Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1415: Giai Điệu Lạc Lõng: Tiếng Lòng Người Nghệ Sĩ Giữa Nhân Gian

Ánh đèn dầu từ quán sách của Tạ Trần, tựa một ngọn hải đăng nhỏ nhoi, vẫn kiên định rọi sáng giữa màn đêm bao la của Thị Trấn An Bình. Lăng Nguyệt Tiên Tử, giờ đây mang thân phận phàm nhân, đã rời khỏi quán trà Vọng Giang, bước chân nàng không còn sự ngỡ ngàng, bỡ ngỡ của những ngày đầu tiên thoát ly tiên đạo, mà thay vào đó là một sự kiên định, một khao khát được dung nhập vào dòng chảy của nhân gian, nơi mà những cảm xúc chân thật, những giá trị dung dị của con người đang dần được hồi sinh. Nàng nhìn về phía quán sách, nơi ánh đèn vẫn sáng, tựa như nhìn về một tương lai mà nàng muốn là một phần trong đó. Tiếng đàn Tỳ Bà của Hoa, dù đã kết thúc, vẫn âm vang trong tâm trí nàng, như một lời nhắc nhở về vẻ đẹp của những điều tưởng chừng như nhỏ bé, tầm thường, nhưng lại có sức mạnh lay động đến tận cốt tủy của linh hồn.

***

Buổi chiều hôm sau, Thị Trấn An Bình chìm trong ánh nắng vàng dịu, gió heo may từ phía sông thổi vào mang theo hơi mát lành và mùi hương cỏ dại. Quảng trường trung tâm, nơi những phiến đá lát đã mòn nhẵn qua bao năm tháng, lại rộn ràng hơn mọi ngày. Tiếng rao hàng của bà lão bán bánh, tiếng cười đùa của lũ trẻ chạy đuổi nhau quanh đài phun nước, tiếng xe ngựa lộc cộc trên con đường sỏi đá, tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh sống động của cuộc sống phàm trần. Giữa không gian ồn ã ấy, Hoa, với cây Tỳ Bà đã trở thành một phần không thể thiếu của nàng, lại xuất hiện.

Nàng ngồi xuống một bệ đá cũ kỹ, đôi mắt xinh xắn nhưng phảng phất nét ưu tư khẽ khép lại, hít một hơi thật sâu để cảm nhận mùi vị của nhân gian: mùi thức ăn thoảng ra từ quán ăn đầu phố, mùi gỗ mục từ những mái nhà cổ kính, mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua và cả mùi mồ hôi mặn chát của những người lao động chân tay. Ngón tay thon dài của nàng khẽ lướt trên những sợi dây đàn Tỳ Bà, âm thanh đầu tiên ngân lên, trong trẻo và du dương, lập tức thu hút sự chú ý của những người xung quanh.

Một vài người dân hiếu kỳ dừng chân, ban đầu chỉ là tò mò, sau đó là bị cuốn hút bởi giai điệu u hoài nhưng cũng đầy sức sống mà Hoa đang gửi gắm vào từng nốt nhạc. Tiếng đàn của nàng không chỉ là những âm thanh thuần túy, mà còn là một câu chuyện không lời, kể về những nỗi buồn sâu thẳm, những niềm hy vọng mong manh, và cả những vẻ đẹp bị lãng quên giữa dòng đời xô bồ. Đám đông dần tụ tập đông hơn, ánh mắt họ ban đầu ánh lên vẻ thích thú, ngưỡng mộ.

"Quả là tiếng đàn tiên tử!" Một người đàn ông trung niên, tay cầm một chiếc quạt giấy, tán thán, giọng nói lộ rõ vẻ trầm trồ. Ông ta chính là Người Kể Chuyện thường ngày vẫn ngồi ở Quán Trà Vọng Giang, với tài ăn nói lưu loát và khả năng thu hút đám đông bằng những câu chuyện ly kỳ, giờ đây cũng bị giai điệu của Hoa làm cho mê hoặc.

Bà Chủ Quán Trà, với khuôn mặt phúc hậu và nụ cười hiền từ thường trực, cũng tạm gác lại công việc, đứng tựa cửa nhìn ra quảng trường. "Tiếng đàn này, nghe mà lòng ta cũng thấy thanh tịnh lạ lùng," bà khẽ nói, ánh mắt xa xăm như nhớ về một điều gì đó đã cũ.

Hoa tiếp tục chơi, nàng đắm chìm vào thế giới của âm nhạc, quên đi những ánh mắt soi mói, những lời khen tặng hay cả sự thờ ơ tiềm ẩn. Nàng chơi bằng cả trái tim, bằng tất cả những cảm xúc mà nàng đã tích lũy được từ cuộc đời phiêu bạt, từ những lần chứng kiến cảnh đời, từ những khát khao được sẻ chia.

Tuy nhiên, sau vài bản nhạc, khi những giai điệu trầm bổng dần lắng xuống, không khí bắt đầu thay đổi. Sự hiếu kỳ ban đầu dần nhường chỗ cho những tiếng xì xào, bàn tán. Một bà lão bán nước, với chiếc gánh nặng trịch trên vai, khẽ lắc đầu, ánh mắt đầy vẻ thực tế.

"Tiếng đàn hay thật, nhưng con gái à, đàn cái này có kiếm được gạo ăn không?" Giọng bà lão nhỏ nhẹ, nhưng đủ để những người xung quanh nghe thấy, và những lời ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào không khí lãng mạn mà Hoa đã dày công tạo ra.

Người Kể Chuyện, vốn là người nhanh nhạy nắm bắt tâm lý đám đông, tặc lưỡi một tiếng, chiếc quạt giấy phe phẩy, giọng điệu có chút hóm hỉnh nhưng cũng đầy vẻ đánh giá thực dụng. "Cái này không phải là chuyện, không phải là món đồ hữu ích, nghe thì hay nhưng cũng chỉ là nghe thôi. Nghe xong thì bụng cũng vẫn đói, nhà cũng vẫn cần sửa." Ông ta nhún vai, ý tứ rõ ràng: nghệ thuật, dù hay đến mấy, cũng không thể nuôi sống con người.

Những lời ấy như một chất xúc tác, khiến đám đông vốn đã có ý định rời đi nay càng nhanh chóng tản ra. Người thì vội vã với gánh hàng, người thì kéo con nhỏ đang tò mò sang sạp bánh kẹo, người khác lại tiếp tục câu chuyện dang dở của mình. Họ là những con người của nhân gian, những con người đã quen với việc đặt giá trị thực dụng lên hàng đầu. Trong một thế giới mà Thiên Đạo đang suy yếu, mà linh khí ngày càng m���ng, cuộc sống mưu sinh vốn đã khó khăn, thì những thứ như nghệ thuật, như âm nhạc, dường như trở thành một thứ xa xỉ, một món ăn tinh thần mà không phải ai cũng có thời gian hay tâm trí để thưởng thức, chứ đừng nói là trân trọng.

Chỉ trong chốc lát, quảng trường lại trở về với vẻ ồn ã thường ngày, nhưng không còn là tiếng đàn du dương nữa, mà là những âm thanh quen thuộc của cuộc sống mưu sinh. Hoa vẫn ngồi đó, đôi mắt khẽ mở, nhìn theo bóng lưng những người vừa tản đi. Cây Tỳ Bà trong tay nàng bỗng trở nên nặng trĩu, lạnh lẽo. Một nỗi buồn khó tả dâng lên trong lòng nàng, nỗi buồn của một nghệ sĩ bị từ chối, bị bỏ rơi bởi chính khán giả mà mình muốn cống hiến. Nàng đã dồn hết tâm huyết, tình cảm vào từng nốt nhạc, nhưng thứ nàng nhận lại chỉ là sự thờ ơ, hay tệ hơn là những lời đánh giá thực dụng đến phũ phàng.

"Nghệ thuật... là gì nhỉ?" Hoa thì thầm, giọng nói khẽ khàng lạc lõng giữa tiếng ồn ào của phố phường. Nàng cúi đầu, ôm cây đàn Tỳ Bà vào lòng, cảm giác như ôm lấy chính nỗi cô đơn của mình. Nàng không biết liệu mình có nên tiếp tục con đường này hay không, con đường mà những gì nàng cho là tinh hoa, là vẻ đẹp, lại trở nên vô giá trị trong mắt người đời. Nàng cảm thấy một sự lạc lõng sâu sắc, một sự bối rối khi đứng giữa đam mê mãnh liệt của mình và thực tế nghiệt ngã của cuộc sống.

Trong khoảnh khắc ấy, nàng tự hỏi, liệu có ai thực sự hiểu được giá trị của những gì nàng đang làm, hay nàng sẽ mãi mãi là một giai điệu vô danh, một tiếng lòng lạc lõng giữa nhân gian bộn bề này?

***

Cùng lúc đó, tại quán sách của Tạ Trần, không khí lại hoàn toàn trái ngược. Sự tĩnh lặng bao trùm, chỉ có tiếng gió khẽ luồn qua khe cửa, và tiếng lật sách sột soạt. Ánh hoàng hôn dịu nhẹ hắt qua khung cửa sổ gỗ, nhuộm vàng những giá sách cũ kỹ và phủ lên trang phục màu chàm của Tạ Trần một sắc thái ấm áp. Hắn ngồi sau quầy, tay cầm một cuốn sách cổ đã ngả màu, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại không hoàn toàn chú tâm vào những dòng chữ. Thay vào đó, ánh mắt hắn dõi ra ngoài cửa sổ, nơi những âm thanh ồn ào của quảng trường chợt dâng lên, rồi lại nhanh chóng lắng xuống. Tiếng đàn Tỳ Bà của Hoa, dù đã xa, vẫn như còn văng vẳng đâu đó trong tâm trí hắn, mang theo một nỗi buồn man mác.

Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh và hiếu kỳ, đang lau dọn những chồng sách bụi bặm trên giá cao. Cậu bé, dù còn nhỏ, nhưng đã sớm học được cách quan sát và suy ngẫm từ tiên sinh của mình. Cậu đã nghe tiếng đàn của Hoa, cũng đã nghe những lời xì xào của đám đông, và trong lòng cậu bé non nớt ấy, một câu hỏi lớn lao dần hình thành.

"Tiên sinh," Tiểu An quay sang Tạ Trần, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ băn khoăn, "tiếng đàn của cô Hoa rất hay, con nghe mà thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn cả khi ăn một món ngon. Nhưng sao mọi người lại không thích nghe nhiều như chuyện cổ tích hay những món đồ ngon ạ?" Cậu bé đặt chiếc khăn lau xuống, nhìn Tạ Trần với ánh mắt mong chờ một lời giải đáp.

Tạ Trần khẽ đặt cuốn sách xuống, một nụ cười nhàn nhạt thoáng hiện trên đôi môi hắn, nhưng trong mắt lại ánh lên một tia suy tư sâu sắc. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần lụi tàn, như một ẩn dụ cho những giá trị đang dần phai nhạt trong lòng người.

"Nghệ thuật, Tiểu An," Tạ Trần bắt đầu, giọng nói trầm ấm và điềm tĩnh, mỗi lời như được chắt lọc kỹ càng, "không phải lúc nào cũng là thứ để 'ăn' hay 'dùng'. Nó không mang lại miếng cơm, manh áo trực tiếp, cũng không giải quyết những vấn đề thiết thực ngay lập tức." Hắn khẽ thở dài, trong lòng thấu hiểu nỗi lòng của Hoa, và cũng thấu hiểu sự lựa chọn của những người dân phàm trần. "Nó là thứ để nuôi dưỡng tâm hồn, để con người ta thấy được vẻ đẹp, sự tinh tế mà đôi khi cuộc sống bận rộn này làm ta quên mất. Nó là tiếng lòng của người nghệ sĩ, là sự giao cảm giữa người với người thông qua những xúc cảm thuần khiết nhất."

Tiểu An nghiêng đầu, đôi mắt vẫn mở to, cố gắng lĩnh hội những lời lẽ sâu sắc của tiên sinh. "Nhưng... nếu không 'ăn' được, không 'dùng' được, thì nó có giá trị không ạ?" Câu hỏi của cậu bé, tuy ngây thơ, nhưng lại chạm đến một vấn đề cốt lõi của xã hội mới này, nơi mà những giá trị thực dụng vẫn còn nặng tính chi phối, và con người vẫn đang vật lộn để thoát khỏi cái bóng của sự thiếu thốn, của sự mưu sinh.

Tạ Trần nhìn Tiểu An, ánh mắt đầy sự kiên nhẫn. "Giá trị của nó nằm ở chính nó, ở tiếng lòng của người nghệ sĩ, ở sự lay động mà nó mang lại. Nó là một phần của nhân tính, là những gì giúp con người vượt lên trên những nhu cầu vật chất tầm thường để tìm kiếm ý nghĩa sâu sắc hơn của sự tồn tại." Hắn dừng lại một chút, như để cho những lời mình nói thấm sâu vào tâm trí cậu bé. "Chỉ là, cần thời gian để người ta thấu hiểu, cần sự kiên trì của người nghệ sĩ, và cần cả sự vun đắp của xã hội. Trong một kỷ nguyên mới, khi con người không còn khao khát thành tiên, khi Thiên Đạo đã suy tàn, chúng ta phải học cách xây dựng lại từ đầu. Không chỉ là vật chất, mà còn là tinh thần, là văn hóa. Đó là một hành trình dài, Tiểu An, một hành trình cần sự bao dung và thấu hiểu."

Lời nói của Tạ Trần không chỉ dành cho Tiểu An, mà còn là sự chiêm nghiệm của chính hắn về con đường "Nhân Đạo" mà hắn đã chọn. Hắn biết rằng, việc phá vỡ những xiềng xích của tiên đạo đã là một việc vô cùng khó khăn, nhưng việc xây dựng một kỷ nguyên mới, nơi con người thực sự tìm thấy sự trọn vẹn trong cuộc sống bình thường, còn khó khăn hơn gấp bội. Những giá trị tinh thần, những vẻ đẹp của nghệ thuật, thường là những thứ cuối cùng được trân trọng khi con người đã no đủ về vật chất. Nhưng liệu có thể tồn tại một xã hội thực sự "trọn vẹn" mà thiếu đi những điều đó? Tạ Trần hiểu rằng, đó là một thách thức lớn, và Hoa, cô gái trẻ với cây Tỳ Bà của mình, chính là một trong những người tiên phong đang đối mặt với thử thách ấy.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, ánh hoàng hôn đã gần như tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Bóng tối bao trùm lấy Thị Trấn An Bình, nhưng trong quán sách của hắn, ánh đèn dầu vẫn kiên định cháy, như một ngọn lửa nhỏ nhoi, thắp lên hy vọng về một tương lai mà nghệ thuật và những giá trị tinh thần sẽ được trân trọng, được nuôi dưỡng, để con người không bao giờ "mất người" nữa.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, và ánh sáng yếu ớt cuối cùng dần lụi tàn trên mặt Hồ Nguyệt Ảnh. Gió đêm bắt đầu thổi, mang theo hơi lạnh từ mặt nước và mùi hương hoa dạ lý hương thoang thoảng từ những khu vườn ven hồ. Hoa ngồi lặng lẽ trên một phiến đá lớn bên bờ hồ, cây Tỳ Bà nằm nghiêng cạnh nàng, phím đàn ánh lên vẻ lạnh lẽo dưới ánh sáng nhập nhoạng. Đôi mắt nàng đượm buồn, nhìn xa xăm vào mặt hồ gợn sóng, nơi ánh chiều tà hắt xuống tạo nên những vệt đỏ cam ma mị. Nỗi thất vọng từ quảng trường vẫn còn vương vấn trong lòng nàng, khiến nàng cảm thấy cô đơn đến tột cùng. Nàng vuốt nhẹ phím đàn, không chơi, chỉ cảm nhận sự lạnh lẽo của nó, tự hỏi liệu có ai trên thế giới này thực sự hiểu được tâm tư của nàng, hiểu được những giai điệu mà nàng muốn gửi gắm.

Bất chợt, một bóng người thanh thoát xuất hiện từ phía xa, bước đi nhẹ nhàng trên con đường mòn ven hồ. Đó là L��ng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ trang phục phàm nhân giản dị, mái tóc đen dài buông xõa sau lưng, không còn vẻ băng giá hay xa cách như xưa. Nàng đã lang thang khắp thị trấn, quan sát cuộc sống của người dân, và vô tình đi đến nơi này. Ánh mắt nàng dừng lại trên hình bóng cô đơn của Hoa, lập tức nhận ra cô gái Tỳ Bà đã lay động tâm hồn nàng đêm qua.

Lăng Nguyệt không vội vã tiến đến, nàng dừng lại cách Hoa một đoạn, lặng lẽ quan sát. Từ khi từ bỏ tiên đạo, nàng đã học được cách quan sát, học cách lắng nghe, và quan trọng hơn cả, học cách cảm nhận. Nàng đã nghe câu chuyện của Tạ Trần về những giá trị của nhân gian, về tầm quan trọng của việc nuôi dưỡng tâm hồn. Nàng hiểu rằng, trong thế giới phàm nhân này, không phải chỉ có những cuộc chiến sinh tử mới khó khăn, mà cả việc giữ gìn và phát triển những giá trị tinh thần, những vẻ đẹp của nghệ thuật, cũng cần sự dũng cảm và kiên trì không kém. Nàng cảm nhận được nỗi buồn của Hoa, nỗi buồn của một nghệ sĩ giữa một thế giới vẫn còn nặng nề bởi gánh nặng cơm áo gạo tiền.

Lăng Nguyệt nhẹ nhàng ngồi xuống một phiến đá khác, cách Hoa một khoảng vừa đủ để không làm nàng giật mình, nhưng cũng đủ gần để thể hiện sự hiện diện của mình. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ ngắm nhìn mặt hồ phẳng lặng, nơi những vệt đỏ cuối cùng của hoàng hôn đang dần tan biến vào màn đêm. Ánh mắt nàng không còn sự lạnh lùng của tiên gia, mà thay vào đó là một sự thấu hiểu, một sự đồng cảm sâu sắc. Nàng biết rằng, đôi khi, sự hiện diện thầm lặng còn giá trị hơn vạn lời an ủi sáo rỗng.

Thời gian trôi qua trong im lặng, chỉ có tiếng gió xào xạc qua những rặng cây và tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ. Hoa, cảm nhận được một sự hiện diện không gây áp lực, khẽ ngẩng đầu lên. Nàng nhìn thấy Lăng Nguyệt, người phụ nữ với vẻ đẹp thoát tục nhưng lại mang một sự bình dị đến lạ. Có lẽ chính sự bình dị ấy đã khiến nàng không cảm thấy bị đe dọa, hay bị phán xét.

Sau một lúc lâu, khi màn đêm đã buông xuống hoàn toàn và những vì sao đầu tiên đã lấp lánh trên nền trời đen thẳm, Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ cất tiếng, giọng nói nàng vẫn trong trẻo như tiếng suối, nhưng giờ đây lại mang một sự ấm áp, một chút run rẩy của cảm xúc. Đó là lần đầu tiên nàng chủ động bắt chuyện với Hoa, không phải bằng sự chất vấn hay mệnh lệnh, mà bằng một lời đề nghị chân thành, một sự thấu hiểu mà nàng đã từng nghĩ mình sẽ không bao giờ có được.

"... Ngươi có thể chơi lại bản nhạc đó được không?" Nàng nhỏ giọng nói, ánh mắt nhìn thẳng vào Hoa, không còn vẻ lạnh lùng mà thay vào đó là sự mong đợi và một chút ngần ngại. Nàng nhớ lại cảm giác lay động mà tiếng đàn của Hoa đã mang lại cho nàng đêm qua, và nàng khao khát được trải nghiệm lại cảm giác ấy, như một cách để khẳng định rằng nàng vẫn còn "người", vẫn còn có thể cảm nhận những vẻ đẹp của nhân gian.

Hoa ngạc nhiên, đôi mắt nàng mở to. Nàng không ngờ lại có người vẫn còn nhớ đến tiếng đàn của mình, và còn ngỏ lời yêu cầu nàng chơi lại. Nàng đã nghĩ rằng tất cả đã biến mất, đã bị lãng quên giữa dòng đời.

"Tiên tử... à không, cô nương..." Hoa khẽ thốt lên, giọng nói khẽ khàng, còn mang theo chút bối rối. Nàng vẫn nhận ra vẻ thoát tục của Lăng Nguyệt, nhưng những lời nói ấm áp của nàng đã xóa đi ranh giới giữa tiên và phàm. "Cô nương nghe thấy sao?"

Lăng Nguyệt khẽ gật đầu, ánh mắt nàng vẫn đong đầy sự đồng cảm. Nàng không nói thêm lời nào, chỉ nhìn Hoa, như muốn nói rằng nàng không chỉ nghe thấy, mà nàng còn cảm nhận được. Và trong ánh mắt ấy, Hoa dường như nhìn thấy một sự ủng hộ không lời, một tia hy vọng mong manh lóe lên trong trái tim đang cô đơn của mình. Có lẽ, giữa nhân gian bộn bề này, vẫn còn có những người thực sự hiểu và trân trọng giá trị của nghệ thuật, của những giai điệu xuất phát từ tận sâu thẳm tâm hồn. Và có lẽ, con đường mà nàng đã chọn, con đường của một nghệ sĩ, vẫn chưa hoàn toàn vô vọng.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free