trí đó.
"Đây là sự thật!" Một thanh niên phàm nhân can đảm hét lên, "Không phải vu khống! Những người dân của Thôn Vân Sơn đã phải chịu đựng biết bao nhiêu!"
Thông tin lan truyền với tốc độ chóng mặt, nhanh hơn bất kỳ pháp thuật truyền tin nào. Từ Phố Thương Mại Kim Long, nó lan đến các ngõ hẻm, các khu chợ, rồi vào đến từng gia đình phàm nhân trong Thành Vô Song. Sự sợ hãi ban đầu dần chuyển hóa thành một ngọn lửa căm phẫn âm ỉ, rồi bùng lên mạnh mẽ. Rất nhiều phàm nhân, vốn đã quen với việc cúi đầu trước tu sĩ, giờ đây cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ để phản kháng. Họ không dám cầm kiếm, nhưng họ có tiếng nói, và tiếng nói ấy, khi được tập hợp lại, trở nên mạnh mẽ đến bất ngờ.
Trong một góc khuất, Bách Lý Hùng đứng đó, ánh mắt kiên nghị dõi theo đám đông phẫn nộ. Hắn không nói gì, nhưng khóe môi hắn khẽ cong lên một nụ cười mãn nguyện. Kế hoạch của Tạ Trần, kế hoạch "Mềm Hóa Hắc Ám", đã bắt đầu phát huy tác dụng. Ngọn lửa nhân tâm đã được thắp lên, và nó sẽ không dễ dàng bị dập tắt. Hắn thầm nghĩ, đây mới chỉ là khởi đầu.
***
Hoàng hôn buông xuống trên Thái Huyền Tông, nhuộm một màu tím u buồn lên những đỉnh núi mây mù bao phủ. Trong một đình viện nhỏ ẩn mình giữa những hàng trúc xanh rì, tiếng chuông chùa ngân vang từ xa, hòa cùng mùi hương trầm thanh khiết thoang thoảng trong không khí mát mẻ. Bầu không khí vốn thanh tịnh, tĩnh lặng, giờ đây lại đè nặng lên Lăng Nguyệt Tiên Tử, khiến nàng cảm thấy áp lực vô hình. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng tỏa ra ánh sáng bạc yếu ớt, như một ngọn nến lay lắt trước gió.
Lăng Nguyệt, dung nhan tuyệt mỹ nhưng giờ đây tái nhợt đi nhiều, ngồi đối diện một đệ tử truyền tin đang cúi đầu cung kính. Nàng đang đọc một bản báo cáo được gửi từ Thành Vô Song, chi tiết về những tội ác của Bách Xà Môn đã được Tạ Trần công khai. Từng con chữ, từng con số trong bản báo cáo như những mũi kim sắc bén đâm vào trái tim nàng, xoáy sâu vào vết rạn nứt niềm tin đã hình thành từ chuyến đi đến Thôn Vân Sơn. Ánh mắt phượng sắc bén của nàng lướt qua những dòng chữ: "Hơn ba trăm phàm nhân bị cưỡng bức khai thác linh mạch... hai mươi người chết vì kiệt sức... mười người bị giết vì dám phản kháng... nạn nhân nhỏ nhất chỉ mới sáu tuổi..."
"Tiên tử, tin tức này đang lan truyền khắp Thành Vô Song, thậm chí đã đến tai một số tông môn nhỏ khác," đệ tử truyền tin cung kính bẩm báo, giọng nói có chút lo lắng. "Dư luận phàm nhân đang cực kỳ phẫn nộ, và có vẻ như họ đã bắt đầu có những hành động phản kháng nhỏ."
Lăng Nguyệt khẽ đặt bản báo cáo xuống, đôi tay nàng run rẩy đến khó nhận ra. Giọng nàng khẽ khàng, như một tiếng thở dài từ sâu thẳm tâm can, mang theo sự run rẩy không che giấu được. "Những điều này... chính xác là những gì ta đã thoáng thấy ở Thôn Vân Sơn. Nhưng lại chi tiết và tàn bạo hơn rất nhiều..." Nàng nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh kinh hoàng hiện lên trong tâm trí. Tiếng kêu la của phàm nhân, những gương mặt tiều tụy, đôi mắt trống rỗng của những đứa trẻ... tất cả như một thước phim bi thảm quay chậm, khiến nàng nghẹt thở. "Đây là con đường mà chúng ta đang đi sao?"
Nàng mở mắt, đôi mắt phượng vốn lạnh lùng giờ đây chứa đựng một sự hoang mang tột độ, một sự thất vọng sâu sắc. Nàng đã chứng kiến sự tàn bạo của Bách Xà Môn, nhưng việc những tội ác ấy được công khai, được phơi bày một cách trần trụi, khiến nàng phải đối mặt với một sự thật phũ phàng: đây không phải là một sự cố đơn lẻ, mà là một phần của sự mục ruỗng đang lan tràn trong giới tu tiên.
"Nếu tu tiên là để trở thành những kẻ tàn nhẫn như vậy, vậy thì 'trường sinh' có ý nghĩa gì?" Nàng tự vấn nội tâm, giọng nói chỉ đủ cho chính nàng nghe thấy. "Mỗi bước đi trên con đường tiên đạo đều phải đánh đổi bằng sự 'mất người', bằng việc tước đoạt sinh mạng, hạnh phúc của những phàm nhân vô tội... Vậy thì 'cứu thế' có ý nghĩa gì? Chúng ta cứu ai? Cứu lấy cái Thiên Đạo mục ruỗng này để nó tiếp tục dung dưỡng cho những kẻ tàn ác sao?" Chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng nhấp nháy, ánh sáng bạc yếu ớt như đang cố gắng xua đi bóng tối trong lòng nàng, cố gắng níu giữ nàng lại với nhân tính.
Nàng đứng dậy, bước ra lan can, nhìn về phía chân trời đang chìm trong ánh tà dương. Những đám mây mù dày đặc, cuồn cuộn như những dải lụa xám, bao phủ lấy đỉnh núi, che khuất đi vẻ đẹp hùng vĩ của Thái Huyền Tông. Trong khoảnh khắc ấy, Lăng Nguyệt cảm thấy vô cùng lạc lõng, như một cánh chim trắng bị lạc giữa màn sương đen. Niềm tin vào đạo lý tu tiên, vào cái gọi là "chính đạo" mà nàng hằng theo đuổi, giờ đây đã rạn nứt đến mức không thể hàn gắn. Nàng bắt đầu nghi ngờ mọi thứ, từ lời dạy của các trưởng lão, đến ý nghĩa của linh khí, của việc tu luyện.
Tạ Trần, người phàm nhân ấy, đã từng nói với nàng rằng: "Tu tiên không phải là để thành tiên, mà là để sống trọn vẹn kiếp người." Lúc đó nàng chỉ coi đó là lời nói ngông cuồng của một kẻ không hiểu sự vĩ đại của tiên đạo. Nhưng giờ đây, những lời ấy lại vang vọng trong tâm trí nàng, rõ ràng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Có lẽ, con đường mà Tạ Trần đã chọn, con đường của một phàm nhân sống trọn vẹn, giữ gìn nhân tính, mới chính là con đường đúng đắn. Một con đường không cần đến sức mạnh phi thường, không cần đến linh khí, nhưng lại cần đến một trái tim kiên định và một lương tri không bị vẩn đục. Lăng Nguyệt Tiên Tử ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy sao đang dần hiện rõ sau lớp mây, trong lòng nàng, một hạt giống của sự thay đổi đã nảy mầm, lặng lẽ nhưng đầy kiên cường.
***
Đêm khuya, sương mù dày đặc bao phủ Thái Huyền Tông, khiến cả tông môn như chìm vào một bức tranh thủy mặc u tịch. Trong một phòng luyện công cá nhân được xây bằng đá kiên cố, linh khí thanh khiết dồi dào, Liễu Thanh Phong ngồi trên bồ đoàn, xung quanh là những trận pháp khắc trên tường và sàn nhà, tỏa ra ánh sáng yếu ớt. Hắn vừa kết thúc một vòng tuần hoàn linh lực, cảm thấy toàn thân thư thái, linh khí lưu chuyển thuận lợi. Vẻ ngoài thanh tú, dáng người cao gầy, đôi mắt sáng như sao, Liễu Thanh Phong toát lên một khí chất xuất chúng, nhưng trong ánh mắt ấy lại ẩn chứa sự tự phụ và khinh thường cố hữu đối với phàm nhân.
Một thuộc hạ bước vào, cung kính quỳ gối dâng lên một bản báo cáo. "Sư huynh, có tin tức khẩn cấp từ Thành Vô Song."
Liễu Thanh Phong nhận lấy bản báo cáo, lướt mắt qua. Ban đầu, hắn chỉ khẽ nhếch mép cười khẩy, tỏ vẻ khinh thường. "Một lũ phàm nhân ngu muội, chỉ biết làm loạn. Chuyện nhỏ nhặt này cũng dám khuấy động lên sao?" Hắn vung tay, định hất bản báo cáo xuống bàn như thường lệ, nhưng rồi, ánh mắt hắn chợt lóe lên vẻ khó chịu khi nghe lời của thuộc hạ.
"Sư huynh, những lời đồn về Bách Xà Môn đã được phàm nhân Thành Vô Song công khai. Không chỉ vậy, một số tông môn khác, như Thanh Vân Các, đã gửi người đi điều tra, có vẻ như họ đang rất quan tâm đến sự việc này." Thuộc hạ cẩn trọng bẩm báo, cúi đầu thấp hơn.
Liễu Thanh Phong cau mày, không còn vẻ khinh thường ban đầu. "Thanh Vân Các? Bọn lão già đó cũng tò mò chuyện phàm tục sao?" Hắn đặt mạnh bản báo cáo xuống bàn đá, tiếng vang khô khốc trong không gian tĩnh lặng. Hắn đứng dậy, đi đến cửa sổ, nhìn ra màn đêm dày đặc sương mù. Dù tỏ vẻ không quan tâm, nhưng trong lòng hắn đã bắt đầu có sự dè chừng và khó chịu. Hắn biết rõ bản chất của Bách Xà Môn, và cũng ngầm đồng ý cho những hành động của chúng, coi đó là cái giá phải trả để duy trì sự ổn định của giới tu sĩ và kế hoạch "vá trời" của hắn. Nhưng việc những chuyện ấy bị phàm nhân công khai, và tệ hơn là thu hút sự chú ý của các tông môn khác, lại là điều hắn không hề mong muốn.
"Tạ Trần..." Cái tên ấy thoát ra khỏi kẽ răng hắn, mang theo một sự bực dọc khó tả. "Lại là ngươi. Ngươi muốn dùng kế này để làm gì? Để ta mất mặt sao? Ngươi nghĩ chỉ bằng những lời lẽ phàm tục đó mà có thể lay chuyển đại cục sao?" Hắn nghiến răng. Hắn từng coi Tạ Trần là một kẻ ngông cuồng, yếu đuối, chỉ biết nói lời rỗng tuếch. Nhưng giờ đây, những lời nói "rỗng tuếch" ấy lại đang tạo ra một làn sóng ngầm, đe dọa đến sự ổn định mà hắn đang cố gắng xây dựng. Tạ Trần không tu luyện, không có linh lực, nhưng lại có một khả năng nhìn thấu nhân tâm và một trí tuệ sắc bén đến đáng sợ. Kế hoạch "mềm" của hắn, không dùng bạo lực, mà dùng sự thật, lại đang tạo ra một hiệu ứng không ngờ.
Liễu Thanh Phong nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu mùi linh khí thanh khiết. Hắn không thể phủ nhận rằng Tạ Trần đang dần trở thành một trở ngại lớn trong kế hoạch "vá trời" của hắn. Sự tồn tại của Tạ Trần, một phàm nhân không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh, và trọng chữ "sống" một cách chân thực, là một mối đe dọa trực tiếp đến cái gọi là "thiên ý", đến trật tự cũ mà hắn đang cố gắng bảo vệ. Hắn quay lại, ánh mắt lạnh lẽo quét qua thuộc hạ. "Thông báo cho Bách Xà Môn, hãy dẹp yên sự việc này. Nếu cần, dùng biện pháp mạnh." Hắn biết, điều này sẽ chỉ làm sự việc thêm tồi tệ, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Hắn không thể để một phàm nhân làm lung lay uy tín của các tông môn, lung lay cả Thiên Đạo.
Hắn muốn xóa bỏ sự tồn tại của Tạ Trần, nhưng không phải bằng bạo lực một cách trực tiếp, mà bằng cách chứng minh rằng con đường của Tạ Trần là sai lầm, là vô ích. "Ngươi muốn bảo vệ nhân tính sao, Tạ Trần? Vậy thì hãy xem, cái gọi là 'nhân tính' ấy có thể làm gì khi đối mặt với sức mạnh tuyệt đối của tu tiên." Hắn thì thầm, giọng nói đầy rẫy sự ngạo mạn và thách thức. Một cuộc đối đầu trực diện giữa hai tư tưởng, hai con đường, đã chính thức bắt đầu, không phải trên chiến trường đẫm máu, mà trên chiến trường của niềm tin và dư luận. Liễu Thanh Phong sẽ không bao giờ chấp nhận một phàm nhân có thể "phá cục" của hắn. Hắn sẽ nghiền nát mọi thứ, mọi cá nhân dám cản trở con đường mà hắn tin là "chính đạo". Dù đó có phải là một kỷ nguyên bi tráng đang tàn lụi, hắn vẫn sẽ là kẻ đứng trên đỉnh cao, không ai có thể lay chuyển.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.